BẢN GHI CHÉP CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC Ở TRIỀU THANH

Nói đến Hàng Châu thì không thể không nhắc tới Tây Hồ, nói đến Tây Hồ thì không thể không nhắc tới Lôi Phong tháp, mà nói đến Lôi Phong Tháp thì không thể không nhắc tới đoạn kỳ duyên có một không hai của Hứa Tiên và Bạch nương tử. “Nước Tây Hồ cạn, tháp Lôi Phong đổ”*, tình cảm sâu đậm kia từng khiến cho biết bao người xúc động, lại có bao nhiêu người âm thầm mắng Pháp Hải chết tiệt kia, ít nhất một câu thóa mạ “bắt chó đi cày, thích xen vào việc người khác” là kiểu nào cũng trốn không thoát.

(* một bài kệ (thể loại thơ Phật giáo, thơ thiền) về chuyện tình của Hứa Tiên và Bạch nương tử: Pháp Hải lấy một chiếc bát giao cho Hứa Tiên, dặn Hứa Tiên chụp bát vào đầu bạch xà. Bạch Nương Tử và Thanh Thanh bị chụp vào trong bát, hiện ra nguyên hình. Pháp Hải mang bát đặt trước chùa Lôi Phong, dùng đá xếp thành tòa bảo tháp bảy tầng, tên là tháp Lôi Phong. Lưu lại một bài kệ: Tây Hồ nước cạn, sông hồ chẳng lên, tháp Lôi Phong đổ, Bạch Xà xuất thế.)

Nhưng mà, đối với một hồi luận điệu này của thê tử, Dận Chân lại giữ một quan điểm hoàn toàn bất đồng, chỉ nghe hắn xùy một tiếng cười nhạo nói: “Từ xưa đến nay, người yêu khác đường, Hứa Tiên kia là một thư sinh tốt bụng, bị yêu nghiệt mê hoặc mới lún sâu vào hương ôn nhu, đã quên mất chí khí trong lòng, phải nên ‘lạc đường biết quay đầu lại’, cầu lấy công danh mới là chính đạo.”

Điềm Nhi nghe xong không khỏi đại 囧 (bấn), nam nhân này toàn thân từ trong ra ngoài chính là không có một chút xíu lãng mạn gì hết ráo, chuyện gì cũng có thể nghĩ đến “hiện thực”. Bất quá thật vất vả lắm hắn mới đáp ứng dẫn mình du ngoạn Tây Hồ, Điềm Nhi không dám lại mang mặt mũi oán giận gì, chỉ có thể âm thầm mài mài răng, lầm bầm tiếng: đồ đầu gỗ gì gì đó.

“Đi thôi, không phải nàng muốn đi đến cầu Đoạn Kiều bên kia sao? Còn đứng ngây ra đó làm gì!” Dận Chân tức giận nhìn thê tử đông ngắm tây nghía, sau đó lắc đầu, đi nhanh về phía trước. Hôm nay hắn mặc một bộ trường bào màu thạch thanh, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo vạt ngắn không tay màu xám tro, trên chiếc thắt lưng ngọc màu xanh treo một mảnh ngọc bội tiểu ấn, trên đầu đội chiếc nón nhỏ (mũ quả dưa) ở giữa khảm ngọc bích, một đoạn tóc đuôi sam thật dài thả sau lưng, mười phần cốt cách là trên tay phải cầm theo cây quạt có ấn kim nê. Mười phần mười là quan lớn giả trang kẻ có tiền.

Điềm Nhi nghe vậy vội vàng dạ một tiếng đuổi theo, nàng vốn da mặt dày, duỗi tay ra liền khoác lên cánh tay Dận Chân, học theo điệu bộ của một đôi vợ chồng nhỏ cùng nhau du ngoạn. Dận Chân vờ tằng hắng hai tiếng, cũng không rút cánh tay ra.

Du khách dạo quanh Tây Hồ rất nhiều, hai vợ chồng xuôi theo dòng người, ước chừng hai khắc sau liền bắt gặp một cây cầu đá xây gần mặt nước, đây chính là cây cầu vì chuyện của Bạch Tố Trinh và Hứa Tiên năm xưa mà vang danh khắp thiên hạ: cầu Đoạn Kiều. Khác với miêu tả trong truyện, cây cầu Đoạn Kiều này thoạt nhìn cũng không dài mấy, nhưng những tảng đá lót trên cầu lại có một loại khí tức mang theo phong cách cổ xưa trầm tĩnh, cùng với chúng bách tính tới lui trên cầu hình thành nên một nét ăn ý rõ ràng, rất có loại cảm giác “dòng người như nước chảy, Đoạn kiều đứng trơ trơ”.

Đương lúc Điềm Nhi còn đang ung dung cảm thán, đột nhiên, một vật gì đó bay tới, nàng theo bản năng chụp lấy, là một mảnh khăn tay hồng nhạt. Nàng ngẩng đầu nhìn lại liền bắt gặp có một cỗ kiểu nhỏ dừng lại cách bọn họ không xa, một lát sau, một thiếu nữ từ trong kiệu chui ra, nàng nửa thân trên vận một bộ kỳ trang hoa sen trắng thuần, bên dưới là chiếc váy dài xếp ly (như hình dưới), ngón tay trắng như ngọc bạch đang nắm một cây dù, cây dù che lại tầm mắt khiến người khác không thấy rõ được dung mạo nàng. Được nha hoàn áo vàng bên cạnh hầu hạ đỡ xuống, thiếu nữ kia chậm rãi đi tới bên này.

Điềm Nhi nhíu mày, theo bản năng liếc nhìn Dận Chân một cái, trên mặt lộ ra biểu tình thú vị.

“Vị phu nhân này, tiểu nữ tử xin hữu lễ tại đây.” Kèm theo thanh âm mềm mại cơ hồ muốn chảy nước là một khuôn mặt rọi vào tầm mắt của vợ chồng Dận Chân.

Điềm Nhi đương trường liền thầm hít một ngụm khí lạnh, bởi vì vị thiếu nữ này thật sự là rất rất xinh đẹp, trên gương mặt tinh xảo ngọc nhuận kia là làn da tuyết trắng không chút tỳ vết, ngũ quan tinh xảo đến cực hạn, không một chút nào mà không hướng cho thế nhân biểu lộ được cái gì mới gọi là “Mỹ nhân” thực sự.

“Thật xinh đẹp a!” Điềm Nhi tán thưởng lẩm bẩm nói. Thiếu nữ này dung mạo có thể so với Lương phi Vệ thị năm xưa, đều là vẻ mỏng manh nhu nhược kia, khiến người vừa nhìn thấy liền có loại xúc động muốn ôm vào lòng mà nâng niu.

Nguyên lai chiếc khăn tay mà Điềm Nhi nhặt được là của thiếu nữ này không quá mức ‘bất cẩn’ mà đánh rơi, sau khi trả lại khăn, để tỏ lòng cảm tạ, thiếu nữ kia liền muốn mời Điềm Nhi cùng du ngoạn Tây Hồ.

“Không được rồi.” Điềm Nhi mỉm cười, uyển chuyển khước từ: “Đa tạ hảo ý của cô nương, chẳng qua hai vợ chồng ta đã quen đi riêng cùng nhau, những người khác đi theo cũng không tiện.”

Màn tương ngộ hôm nay tất nhiên không phải là “trùng hợp” gì đó, thiếu nữ họ Tưởng tên Dao Nhi kia, xuất thân từ gia đình vọng tộc ở Giang Nam, nhưng cha mẹ nàng mất sớm, chỉ có thể sống nhờ ở nhà thúc bá. Thế nhưng, mặc dù ông trời giảm thân duyên của nàng, lại cho nàng một dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, hơn nữa nàng từ nhỏ đã thông tuệ, đọc thuộc Chư Tử bách gia, một nữ tử vừa thông minh vừa mỹ mạo, tất nhiên không thể thiếu một tia ngạo khí, đối với những ứng cử viên hôn phu mà thúc bá tìm cho nàng, thế nhưng toàn bộ cũng không nhìn thuận mắt. Đại khái bởi vì nàng đã sớm hạ quyết tâm, nếu đã gả thì phải gả cho một nam tử Thiên hạ vô song. Mà cơ hội đó liền cứ thế mà bất ngờ đến, chuyện Ung Chính hoàng đế cùng Hoàng hậu Nam tuần sớm đã không phải là chuyện bí mật gì, mấy ngày trước đây, tràng diện quần thần nghênh đón trên bến tàu, đã nói cho người trong thiên hạ biết, Hoàng thượng đang ở tại Hàng Châu! Cơ hội ngàn năm một thuở như thế, Tưởng Dao Nhi sao có thể bỏ qua, nàng dùng đủ mọi cách năn nỉ thúc bá trù tính giúp mình, thế nên mới có màn “vô tình gặp gỡ” trên cầu Đoạn kiều ngày hôm nay.

Lúc còn ngồi trong kiệu nhỏ dõi mắt theo đôi vợ chồng ở phía xa xa, trái tim của Tưởng Dao Nhi bình bịch nhảy lợi hại. Nam tử tuấn vĩ uy nghiêm kia, đã khiến nàng gần như trong chớp mắt liền xác định, người ấy chính là Hoàng thượng! Lẩm nhẩm hai từ này, cả khuôn mặt xinh xắn của Tưởng Dao Nhi nhuộm một mảnh đỏ rực, đôi tay nhỏ gắt gao ôm chặt lồng ngực. Nếu mình có thể lọt vào được mắt xanh của vị thiên hạ chí tôn kia... trong đầu Tưởng Dao Nhi bắt đầu phác họa lên hình ảnh vinh sủng hậu cung, là mặt trăng được ngàn sao vây quanh tâng bốc, cùng với dòng họ được vẻ vang, là những thứ mà nữ tử trong thiên hạ đều ao ước.

Còn về nữ tử bên cạnh người ấy, Tưởng Dao Nhi tinh tế nhìn sang, đó cũng là một mỹ nhân thiên hạ hiếm thấy, có điều, chung quy cũng đã có tuổi, sao có thể so với bản thân mình còn đương tuổi rực rỡ của hoa thơm.

Nghe được lời Điềm Nhi cự tuyệt, Tưởng Dao Nhi vậy mà cũng không bỏ cuộc, nàng thanh tú động lòng người đứng tại nơi đó, điềm đạm dịu dàng mà kể ra vài cảnh đẹp của Tây Hồ, giọng nàng êm dịu, dùng từ hài hước, nghe vào trong tai liền có loại cảm giác thư thái. Hơn nữa thi thoảng còn chêm vào vài câu thơ, một cái nhướn mày, một nụ cười mỉm, quả thật là ‘hoa xuân rực rỡ, bách mị tòng sinh’. (nhướn mày như hoa xuân rực rỡ, cười như sinh ra muôn vẻ quyến rũ)

Đương lúc nữ tử kia còn đang phô trương phong tình, Điềm Nhi lại lặng lẽ tựa sát vào cánh tay Dận Chân, tràn ngập chế nhạo nói: “Hoàng thượng thật sự là có đường tình tốt!”

Dận Chân nghe vậy, lập tức trừng mắt nhìn người nào đó, Điềm Nhi cũng không để ý, chỉ hì hì cười hai tiếng, ngoảnh lại nói: “Chúng ta cứ theo như lời vừa mới nói, đúng giữa trưa gặp trên cầu Đoạn Kiều, Hoàng thượng cần phải canh đúng giờ, cũng nhìn đúng người a, chớ để bị nữ tử không phải thần thiếp, dụ dỗ gạt đi mất a!” Nói đoạn, cũng không thèm để tâm Dận Chân mặt biến đen thùi lùi, vẫy vẫy tay, cước bộ nhẹ nhàng, một thân một mình lượn đi.

“Nha đầu này!” Dận Chân oán hận nghiến răng, đối với tính tình thê tử thích đùa giỡn, hắn cảm giác bất đắc dĩ một cách rất sâu sắc.

Điềm Nhi đột nhiên rời đi vậy mà làm cho Tưởng Dao Nhi vô cùng kinh hỉ, liền thấy nàng đột nhiên dừng lại lời đang nói, một đôi mắt đẹp ‘muốn nói mà thẹn thùng’ nhìn nam tử trước mắt, khắp người tràn đầy một loại khí tràng như: ngài thấy thiếp xinh đẹp cỡ nào a, ngài thấy thiếp tài hoa cỡ nào a, nhanh nhanh thú thiếp về đi thôi a...’

Dận Chân xuất thân hoàng gia, từ nhỏ đến lớn không biết có bao nhiêu thiếu nữ thử bò lên giường của hắn, đối với trò hề trước mắt, tất nhiên là nhìn rõ mồn một. Đích thị là có người đem hành tung của mình cùng thê tử tiết lộ ra ngoài, trong mắt Dận Chân lóe lên nộ ý, rình mò đế tông chính là tội đáng muôn chết!

Còn chưa biết mình đã rước lấy thiên đại phiền toái cho đám bạn bè thân thích của thúc bá, Tưởng Dao Nhi lúc này còn đang ngập trong mộng đẹp. Nhìn trong khoảng cách gần như vậy, nàng mới phát hiện bộ dạng Hoàng thượng thật đúng là tuấn vĩ bất phàm a, kia ngũ quan khắc sâu mà hài hòa, kia vóc người cao lớn nhưng có chút mảnh khảnh, kia khí thế đế vương từ trong ra ngoài. Tưởng Dao Nhi ngây ngất thật sâu, thầm nghĩ, chỉ có gả cho nam nhi như vậy, mới có thể xứng với dung mạo tài hoa mà trời cao ban cho mình.

Gió nhẹ từng trận, cành liễu đong đưa. Hình ảnh một nam một nữ đứng ở nơi đó đẹp tựa như một bức họa. Tưởng Dao Nhi nghĩ đây là cơ hội tốt trời ban, nhất định phải làm cho Hoàng thượng để ý đến mình mới được.

“Vị tướng công này.” nàng cố nén ngượng ngùng, dịu dàng nói: “Tây Hồ phong cảnh thật đẹp, không bằng để tiểu nữ tử bồi ngài đi một vòng...”

Nghe được lời này, Dận Chân từ trong âm u “bài xét” phục hồi tinh thần lại, trong lòng đã nắm chắc được đến tột cùng là kẻ nào làm cái chuyện thông phong báo tin này. Hắn cũng không có “nhàn tình nhã trí” giống thê tử mà ở đây chơi đùa với tiểu cô nương này. Trong mắt hắn, Tưởng Dao Nhi hành vi tùy tiện, không tuân thủ nữ tắc, phải nên đánh chết trầm đường (dìm sông) mới là “dĩ chính thị thính”*.

(*dĩ chính thị thính: thành ngữ: đảm bảo hiểu biết đúng đắn của một sự thật; uốn nắn, sửa chữa, cải chính hành vi xấu)

“Người đâu!” Dận Chân rất không kiên nhẫn nói: “Lôi nữ nhân này xuống, đưa đến giáo phường tư.” (nơi quản lý ca múa, có thể hiểu là nơi huấn luyện vũ cơ, mua vui)

Hai bên bờ sông Tây Hồ, mỗi đêm luôn không hề thiếu thuyền hoa tìm chỗ mua vui, nữ nhân này không phải là muốn du Tây Hồ sao? Hắn sẽ cho nàng được du cả đời. Tưởng Dao Nhi vạn vạn không ngờ tới Dận Chân sẽ nói ra lời như vậy, hai chân lập tức liền mềm nhũn, giáo phường tư kia thế nào? Nàng một khi đi vào đời này chẳng khác nào xem như xong rồi. Mắt thấy không biết từ nơi nào bất chợt xông ra vài tráng hán, Tưởng Dao Nhi sợ đến hoa dung thất sắc, quỳ xuống đất nắm lấy ống quần Dận Chân van xin cầu khẩn nói: “Hoàng thượng tha mạng, Hoàng thượng tha mang, tiểu nữ chẳng qua là ngưỡng mộ bệ hạ vĩ ngạn, kìm lòng không đậu mà thôi, xin ngài hãy nhìn đến một tấm chân tình này mà đừng đối với thiếp như vậy!”

Thiếu nữ như khóc như tố, từng hạt lệ châu lăn trên đôi má phấn nộn, trong mỹ diệu, thoạt nhìn là đáng thương đến thế, lại là đáng yêu đến thế.

Nữ nhân này quả thực đã sớm biết thân phận của hắn, Dận Chân nghe vậy lại không hề có chút nào thương hại, lại thấy Tưởng Dao Nhi một đôi tay ngọc như có như không ve vuốt bắp đùi mình, thì càng đại nộ hơn, thứ không biết liêm sỉ! Lập tức một cước đá tới, Tưởng Dao Nhi kêu thảm một tiếng, ngã sóng soài úp trên mặt đất, mấy tên thị vệ kia xông lên một loạt, thoăn thoát liền chặn lấy miệng mũi nàng, lôi xuống. Để lại sau lưng, đám hạ nhân Tưởng phủ đực người đứng tại chỗ không biết làm sao.

Đáng thương cho thiếu nữ như hoa, sẽ rơi vào trong địa ngục a tỳ kia, tuy có tàn nhẫn. Nhưng nếu Tưởng Dao Nhi kia không có ý niệm không đứng đắn, động tâm tư ý đồ quyến rũ Dận Chân, cuộc sống ngày sau có thể lên như diều gặp gió, chứ lại thế nào rơi đến nước này, một câu ‘tự chuốc vạ vào thân’ cũng đúng.

Tí tách, một trận mưa phùn, rả rích lất phất.

Dận Chân ngẩng đầu nhìn trời, nhìn vầng thái dương sáng ngời trên cao, liền biết đây chỉ là một trận tinh thiên vũ. (mưa giữa trời quang)

Mình cũng nên đi tìm nàng thôi, nếu đến chậm, không biết lại giở tính tình gì đâu!

Lắc đầu, cây quạt trong tay gập lại, nghĩ đến người nọ, trong chút bất tri bất giác, tâm tình liền chuyển tốt.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi