ĐẠI LÃO CHỈ MUỐN NHÀN NHÃ



Hàn Chi cũng chú ý chỗ nào có người nguy hiểm thì giúp một ít, nhưng cô không muốn làm tâm điểm chú ý nên không hề ra sức gì.
Hàn Chi chỉ sợ bản thân mà muốn đánh thật thì chỉ một chiêu chắc cả tang thi lẫn người ở đây đều không còn mất.
Lăng Sâm là người mạnh nhất ở đây ngoài Hàn Chi.

Nhiệm vụ của hắn là giết chết tang thi hệ tinh thần đang điều khiển cuộc chiến kia.
Con tang thi này rất ranh mãnh, nó đã biết trốn tránh sự tra xét của người khác bằng dựng một lớp phòng vệ bằng tinh thần lực.
Lăng Sâm đang cố gắng tìm được nó để nhanh chóng kết thúc trận chiến này.

Nhưng Lăng Sâm nói cho cùng cũng không phải là dị năng hệ tinh thần, hắn không thể biết chiêu số của con tang thi này được.
Hàn Chi nhìn ra được Lăng Sâm đang gặp khó khăn, nên cô chỉ cho hắn vị trí của con tang thi cấp sáu đang ẩn thân.
Hệ tinh thần của con tang thi này rất đặc biệt, tấm chắn của nó khiến cho nó giống như tàng hình trong mắt mọi người vậy.

Lăng Sâm không kiếm được nó là chuyện bình thường, hắn mà kiếm được nó thì Hàn Chi mới thấy kinh ngạc đó.
Con tang thi cấp sáu còn đang đắc ý vô cùng ngồi phía trên một thùng hàng, đôi chân thả đong đưa phía dưới.

Nó có hình thể hoàn hảo như một con người, trừ làn da tái nhợt với đôi mắt trắng dã.
Lăng Sâm tạo năm tia sét đánh về phía nó.

Một tia đánh trúng sát chân nó làm con tang thi giật mình đến không giữ được tấm chắn tinh thần lực.
Màn chắn này vừa biến mất, thân hình nó hiện ra.


Nó nhìn chăm chú vào Lăng Sâm, cảm thấy người này thật nguy hiểm.
Nó gào lên một tiếng thật to, tập trung tiểu đệ tang thi lại để bảo vệ nó.

Tang thi đang phân tán chiến đấu xung quanh, bắt đầu ngừng đánh nhau với các dị năng giả, tụ tập lại phía dưới thùng hàng nơi con tang thi cấp sáu đang đứng.
Lăng Sâm không ngừng đánh những tia sét về phía nó.

Con tang thi né trái né phải, cuối cùng nhận ra được một điều.

Tiểu đệ nó ở dưới đất mà cái tên đáng ghét kia lại có thể phóng dị năng trên không trung.

Nó đứng trên đây chỉ có con đường chết.
Ban đầu, nó cảm thấy đứng trên cao nhìn xuống mọi việc rất oai nhưng giờ này, nếu nó có nước mắt nó rất muốn khóc ròng.
Con tang thi cấp sáu thấy tình thế không ổn, lập tức nhảy xuống đất, có ý định muốn chạy trốn.
Lăng Sâm kinh ngạc nhìn con tang thi này, nó thật thông minh, còn biết chạy.
Lăng Sâm lập tức đuổi theo.

Hàn Chi không muốn Lăng Sâm cực khổ như vậy, cô tạo một cái lồng sắt chụp con tang thi lại, không để nó chạy.
Con tang thi cố lấy tay bẻ cong cái lồng để chạy thoát, nhưng với chiếc lồng được tạo thành bởi dị năng của Hàn Chi thì làm sao mà nó bẻ gẫy được.
Lăng Sâm tới gần, thấy con tang thi bị nhốt lại, hắn liền biết Hàn Chi đang ở phía sau giúp hắn.


Lăng Sâm nhanh chóng dùng sét đánh chết con tang thi, để trận chiến này kết thúc nhanh chóng.

Đương nhiên, tinh thạch của con tang thi này hắn cũng lấy đi.
Không có sự chỉ huy của con tang thi cấp sáu, đám tang thi đang vây quanh hơi ngơ người một lúc rồi từ từ tản ra, nhìn thấy con mồi ngon miệng thì chạy nhào lại.
Lăng Sâm giải quyết luôn mấy con cấp năm, còn lại cấp bốn trở xuống thì hắn không muốn ra tay nữa.

Lăng Sâm bắt đầu để ý hai thằng nhóc con nhà mình, thấy chúng nó chơi vui vẻ thì hắn nhấc chân, bước tới đứng kế Hàn Chi.
Hai thằng nhóc này còn giết được tang thi còn nhiều hơn đám người lớn nữa.

Chúng vui vẻ bay tới bay lui, tiếng cười vang lên không ngừng.
Giờ này, không còn ai dám nói gì về bọn chúng nữa.

Hai đứa này dị năng còn cao hơn bọn họ, họ dám nói cài gì sao? Chưa kể đến còn ba mẹ chúng đứng đằng kia nữa, họ muốn chết hay sao mà dám nói.
Lăng Sâm vừa cất bước đi về phía Hàn Chi thì thấy được một cô gái đang cố ý muốn dựa lại gần cô.
Chuyện xảy ra rất nhanh, cô gái này giả vờ như đang né tránh tang thi mà tông thẳng người vào Hàn Chi khiến cô bị bất ngờ lao về phía trước.
Trước mặt Hàn Chi không xa là một đám tang thi vừa mới mất đi mệnh lệnh của con tang thi hệ tinh thần cấp sáu, chúng còn đang đứng phân vân nên đi đâu.
Bọn chúng liền thấy được một con mồi ngon đang bị đẩy về hướng chúng thì hưng phấn thét dài lên, rồi lao vào bu kín Hàn Chi.
Lăng Sâm nhìn thấy từ xa mà khóe mắt muốn nứt ra.


Hắn gào lên một tiếng dữ tợn, dị năng trong cơ thể sôi trào, làm cho hắn đột phá liền hai cấp, thành dị năng giả cấp chín.
Hắn chạy như bay về phía Hàn Chi, đánh bay đám tang thi gần đó.
Đứng đó nhìn toàn bộ cảnh này cười lạnh là Lê Ngọc, cũng chính là người vừa mới đẩy Hàn Chi về phía tang thi.

Ai bảo Hàn Chi dám làm mất mặt cô ta, người làm mất mặt Lê Ngọc từ trước đến nay đều không có kết quả tốt.
Hai đứa nhóc cũng thấy mẹ mình bị đẩy về phía mấy chú tang thi thì khóc lớn, bay nhanh tới.
Nhưng không đợi Lăng Sâm cùng hai nhóc giết chết tang thi thì từ trong chỗ bị bu lại toát ra vô số dây leo, trên dây leo có rất nhiều gai, chúng xoay quanh một cô gái, tạo thành một cái lồng cầu.
Đám dây leo bắt đầu xoanh nhanh, tang thi đứng gần đó đều không tránh khỏi số phận bị gai cứa cho đứt gẫy tứ chi.

Đầu, bộ phận người bay tứ tán.
Lê Ngọc nhìn thấy cảnh máu me, rùng rợn như vậy thì cúi người ói.

Trong lòng cô ả còn đang hoảng sợ, tại sao con đàn bà kia không chết cơ chứ?
Lăng Sâm với hai đứa nhóc nhìn thấy Hàn Chi an toàn thì vô cùng mừng rỡ.

Nhưng hắn không ngu đến nỗi giờ này chạy lại gần Hàn Chi.

Hắn cũng không muốn nếm thử mùi vị bị gai quất đâu.
Lăng Sâm quay sang nhìn đầu sỏ gây chuyện.

Lê Ngọc cũng nhận được ánh mắt hung ác của Lăng Sâm, cô ta co ro lại.
Lăng Sâm bắt lại cô ả.

Lê Ngọc muốn dùng dị năng công kích Lăng Sâm, nhưng Lăng Sâm nhanh tay bẻ hai tay cô ả ra sau, sau đó rắc rắc hai tiếng, Lê Ngọc la hét lên thảm thiết.

Hắn vậy mà bẻ gẫy hai tay của cô.

Con người này là ma quỷ sao? Hắn có thể ác độc như vậy?
Chứng tỏ cho Lê Ngọc thấy Lăng Sâm không chỉ có ác như vậy, kế đó hắn liền bẻ luôn hai chân của cô.
Người dám làm tổn thương đến Hàn Chi, Lăng Sâm nhất quyết không dễ dàng tha thứ cho như vậy.
Lê Ngọc giờ này mới thật sự hoảng sợ, cô ta la hét lên thất thanh, rồi lại cầu xin Lăng Sâm tha thứ.
"Anh giết tôi, căn cứ của tôi sẽ không tha cho anh."
"Tùy các người, muốn đến gây chuyện với tôi thì chuẩn bị tinh thần bị diệt đoàn đi là vừa."
"Tôi cầu xin anh, tôi..

tôi sai rồi, tôi không dám nữa.

Dù gì cô ta cũng không bị gì mà.

Anh tha cho tôi đi." Nói rồi, Lê Ngọc khóc thảm thiết.
"Không bao giờ.

Cô thích đẩy người khác vào tang thi sao? Vậy chính mình trải nghiệm đi."
Nói xong, Lăng Sâm không để ý đến cô ả khóc lóc nữa mà thẳng tay quăng Lê Ngọc vào đám tang thi, lạnh mắt nhìn cô ả bị ăn đến chỉ còn xương trắng rồi mưới giết chết đám tang thi đó.
Đoàn đội của Lê Ngọc nhìn toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, nhưng không một ai dám ra mặt thay cho cô ta.

Bọn họ không ngu đến nổi vì một con nhỏ ngu ngốc, tự cao mà tạo thêm một kẻ địch mạnh cho căn cứ của mình.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi