EM TỪNG THỬ QUÊN ANH

Cảm giác của bạn ra sao khi gặp lại mối tình đầu sau nhiều năm?

Hứa Thuần nhìn vào tiêu đề, cô không thể trả lời.

Nếu như mối tình đầu được thay thế bằng đối tượng yêu thầm thì có lẽ cô sẽ tràn đầy cảm xúc nhưng cô vẫn không thể trả lời được.

Đây là tiêu đề của một bài viết mà cô vừa tải xuống từ hộp thư của tòa soạn.

Tác giả của nó là một nhà văn tự do, thỉnh thoảng người đó sẽ viết và gửi bản thảo cho bọn họ.

Hứa Thuần là một biên tập viên, công việc của cô là thu thập những bản thảo được gửi tới, so sánh tất cả bài viết với nhau và lựa chọn ra những bài cần thiết sau đó tiến hành kiểm tra và chỉnh sửa lại.

Tập san của tháng sau đang thiếu rất nhiều bài đăng, để sớm vượt qua được rào cản này mỗi ngày đồng nghiệp trong ban biên tập đều phải tăng ca đến tám giờ tối.

Mấy hôm nay, Hứa Thuần không khỏe, công việc bận rộn đến mức không có thời gian để ăn cơm. Buổi trưa, cô ở lại phòng làm việc và chờ đồng nghiệp đi ăn về sẽ mua hộ cô một phần ăn trưa.

Sau khi uống một ngụm nước ấm, cô mở QQ và trả lời tin nhắn của một số người.

Sau đó, cô theo thói quen di chuyển con chuột tìm đến cái tên ở dòng đầu tiên, một hình avatar quen thuộc đang trong tình trạng offline hiện lên. Cô không nhớ tình trạng này đã duy trì được bao lâu rồi, hình như năm ngoái là lần cuối cô thấy người đó online.

Sau khi tốt nghiệp, lòng người đã trưởng thành. Hứa Thuần luôn đắm chìm trong guồng quay của công việc, cô không có thời gian rảnh để quan tâm đến những tình cảm thời thiếu nữ. Đợi đến khi ổn định trở lại cô phát hiện mình vẫn chưa buông bỏ được.

Hứa Thuần đã làm việc ở tòa soạn hai năm. Trong suốt hai năm va chạm với xã hội cô chưa bao giờ tiếp xúc với những người khác giới.

Các đồng nghiệp nữ trong công ty rất lo lắng về chuyện đó, họ không ngừng giới thiệu cô với những người đàn ông ưu tú. Chủ cửa hàng quần áo ở tầng dưới hay là anh chàng nhiếp ảnh gia cùng tòa soạn đều âm thầm thích cô nhưng cô đã dùng thái độ lạnh nhạt để từ chối bọn họ.

Cô không thể đồng ý bởi vì cô không có hứng thú.

Cô đã tự hỏi tại sao nhưng có lẽ những cảm xúc mãnh liệt và rộn ràng nhất trong trái tim đã dành trọn cho thời học sinh của mình.

Thậm chí khi lên đại học, do nghành ngôn ngữ trung quốc có rất nhiều bạn học nữ, rất hiếm bạn học nam cho nên cô không có cách nào để tiếp xúc nhiều với những người khác phái chứ đừng nói đến chuyện yêu đương.

Tính cách của cô hơi lạnh nhạt, cô không thể so sánh với những cô nàng hoạt bát đang được mọi người yêu thích ngoài kia.

Sau khi tốt nghiệp đi làm, các chị đồng nghiệp nói thật cho cô biết, họ bảo phong cách ăn mặc của cô rất đơn giản, trông cứ như là một đứa trẻ ngây thơ trong sáng, không có kinh nghiệm yêu đương. Đám đàn ông rất thích những cô gái như thế, bọn họ bảo cô nên tìm cơ hội để tiếp xúc với bọn họ nhiều hơn.

Hứa Thuần vừa vào tòa soạn đã bị mọi người trêu chọc, cô không giấu được nữa đành thật thà bảo: “Em có người mình thích rồi.”

Cô thích người đó từ lúc mới học lớp mười cho đến tận bây giờ.

Cô đã nghĩ đến việc buông tay một vài lần nhưng cô không làm được nên cô chỉ có thể tiếp tục thích.

Đây là chuyện duy nhất cô có thể kiên trì trong những năm qua. Cô chẳng hiểu tại sao tình cảm ấy lại có thể kéo dài đến thế.

Bây giờ Hứa Thuần đã trở thành một cô gái có vốn hiểu biết sâu rộng nhưng dũng khí yêu đương vẫn ít ỏi như cũ. Đồng nghiệp tò mò và hỏi thăm về anh ấy, cô chỉ thú nhận về đoạn tình cảm đơn giản trong quá khứ chứ không dám nói thẳng tên của anh ở nơi làm việc.

Mặc dù cô vẫn giữ nguyên trạng thái kết bạn trên mạng với anh nhưng cô không biết tin tức gì về anh ấy.

Bọn họ sống chung trong một thàn phố nhưng cô chưa bao gặp được anh, ngay cả cái bóng tương tự như anh ấy cũng không có.

Thế nên, cô còn chẳng có cơ hội dùng danh nghĩa bạn bè để nói với anh một câu – đã lâu không gặp.

Hứa thuần không cố tình nhớ lại quá khứ. Hồi còn đi học, thói quen của cô là suy nghĩ và dự đoán để tạo ra một cuộc gặp gỡ nhưng bây giờ cô chỉ có thể dựa dẫm vào sự may mắn, cầu mong cho bọn họ được gặp lại nhau và hơn hết cô hy vọng anh ấy sẽ có một cuộc sống ổn định và tốt lành.

Niềm hy vọng ấy xuất phát từ bao giờ? Có lẽ bắt đầu khi Hứa Thuần là sinh viên đại học, sau khi xem một bộ phim với bạn cùng phòng, những cảm xúc trong cô đã dần dần thay đổi.

“A Little Thing The Called Love” là một bộ phim của Thái Lan, rất nổi tiếng trong giai đoạn ấy.

Mở đầu bằng tiếng cười và niềm vui ngập tràn trong những tháng ngày tuổi trẻ.

Đoạn giữa là một tình yêu thầm kím, rụt rè và đầy cảm động.

Nhưng lại kết thúc trong đau đớn bằng một lời tỏ tình không đáng có.

…..

Sau khi xem xong bộ phim đó, Hứa Thuần đã nằm trên giường khóc cả ngày.

Cô tải bộ phim về máy, giữ gìn cẩn thận. Từ đó về sau mỗi lần xem cô đều khóc.

Cô không nhớ mình đã xem lại nó bao nhiêu lần, cũng chẳng nhớ nổi số lần mình đau lòng rồi khóc.

Đến bây giờ, trái tim đã không còn nhạy cảm như thế nữa, mỗi lần xem lại cô chỉ cảm nhận được vẻ đẹp thuần khiết của tình đơn phương.

Bộ phim điện ảnh kết thúc bằng một cái kết hoàn mỹ. Shone chờ Nam mang vinh quang trở về. Bọn họ đã bỏ lỡ thanh xuân nhưng cuối cùng đã không bỏ lỡ nhau.

Khi thấy những bức ảnh trong cuốn sổ của Shone, Hứa Thuần lập tức nghĩ đếp tập tranh của mình. Điểm khác biệt duy nhất giữa bọn họ là trước khi chia xa anh đã tặng nó đi, còn cô vẫn giữ mãi trong một góc nhỏ, cô không dám vẽ tiếp cũng không dám xem lại.

Hứa Thuần ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm rồi cẩn thận nghĩ lại. Đối với cô, Tưởng Thừa Khải tựa như một vòng trăng khuyết mờ ảo, chỉ có ngắm mà không thể chạm. Cô đã âm thầm cất giữ và bảo vệ cẩn thận những ký ức về anh. Mặc dù cô hơi luyến tiếc nhưng bây giờ cô có thể thản nhiên đối mặt, không ai có thể thay đổi số phận của một người, cô cũng vậy mà anh cũng thế.

Cô đoán có lẽ cuối cùng bản thân sẽ đợi được đến ngày đó. Cái ngày mà cô có thể bắt tay giảng hòa và từ từ chấp nhận những suy nghĩ lộn xộn, những hành động xoắn xuýt bất thường hồi còn trẻ.

Chẳng qua nếu cô muốn đạt đến trạng thái ấy, cô cần trải qua rất nhiều chuyện và cần rất nhiều thời gian. Bây giờ, cô đã không còn kiên nhẫn như trước nữa, vừa mở giao diện QQ cô đã không nhịn nổi mà tìm kiếm những thông tin về anh ấy.

Cô đã làm rất nhiều chuyện tương tự, cô tìm kiếm tên anh trên diễn đàn trường đại học, nhập tên của anh lên thanh công cụ tìm kiếm baidu, thậm chí cô còn đính kèm những từ khóa để ra sức tìm kiếm, tất cả chỉ để thỏa mãn gián tiếp mong muốn rình trộm của trái tim.

Sau này, lịch sử truy cập của điện thoại di động, máy tính và tất cả các loại thiết bị có khả năng tìm kiếm của cô đều có ba chữ JCK.

Thậm chí đến ngòi bút của cô nhớ kỹ và có thể viết ra ba chữ Tưởng Thừa Khải bất cứ lúc nào.

….

Hứa Thuần vẫn đang đọc bản thảo, tác giả đã trích dẫn một câu văn của Thương Ương Gia Thố…

“Anh đã sống trong trái tim em bao nhiêu nhiêu năm rồi.

Em có thể buông bỏ cả thế giới nhưng chưa bao giờ buông bỏ được anh.”

…..

Hứa Thuần thở dài, đôi mắt đau âm ỉ, cô cầm cốc lên và đi rót nước. Cô vừa lướt qua quầy lễ tân đã nghe thấy tiếng ồn ào ở bên ngoài. Xuyên qua tấm kính, cô thấy mọi người đang tụ tập ở lối ra vào của công ty ở đối diện.

Cô bước đến hỏi đồng nghiệp ở quầy lễ tân: “Tại sao công ty đó lại ồn ào thế?”

“Bọn họ đến được một lúc rồi.”

“Ai đến?”

“Người của Viện Kiểm Sát.”

Hứa Thuần bóp chặt cốc nước: “Người của Viện Kiểm Sát đến đó làm gì?”

“Phó chủ nhiệm tờ báo kinh tế của tòa soạn đó bị tình nghi nhận hối lộ. Bây giờ nhân viên của Viện Kiểm Sát đến điều tra và chuẩn bị mang ông ta đi.”

Hứa Thuần bước dọc theo mép bàn: “Ừ…Viện Kiểm Sát nào thế?”

Đồng nghiệp trả lời: “Còn có thể ở đâu nữa, là Viện Kiểm Sát thành phố.”

Hứa Thuần dừng bước, cô nhìn thẳng ra bên ngoài, bước chân đi về hướng thang máy rồi sang tòa soạn ở đối diện từ bao giờ cũng chẳng hay.

Tòa nhà văn phòng này nằm ở giữa khu phố tài chính, mỗi tầng có bốn công ty, cứ mỗi khi công ty đối diện xảy ra vấn đề gì bọn họ đều có thể chạy sang hóng chuyện, nhất là những giờ nghỉ trưa thế này.

Hứa Thuần cầm cốc nước đi thẳng sang đó. Có không ít người đang bàn luận về mức độ nghiêm trong của sự việc. Hình như trong mấy năm trở lại đây Phó chủ nhiệm nào đó đã nhận hối lộ của vài công ty xây dựng và công ty quảng cáo. Bọn họ nghi ngờ số tiền kia rất lớn, bị tố cáo nên người của Viện Kiểm Sát đã được điều động đến để thẩm tra, tính ra ông ta chẳng còn đường nào để trốn nữa.

Hứa Thuần nghe được dăm ba thông tin vớ vẩn, cùng mọi người đứng xem trò vui. Cô nhìn xuyên qua lớp kính thấy một đám người mặc đồng phục sơ mi màu xanh nhạt đi tới đi lui, trông có vẻ rất bận rộn.

Hứa Thuần không nhìn rõ được mặt ai nhưng dường như cô thấy được cái gì đó, trái tim bắt đầu đập loạn.

Cô lo lắng, chậm rãi chờ đợi.

Không lâu sau, một nhóm người đi ra, xung quanh bọn họ là một đám nhà báo đang hóng chuyện.

Hứa thuần đứng ngoài cửa, trốn trong đám đông.

Vài công tố viên bê hồ sơ ra trước. Vẻ mặt của bọn họ rất nghiêm túc, ấn thang máy xuống thẳng dưới lầu.

Tiếng thảo luận xung quanh được thay thế bằng những âm thanh xì xào bàn tán.

Từng người, từng người lần lượt bước ra và người cuối cùng đã lọt vào tầm mắt của Hứa Thuần, trong lúc bất chợt, cô quên mất phải hô hấp.

Anh là người nổi bật nhất trong đám người. Anh cũng mặc chiếc áo sơ mi màu lam nhạt giống như bọn họ, ống tay áo ở hai bên được cuộn gọn lên, hình như vừa mới làm một việc rất vất vả. Tiết trời nóng nực nhưng cổ áo của anh vẫn được cài nghiêm chỉnh, anh còn đeo thêm một cái cà vạt màu xanh da trời. Anh vươn tay nhẹ nhàng lới lỏng nút thắt cà vạt cho thoải mái, điều chỉnh lại hơi thở nặng nề sau đó bước ra khỏi đám người lộn xộn.

Hứa Thuần sững sờ đứng tại chỗ, cô hoàn toàn quên mất mình thuộc về nơi nào. Ánh mắt vẫn dõi theo người đó, dường như trên thế giới chỉ còn mình anh ấy đang tồn tại.

Trước mắt cô xuất hiện một ảo giác, như thể anh vẫn là cậu thiếu niên đeo cặp sách, còn cô là vẫn là cô bé hôm nào lặng lẽ bám theo anh.

Trong khoảng thời gian đợi thang máy, cô nghe thấy những người bên cạnh anh khẽ gọi anh ấy là kiểm sát Tưởng.

Kiểm sát Tưởng gật đầu rồi đi đến trước mặt Hứa Thuần, anh chỉ cách cô khoảng 5cm, Ánh mắt nhìn thẳng một vào góc hẻo lánh nơi chờ thanh máy.

Những người đến hóng chuyện đã dần dần giải tán và đi về nhiều hướng khác nhau.

Thang máy đang cực kỳ đông đúc.

Hứa Thuần xoay người trở về công ty.

Cô đi ngang qua mặt Tưởng Thừa Khải, anh hơi liếc mắt sang, hình như anh đã thấy một góc mặt của Hứa Thuần nhưng nhanh chóng lướt qua, vẻ mặt của anh vẫn thờ ơ như cũ.

Hứa Thuần cúi đầu, cô muốn chào hỏi anh nhưng lại giả bộ như không quen biết, nội tâm mâu thuẫn khiến cô vô cùng đau khổ.

Cô không biết mình đang đấu tranh vì cái gì, hiện tại cô đã trưởng thành, không còn là đứa trẻ tự dày vò bản thân vì những suy nghĩ ngây thơ.

Cô bước từng bước thật chậm, thật ra cô không muốn đi.

Khoảng cách đó rất ngắn, mỗi ngày cô chỉ tốn một phút để đi bộ nhưng lúc này cô hy vọng quãng đường có thể dài hơn một chút.

Cô chưa muốn bước qua ngưỡng cửa đó, cô hy vọng mình có thể quay lại và nhìn anh một cái.

Giống như quãng thời gian vẫn còn ở trường học, cô rong ruổi khắp nơi chỉ vì khao khát nhìn thấy một người.

Cốc nước ấm trên tay Hứa Thuần đã lạnh ngắt, cô cúi đầu nhìn những gợn nước lăn tăn bỗng nhiên nhớ lại những hàng nước mắt mà mình đã từng rơi trước đó, nó là chứng cứ chứng mình cho sự đau khổ và chán nản trong cuộc tình không có kết quả của cô hồi đó.

Khoảnh khắc ấy cô đã biết mình không thể quay đầu, cũng không muốn nhìn lại.

Lý trí đưa ra quyết định nhưng cơ thể lại phản ứng nhanh hơn thế.

Hứa Thuần chỉ nhớ giây phút cô ấy xoay người trở lại còn chưa kịp nhìn rõ người đó ra sao thì phát hiện ánh mắt của đối phương đã dán lên người mình từ bao giờ. Anh do dự lên tiếng:

“Hứa Thuần?”

“…Đàn anh.”

…….

Vì chuyện vụ án, Tưởng Thừa Khải phải quay lại tòa soạn ở đối diện thêm lần nữa. Lần này anh đến để lấy thêm tài liệu cho nên không ầm ĩ như lần trước.

Sau khi làm xong chuyện, anh bảo đồng nghiệp xuống trước còn mình thì lướt qua thang máy, đi thẳng đến cửa của tòa soạn sau đó dừng lại và nhìn ngó xung quanh.

Người đẹp ở quầy lễ tân nhận ra anh, cô ấy cười hỏi: “Kiểm sát Tưởng, anh đến tìm tiểu Hứa sao?”

Tưởng Thừa Khải do dự, cuối cùng vẫn gật đầu.

Người đẹp bảo anh chờ một lát rồi đứng dậy vào trong gọi người.

Tưởng Thừa Khải bước vào trong, anh nhàn nhã nhìn bảng hiệu của tòa soạn, sau đó dựa vào quầy lễ tân, tiện tay lật xem vài tạp chí kinh điển đặt trên đó.

Anh vô tình lật đến một trang, ngón tay vuốt ve mặt báo. Tầm mắt dính chặt vào bức vẽ minh họa, gương mặt của một thiếu niên non nớt dường như rất quen thuộc với anh.

Anh nhìn cái tên Chu Manh Manh – Bút danh của họa sĩ.

Hứa Thuần lo lắng chạy ra ngoài, phía sau còn có một đám đồng nghiệp chạy theo hóng chuyện.

Đúng giờ nghỉ trưa, mọi người định hẹn nhau ăn cơm.

Tưởng Thừa Khai đang chờ một mình. Khi anh thấy Hứa Thuần thì mỉm cười rồi chào cô.

Hứa Thuần tăng tốc đến gần anh, trốn tránh ánh mắt của anh ấy rồi căng thẳng hỏi: “Đàn anh, anh tìm em làm gì thế?”

Tưởng Thừa Khải gật đầu, anh nhìn đồng hồ đeo tay rồi bảo: “Anh đến có việc. Lúc làm xong thì đã đến trưa rồi. Anh định hỏi em có thời gian ra ngoài ăn cơm với anh không?”

Hứa Thuần không dám tin vào tai mình, cô không biết phải làm sao cứ ngẩn người nhớ lại những gì anh vừa mới nói.

Đồng nghiệp phía sau lần lượt đi ngang qua bọn họ, một vài chị gái đi xa rồi vẫn quay lại nháy mắt với cô.

Một đồng nghiệp nhiều chuyện đã lập tức vạch trần cô tại chỗ, chị ấy còn cố ý nói to trước mặt Tưởng Thừa Khải: “Đồng chí kiểm sát viên, tôi thấy cậu rất quen mắt. Ừm…hình như giống với linh hồn nhân vật mà Thuần Thuần vẽ, hóa ra cậu là nguyên mẫu à, cả đời hiếm gặp một người như vậy lắm.”

Đầu óc của Tưởng Thừa Khải hơi mơ màng.

Chị đồng nghiệp vừa kể chuyện vừa rút một quyển tạp chí trên giá xuống, lật đến một trang truyện tranh rồi đưa cho Tưởng Thừa Khải xem.

Hứa Thuần ngại đến mức không dám ngẩng đầu lên. Cô nhắm lại và cố gắng che giấu sự ngượng ngùng đang hiện lên khuôn mặt. Cô biết điều đó là vô ích, những người ở đây đâu phải là kẻ ngốc.

Mọi người vẫn đang chờ để xem trò cười của cô.

Không gian yên tĩnh một lúc lâu, tạp chí cũng bị người ta khép lại. Hứa Thuần cúi đầu, giấu kín cặp mắt. Cô không nhìn thấy gì cả nhưng vẫn có thể nghe thấy những lời khen ngợi chứa đầy bao dung.

“Anh không biết đấy. Hóa ra Manh Manh biết vẽ tranh, Thuần Thuần còn biết viết truyện.”

…..

Sau một tháng ở bên nhau.

Ngày nào Hứa Thuần cũng hỏi anh: “Hôm đó ở cửa thang máy anh có nhận ra em không?”

Anh đáp: “Anh không nhận ra, nhưng anh cảm nhận được. Trước đây từng có một cô gái vô danh thường xuyên xuất hiện trong tầm mắt của anh. Lúc đó anh luôn muốn hỏi cô ấy…”

Hứa Thuần căng thẳng: “Hỏi cô ấy chuyện gì?”

“Hỏi xem cô ấy có phải là người lúc nào cũng ẩn ấp ở sân bóng rổ, giấu chai nước khoáng dưới cái áo khoác anh vừa cởi ra không?”

“Có phải nhà vệ sinh dãy lớp học của khối mười hai lúc nào cũng vắng hơn dãy lớp mười và mười một không?”

“Mỗi lần trên đường về nhà nghỉ lễ, có phải cô ấy muốn nói chuyện với anh không…”

“….”

Chỉ sau một vài câu hỏi, Hứa Thuần đã rơi nước mắt.

Anh đổi lại lời thoại: “Bây giờ anh không muốn hỏi nữa, anh chỉ muốn nói một câu thôi.”

Hứa Thuần nghẹn ngào, lau nước mắt hỏi: “Anh muốn nói gì?”

“Anh hy vọng em có thể đợi đến khi anh thích em giống như em thích anh rồi hãy tiếp tục thích anh.”

….

Hồi ký

Hồi cấp ba, mỗi tuần về nhà tôi phải giành chỗ ngồi ở trạm xe buýt. Trạm xe chật cứng học sinh đến từ các trường, các lớp khác nhau, từng tốp một chen chúc và xếp thành một hàng dài…

Lúc ấy, tôi có ấn tượng rất sâu sắc với một chàng trai, tôi đã gặp anh ấy mấy lần liên tiếp. Anh ấy cao ráo, đẹp trai, ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ và thoải mái.

Anh đeo cặp sách trên vai, bình tĩnh chờ xe buýt tới. Anh ấy không bao giờ đi cùng bạn bè thế nên trông anh có vẻ tách biệt với thế giới.

Lúc đó là thời điểm đông người nhất, có hai hàng dài trước cửa trạm xe. Cánh cửa xe buýt đóng lại bỏ mặc hàng người ở phía sau. Tôi và bạn đứng sau tấm biển quảng cáo, lén lút chen lên phía trước.

Chuyến xe mới vẫn chưa đến, chúng tôi hòa vào đám đông đang chờ đợi, đột nhiên tôi phát hiện chàng trai ấy đang đứng ở phía trước.

Khoảng cách của chúng tôi không xa lắm, tôi cúi đầu nhìn cậu ấy từ phía sau, thấy dây giày của cậu bị lỏng. Tôi nghĩ có lẽ đây là cơ hội tốt nên đã vươn tay ra vỗ vai cậu ấy, giọng điệu vô cùng tự tin: “Bạn học, dây giày của cậu bị lỏng.”

Cậu ấy nghe tiếng quay lại nhìn tôi sau đó mới cúi đầu xuống nhìn đôi giày của mình.

Những người xung quanh cũng lần lượt cúi đầu kiểm tra, sau đó tất cả mọi người đều phát hiện ra dây giày của cậu ấy vẫn đang trong trạng thái rất bình thường.

Còn người bị lỏng dây giày là người đứng sau lưng cậu ấy. Hai người nhìn nhau, cả hai đều ngẩn người.

Sau đó ánh mắt của những người xung quanh chuyển hết lên mặt tôi, không cần nói thì mọi người đoán được nó xấu hổ thế nào.

Đáng tiếc là phía trước phía sau đều có người đứng, không có cái lỗ nào cho tôi chui xuống.

Tôi kể câu chuyện này để nhắc nhở với mọi người thích một người nào đó thì phải bắt chuyện nhưng trước hết bạn phải có một đôi mắt sáng. Dù sao thì mắt của chúng ta ngoài dùng để nhìn thì còn phải dùng để nhặt tiền nữa.

– END –

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi