CÔ HÀNG XÓM KỲ LẠ CỦA TÔI

Editor: Anne

Beta: An Nhiên

Tiêu Tiêu lén lấy cây bút và tìm cớ rời khỏi nhà của Trương Mộ Đồng.

Trên đường về nhà, Tiêu Tiêu cảm thấy tim đập dữ dội, đầu óc choáng váng, người không còn sức lực, toàn thân như muốn gục xuống khiến cô rất khó chịu.

Đã lâu rồi cô mới thông linh, Tiêu Tiêu không biết mình đang tiến gần đến sự thật hay là do quá căng thẳng, làm cô cảm thấy không ổn.

Lang thang như say rượu, thật vất vả Tiêu Tiêu mới về được tới nhà.

Khi cửa thang máy trên tầng mở ra, cô vô thức nhìn về phía cửa nhà của Trình Gia Dũng, bất giác đưa tay sờ lấy cây bút trong túi.

Nhất định phải giúp anh giải oan!

Với một niềm tin mãnh liệt, cảm giác khó chịu tột độ vừa rồi của Tiêu Tiêu dần dần cảm thấy khá hơn, cô tự pha cho mình một tách cà phê rồi lặng lẽ đợi đêm đến.

Mười hai giờ đêm, vừa còn có tiếng cãi lộn trong tiểu khu giờ đã trở nên im lặng. Tiêu Tiêu mặc bộ quần áo đen đã lâu không mặc, thắp nến trên bàn tròn, cung kính đặt bút vào lòng bàn tay, nhắm mắt lại chờ Chu Vũ “xuất hiện”.

Thời gian cứ thế trôi qua, “cuộc đối thoại” mà Tiêu Tiêu mong chờ đã không xuất hiện. Ngược lại, thể trạng của cô càng ngày càng kém, đầu càng ngày càng choáng váng, nhịp tim ngày càng nhanh, toàn thân toát mồ hôi, sắp ngất đi.

Nhưng Tiêu Tiêu cũng không dám đi nghỉ ngơi, đây là cơ hội cuối cùng của cô, cô cố hết sức giữ nguyên tư thế ngồi, chờ đợi “sự xuất hiện” của Chu Vũ.

Mơ mơ màng màng Tiêu Tiêu cũng không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc cũng nghe thấy tiếng vo ve quen thuộc, sau đó là tiếng thở dài của một người đàn ông, Tiêu Tiêu nhận ra ngay, giọng nói đó là của Chu Vũ.

Tiêu Tiêu ngồi thẳng dậy, dường như cảm giác khó chịu vừa rồi biến mất, cô sắc bén hỏi: “Chú Chu, là chú sao?”

“Ai!” Lại có một tiếng thở dài nặng nề vang lên, một lúc lâu sau, giọng nói của Chu Vũ lại xuất hiện một lần nữa: “Tiêu Tiêu, con không sao chứ?”

“Con không sao!” Thực ra, Tiêu Tiêu vẫn rất khó chịu, nhưng cô có thể “gặp” được Chu Vũ, cô có thể vượt qua mọi khó chịu.

“Tiêu Tiêu, ta gặp con là hại con, chính con cũng có thể cảm nhận được, con sẽ luôn cảm thấy không thoải mái khi gặp ‘chúng tôi’, một khi nhìn thấy chúng tôi, thân thể của con sẽ bị đe dọa rất nhiều, tệ nhất kết quả có thể giống như chúng tôi, rời đi thế giới này. “

Tiêu Tiêu đã “nói chuyện” với bọn họ nhiều năm, hòa hoãn với nhau, không ngờ lại bị cái chết đe dọa.

Dù rất sốc nhưng Tiêu Tiêu không có ý định lùi bước, cô là hy vọng duy nhất có thể giúp Trình Gia Dũng “giải oan”, cho dù đó có thực sự là “kết cục xấu nhất” thì cô cũng không quan tâm.

Tiêu Tiêu cố gắng hết sức để giữ thể trạng tốt nhất, gần như cầu xin Chu Vũ ở lại: “Chú Chu, nếu không biết chân tướng, con sẽ không can tâm. Xin hãy nói cho con biết chuyện gì đã xảy ra?”

Chu Vũ là người hiểu rõ nhất sự bướng bỉnh của Tiêu Tiêu, bao nhiêu năm qua, Tiêu Tiêu chưa bao giờ bỏ cuộc việc giải oan cho bố mình. Biết được những nỗ lực khó khăn của cô, Chu Vũ mới sẵn sàng đến để “gặp” cô sau một cuộc đấu tranh tư tưởng mạnh mẽ.

Thấy Chu Vũ đã im lặng, Tiêu Tiêu lại khẩn cầu: “Chú Chu, trả giá như thế nào cũng được, trên đời này con không có người thân, con không có gì để mất, sống chết không quan trọng với con. Con không muốn chết mà không rõ ràng. Chú Chu, nói cho con biết, có phải chính Trương Liên Huy đã gài bẫy bố con và giết ông ấy không? “

Sự chân thành của Tiêu Tiêu đã khiến Chu Vũ cảm động, ông quyết định tiết lộ một số tin tức: “Ba năm trước, tôi bắt đầu nghi ngờ phó cục trưởng Trương, nhưng tôi không có bằng chứng.”

“Tại sao hắn lại hại bố con, bọn họ có thù hận gì?”

“Có lẽ lão Tiêu đã phát hiện Trương Liệt Huy nhận hối lộ.”

Tiêu Tiêu cảm thấy có một ngọn lửa không tên đang đè lên l0ng nguc mình và không có nơi nào để trút bỏ, cô ấy bực bội hỏi: “Với thân phận của Trương Liên Huy trong cục cảnh sát, chúng ta thực sự không còn cách nào sao?”

“Cũng không nhất định, vợ của Trương Liên Huy là điểm đột phá, tôi có thể tìm ra manh mối, tất cả đều dựa vào nhắc nhở của vợ Trương Liên Huy. Bà ấy vô tình nói với tôi rằng chồng bà ấy và một trong bảy nhân chứng đưa ra lời khai giả cho lão Tiêu quen biết với tội phạm. Nhân chứng đó đã rời khỏi đây sau khi khai gian trước tòa. Tôi đã tìm anh ta rất lâu, và chỉ gần đây tôi mới biết anh ta sống ở đâu. Không lâu sau khi tôi gặp anh ta, anh ta bị tai nạn giao thông và có lẽ đã bị giết người bịt miệng…”

Chu Vũ không dám cùng Tiêu Tiêu nói quá nhiều, nghe giọng nói của cô, tình hình không ổn, ông chỉ nói vài câu rồi biến mất.

Tiêu Tiêu đợi rất lâu, trời đã gần sáng, Chu Vũ cũng không có xuất hiện nữa.

Tiêu Tiêu liên tục nhớ lại từng lời Chu Vũ nói với cô. Mẹ của Trương Mộ Đồng là một bước đột phá quan trọng, và cô phải tìm kiếm sự giúp đỡ của mẹ anh ta càng sớm càng tốt.

Tiêu Tiêu đứng dậy, định thay quần áo và đi ra ngoài, cảm giác chóng mặt lại ập đến, lần tấn công này nghiêm trọng hơn lần trước, mắt trợn trắng, tai ù đi, có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.

Ngoài việc chịu đựng sự tra tấn về thể xác, trong lòng Tiêu Tiêu còn lo lắng, bất kể là bất tỉnh hay chết, tin tức quan trọng nhất vẫn chưa được chuyển đến, thật đáng tiếc!

Đột nhiên, Tiêu Tiêu nghĩ đến Trình Gia Dũng đã nói lời cuối cùng với cô trong trại giam, nếu gặp khó khăn, cô hãy đến tìm Lý Trung để được giúp đỡ.

Lý Trung nhất định là đáng để giao phó.

Tiêu Tiêu loay hoay tìm điện thoại, cuối cùng cũng tìm thấy số điện thoại của Lý Trung trong danh bạ, với chút sức lực cuối cùng của mình, cô nói ngắn gọn cho Lý Trung nghe.

Nói xong câu cuối cùng, sức lực của Tiêu Tiêu như bị rút cạn. Cô gục trên ghế sofa thở hổn hển, hơi thở không được êm ả. Cô từ từ nhắm mắt lại, không vùng vẫy, trong đầu nhớ lại cuộc đời ngắn ngủi như một cuốn phim.

Điều kỳ lạ là bóng dáng của Trình Gia Dũng lại xuất hiện trước mặt, từ nhỏ tới lớn, Tiêu Tiêu nhớ rõ. Lúc này, trí nhớ của cô lại hiện về.

Hóa ra chúng ta đã gặp nhau từ rất lâu, rất lâu rồi …

Tiêu Tiêu nhắm mắt lại, trên mặt mang theo nụ cười, không hề sợ hãi, như thể cô đang ở trong một giấc mơ, mọi thứ trong mơ đều đẹp đẽ …

Trong trại giam, Trình Gia Dũng không phân biệt ngày đêm, ngày nào cũng ngồi trên chiếu rơm, không biết ngày mai sẽ đến lúc nào, cũng không dám mong đợi.

Trình Gia Dũng không thể nhớ mình đã ở trong này bao nhiêu ngày, bỗng một ngày nọ, một người lính canh gác đến gọi tên anh.

Trình Gia Dũng tuyệt vọng nhận định rằng vụ việc của anh được đưa ra tòa án, và trong tương lai điều chờ đợi anh sẽ là cuộc sống trong tù. Thật bất ngờ, tin vui là anh được thả tự do.

Khi Trình Gia Dũng bước ra khỏi cánh cổng sắt lớn của trại tạm giam, đôi mắt chưa kịp thích ứng tốt với ánh nắng gay gắt bên ngoài, liền lấy tay áo che mắt, trong ánh sáng gay gắt, anh thấy người chờ mình là cảnh sát già Lý Trung.

Trình Gia Dũng khá ngạc nhiên, anh không cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng thấp thỏm lo âu, như thể đã cảm nhận được điều gì đó không hay.

Lý Trung đi về phía Trình Gia Dũng, khi tới gần anh, ông nhàn nhạt nói: “Chuyện đã qua rồi, Trương Liên Hy đã bị bắt.”

Mọi thứ đơn giản như vậy sao?

Trình Gia Dũng mở miệng muốn hỏi, nhưng cái gì cũng không có nói ra, nhịn một hồi lâu mới nói: “Mọi người không sao chứ?”

“Mộ Đồng không được tốt lắm. Cậu ấy không biết gì cả. Sau khi bố bị bắt, cậu ấy rất buồn. Cậu ấy đã không đi làm mấy ngày. Những người còn lại … đều không sao cả.”

Lý Trung đã nói dối, sợ Trình Gia Dũng sẽ tự trách, ông đã che giấu tình trạng của Tiêu Tiêu.

“Trương Liên Huy bị bắt như thế nào?”

“Tất cả đều dựa vào lời khai của vợ ông ta. Chúng tôi phải làm công tác tư tưởng thật lâu, bà ấy mới đem hết những gì mình biết mà nói ra. Hóa ra người cấu kết với nhóm tội phạm là Trương Liên Huy. Họ đã che chắn lẫn nhau bao năm nay, ăn cũng lợi dụng chức quyền ăn không ít hối lộ. “

Lý Trung hít một hơi và tiếp tục: “Khi Trương Liên Huy giết nhân chứng thứ bảy, vợ ông ta đã có mặt tại hiện trường và nhìn thấy chồng mình lái xe và đang cố ý giết ai đó. Nhân chứng này là ông ta tìm để hãm hại Tiêu Viễn, nhưng ông ta không ngờ rằng có thêm sáu nhân chứng nữa không nhìn thấy gì cả. Trời xui đất khiến, bố của Tiêu Tiêu trở thành người chịu tội thay. Tiêu Viễn không tự sát mà bị Trương Liên Huy đẩy xuống lầu để bịt miệng. Để che đậy tội ác năm nào, Trương Liên Huy đã giết chủ nhiệm Chu, người gần như tìm ra sự thật, còn Triệu Chấn Hoa, người có quan hệ tình cảm với vợ Tiêu Viễn lúc ấy tình cờ có mặt ở hiện trường cố ý nói dối hãm hại Tiêu Viễn. Người đánh ngất và đổ lỗi cho cậu ngày hôm đó cũng chính là Trương Liên Huy. Đội trưởng Tô Quần cũng có thể biết sự thật, hắn tỏ ra không quan tâm đến tội phạm, vì hắn có giúp Trương Liên Huy. Nhưng Trương Liên Huy chỉ giải thích về tội ác của mình, ông ta không nói một lời nào tới các đồng nghiệp đã bí mật giúp đỡ ông ta trong suốt nhiều năm. “

Trình Gia Dũng cười khổ, anh không nghĩ tới những người lãnh đạo thường ngày bảo vệ chính nghĩa lại làm nhiều chuyện xấu xa như vậy, đây thực sự là điều mà anh không bao giờ dám nghĩ tới.

May mắn thay, vợ của Trương Liên Huy vẫn còn lương tâm, mọi thứ cuối cùng đã được đưa ra ánh sáng.

Tiêu Viễn bị oan uổng nhiều năm, rốt cục rõ ràng, rốt cuộc Tiêu Viễn cũng có thể an tâm rời đi!

“Tiêu Tiêu có khỏe không?” Trình Gia Dũng luôn muốn hỏi câu này từ khi anh vừa bước ra khỏi trại giam, sau khi giữ nó lâu như vậy, cuối cùng anh đã hỏi.

“Bây giờ chúng ta phải đến viện kiểm sát để làm một số thủ tục.” Lý Trung nói sang chuyện khác và không trả lời câu hỏi của Trình Gia Dũng.

Trình Gia Dũng đã rất nhạy cảm trước khi thấy Tiêu Tiêu không xuất hiện, nhưng thái độ bí mật của Lý Trung khiến anh càng khẳng định chắc chắn hơn.

Lý Trung vẻ mặt khó xử, nhăn như khỉ, không khỏi vò đầu bứt tóc liên tục: “Chúng ta có thể điều tra Trương Liên Huy và tìm ra bước đột phá từ vợ của ông ta, tất cả là đều do Tiêu Tiêu đã gọi điện và nói với tôi.”

“Cô ấy tiếp tục thông linh một lần nữa, phải không?” Trình Gia Dũng biết rằng vụ án sẽ không được giải quyết dễ dàng như vậy, chắc chắn đã sử dụng các biện pháp bất thường.

“Thông linh?” Lý Trung khó hiểu trước những gì Trình Gia Dũng nói, càng trở nên bối rối.

“Tiêu Tiêu đã xảy ra chuyện gì?” Trình Gia Dũng nóng nảy đến mức hét lớn.

“Khi tôi đến nhà Tiêu Tiêu, cô ấy đã ngất xỉu ở nhà, khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói rằng não của cô ấy đã chết.”

“Cô ấy chết rồi?” Trình Gia Dũng run rẩy.

“Não đã chết, nhưng con người vẫn chưa chết. Đó là những gì chúng tôi gọi là người thực vật. Hiện cô ấy đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU, dựa vào máy móc để duy trì nhịp thở …”

Trình Gia Dũng không thể nghe thấy Lý Trung nói gì tiếp theo, anh không bao giờ chờ đợi tin tốt. Nếu có lựa chọn, Trình Gia Dũng thực sự nguyện ý bị nhốt cả đời không ra ngoài, cũng chỉ hy vọng Tiêu Tiêu có thể bình an vô sự.

……

Kể từ hôm đó, cứ vào thứ năm hàng tuần, Trình Gia Dũng lại đến bệnh viện thăm Tiêu Tiêu, cùng cô trò chuyện và giúp cô cắt tỉa bộ móng dài. Trong nháy mắt, đã nửa năm trôi qua, Tiêu Tiêu vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Hầu như tất cả những người xung quanh đều bó tay, họ cho rằng Tiêu Tiêu sẽ không tỉnh lại, chỉ có Trình Gia Dũng tin chắc rằng trong tương lai gần, anh nhất định sẽ chờ được tin Tiêu Tiêu tỉnh lại.

Mùa đông qua và mùa xuân đến, dù tuyết có dày đến đâu thì vẫn luôn có ngày nó tan …

HẾT

- -----oOo------

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi