ĐẤU LA CHI LĂNG THANH


Đan Châu của Độc Cô Bác quả thật có kỳ diệu chỗ.

Chỉ mới nửa tháng sau, Phong Lăng đã cảm thấy mình sắp đột phá 60 cấp.

Này nửa tháng, Phong Lăng hoàn toàn tập trung vào việc tu luyện Hồn Lực.

Suốt nửa tháng liên tục không ngừng nghỉ hấp thu Hồn Lực, Phong Lăng cuối cùng cũng sắp đột phá được bình cảnh.

Hiện tại, Phong Lăng đang ngồi đả tọa trong phòng tu luyện của riêng mình trong học viện, cố gắng những bước cuối cùng để đột phá 60 cấp.

Thời gian này, Phong Lăng không còn quan tâm đường khóa nữa, cũng không biết mình đã bế quan trong này bao nhiêu ngày.

Phong Lăng chỉ biết, mình cần phải tu luyện Hồn Lực nhanh hơn tốc độ bị mất đi, có như vậy thì cô mới có thể đột phá bình cảnh.

Đây là một trận chiến.

Tốc độ nạp Hồn Lực vào phải nhanh hơn tốc độ mất đi, phải nạp càng nhanh và càng nhiều thì mới có thể lấp đầy và phá vỡ rào chắn đó được.

Phong Lăng đang nỗ lực tăng tốc cùng lượng Hồn Lực nạp vào.

Nhờ có sự hỗ trợ của Đan Châu, tốc độ ngưng tụ Hồn Lực của Phong Lăng đã tăng gấp mấy lần.

Mà dường như, cái thứ hấp thu lấy năng lượng và Hồn Lực của Phong Lăng, từ khi có Đan Châu, nó đã lấy đi ít hơn hẳn.

Nhờ vậy mà Phong Lăng có thể nội trong nửa tháng đột phá.
Phong Lăng chậm rãi mở mắt, nở một nụ cười hài lòng, “Cuối cùng đã đột phá a…”
Phong Lăng lúc này cảm thấy Hồn Lực cực kỳ tràn đầy, cơ thể cũng tràn ngập lực lượng.

Trái ngược hoàn toàn với trạng thái gần một năm nay của cô, lúc nào cũng cảm thấy Hồn Lực khô kiệt, thân thể mệt mỏi.

Vui vẻ! Hiện tại cô có thể vác thêm 1000 cân chạy vài vòng Thiên Đấu Thành! Đến cảm ơn Lão Độc a.

Nhưng mà hiện tại, Phong Lăng cần tìm người để chia sẻ tin vui này.

Thoắt một cái, cửa phòng tu luyện mở tung, Phong Lăng đã biến mất không thấy thân ảnh.

Đột phá đến Hồn Đế, khả năng điều khiển của Phong Lăng lại càng tinh tiến.

Đã có thể ngự phong bay nông nỗi.

Đây là điều không có Khí Hồn Đế nào có thể làm được.
____________________________

Một tháng nhập học, Shrek Tám Quái đã trở thành những nhân vật nổi danh trong học viện.
Đều là tuấn nam mỹ nữ, à, ngoại trừ Mập mạp cùng Phong Lăng.

Người trước là vì ngoại hình, không thể che lại lương tâm mà nói hắn là tuấn nam.

Còn người sau, ngoại trừ Shrek Tám Quái, ai có thể thấy rõ được gương mặt của Phong Lăng?
Vừa đến lớp đã úp mặt xuống bàn ngủ, khi mọi người tan khóa thì Phong Lăng còn chưa tỉnh, tu luyện cũng một mình một căn phòng kín.

Cơ bản là không một đệ tử nào có thể nhìn thấy mặt của Phong Lăng.

Nếu có nhìn, cũng không biết đây là đệ tử học viện mình nếu không mặc giáo phục a.

Các vị tuấn nam mỹ nữ của Shrek Tám Quái đều rất được hoan nghênh trong học viện.

Thư tình gửi đến không dứt, không chỉ cùng ban, khác ban cũng rất nhiều.

Đều đã trở thành đối tượng thầm mến của toàn bộ đệ tử trong học viện này.

Hôm nay, Phong Lăng đã được tận mắt chứng kiến mức độ nổi tiếng đó.
Niềm vui khi thăng cấp, Phong Lăng tìm người để chia sẻ không ai khác ngoài Chu Trúc Thanh.

Hiện tại là buổi sáng, là giờ học lý thuyết của cả học viện.

Nhưng may mắn, Phong Lăng đến đúng ngay giờ giải lao.

Xuất hiện ở ban trung cấp cửa, Phong Lăng không tìm thấy bóng hình quen thuộc.

Cũng không thấy Vinh Vinh cùng Mập mạp đâu cả.

Có lẽ bộ dáng tìm kiếm của Phong Lăng quá rõ ràng, một tên nam đệ tử xuất hiện, chắn trước mặt Phong Lăng, hỏi, “Ngươi tìm ai?”
“Ta tìm Chu Trúc Thanh a.

Nàng hôm nay có hay không thượng khóa?” Phong Lăng hỏi nam sinh trước mặt.
“A? Lại một người theo đuổi Chu Trúc Thanh sao? Nàng không rảnh tiếp những tên vô công rồi nghề như ngươi.

Nhanh chạy đi, người như ngươi chỉ chướng mắt nàng.” Nam sinh xua tay nói.
“Ta? Người theo đuổi? Chướng mắt nàng?” Phong Lăng có chút sửng sốt, liền hỏi tam câu hỏi.
“Phải.

Thấy ngươi cũng thành thật.

Ta thật lòng khuyên ngươi, mau từ bỏ đi thôi.


Đau dài không bằng đau ngắn, ngươi nên dẹp ý định theo đuổi nàng đi.” Nam sinh còn sợ mình nói chưa đủ đả động người này, còn tiếp tục nói.
“Tính ra ngươi cũng đủ can đảm a, dám tỏ tình với “Băng sơn nữ vương” của toàn học viện.

Chu Trúc Thanh nàng trước giờ lãnh ngữ băng nhân, cự tuyệt người theo đuổi có tiếng là tàn nhẫn, lạnh lùng đả kích nam sinh tâm.

Ta biết ngươi cũng bị mỹ mạo cùng khí chất cao lãnh của nàng hấp dẫn.

Nhưng Nữ vương chính là nữ vương, ngươi chỉ có thể xa xa ngắm nhìn cùng ngưỡng mộ, không thể chạm tới a.

Chạy nhanh trở về ban của ngươi đi.”
“Hữu nghị nhắc nhở, không thể ỷ vào ngoại hình sạch sẽ cùng tuấn tú của ngươi mà đi tỏ tình cũng không mang theo hoa cùng lễ vật được.

Lần sau có muốn tỏ tình ai, hình thức cũng phải đến đầy đủ a.

Nếu không, ngươi xứng đáng độc thân cả đời.” Nam sinh còn tốt bụng nhắc nhở Phong Lăng, mặc dù gương mặt biểu cảm có chút ghét bỏ.
Phong Lăng cũng bị nam sinh trước mặt nói cho ngốc.

Cô đi tỏ tình Chu Trúc Thanh? Dù thích là có thích thật, nhưng vẫn phải đợi đến nàng đủ 18 tuổi a!
“Ta chỉ muốn biết Chu Trúc Thanh nàng có hay không thượng khóa.

Còn có, nếu có thượng thì hiện tại nàng đang ở đâu? Ta là bằng hữu của nàng, tìm nàng là có việc a.” Phong Lăng sau khi hoàn hồn, đáp lại nam sinh trước mặt.
Hai người đứng chắn ở cửa phòng học của ban trung cấp.

Từ nãy đến giờ cũng đã thu hút không ít người chú ý cùng vây xem, bao quanh hai người đã là một tiểu đám đông.
“Thiết, ngươi nói ngươi là bằng hữu của nàng? Nàng bằng hữu chỉ có Shrek Tám Quái mà thôi, đừng có mặt dày mày dạn tự nhận mình là tám quái.”
“Phải, ngươi không cần ngượng quá hóa cuồng, nhận bừa như vậy.

Có nói ngươi là người theo đuổi của Chu Trúc Thanh cũng không có việc gì a.

Sẽ không ai cười ngươi không xứng lọt nàng mắt! Hahaha”
“Về chiếu chiếu gương đi, hạng người như ngươi không xứng a! Hahahaha.”
“Nhanh chóng cút đi cho khuất mắt.

Phế vật như ngươi chỉ làm bẩn đại chúng đôi mắt.

Cút đi.

Hahaha.”
“Cút đi!”


Thanh âm mắng chửi ngày càng nhiều.
Phong Lăng khó hiểu quan sát một màn này, nếu hôm nay người ở đây không phải cô mà là một người theo đuổi thật sự.

Người đó phải cảm thấy như thế nào? Đây là mảng tối của lòng người sao?
Chà đạp, sỉ nhục người khác sẽ giúp bọn họ cảm thấy tốt hơn? Gán ghép cho người khác điều mà mình muốn, nói cô là người theo đuổi thì cô là người theo đuổi, rồi đồng loạt buông những lời thối nát để chửi bới, nhục mạ cô?
Đúng là nhân loại thì ở đâu cũng giống nhau, đều sẽ có những loại rác rưởi như vậy.
Phong Lăng nhíu chặt hai mày, tiến thẳng đến đám người đang vây xem ở phía sau.

“Ngươi, ngươi, ngươi… Cả ngươi nữa.

Đều bước lên đây.” Phong Lăng điểm mặt từng người, nhờ thính lực vượt trội, cô có thể xác định chính xác là người nào đã mắng nhiếc mình.

Cả tên nấp trong góc khuất cũng không thoát khỏi tai cô.
Bốn tên bị Phong Lăng chỉ mặt gọi, đồng loạt nghiến răng nộ mục.

Nhưng nề hà nơi đây đông người, cũng không dám ra tay trước, đành phải bước lên.

Vả lại, bọn chúng chỉ mạnh miệng mắng người, nếu muốn so sức mạnh, bọn này chính là cụp đuôi chạy trước nhất.
“Các ngươi không phải mắng rất sảng sao? Hiện tại tiếp tục mắng a, ta đứng trước mặt các ngươi cho các ngươi mắng đây.” Phong Lăng nhàn nhạt nói.
“Ân, trừng mắt với ta làm gì? Mau mắng tiếp a.” Phong Lăng lạnh giọng, nói tiếp, “Ẩn mình trong đám đông là có thể thoải mái nhục mạ người khác sao? Nói xem, hạng người như ta là hạng người như thế nào a?”
“Ngươi đừng quá đáng!” Một tên tức giận to tiếng.
“Ta quá đáng? Ta cho các ngươi đứng trước mặt ta để mắng ta, là ta quá đáng? Còn các ngươi lăng mạ người là lẽ đương nhiên?” Phong Lăng lạnh mặt nhìn tên vừa lên tiếng, trầm giọng hỏi.
“Ngươi dám làm mà không cho phép người khác nói sao? Tên hèn như ngươi mà mong được Chu Trúc Thanh đáp lại sao? Nằm mơ đi ngươi!” Một tên khác không cam lòng cãi lại.
“Ngươi đừng bẻ cong sự thật.

Từ khi nào mà ta trở thành người tỏ tình Trúc Thanh, còn mong được nàng đáp lại? Các ngươi bỗng nhiên xuất hiện nghe lén ta, còn một bộ đương nhiên là ta như vậy, ngươi cho rằng ta như thế nào thì ta phải là thế đó?”
Nói tới đây, Phong Lăng cười khẩy, “Thật ra bọn rác rưởi các ngươi, luôn tự cho mình là đúng, tuôn ra những thứ dơ bẩn để làm nhục người khác.

Các ngươi đã hủy hoại bao nhiêu người rồi? Nếu hôm nay người đứng ở đây thật sự là kẻ theo đuổi Trúc Thanh, hắn đã phải chịu đựng bao nhiêu nan kham?”
“Bản thân đã là rác rưởi thì đừng có xả lung tung ra bên ngoài.

Cẩn thận có ngày bị dọn.” Phong Lăng mắt lạnh nhìn bốn tên trước mặt, chậm rãi mà nói.

“Bốp… Bốp… Bốpp…” Tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên.
“Nói hay lắm.” Ninh Vinh Vinh bước tới, “Tiểu Lăng, ngươi đã xuất quan a.

Như thế nào đến trung cấp ban?”
“Ta đến tìm Trúc Thanh.” Phong Lăng đáp, đồng thời nâng đầu tìm kiếm hình bóng quen thuộc.
“Có việc gì sao?” Chu Trúc Thanh nhanh chóng bước tới trước mặt Phong Lăng, hỏi.

“Cũng không có gì quan trọng.

Chỉ là có việc muốn nói với ngươi.” Phong Lăng có chút ngượng ngùng nói.

Lúc nãy vui quá nên không để ý, chạy thẳng đến phòng học tìm người ta thì có chút đường đột a.
“Tiểu Lăng, vừa mới xảy ra chuyện gì sao?” Ninh Vinh Vinh hỏi, vừa nãy nàng rõ ràng nghe được Phong Lăng lạnh mặt mắng người, đây là dịp hiếm hoi nàng thấy Phong Lăng nổi giận a.
“Một chút hiểu lầm, sau đó có vài tên rác rưởi làm xấu đi không khí học tập tốt đẹp của học viện chúng ta, ta đến gõ bọn đó một chút.” Phong Lăng ngắn gọn tường thuật lại sự việc.
Bốn tên vừa nãy bị Phong Lăng chất vấn đã biến mất từ lúc nào.


Khi Ninh Vinh Vinh bắt chuyện với Phong Lăng, cả đám đông vây quanh đã ngạc nhiên không thôi.

Không nghĩ tên này thật sự là bằng hữu của Chu Trúc Thanh, không, phải nói tên nam sinh mặt trắng tuấn tú này chính xác là một trong Shrek Tám Quái a.

Chính là tên nổi danh mê ngủ lười biếng trong Shrek Tám Quái!
Đặc biệt là tên nam sinh lúc nãy chặn cửa Phong Lăng, hắn không ngờ Shrek Tám Quái bản nhân đứng trước mặt mà hắn nói nhân gia là người theo đuổi Chu Trúc Thanh!
Vội vàng chạy đến trước mặt Phong Lăng, tên nam sinh đó chắp hai tay trước mặt, cúi đầu thành khẩn nhận lỗi, “Ta thật có mắt không thấy thái sơn a.

Thành thật xin lỗi, đã hiểu nhầm ngươi là người theo đuổi Chu Trúc Thanh.

Còn nói một đống lời nói khiến cho ngươi bị bọn họ hiểu lầm rồi xúc phạm.

Ta đã rất hối hận về hành vi của mình, bây giờ ngươi muốn đánh muốn mắng gì ta cũng được.

Ta đảm bảo sẽ không oán trách nửa lời!”
Nhìn tên nam nhân đang cúi đầu trước mặt, Phong Lăng không khỏi bật cười, nói, “Lỗi của ngươi là quá lắm miệng a, cũng rất bao đồng.”
“Ta cũng đã nhận ra sai lầm của mình rồi a.” Tên nam sinh vẻ mặt đau khổ nói.

Trong học viện này, Shrek Tám Quái chính là đối tượng không nên chọc nhất.

Chưa kể đến thực lực, chỉ độ nổi tiếng của bọn họ cũng đủ để hắn chết chìm trong nước bọt của bọn đệ tử khác!
“Ta cũng không so đo với ngươi.

Không cần lo lắng.” Nói, Phong Lăng còn vỗ vai của hắn.
“Người theo đuổi ta?” Giọng nói thanh lãnh quen thuộc, nhưng nếu là người quen thuộc với Chu Trúc Thanh, không khó để nhận ra có sự run rẩy trong đó.

Rất nhỏ, nhưng là vẫn có.
“Khụ… Ta đến để tìm ngươi, bị hắn hiểu nhầm thành người theo đuổi ngươi.

Còn nháo ra một hồi ô long.

Ngươi cũng thấy rồi đấy.” Nói, Phong Lăng còn chỉ chỉ đám người đang vây xem xung quanh.

Ân, hình như lại càng đông thêm rồi.

Quả nhiên mỹ nữ chính là đại hình nam châm di động mà.
“Hừ, ta không chen vào việc của hai ngươi.” Ninh Vinh Vinh lên tiếng.

Nàng khó có thể xen vào bầu không khí giữa hai người này, dứt khoát rời đi để không khó chịu, còn không quên nói với Chu Trúc Thanh, “Trúc Thanh, ngươi đi nhanh về nhanh.

Sắp vào khóa rồi a.”
“Ân.” Chu Trúc Thanh gật đầu đáp lại.
“Đi thôi.

Ở đây không thích hợp để nói chuyện.” Vừa nói, Chu Trúc Thanh vừa kéo tay Phong Lăng đi.
Hành động này thành công kinh hoảng bọn đệ tử đang vây xem.

“Băng sơn nữ vương” kéo tay người khác, tên này còn là “nam sinh”!


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi