Ngày 23 – Giữa Trưa, Quán Trọ White Weirdo
Mặc dù chúng tôi chưa đạt được kết luận nào, nhưng như một sự thỏa hiệp, chúng tôi bắt đầu điều tra khu rừng, nhưng chỉ ở gần rìa của nó, và chúng tôi cũng có thể kiếm EXP trong khi kiểm tra tình hình.
Đó chỉ là cái cớ thôi, mọi người chỉ đơn giản là muốn được đến gần hơn dù Haruka-kun ở đâu mà thôi. Chia thành 5 nhóm, chúng tôi lại hành quân như đàn ngỗng hoang.
「Không có một con quái vật nào xung quanh cả, chúng ta sẽ không thể nâng cao Lv của mình như thế này được.」
Thực sự, không một kẻ nào cả. Mặc dù chúng tôi đang ở trong rừng nhưng không có kẻ thù nào chiến đấu, tất cả quái vật đều bị tiêu diệt, diệt chủng và tàn sát. Và chỉ có một nghi phạm duy nhất.
「Chúng ta sẽ đi sâu hơn nhé?」
Thật sự là một câu hỏi vô nghĩa, mọi người cứ tiến sâu hơn vào rừng như thể bị ma nhập, bất kể tôi có cố gắng ngăn cản họ đến thế nào đi chăng nữa.
「Tớ không nghĩ sẽ thuyết phục lắm nếu người đang cố ngăn cản chúng ta lại lao lên trước mọi người?」
Không, không, không, không ổn chút nào cả. Dù vậy, nếu Haruka-kun không muốn chúng tôi đến thì phải có lý do chính đáng.
Mặc dù vậy, mọi người vẫn tiến lại gần hơn, từng bước một, biết rằng cuối cùng, chúng tôi sẽ tiếp cận được cậu ấy, lo lắng rằng nếu không thì cậu ấy có thể biến mất...
Ngay cả khi chúng tôi muốn coi đây là một nỗ lực để nâng cao Lv thì cũng không có quái vật nào xung quanh cả.
Chúng tôi cứ tiếp tục đi ngày càng xa vào rừng.
・・・
Đã vài giờ trôi qua rồi. Chắc cũng hơn 3 tiếng rồi. Chúng tôi đã vượt quá thời gian thỏa thuận ban đầu.
Nhưng không một ai, không một người nào đề nghị chúng tôi nên quay lại, có lẽ tôi sẽ phải là người nói điều này. Mặc dù có lẽ tôi là người không muốn nói ra điều này nhất. Dù Haruka-kun đã thừa nhận tôi, thừa nhận khả năng của tôi nhưng tôi vẫn phải là người nói ra điều này. Chưa hết, chúng tôi vẫn tiếp tục đi về phía Hang Động, từng bước một......
Bị đưa đến một thế giới như vậy, chúng tôi quên mất cách cười hay thậm chí nhìn về tương lai, không biết mình nên làm gì, và chỉ với suy nghĩ đó thôi đã dày vò tâm trí chúng tôi, chúng tôi đã có thể tìm được một nơi mà chúng tôi có thể yên tâm, nơi chúng tôi có thể cười, tất cả là nhờ Haruka-kun, người đã mang đến một nơi như vậy, một cơ hội như vậy cho chúng tôi. Đó là lý do tại sao...