BIỂU THÚC LUÔN BẮT NẠT TA ĐẾN PHÁT KHÓC



Editor: dzitconlonton
Beta: Cẩm Hi
Công chúa đến
Lương Cẩn rụt bả vai, đi theo sau một nha hoàn.


Nơi này vốn là Khương phủ, nàng ta cũng từng thường xuyên tới đây, hiện giờ đã không còn giống như trước nữa, cảnh còn người mất, nàng ta có chút sợ hãi.

Nha hoàn dẫn nàng ta đến tiểu viện của Khương Uyển Xu, nhưng lại không đi vào mà đứng ở hành lang chờ.

Phía sau tấm rèm cửa truyền đến giọng nói hùng hậu giàu từ tính của một nam nhân: "Đem chậu đá xuống, để lại một chậu đặt ở cửa là được rồi, ai cho các ngươi để nhiều đá trong phòng như vậy, mấy ngày trước nàng vừa mới rơi xuống nước, không sinh bệnh đã là may mắn rồi, còn dám tham lạnh như vậy?"
Sau đó là thanh âm nũng nịu nhát gan của Khương Uyển Xu: "Nhưng ta nóng mà.

"
Nam nhân kia nói: "Bảo người ở ngoài rèm quạt cho nàng, nàng nghe lời đi, trước tiên dưỡng thân thể cho tốt đã, sau này nghịch ngợm thế nào cũng được.

"
Vú già trong phòng đem năm sáu chậu đá xuống, chỉ để lại một chậu đặt ngoài rèm trúc, hai tiểu nha hoàn quỳ ở đó, cầm quạt bồ phẩy gió.


Chỉ chốc lát sau, lại có nha hoàn bưng hộp thức ăn đi vào.

"Tổ yến của cô nương đã nấu xong rồi ạ.

"
Nam nhân kia lại nói: "Ăn cái này đi, lát nữa còn phải thành thật uống thuốc, đừng lúc nào cũng nghĩ tới uống mấy loại nước mật ong hoa quả gì đó, biết chưa?"
Khương Uyển Xu cúi đầu đáp một tiếng, bộ dáng không quá cao hứng.

Lúc này, nam nhân mới hài lòng: "Ta đi làm việc đây, mấy ngày này nàng đừng ra ngoài, ở nhà nghỉ ngơi đã, đợi lát nữa nếu buồn bực, không ngại thì gọi cô nương Ngô gia tới chơi với nàng.


"
Nha hoàn vén rèm cửa lên, một nam nhân trẻ tuổi đi ra, khó có thể hình dung được sự anh tuấn và uy nghiêm của hắn.

Lương Cẩn vội vàng cúi đầu xuống, trái tim đập thình thịch.

Hắn đi qua, hoàn toàn không để ý tới Lương Cẩn, giống như nàng ta là bụi bặm vậy.

_____________________________.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi