CHẾT! SẬP BẪY RỒI

Cậu ta nhìn tôi một lát, cúi đầu: Không giống đâu.

Tôi nhìn cậu ta cúi gằm mặt, mắt cụp xuống, đôi môi đỏ hồng, đây làkhuôn mặt trẻ con tôi đã bắt nạt biết bao lần. Từ lúc tôi mới vàocông ty tới nay, thực ra lúc nào cậu ta cũng ở bên tôi, từ bữa tiệc đónnhân viên mới dở khóc dở cười tới tận giờ phút này. Nghĩ kỹ lại, mỗilần tôiấm ức khổ sở, cậu ta đều ở bên tôi, từ lúc hung hăng bày tỏởbữa tiệc, tới lần gặp lại Tô Á Văn trong bệnh viện, cả lúc thảm hạichạy về từ Thanh Đảo và trong bữa tiệc rượu xa hoa cuối cùng.

Mỗi khi tôi khổ sở thảm hại, cậu ta đều ở bên, giơ khuôn mặt trẻcon chịu ức hiếp chà đạp. Cậu ta là người bạn đầu tiên khi tôi vàocông ty, mắt tôi bỗng nhiên hơi ươn ướt, Không đi được không?Sau này tôi sẽ không bắt nạt cậu nữa? .

Bỗng nhiên cậu ta nở nụ cười: Tần Khanh, sao cô lại dễ bị lừa quávậy chứ? .

Tôi tròn mắt nhìn cậu ta.

Dường như cậu ta rất vui: Cô bắt nạt tôi ấy à? Tới giờ mà cô vẫncòn nghĩ mình bắt nạt tôi sao? Nói cho cô hay, là tôi lừa cô đó, mấykiểu ngây thơ vô tội dễ bắt nạt là tôi giả bộ để lừa cô đó, tôi vẫnmuốn thử xem người khiến Tống Tử Ngôn bỏ rơi chị tôi là ngườinhư thế nào. Cho dù cô không biết, nhưng cuối cùng tôi đã lừa cô,nói Tống Tử Ngôn là anh rể tôi, hại cô tức tới mức đó, cô không nhớra sao?.

Tôi nhìn cậu ta, chẳng biết phải làm thế nào. Gương mặt châm chọcthẳng thắn của cậu chẳng còn chút xíu thuần khiết vô hại ngày nào.

Thấy tôi đờ người ra, cậu ta còn cố ý véo mặt tôi, kết luận: Cô ngốcquá, ngay cả người lừa cô như tôi cũng chả thấy thỏa mãn chút nào,thế mới nói tôi ghé t nhất là quen với người ngốc .

Người trước mặt, khuôn mặt quen thuộc, nhưng tính cách xa lạ biếtbao, tôi không biết phải nói gì. Giọng nữ ngọt ngào giục người đăngký vang lên trong sân bay, chúng tôi đều ngẩng đầu nhìn hàng chữđang chạy liên tục trên bảng điện tử.

Đó là chuyến bay của cậu ta.

Nếu như bình thường, nếu khí thế cậu ta yếu ớt, tôi sẽ đánh cậu ta,nếu khí thế cậu ta mạnh, tôi sẽ thầm đánh cậu ta trong đầu, nhưng­giờ đã sắp tới lúc chia tay, trong lòng tôi chỉ còn đầy thương cảm,nhìn qua bảng điện tử rồi dặn dò như trẻ con: Không quan tâm, tớinơi rồi nhớ phải chăm sóc mình thật tốt nhé.

Cậu ta im lặng, chỉ cúi đầu khẽ thở dài, lát sau đột nhiên ngẩng đầun­hìn ra sau lưng tôi, sửng sốt kêu lên: Tổng giám đốc? .

Tôi vội vàng quay người ra sau nhìn, bỗng nhiên tóc bị cậu ta kéo,đau, toàn thân ngã về phía trước, trên môi ấm áp. Đầu óc trống rỗng,tới lúc có phản ứng thì tên thủ phạm đã khoác ba lô đi tới cửa soátvé. Tôi nhìn theo ba lô của cậu ta lẫn vào trong đám người nhốnnháo, rất muốn nói lời tạm biệt, nhưng chẳng hiểu sao không thể cấtnên lời.

Mãi tới khi cậu ta rẽ vào góc khuất, không còn nhìn thấy bóng, tôimới quay người, chậm rãi đi về.

Lúc ngồi trên xe taxi, di động trong túi tôi rung lên, hóa ra là tinnhắn của Tóc Vàng.

Có một câu nói thật chưa kịp nói cho cô biết.

Dù không xem phim kinh dị, tôi vẫn luôn muốn nắm tay cô.

Tạm biệt .

Suy nghĩ rối bời, không dám nghĩ tiếp, nhưng nước mắt đã rơi.

Lúc về nhà, Tống Tử Ngôn đã về, hỏi: Đi đâu thế? .

Tôi thả túi xuống, nói: Đi tiễn Tóc Vàng, hôm nay cậu ấy ra nướcn­goài .

Hắn nhìn đôi mắt sưng đỏ của tôi, không hỏi nhiều, chỉ ừ mộttiếng, rồi vào phòng ngủ. Trong lòng tôi bỗng xúc động, vội đi nhan­hvào, ôm lấy hắn từ phía sau. Hắn không nhúc nhích, chỉ hỏi: Làm­sao thế? .

Tôi khịt mũi: Không sao, chỉ muốn ôm anh một cái, thấy hạnh phú­clắm .

Hắn không nói, chỉ đặt tay lên bàn tay tôi đang ở bên hông hắn, từ từsiết chặt.

Tôi cúi đầu nhìn bóng hai chúng tôi ôm nhau trên sàn nhà, cảm động­biết bao.

Khi tôi đã đến bước này, mới phát hiện hóa ra anh vẫn ở nơi đây.

Khi anh vô tình chờ tới ngày này, mới thấy tôi đã bước tới đó rồi.

Không sớm chẳng muộn, không tương lai chẳng quá khứ, cứ đithẳng đến đó, đúng vào thời khắc tuyệt đẹp nhất.

May mắn biết bao, chúng ta kịp gặp nhau; khó khăn biết bao nhiêu,chúng ta đã kịp học được phải quý trọng, không để vuột mất.

Còn chuyện tổ chức hôn lễ ra sao, lần đầu tiên giữa tôi với Tống TửNgôn bùng nổ chiến tranh gia đình.

Theo chủ nghĩa thực dụng của hắn mà nói, ngày ấy là cho bản thân,chẳng cần cho ai coi cả.

Theo tư tưởng lãng mạn của tôi mà nghĩ, kết hôn là chuyện cả đờichỉ có một lần, cho dù làm xiếc khỉ, tôi đều hận một nỗi không thểkhiến cho cả ngàn người đều đổ ra đường.

Tống Tử Ngôn chẳng chút mảy may đếm xỉa tới tâm tình của tôi,nhưng lúc ở nhà tôi, còn nể bố mẹ nên quyết định cử hành hôn lễ đơn giản . Cứ theo hiểu biết của tôi về hắn, cái đơn giản đótuyệt đối là tiêu chuẩn thấp nhất, vì thế, tôi bèn ra đòn sát thủ, hôm­nào đó làm bộ vô tình gọi điện cho ông nội hắn. Hiệu quả ngay tứcthì, ba tiếng sau, hai chiếc xe dừng ở dưới lầu, bốn vị phụ huynh haiđời nhà họ Tống cùng lên sân khấu, mưu sự bí mật trong phòng vớiTống Tử Ngôn hồi lâu, ba tiếng sau mới ké o nhau đi ra. Khuôn mặtkhông giấu nổi niềm vui, ông nội quay sang hứa hẹn với tôi: TiểuLiên, hôn lễ của cháu cứ gi­ao cho ông, đảm bảo là cháu sẽ khôngquên được .

Nhìn sang khuôn mặt u ám của Tống Tử Ngôn bên cạnh, tôi còn giảbộ chớp mắt ngây thơ: Sao thế? .

Hề hề, gần mực thì đen, giờ đầu tôi quả nhiên cũng toàn ý nghĩ xấuxa.

Tống Tử Ngôn nhìn ông nội đang vui vẻ mặt mày rạng rỡ, nhìn tôirồi lắc đầu tỏ vẻ thông cảm: Em sẽ hối hận đó.

Tôi tiếp tục chớp mắt giả vờ vô tội: Anh đang nói gì?.

Tống Tử Ngôn vỗ vỗ đầu tôi, rất thương xót: Có câu, tự gây oan­nghiệt không thể sống .

Mãi tới ngày tổ chức hôn lễ, tôi mới hiểu được tại sao hắn lại cảmthông như vậy, tại sao hắn lại nói ra câu ấy.

Nhìn bốn vị phù dâu như hoa bên cạnh, tôi đâu chỉ hối hận khôngth­ôi! Tôi hận không thể lao ra tóm lấy cái nơ ông cụ đeo, liều mạnghét to: Cùng lắm là cưới nhau thôi mà, sao ông phải tìm tới bốn phùdâu, bốn phù rể hả? Nhiều người thế không tính, tuy cháu có nói phùdâu không thể cao hơn cháu, không thể gầy hơn cháu, không thểkiêu hơn cháu, mắt không thể to hơn cháu, môi không thể hồng hơncháu, tóc không thể dài hơn cháu nhưng ông có cần phải tìm tớibốn người xinh đẹp như hoa thế không hả? .

Tiếc là tôi không có dũng khí ấy, càng không có sức lực, bởi để giữcho bụng trong ngày hôm nay phẳng lì, tôi đã nhịn ăn ba ngày rồi Cái này gọi là không nỗ lực giảm bé o, hôn lễ sẽ bi thương.

Giờ tôi đã đói tới mức tay chân mềm nhũn, mắt thấy sao bay Thế nên lúc ông nội Tống Tử Ngôn bày ra đủ cách xuất hiện trên­sân khấu như xuống từ khinh khí cầu, bay ra với cái xích đu…, tôichỉ có thể cụp đôi mắt thất thần để ông cụ thấy khó mà lui, tronglòng thầm khóc lóc thảm thiết. Gia Cát Lượng vĩ đại không nghe lờihoàng thúc, hậu quả là Nhai Bình đại bại, Tống Tử Ngôn ơi, câuchâm ngôn kia của anh thật đúng, tự gây oan nghiệt, không thểsống!!!May là cuối cùng ông cụ cũng lược bỏ những tưởng tượng phim ảnhấy, tôi lập tức kéo tay bố đi lên thảm đỏ. Nhưng chẳng có chút lãngmạn nào, vì cả người tôi đang dựa hẳn vào người bố, để ông kéo tôiđi. Tới trước bàn làm lễ, bố tôi làm xong nghi thức bàn gi­ao choTống Tử Ngôn, tôi ngã thẳng vào lòng Tống Tử Ngôn, thực hiệntriệt để tại gia dựa cha, xuất giá dựa chồng.

Người dẫn chương trình quả nhiên là do ông nội mời tới, cũng lảinhải như lên cơn, thấy tôi đang đói tới sắp chết, còn đề nghị muốnchơi mấy trò gì mà cắn táo ăn mì. Giữa tiếng người ồn ã, Tống TửNgôn cũng chẳng phản đối, chỉ nhìn anh ta mỉm cười nhẹ nhàng, taon­hã. Hắn cứ điềm đạm, nhẹ nhàng cười như thế một lát, người dẫnchương trình lau mồ hôi, tuyên bố: Giờ tôi xin được tuyên bố, hônlễ bắt đầu. Lần này anh ta không dám nói nhiều nữa, chỉ hai ba câu đã vào đề,tôi toàn thân bủn rủn, đầu óc trống rỗng, chỉ cầu cho lễ cưới nhưhành hình này kết thúc nhanh chóng. Một chị phù dâu như hoa ởđằng sau biết điều đi qua, khéo léo đẩy đẩy, nói vào tai tôi: Tới lượtcô phát biểu kìa .

Tôi nhìn lướt qua, thấy mẹ đang ngồi đối diện với mình nắm tay lạithì tỉnh táo ngay lập tức!Hôm qua, hai mẹ con ngủ cùng với nhau đêm cuối cùng. Mẹ tôi âncần dạy bảo, lễ cưới lần này nhiều nhân vật nổi tiếng có mặt, muốntôi nhất định phải nắm lấy thời cơ, nâng địa vị của mình lên một bậc.

Mà biện pháp đơn giản nhất chính là tới lượt cô dâu phát biểu thì kểlại chuyện chú rể theo đuổi mãnh liệt làm rung động trái tim thiếunữ ra sao, tôi cảm động trước tấm chân tình mới bằng lòng lấy anhấy. Như vậy sẽ hạ uy chú rể, nâng uy cô dâu, là đòn phủ đầu thứ nhấtsau lễ cưới của mỗi cô dâu!Lần tâm sựấy khiến con nòng nọc bé nhỏ là tôi đây như tìm đượccuốn bí kíp võ công, nhanh chóng trở thành một con cóc to, bỗngthấy hưng phấn trong lòng, cùng mẹ già nghiên cứu cả đêm mới viếtra được mấy trăm từ giải phóng con người tôi.

Tôi vội vàng đứng thẳng, ưỡn ngực ngẩng đầu, lưng thẳng tắp, mắtsáng như sao nhìn Tống Tử Ngôn và khách mời phía dưới, hắng­giọng bắt đầu đọc thuộc lòng: Tôi và Tống Tử Ngôn gặp nhau ởtrường đại học, nhưng anh ấy là giáo viên, tôi là s inh viên . Kháchkhứa ngồi dưới bắt đầu xì xào, dù sao chuyện tình thầy trò cũng hơihiếm, mà thầy giáo như Tống Tử Ngôn lại càng đáng phải lên án.

Nhưng Tống Tử Ngôn chỉ hơi kinh ngạc, rồi sau đó cứ tủm tỉm cười.

Tôi nói tiếp: Sau đó Tống Tử Ngôn, lúc đó là thầy Tống hẹn tôi ran­goài ăn, đi xem phim, còn lợi dụng thân phận của mình ép tôi sángnào cũng phải dậy sớm đi gặp anh ấy (chạy bộ) . Tiếng xì xào bêndưới càng lúc càng to, ngay cả thị trưởng Tống cũng cau mày nhìnTống Tử Ngôn bằng ánh mắt không đồng tình, còn hắn chỉ khẽnghiêng đầu, mỉm cười nghe rất chăm chú.

Được bố chồng quan lớn ủng hộ, tôi sĩ khí ngất trời, tiếp tục tố cáo: Sau này vào công ty, anh ấy lại lợi dụng quyền lợi của tổng giámđốc, ngày nào cũng sai tôi tới nhà rửa bát nấu cơm, còn tạo cơ hộicùng đi du lịch. Lúc tôi tạm nghỉ việc còn nhất quyết đi tìm, bắt tôi­quay lại, còn dùng thủ đoạn ác độc ép tôi ở chung nhà. Tuy rõ ràng làanh giăng bẫy tôi, nhưng nhìn tấm chân tình thắm thiết nồng nànkhông thể sống thiếu tôi của anh ấy, cuối cùng tôi cũng rung động,cứ để cho anh ấy bẫy .

Trước hàng loạt ánh mắt nhất trí hóa ra anh là cầm thú của quầnchúng phóng vèo vèo về phía chủ bẫy, Tống Tử Ngôn vẫn không đổisắc mặt, nụ cười vẫn dịu dàng, chỉ hỏi tôi: Nói xong chưa? .

Tôi gật đầu: Xong rồi .

Rất tốt . Nụ cười trên môi hắn kéo rộng ra, Đến lượt anh hỏi emvài chuyện .

Tôi nhìn hắn đề phòng, thầm nhủ những chuyện mình nói là sự thực,cây ngay không sợ chết đứng, nói: Được. Ánh mắt hắn như thầm bảo em là đồ không biết tự lượng sức: Ởtrường đại học, có phải em tỏ tình với anh trước không?.

Tôi phân bua: Đó cũng vì bất đắc dĩ .

Hắn ngắt lời tôi: Lúc vào công ty, có phải em ăn quá nhiều dọa đốitượng xem mặt của anh chạy mất không? .

Em ăn nhiều . Cũng do bị anh ép Hắn không cho tôi nói hết câu: Lúc anh bệnh, có phải em là ngườiduy nhất ởcông ty chạy tới thăm anh, còn cố ý xuống bếp nấu choanh ăn không? .

Cơm em nấu , nhưng là nấu cho em ăn cơ.

Lúc vào phòng cấp cứu, có phải em thấy bệnh anh nghiêm trọng mà­suýt khóc đúng không?.

Em sợ , anh sẽ truy cứu tội bỏ đầy ớt của em Trước khi công ty đi du lịch, có phải em ủ rũ nói anh không đi thìem sẽ tiếc cả một đời không?.

Có nói câu đó , nhưng đó là nịnh nọt mà.

Lúc đi du lịch, có phải em còn dành cả tháng lương mua áo sơ mitặng anh không? Ừm, đúng rồi, còn có một cặp đồng hồ tình nhânnữa .

Áo sơ mi với đồng hồ là em mua , nhưng không phải tặng, mà bịanh cướp lấy.

Hắn liên tục ngắt lời, lần này cũng không là ngoại lệ, nhưng ánh mắtlóe lên vẻ thâm trầm: Ở khách sạn Thanh Đảo, có phải em là ngườicởi áo anh trước không? .

Những người phía dưới hít vào một hơi, mặt tôi đỏ bừng bừng, giậtmình thon thót.

Vừa hoàn hồn, liếc mắt xuống dưới thì thấy những ánh mắt khiểntrách đã chuyển từ người Tống Tử Ngôn sang tôi.

Tôi căm giận nhìn Tống Tử Ngôn, bóp méo sự thực, đúng là bóp­mé o sự thực! Tôi là người đàng hoàng, thế mà bị đá tới tận đảoGia-​va. Không phải anh sống ở nước ngoài suốt sao, sao lại học đượclối đoạn chương thủ nghĩa(49) của tiếng Trung thế hả?Không để ý tới ánh mắt giết người của tôi, hắn tiếp tục trình bày: Em viết kịch bản chuyện tình Hoàng Thế Nhân và Bạch Mao Nữ,sau lại còn thừa nhận anh là Hoàng Thế Nhân trong lòng em.

Ngừng lại một chút, miệng giãn ra, hắn tổng kết: Cho nên, từ đạihọc tới công ty, vẫn là em muốn bẫy anh. Còn anh chỉ là cho em cơhội này thôi.

Tôi không thể tin được, há hốc mồm nhìn gương mặt đại từ đại bicủa hắn, sốc tới nỗi nói không nên lời.

Mà quần chúng không rõ chân tướng lại nhìn tôi bằng ánh mắt trangnghiêm, im lặng, khiến tay chân tôi cứng đờ, tra vào chiếc còng đạođức.

To àn hiện trường yên tĩnh, rất yên tĩnh.

Im lặng thật lâu, gã dẫn chương trình dở hơi cũng tỉnh tỉnh ra, đằnghắng giảng hòa: Dù là chú rể bẫy cô dâu hay cô dâu bẫy chú rể cũngđược, càng bẫy càng khỏe, chúng ta hãy chúc phúc cho đôi vợ chồngnày bẫy nhau mãi, bẫy đẹp như gấm, sức bẫy vô biên, càng bẫy càngsay mê, bẫy tới đầu bạc răng long, mọi người có đồng ý không? .

Phía dưới hưởng ứng rầm rầm, nâng chén chúc mừng.

Tôi nhìn Tống Tử Ngôn, ánh sáng của chùm đèn phủ lên khuôn mặtnhư làn sương sớm mai, có cảm giác không chân thực. Lòng tôithoáng rung động, chỉ cảm thấy rất quen, trong phút chốc bỗng ngh­inghi hoặc hoặc như Giả Bảo Ngọc: Không biết đã gặp nhau ở đâurồi? Ở thời điểm nào đó mà tôi đã quên, nhưng nghĩ thế nào cũngkhông thể nhớ ra.

Thấy tôi cau mày ngẫm nghĩ, hắn cúi đầu hỏi: Sao thế? .

Rất muốn hỏi có phải vì cô ấy? Trước đây của trước đây, có phảichúng ta đã từng gặp nhau, nhưng lời tới miệng lại lười hỏi, nếu làtình sâu nghĩa nặng thì cần gì phải tính lần gặp gỡ ngày ấy, dù s ao thìkết quả cũng ngay trước mắt rồi, chung quy chỉ có mấy từ long trờilở đất:Chết! Sập bẫy rồi!

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi