CÓ GIỎI BẺ THẲNG TÔI

Anh là gay đã come out, mà lần này lại mang thêm một kẻ đồng tính đến nhà, trong mắt mẹ cùng chú Phương, ý nghĩa kia…

Khóe miệng Trương Thục mang cười đánh giá Tưởng Lộ từ đầu đến chân, cuối cùng nói, “Cháu à, cháu bao nhiêu tuổi rồi, đi làm ở đâu, đang làm gì, trong nhà gồm những ai, có nhà ở không, bình thường có biết làm việc nhà không…”

Lông cả người Ngô Cảnh An đều dựng thẳng lên, “Mẹ!”

Trương Thục vỗ vỗ miệng cười rộ lên, “Xem mẹ kìa, còn không phải là vì lần đầu con mang bạn đến nhà sao, ngại quá, cháu, ừm, Tiểu Lộ phải không, đừng khách khí, cứ coi đây như nhà cháu. An Tử nhà dì tính tình rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng hơi nóng nảy. Được rồi, mẹ không nói nữa, các con tán gẫu đi, mẹ đi nấu cơm.”

Trương Thục đi rồi, chú Phương lại đến, hai mắt nhìn qua lại giữa hai người, miệng cười tủm tỉm khó hiểu.

Ngô Cảnh An giãy dụa, “Chú Phương, không phải như hai người nghĩ đâu, cậu ấy là bạn con, là bạn, là bạn, chỉ là bạn thôi!”

Chú Phương không nhanh không chậm gật đầu, “Là bạn, phải, là bạn, không tồi, bạn tốt, bạn rất tốt!”

Ngô Cảnh An không biết nói gì, một từ vốn đứng đắn sao từ miệng chú Phương nói ra lại trở nên xấu xa như vậy???Người bạn nào đó thiếu chút nữa nghẹn đến nội thương, miệng chúm chím cười ngây ngô với Ngô Cảnh An.

Đợi chú Phương đi rồi, hắn kề sát lại nói: “Mẹ cậu coi tôi là rể hiền nha, honey, nếu không chúng ta biến hiểu lầm kia thành thật đi!”

Ngô Cảnh An hung hăng trừng hắn một cái, “Ánh mắt nào của cậu nhìn ra như vậy, mẹ tôi đó là đang chọn con dâu!”

“Tìm con dâu có ai lại hỏi phòng ở!”

“Chọn con rể thì sao lại hỏi có biết làm việc nhà không!”

Tưởng Lộ ôm cổ anh, ngọt ngọt ngấy ngấy mà nói: “Honey thân mến, yêu cậu nhất, con dâu thì con dâu, ai bảo tôi không phải cậu thì không được đây!” Thơm lên cổ anh một cái, lại gọi vào phòng bếp, “Mẹ ơi, có gì cần giúp không?”

Ngô Cảnh An bị dọa ra một người mồ hôi lạnh, vội che cái miệng gây chuyện của hắn, đáng tiếc vẫn chậm một bước.

Trong phòng bếp truyền ra tiếng mẹ trả lời, “Aiz, không cần giúp, các con cứ nói chuyện đi, tí nữa là xong rồi, đói bụng thì nói An Tử lấy cho con chút nước hoa quả uống tạm.”

Ngô Cảnh An dùng ngón trỏ chỉ thẳng vào mũi Tưởng Lộ, “Cậu cố ý, cậu chắc chắn là cố ý, cậu là đồ xấu xa, cho tôi một cây đao xem tôi có băm cậu thành chín chín tám mươi mốt khúc không!”

Tưởng Lộ thét chói tai chạy ra khỏi phòng, Ngô Cảnh An mang theo hung khí – một cái giá phơi đồ đuổi sát theo.

Lúc ăn cơm Trương Thục cùng người bạn già trao đổi vô số ánh mắt, Ngô Cảnh An chỉ đành vờ như không phát hiện, bất đắc dĩ kẻ gây chuyện kia vĩnh viễn không chịu an phận, đem mặt kề đến bên Trương Thục hiền lành mà nói, “Dì, dì thấy cháu có đẹp không, ha ha, cháu cũng cảm thấy vậy, trắng trắng sạch sạch rất khiến người ta thích, nhưng mà An Tử rất không biết quý trọng cháu, mấy hôm trước hắn bệnh nặng mấy ngày, cháu còn chăm sóc bên giường hắn ba ngày ba đêm đấy, mệt đến mức cả người đều gầy đến thảm, hắn cũng không thương cháu, khỏi ốm liền điện thoại cho cháu một cuộc bỏ chạy đến đây, dì nói xem hắn có quá đáng không, rất tổn thương người khác!”

Trương Thục vừa nghe vội hỏi con trai, “Con sinh bệnh, bệnh gì vậy, đã khỏi hẳn chưa?”

Ngô Cảnh An lấy mắt làm dao liếc qua người đối diện một cái, “Không có chuyện gì, chỉ là cảm mạo phát sốt, đã sớm khỏi, mẹ đừng nghe cậu ấy thổi phồng.”

Trương Thục nghe thế mới yên tâm, liền vỗ lên lưng con trai một cái, “Con đồ nhãi con thúi, Tưởng Lộ người ta tốt với con như vậy còn không biết quý trọng. An Tử mẹ cảnh cáo con, đừng thấy Tưởng Lộ thành thật mà bắt nạt, con mà dám làm chuyện có lỗi với người ta, về sau đừng gọi mẹ là mẹ nữa!” Nói xong gắp một miếng đùi gà vào bát Tưởng Lộ, an ủi, “Đừng buồn, Tiểu Lộ, về sau có gì ủy khuất liền nói với dì, yên tâm, dì nhất định lấy lại công bằng cho cháu, nó dám không đúng với con, dì là người đầu tiên không tha cho nó.”

Ngô Cảnh An đầy một bụng suy nghĩ xấu xa nhìn Tưởng Lộ, người kia còn vô tri vô giác đắc ý gặm đùi gà.

Vừa ăn xong, Ngô Cảnh An ôm lấy tay Tưởng Lộ tha người vào phòng nhỏ.Hai tay chống tường kẹp hắn ở giữa, một bụng lửa của Ngô Cảnh An rốt cuộc bùng nổ, “Cmn cậu đùa giỡn tôi rất vui phải không? Nói, rốt cuộc vì sao lại tới?”

Tưởng Lộ nhìn trái nhìn phải, vẻ mặt thẹn thùng cúi đầu, “Thân mến, tư thế này rất mờ ám, cậu làm tôi nghĩ lung tung.”

Ngô Cảnh An thả tay xuống, ném người lên giường, “Để không phụ màn biểu diễn này của cậu, tôi quyết định làm cậu luôn!”

Tưởng Lộ vẻ mặt *** đãng, chậm rãi cởi nút áo, “Đã sớm biết cậu có tâm tư này mà, đến đây đi honey, nhẹ một chút, người ta sợ đau.”

Ngô Cảnh An thất bại mà nói, “Tôi đã bao giờ thắng được cậu đâu, Tưởng Lộ, cậu rốt cuộc chơi đủ chưa?”

Tưởng Lộ duỗi tay, thoải mái nhắm mắt lại, “An Tử, tôi đã nói là lo cho cậu, cậu không tin sao?”

Ngô Cảnh An bình tĩnh chăm chú nhìn hắn một lát, thở dài một tiếng lấy thuốc từ trong túi quần ra ném cho hắn một điếu xong, cũng tự châm cho mình một điếu.

Mười hai giờ trưa mùa hè, từng làn hơi nóng mang theo mùi hoa xộc vào phòng, từ nhà ai truyền đến tiếng trẻ con khóc, một người phụ nữ nhà cách vách vươn đầu ra cửa sổ gọi con trai mình về ăn cơm.

Ngô Cảnh An hút vài hơi khói, quay đầu lại liếc Tưởng Lộ đang dùng một cánh tay che mắt nằm trên giường một cái.

“Cậu với Trương Tề, chia tay?”

Tưởng Lộ thở ra một hơi bất đắc dĩ, giọng nói trầm thấp vô lực, “Coi như thế!”

Kết quả này Ngô Cảnh An đã đoán trước, vẫn không coi trọng chuyện chia tay này, không biết đối với Tưởng Lộ đây có phải chuyện xấu không.

Ngô Cảnh An không định hỏi nhiều, bóp tắt điếu thuốc, nhấc chân đá đá chân Tưởng Lộ, “Đứng lên, muốn chết chết bên ngoài đừng tìm phiền toái cho mẹ tôi!”

Tưởng Lộ ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt tủi thân, “Thân mến, tôi vừa mới thất tình đó! Người ta còn đang thương tâm không được sao, cậu làm bạn bè sao lại đối xử với tôi như vậy?”

Ngô Cảnh An cười, “Cậu không phải vẫn nói thất tình chính là chuẩn bị cho một tình yêu mới sao, đi thôi, đi ra ngoài nhìn xem, nói không chừng lại tìm được một người thì sao.”

Nói xong, Ngô Cảnh An xoay người ra khỏi phòng.

Tưởng Lộ ở lại phòng nhỏ một mình than thân trách phận một hồi lâu, Ngô Cảnh An cũng không giục hắn, ngồi trong sân hút thuốc nhìn chú Phương nâng niu một chậu hoa như bảo bối.

Thật lâu sau, Tưởng Lộ ra khỏi phòng, kẹp thuốc trên tay đưa lên miệng hung hăng hút một hơi.

Ngô Cảnh An ghét bỏ, “Kiểm tra xong rồi sao, có bệnh hay không?”

Tưởng Lộ dán khuôn mặt tuấn tú đến chỉ cách mặt anh có vài cm, “Thân mến, tôi mắc phải bệnh nan y, không có cậu không sống nổi, làm sao bây giờ, cậu để tôi sống đi, nha!”

Ngô Cảnh An đứng lên, sải bước ra ngoài cửa, “Có bệnh tìm bác sĩ, còn nữa, không cho chết ở nhà tôi.”

“Cậu là đồ vô lương tâm!” Tưởng Lộ căm giận đuổi theo.Hai người ngồi xe vào thành phố, Ngô Cảnh An mua quần áo cho mẹ và chú Phương, Tưởng Lộ kiếm cho mình một lô quần lót rất táo bạo.

Khi trả tiền Ngô Cảnh An trợn mắt nhìn Tưởng Lộ đem bao quần lót gợi cảm ra đặt trên bộ đồ anh mua, không biết xấu hổ mà nói một câu: “Tính chung đi!”

Nhân viên thu ngân chắc chắn đang cười, biểu cảm muốn cười lại cố nghẹn lại này anh thật sự quá quen thuộc.

Khóe miệng Ngô Cảnh An run rẩy, nắm chặt nắm tay, “Cmn tôi lần sau lại đồng tình với cậu, tôi không phải Ngô Cảnh An nữa!”

Về đến nhà đã là bảy giờ tối, Trương Thục vừa mắng Ngô Cảnh An lãng phí tiền vừa mĩ mãn cầm quần áo mới vào nhà thử, chú Phương vỗ vỗ bả vai Ngô Cảnh An, lại là nụ cười tủm tỉm vạn năm không đổi.

Ngày thứ hai Ngô Cảnh An cùng Tưởng Lộ đi hội chợ ẩm thực giúp vui, người tới ta đi tấp nập, hai người khó khăn chen vào, Tưởng Lộ cầm một quả táo đỏ ném vào miệng Ngô Cảnh An, “Ngọt không?”

Ngô Cảnh An đáp lễ một quả vào miệng hắn, “Tự mình nếm đi.”

Đầu bếp bán bánh ngọt ở ngay tại đó nướng vài cái bánh ngọt nho nhỏ, Tưởng Lộ lôi kéo Ngô Cảnh An chen vào giữa hai bà bác, nhận bánh ngọt đầu bếp đưa, vừa ăn vừa gật đầu, “Ừm, ừm, cái này không tồi, aiz, An Tử, tí nữa mua một cái về cho con gái cậu đi!”

Ngô Cảnh An cũng cầm một cái cho vào miệng, hương vị mềm mềm thơm thơm thật ngon, “Được thôi, con cậu không phải cũng thích bánh ngọt sao, cây nhà lá vườn tốt cho sức khỏe, mua một cái đi.”

Đầu bếp vui vẻ ra mặt khen đồ ăn nhà mình, phút cuối cùng hỏi hai người, “Gói hai cái lại nha?”

Tưởng Lộ nhìn xung quanh, “Aiz, vợ tôi đâu rồi, tiền đều để ở chỗ cô ấy.”

Ngô Cảnh An vẻ mặt khẩn trương, “Cả hai đứa nhỏ đều đi theo cô ấy, cẩn thận đi lạc, nhanh chóng tìm đi!”

Rời khỏi sạp, hai người cười toe toét.

Hai cô bán hàng đưa đến hai chén cà phê nhỏ.

“Mời hai vị nếm thử đồ ăn của chúng tôi, đây là @%^#R@…”

Ngô Cảnh An nghiêm túc nhấm nháp một chén nhỏ, “Ừm, mùi rất thơm, thử xem.”

Tưởng Lộ gật đầu phụ họa. “Đúng, rất thơm.”

Cô bán hàng vui vẻ quay đầu lại đi lấy thêm, Tưởng Lộ sờ sờ trên người, “Ôi, ví tôi đâu, ở chỗ cậu sao?”

Vẻ mặt Ngô Cảnh An kinh ngạc, “Đùa gì vậy, tiền đều do cậu cầm đấy, không phải bị trộm mất chứ?”

Tưởng Lộ đi nhanh đến phía trước, “Đừng nói xui xẻo, nhanh chóng tìm đi!”

Ngô Cảnh An ảo não đi theo hắn, để lại cô bán hàng vẻ mặt mờ mịt đứng ở đó.

Trước quán điểm tâm một đám người vây quanh, ông chủ ra sức giải thích đồ ăn nhà ông ấy tốt thế nào thế nào, không ai chú ý tới một bàn tay vói vào, cầm lấy một cái bánh sau đó lặng yên biến mất.

Ngô Cảnh An vừa nhai cái bánh ngọt đến có chút ngấy, vừa giả vờ giả vịt mà nói, “Chúng ta lừa ăn lừa uống như vậy, không tốt lắm thì phải!”Tưởng Lộ khinh miệt nhìn anh một cái, “Đến hội chợ thực phẩm một nửa số người đều làm như chúng ta thôi. Hơn nữa có ai trước khi mua mà không nếm thử, chúng ta là đang ăn thử.”

Từ điểm tâm làm bằng thực phẩm phụ đến các loại đồ ăn làm từ thịt, từ khu bán đồ ăn Đài Loan đến khu bán đồ uống, hai người bận bịu vỗ hai cái bụng tròn, mang theo vài thứ hoa quả không quá chính tông đặc sắc trở về nhà.

Xế chiều đi mua vé xe lửa, buổi tối lúc nằm bẹp trên cái giường đơn thước hai của Ngô Cảnh An, Tưởng Lộ sầu não mà nói, “Thân mến, ngày mai tôi đi rồi.”

Trước khi đến đây Tưởng Lộ đã chăm sóc anh mấy ngày, đến bây giờ hai người đã ở cùng nhau lâu lắm, dù hắn không nói, Ngô Cảnh An cũng muốn đá hắn cút đi.

“Đi nhanh lên, đừng ở chỗ này phiền tôi.”

Tưởng Lộ từ phía sau ôm lấy anh, cái trán dán lên gáy anh, sâu kín thở dài, “Cậu sẽ nhớ tôi chứ?”

Ngô Cảnh An chịu không nổi gỡ tay hắn ra, “Ôm chặt như vậy làm gì, mùa xuân đã qua, còn phát tình cái gì!”

Tưởng Lộ nói, “Không được sao, để tôi ôm một lát, chỉ một lát!”

Ngô Cảnh An ngừng động tác, nhẹ đặt tay lên mu bàn tay hắn, “Cậu, thực sự thích Trương Tề kia sao?”

Tưởng Lộ nói, “Thích, sao không thích! Cậu ấy rất đáng yêu, có đôi khi còn làm nũng, cậu không biết khi cậu ấy chu chu cái miệng gợi cảm bao nhiêu đâu. An Tử, tôi thật sự tính toán yên ổn ở cùng cậu ấy một chỗ. Con người tôi không có bản lĩnh gì lớn, nhưng chỉ cần cậu ấy đồng ý, tôi sẽ đối xử với cậu ấy thật tốt.”

Tưởng Lộ là ôm tâm tình gì nói những lời này, trước kia cho rằng hắn ở cùng Trương Tề chỉ là do thích khuôn mặt kia, chơi vui, cùng đi ra ngoài có mặt mũi. Giờ xem ra, Tưởng Lộ cũng là bỏ ra chân tâm.

Chỉ là, một yêu vật như thế, đâu phải là thứ một phàm nhân như Tưởng Lộ có thể thu phục được.

Ngô Cảnh An nói, “Vậy sao lại chia tay?”

Lúc này Tưởng Lộ không lập tức nói tiếp, chỉ là ôm chặt anh thêm một chút.

Thật lâu sau, lúc Ngô Cảnh An cho rằng hắn sẽ không trả lời mà đã mệt mỏi muốn ngủ, hắn mới giống như dùng hết sức lực nói rằng, “Cậu ấy nói, cậu ấy chưa bao giờ yêu tôi.”

Ngô Cảnh An có chút kích động mắng mẹ nó, muốn xoay người lại bị Tưởng Lộ ôm chặt không thể động đậy, anh căm tức: “Hắn đùa cậu à! Không thích cậu thì chơi với cậu thời gian dài như vậy làm chi!”

Tưởng Lộ lại im lặng, trong đầu Ngô Cảnh An chợt lóe, hoài nghi hỏi, “Trừ ăn uống mua chơi, cậu có cho hắn tiền không?”

Tưởng Lộ chôn đầu vào gáy Ngô Cảnh An.

“Năm vạn, cậu ấy nói mẹ bị bệnh, cần tiền chữa bệnh gấp.”

Mắt Ngô Cảnh An giật giật, không thèm nghĩ ngợi nói một câu, “Ngu ngốc!”

Anh thật muốn mắng cho Tưởng Lộ một trận, bình thường tỏ ra khôn khéo, còn bị cái loại lông chưa dài này lừa một phen, đầu óc bị chó ăn rồi!Nếu thật sự có thể mắng tỉnh hắn thì cũng đáng giá, nhưng…

Hiện tại Tưởng Lộ như con gà chọi thua trận, suy sút chưa gượng dậy nổi, dạy dỗ nhiều hơn ngoại trừ làm hắn càng đáng thương và buồn bã còn có tác dụng gì.

Ngô Cảnh An cố nén lời chửi tục đã ra đến miệng thành một tiếng thở dài, vỗ vỗ mu bàn tay hắn trấn an, “Thôi, đừng khổ sở, vì loại người này, không đáng. Tương lai…”

Tương lai thế nào, Ngô Cảnh An không nói được nữa.

Gặp người càng tốt hơn? Loại chuyện này, ai có thể cam đoan, lời nói suông thế này, ngay cả bản thân nghe cũng chán ghét.

Người như bọn họ, thật sự có thể gặp được người tốt sao?

Cho dù bộ dạng xấu một chút, cho dù không quá tinh tế, cho dù tính tình có thiếu sót, cho dù nghèo cho dù ngốc, cũng không có.

Chỉ cần, thật lòng đồng ý cùng mình ở một chỗ, không phải chơi đùa không phải gạt gẫm, không phải lấy vui vẻ ngắn ngủi làm mục đích, vậy là được.

Chỉ là, người như vậy, thật sự tìm được sao?

Hơn năm giờ hôm sau rời giường, Tưởng Lộ bị mẹ Ngô làm cho cảm động một phen.

Bác gái bốn giờ dậy hấp hai nồi bánh bao, gói cho Tưởng Lộ hơn một nửa, nói là mới làm, ăn ngon.

Tưởng Lộ bị cảm động không nhẹ, nước mắt lưng tròng, ôm lấy bà một hồi lâu, nức nở nói, “Dì à, mẹ cháu chết sớm, cháu có thể gọi dì một tiếng mẹ không?”

Sáng sớm đã lừa gạt một bác gái ngây thơ đến mức nước mắt rưng rưng, kích động ôm chầm lấy hắn, “Con trai, về sau con cũng giống An Tử, đều là con mẹ, thường xuyên nhớ về thăm mẹ nhé!” <ins class="adsbygoogle"

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi