ĐƯA CHO NHÂN VẬT CHÍNH VÒNG HÀO QUANG

Đưa cho nhân vật chính vòng hào quang – Lâu Bất Nguy


~Editor: Mực


~Beta: Bê


Chương 45: Kết tóc thụ trường sinh


Toàn thân Thanh Nhai như thể bị đóng băng, y vẫn duy trì tư thế vừa rồi, qua hồi lâu cũng không nhúc nhích chút nào. Bên tai vang lên từng trận tiếng nổ ầm ầm, dưới ánh nến mơ hồ, trong tâm trí ùa về những kí ức xa xôi kia, là những hình ảnh lơ lửng trên không trung, lảo đảo sắp ngã, tràn ngập nguy hiểm, trong thoáng chốc lại rơi xuống vực sâu, phát ra tiếng vọng không dứt.


Trước mắt là một tầng sương trắng mờ mịt, âm thanh của Nguyên Khê ở bên tai y không ngừng vang lên.


Sư phụ, ôm con một cái được không...


Ôm con một cái được không...


Nguyên Khê, Nguyên Khê... Nguyên Khê của y.


Trong nháy mắt Thanh Nhai bị Hoa Tử Nhiễm hỏi câu này, cảm giác như được quay về bảy năm trước, những hình ảnh được y chôn vùi tận sâu trong tâm khảm kia lại một lần nữa vô cùng rõ nét xuất hiện trước mắt.


Bảy năm trước...


Đầu thu của một năm kia, sau một trận mưa thu kéo dài liên tục, trong không khí xen lẫn một chút lạnh lẽo, một trận gió lạnh thổi qua, trên cây những chiếc lá vàng thưa thớt vang lên xào xạc, khoảng đất trống trước sân lúc này đã chất đầy hoa rụng cùng lá khô. Nguyên Khê một thân bạch bào, ở trước sân cạnh cây ngô đồng vung kiếm múa, hắn đem trường kiếm trong tay nhẹ nhàng vung lên, rồi quét ngang qua đống lá vàng rơi đầy đất kia, ngay sau đó những chiếc lá vàng kia lại bay lả tả rơi xuống quanh người hắn.


Thanh Nhai đẩy cửa ra liền nhìn thấy Nguyên Khê đang múa kiếm trước sân, y đứng lại trước cửa, khóe miệng cong cong nhìn người kia, trong ánh mắt tràn đầy ôn nhu.


Thanh Nhai trời sinh tính tình lãnh đạm, không thích cùng người ngoài tiếp xúc, cho nên Hằng Vụ đỉnh lớn như vậy cũng chỉ có hai sư đồ bọn họ ở. Y và Nguyên Khê đều là người làm việc tùy ý, cũng không quá chú trọng đến những quy củ kia, cho dù không có những đệ tử sai vặt thì cũng không cảm thấy có gì bất tiện.


"Sư phụ." Thấy Thanh Nhai đi ra, Nguyên Khê đang chơi đùa cùng thanh kiếm xinh đẹp, liền thu Tố Quân kiếm về trong tay, quay đầu về phía Thanh Nhai, hướng y chắp tay hành lễ.


Thanh Nhai chậm rãi đi đến, dừng lại trước mặt Nguyên Khê, đưa tay phủi đi những chiếc lá khô bám trên người hắn, cúi đầu xuống liền thấy trên mặt Nguyên Khê ửng đỏ, Thanh Nhai cười một tiếng, nói với Nguyên Khê: "Vi sư gần đây dự định đi đến núi Cửu Giang một chuyến, một mình con đợi ở Hằng Vụ đỉnh nếu thấy nhàm chán, thì hãy đi đến chỗ chưởng môn ở một thời gian ngắn đi."


Nguyên Khê tựa hồ có chút kinh ngạc, dù sao từ ngày hắn đến Hằng Vụ đỉnh thì chưa thấy Thanh Nhai xuất môn bao giờ. Hắn chớp mắt vài cái, hỏi: "Sư phụ không mang theo con đi sao?"


"Qua đây rồi nói." Thanh Nhai dẫn Nguyên Khê đến bàn đá bên cạnh, y vừa ngồi xuống, Nguyên Khê lập tức ân cần châm cho y một cốc trà, trên mặt đầy ý cười dâng đến trước mặt y.


Thanh Nhai nhận lấy cốc trà Nguyên Khê đưa tới, nhấp một ngụm nhỏ, sau đó đặt cốc trà xuống, ngẩng đầu nhìn Nguyên Khê, hỏi hắn: "Con muốn đi sao?"


Nguyên Khê ngồi đối diện Thanh Nhai, nghe Thanh Nhai hỏi, hắn gật đầu không ngừng, sau đó liền nằm sấp trên bàn với đôi mắt trông đợi nhìn chăm chú vào Thanh Nhai.


Thanh Nhai thấy bộ dạng này của hắn chỉ cảm thấy thật buồn cười, đúng lúc ánh nắng chiếu xuống, trên bàn đá loang lổ bóng cây, y đưa tay xoa đầu Nguyên Khê. Lần này y đi núi Cửu Giang cũng không có việc gì quan trọng, chẳng qua là năm đó thời điểm sư phụ đi về cõi tiên đã dặn dò y trăm năm sau nhất định phải đến núi Cửu Giang một chuyến, tìm giúp Người một mộ thất ở trên núi Cửu Giang, đem hài cốt trong mộ thất kia mang về hợp táng cùng Người.


Thanh Nhai lúc còn nhỏ đã từng nghe qua không ít tình sử phong lưu của sư phụ, nhưng xưa nay lại không hề biết, cũng đã từng có một người sư phụ thật tâm để trong lòng.


Bất quá những chuyện này cũng đã qua, Thanh Nhai cũng không quan tâm đến, y hiện tại phải làm chính là hoàn thành di nguyện của sư phụ, đem bộ hài cốt kia về. Thanh Nhai dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên bàn đá, núi Cửu Giang giáp ranh giới Tây Nam, cũng cách Ma tộc một đoạn, mang theo Nguyên Khê đi cũng không hẳn là không thể.


Huống chi, để Nguyên Khê một mình ở Tử Tiêu tông y cũng có chút không an tâm, dù sao Quyết Dương đỉnh còn có một tiểu sư muội Trăn Linh của hắn đó!


Nhớ tới Diệp Trăn Linh...


Thanh Nhai căng mặt, hỏi: "Vài ngày trước con đến Quyết Dương đỉnh làm gì?" (Bê: Ô, hóa ra ổng ăn giấm chua....)


Nguyên Khê sửng sốt một chút, không hiểu mới vừa rồi còn đang nói đến chuyện đi núi Cửu Giang, sao đảo mắt lại đã biến thành Quyết Dương đỉnh, hoàn toàn không hiểu nổi trong đầu sư phụ hắn đang suy nghĩ thứ gì, Nguyên Khê chỉ đành đáp: "Cũng không có gì, chính là hôm đó Trăn Linh muốn ăn bánh quế hoa, Thanh Liên sư bá lại không cho muội ấy ra ngoài, con liền mang đến cho muội ấy."


"Con đối xử với con bé thật sự rất tốt..." Thanh Nhai thở dài một tiếng.


Nguyên Khê luôn cảm thấy trong giọng điệu này của sư phụ hắn còn chứa những ý tứ khác, chẳng qua trong nhất thời hắn không lĩnh ngộ ra được. Thế nhưng kế tiếp, Thanh Nhai nói một câu liền trực tiếp nói rõ ý tứ.


Thanh Nhai hỏi hắn: "Con chính là muốn sau này kết thành đạo lữ với con bé sao?"


Nguyên Khê nghe lời này thiếu chút nữa từ trên ghế đá nhảy dựng lên, hắn há miệng phản bác: "Sao có thể chứ? Con chẳng qua chỉ coi muội ấy là muội muội!" Vì phòng ngừa sư phụ hắn nhất thời nổi hứng lại nhắc đến chuyện này với Thanh Liên sư bá, hắn lại nghiêm túc nhấn mạnh lần nữa: "Sư phụ, con thật sự chỉ xem Trăn Linh là muội muội."


Không biết có phải hắn sinh ảo giác hay không, mà Nguyên Khê cảm thấy sau khi mình nói những lời này thì sắc mặt Thanh Nhai liền trở nên khá lên không ít.


Thanh Nhai nói: "Con coi con bé là muội muội cũng không sao cả, chỉ là sau này con vẫn nên cách xa Trăn Linh một chút đi, không nói đến việc Thanh Liên sư bá con nghĩ thế nào, Trăn Linh cũng không còn nhỏ, con đối tốt với con bé như vậy, khó đảm bảo con bé sẽ không nảy sinh những tâm tư khác."


"Đã rõ, sư phụ." Nguyên Khê không muốn tiếp tục dây dưa vào cái đề tài này nữa, liền nhắc sư phụ hắn: "Sư phụ, chuyện núi Cửu Giang còn chưa bàn xong đâu."


Thanh Nhai thu tay phải đặt ở trên bàn lại, nói với hắn: "Muốn đi núi Cửu Giang cũng được, nhưng sau khi ra ngoài kia thì không thể chạy loạn, chỉ có thể ở bên cạnh vi sư."


Nguyên khê thấy Thanh Nhai đồng ý dẫn hắn đi cùng, lập tức cười, đáp: "Vâng, tạ ơn sư phụ."


Thanh Nhai thấy Nguyên Khê vui vẻ như vậy, chính y cũng khẽ cười, nụ cười này của y, toàn bộ cơ mặt đều giãn cả ra, thật giống như gió xuân ấm áp thổi khắp đất trời, băng tuyết tan chảy, vạn vật hồi sinh.


Nguyên Khê có chút ngẩn người nhìn sư phụ hắn, trong miệng lẩm bẩm nói: "Sư phụ, người cười lên thật đẹp mắt, giống như là..."


Nguyên Khê không biết nghĩ đến điều gì, cả người chợt lặng xuống, hắn ngừng nửa ngày, cuối cùng vẫn không nói ra được là giống như là gì.


Núi Cửu Giang, Đoạn Trường nhai.


Núi trống vắng sau cơn mưa, khí trời cuối thu.


Xuyên thấu qua vài đám mây trắng lượn lờ, ở giữa không trung nhìn xuống núi Cửu Giang dưới chân này, khắp núi đều là lá đỏ, đỏ đến sâu thẳm lại nóng bỏng, tựa như ráng chiều chói rực, như một vòng hỏa diễm đang bùng cháy.


"Xuống đi." Thanh Nhai dừng ngự kiếm lại, nói với người phía sau lưng.


Nguyên Khê nhẹ nhàng nhún một cái, liền nhảy xuống, mới vừa chạm chân xuống mặt đất hắn liền mở miệng ai oán nói với Thanh Nhai: "Sư phụ người cũng nên dạy Ngự kiếm quyết rồi chứ, những sư đệ sư muội nhập môn muộn hơn con bây giờ đều có thể phi kiếm bay đầy trời rồi kìa, người không dạy con cũng được, thế mà còn không cho con đi theo các sư bá học."


Thanh Nhai thu hồi trường kiếm, đối với sự than phiền của Nguyên Khê cũng chỉ nhàn nhạt trả lời một câu: "Con với bọn chúng không giống nhau." (Bê: Dạy cho con để con không ngồi sau vi sư được nữa à :>)


Nguyên Khê sờ Tố Quân kiếm trong tay, cúi đầu, vểnh môi nhỏ giọng nói: "Có gì mà không giống nhau chứ."


Hắn vốn chỉ muốn phát tiết chút thôi, không ngờ Thanh Nhai có thể nghe thấy câu hắn nói, lại càng không ngờ Thanh Nhai lại quay đầu nghiêm túc trả lời hắn: "Con là đệ tử của Thanh Nhai ta, mà bọn chúng thì không phải."


Nguyên Khê nghe vậy ngẩn ra, đối với lời này của Thanh Nhai rốt cuộc cũng không cách nào phản bác lại được.


Nhưng hắn vẫn không hiểu tại sao đệ tử của Thanh Nhai lại không thể học Ngự kiếm quyết.


Thanh Nhai xoay người hướng núi Cửu Giang đi tới, trước khi đi cũng không quên dặn dò Nguyên Khê một tiếng: "Theo sát, chớ đi lạc."


Nguyên Khê ở sau lưng y bất đắc dĩ thở dài nói: "Sư phụ, nói thế nào đi nữa con cũng đã trung kỳ Kim Đan, sẽ không lạc đâu."


Nguyên Khê nếu như có thể biết những bí mật giấu trong đáy lòng Thanh Nhai, hắn có lẽ sẽ hiểu được vì sao Thanh Nhai luôn đối với hắn không yên tâm như vậy.


Nhưng hắn không biết, mà Thanh Nhai cũng không dám cho hắn biết. (Bê: Sợ anh biết... à mà thôi :<)


Mộ thất nằm giữa sườn núi Cửu Giang, xây cực kì kín đáo, cửa mộ thất chồng chất đất đá, xung quanh mọc đầy cỏ dại, cách đó không xa hàng trăm cây hoàng lô [1] mọc bất quy tắc, trên ngọn cây mọc đầy những chiếc lá hồng nhạt có hình dáng giống lông chim, tựa như mây tựa như sương, như mộng như ảo.


[1] gỗ màu vàng, để làm đồ dùng hoặc thuốc nhuộm.


Chỉ là không biết chủ nhân mộ thất đến cùng là người nào, lại có thể khiến cho sư phụ của Thanh Nhai nhớ nhung trong lòng như vậy.


Thanh Nhai để Nguyên Khê lui ra sau lưng, mình thì ở trước niệm Khởi pháp quyết, đem từng tảng đá trước mộ thất cẩn thận dời đi, không lâu sau, hình dáng bên ngoài của mộ thất hoàn toàn hiện ra trước mặt hai sư đồ Thanh Nhai.


Thanh Nhai đẩy cửa mộ thất ra, bên trong một màu tối đen. Thanh Nhai không biết có nên cho Nguyên Khê theo y vào trong hay không, y sợ lỡ như trong mộ thất này có cơ quan thì sẽ gây tổn thương cho Nguyên Khê, nhưng cũng không yên tâm để Nguyên Khê ở ngoài một mình.


Y bèn quay lại hỏi Nguyên Khê: "Muốn đi vào không?"


Nguyên Khê bước tới, nhoài người đến trước cửa nhìn vào bên trong, chỉ thấy bên trong tối đen như mực, cái gì cũng không thể nhìn thấy, ngoài miệng lại nói với Thanh Nhai: "Đương nhiên rồi, dù thế nào con vẫn muốn đi theo sư phụ."


Ngày thường sao lại không thấy con nghe lời như vậy.


Thanh Nhai khẽ cười một tiếng, từ trong túi đựng đồ lấy ra một viên dạ minh châu to bằng nắm tay, đi trước Nguyên Khê bước vào mộ thất kia.


Nguyên Khê theo sát sau lưng Thanh Nhai, mộ thất này nhìn bên ngoài có vẻ như xây hết sức đơn sơ, nhưng bên trong lại trang hoàng vô cùng nguy nga tráng lệ, vật chôn theo từ lối vào thẳng đến tận sâu bên trong chất đầy khắp mộ thất, vốn tưởng rằng người được chôn cất ở loại địa phương như núi Cửu Giang này, có lẽ chỉ là một người bình thường mà thôi. Nhưng bây giờ xem ra là không phải, chủ nhân mộ thất tuy không phải người tu chân, nhưng chắc lúc còn sống thân phận hẳn là hết sức tôn quý.


Nhưng mà nếu thân phận người này tôn quý, chuyến đi này sợ là không phải chuyện đơn giản.


Dưới ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu, bốn phía các loại hoa văn sặc sỡ trên vách tường tựa như đang chuyển động, cho người ta một cảm giác quái dị không diễn tả được.


Thanh Nhai nhìn Nguyên Khê sau lưng dặn dò: "Nguyên Khê, nhất định phải theo sát vi sư."


"Vâng." Trong mộ thất âm u, âm thanh của Nguyên Khê nghe có vẻ phá lệ hư vô.


Hiện tại Thanh Nhai đã có chút hối hận vì dẫn Nguyên Khê tới, y cũng không phải là sợ Nguyên Khê sẽ gây trở ngại cho y, y chỉ sợ mình không thể bảo hộ Nguyên Khê được. Chỉ có thể trách sư phụ kia của y đã ra đi thật sớm, lúc truyền lời lại cũng không nói toàn bộ, ít nhất cũng phải đem thân phận người trong lòng của Người nói rõ ràng chứ.


Đứng trước cánh cửa cuối cùng, Thanh Nhai hồi lâu vẫn không động, y xoay người nói với Nguyên Khê: "Nguyên Khê, nếu như chút nữa phát hiện tình hình không ổn, con cứ chạy ra bên ngoài trước đi, không cần để ý đến vi sư."


Dạ minh châu tỏa ra ánh sáng màu lục yếu ớt, biểu tình trên mặt Thanh Nhai vô cùng ngưng trọng.


Nguyên Khê có chút không yên, kêu một tiếng: "Sư phụ?"


Thanh Nhai cũng không giải thích, chỉ sờ đầu hắn, nói: "Nghe lời."


"Đã rõ." Nguyên Khê gật gật đầu.


Thanh Nhai cong cong khóe miệng, hướng phía Nguyên Khê nở một nụ cười trấn an, xoay người chậm rãi đẩy cánh cửa đá trước mặt ra, qua hồi lâu, thấy xung quanh không có gì khác thường, Thanh Nhai lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.


Nguyên Khê theo sát sau lưng Thanh Nhai, quan sát gian mộ thất cuối cùng này, nơi đây bài trí đơn giản, không có những tuẫn táng theo nằm ngổn ngang kia, trên vách tường vẽ rất nhiều ký hiệu không biết tên, bốn phía trống không, chỉ có ngay giữa trung tâm mộ thất đặt một tấm bàn đá, phía trên đặt một vài món bảo ngọc nho nhỏ, gần sát trong mộ thất là một giường đá.


Trên chiếc giường đá kia dường như có một người nằm, mặc bộ y phục hoa lệ tối màu thêu chỉ bạc, bởi vì do ánh sáng, Nguyên Khê cũng không thấy rõ tướng mạo của người nọ.


"Sư phụ, sư công muốn người mang về, là người kia sao?" Nguyên Khê đè thấp giọng nói của mình, hỏi Thanh Nhai.


Thanh Nhai nhìn theo tầm mắt của Nguyên Khê, thấy trên chiếc giường đá kia dáng người mơ hồ, y gật đầu: "Đại khái là vậy."


Trong không khí tràn ngập mùi ẩm mốc và thối rữa, ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu càng khiến bên trong nơi này thêm âm u đáng sợ, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, Thanh Nhai đi trước, đi dần về phía giường đá.


Đợi đến lúc bọn họ nhìn gần, chỉ thấy dưới lớp y phục kia trống không, chỉ còn lại một bộ xương trơ gầy.


Mà nhìn bộ y phục... vậy mà lại là một nam nhân!


Thanh Nhai trong lúc nhất thời cũng không biết nên làm gì cho phải, y chưa từng nghe nói sư phụ nhà mình cùng một nam nhân nào đó mờ ám, nếu mang sai hài cốt về, sợ là sư phụ y sẽ từ dưới lòng đất nhảy dựng lên.


Hơn nữa, cũng không phải ai cũng nguyện ý sau khi chết sẽ cùng sư phụ y hợp táng chung một chỗ.


Thanh Nhai trong lúc nhất thời không có biện pháp, đương lúc y do dự, trước ngực có ánh sáng nhạt lóe lên, trong y phục động đậy mấy cái, từ bên trong bay ra ngoài một lá bùa màu vàng, đó là vật sư phụ giao cho y trước khi về cõi tiên, dặn dò y nhất định phải mang theo bên người, nhưng chưa từng nói qua vật này có ích lợi gì.


Bây giờ xem ra, sư phụ y đã sớm đoán được sẽ có ngày hôm nay, như vậy cũng tốt, nếu sư phụ y đã có chuẩn bị, Thanh Nhai cũng hơi hơi yên lòng.


Tấm bùa kia nhẹ nhàng rơi xuống trước ngực của hài cốt trên giường, Thanh Nhai dắt Nguyên Khê lùi về phía sau một khoảng, lẳng lặng đứng một bên nhìn chăm chú biến hóa ở trên giường đá kia. Không lâu sau, lá bùa trong ngực hài cốt lại sáng lên hai lần, ngay sau đó liền nghe một giọng nam nhân già nua lại khàn khàn vang vọng toàn bộ bên trong mộ thất tối đen, giọng nam nhân kia nói: "Phù Phong, ta đến dẫn ngươi về."


Thanh âm này Thanh Nhai tất nhiên rất quen thuộc, chẳng qua là không nghĩ tới sư phụ y đến cuối cùng tâm tâm niệm niệm nhớ nhung thật sự là một nam nhân.


Nhưng hài cốt trên giường này lại không có phản ứng nào, như cũ lặng yên ngủ say ở nơi đó, lá bùa lóe lên ánh sáng vàng rực chiếu lên bộ hài cốt sáng bừng nơi âm u này, Nguyên Khê ở một bên nhìn chỉ cảm thấy một cơn rùng mình ập tới.


Giọng nam nhân kia đem lời nói lặp lại một lần lại một lần, thanh âm một lần so với một lần lại thấp xuống, đoán chừng linh lực trong lá bùa sắp tiêu hao hết.


Phù Phong, ta đến dẫn ngươi về... Ta đến dẫn ngươi về...


Không biết tên Phù Phong này là nhân vật thế nào, lại có thể để cho sư phụ

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi