HÀO MÔN ẨN HÔN: PHÚC HẮC TỔNG TÀI NUÔNG CHIỀU BÀ XÃ

Mộc Thanh ra vẻ công tử cà chớn, nhíu mày nói: “Anh chính là viện trưởng, là lão đại của bệnh viện! Anh bận yêu không hoàn thành công tác, không đảm nhiệm đúng chức vụ, ai có thể quản anh?”

Triệu An An lập tức búng gương mặt dày của anh: “Anh làm viện trưởng nhưng không hề tận chức, ông nội nói đổi người liền đổi người, anh không lo làm đi, nói không chừng sau này lại bị mất chức!”

“Không thể nào! Anh hiểu rõ ông nội nhất, bệnh viện Mộc thị là của anh, em không cần lo. Bây giờ anh sẽ sửa tư liệu dùm em, tuy chỉ số thông minh của anh không bằng Cảnh thiếu, nhưng mà chèn ép em thì dư dả!”

Có thể ở chung với Mộc Thanh, Triệu An An rất thoả mãn, tuy cô không đồng ý với câu nói chỉ số thông minh của anh dư dả để chèn ép cô, nhưng vẫn vui vẻ đưa tư liệu cho anh, để anh xem dùm, rồi cùng nhau xử lý.

So với việc lúc trước phải lén lút gặp gỡ Mộc Thanh, còn sợ bị bà ngoại mắng, thì việc bây giờ có thể gặp Mộc Thanh thường xuyên, đúng là rất hạnh phúc.

Lúc đầu Mộc Thanh không muốn ở cùng Triệu An An cả ngày, anh chỉ muốn nhìn cô một cái rồi đó.

Nhưng mà sau khi nhìn thấy liền không muốn đi nữa.

Trịnh Kinh ở bên ngoài chờ đợi nhưng vẫn không thấy Mộc Thanh đi ra, anh liền biết Mộc Thanh sẽ không ra nữa.

Anh bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng cũng nhẹ nhàng thở ra, hôm nay anh không cần phải lên sân khấu, có thể về nhà chơi với Trịnh Luân.

Lần trước chuyện Dương Mộc Yên hạ độc Mộc Thanh, cho dù anh có điều tra thế nào thì cũng không điều tra ra được điều gì kỳ lạ, điều này làm anh rất cảnh giác.

Anh chính là cảnh sát ưu tú nhất, năng lực phá án số một, rất ít vụ án mà anh không phá được.

Cho tới nay, chỉ có một vụ án mà anh không tìm được chứng cứ -- Chính là vụ án của Trầm Lăng Băng.

Mà người đứng sau màn, chính là Dương Mộc Yên!

Lúc ấy ả sử dụng thủ đoạn cao siêu, gán hoạ cho Cảnh Dật Nhiên, cho nên Cảnh gia mới đứng nơi đầu sóng ngọn gió.

Thậm chí Cảnh Dật Thần không thể không mời phóng viên, làm sáng tỏ việc Cảnh Dật Nhiên không có giết người.

Dương Mộc Yên tham gia hai vụ án, Trịnh Kinh đều không phá được, điều này chứng minh, chỉ số thông minh và thủ đoạn của Dương Mộc Yên, vượt xa anh.

Từ nhỏ Dương Mộc Yên đã được gọi là “thần đồng”, đây cũng không phải hư danh.

Từ nhỏ, ả nhìn thấy thứ gì liền không quên được, học cái gì cũng rất nhanh, cho nên Dương gia phải thường xuyên thay đổi giáo viên hai tháng một lần, còn nữa, những giáo viên đã dạy Dương Mộc Yên, không ai không khen ngợi ả.

Danh hiệu thần đồng của ả cũng được lan truyền như thế.

Sau khi Dương Mộc Yên lớn lên, danh hiệu xấu xí mới dần dần áp chế danh hiệu thần đồng, dung nhan thiếu hụt, làm tài hoa và chỉ số thông minh của ả bị mọi người xem nhẹ.

Mà hiện tại, Trịnh Kinh chân chính cảm nhận được thực lực của Dương Mộc Yên!

Ả có thể đối đầu với Cảnh Dật Thần lâu vậy mà không chết, đủ để chứng minh ả có năng lực bảo vệ mình.

Cũng nói lên rằng, nếu Dương Mộc Yên muốn giết người, vậy rất dễ dàng.

Cũng may Trịnh Luân không phải mục tiêu của Dương Mộc Yên, người nguy hiểm nhất là Triệu An An, hoặc cũng có thể là Thượng Quan Ngưng.

Trịnh Luân không có tác dụng quá lớn đối với Dương Mộc Yên, thậm chí hai người còn chưa từng gặp mặt, cho nên không có thù hận gì.

Giết Trịnh Luân, đối với Dương Mộc Yên mà nói, giá trị không cao, không lời.

Nếu không ả cũng không vạch trần chuyện Trịnh Luân bị hạ độc.

Trịnh Kinh suy nghĩ chuyện của Dương Mộc Yên cho đến khi về đến nhà, ở bên chỗ Triệu An An lại có tranh chấp.

Bởi vì, trùng hợp làm sao, khi Mộc Thanh vẫn còn ở trong văn phòng của Triệu An An, lại có giáo viên nam đến tặng hoa cho Triệu An An!

“An An, người bên cạnh em có phải là...”

Giáo viên nam nhìn thấy Mộc Thanh ở trong văn phòng của Triệu An An, lập tức nghi ngờ, cho nên liền lên tiếng hỏi.

Hắn theo đuổi Triệu An An hơn một tháng, nhưng vẫn không có tiến triển gì.

Hắn là điển hình của con cháu nhà giàu, tên là Văn Khang. Hắn đến X đại làm giáo viên, chính là chơi đùa mà thôi, dù sao thì công việc giáo viên đại học cũng rất thoải mái, địa vị xã hội cũng cao, tuy rằng tiền lương rất bình thường, nhưng trong nhà hắn không thiếu tiền, vả lại chỗ nào trong trường cũng có mỹ nữ, đúng là thiên đường của giáo viên nam!

Nhưng mà, từ sau khi Triệu An An đến X đại, Văn Khang liền thay đổi mục tiêu.

Hắn biết rõ, đúng là Triệu An An dựa vào quan hệ để làm hiệu trưởng, nhưng mà tuyệt đối không giống như lời đồn, dựa vào đàn ông, mà là dựa vào quan hệ trong nhà. 

Nói cách khác, Triệu An An là con gái nhà giàu, còn là thiên kim tiểu thư thật sự, lời nói và hành động mà cô lơ đãng thể hiện ra ngoài, đều chứng minh, cô sống trong nhung lụa từ nhỏ đến lớn.

Những người khác nhìn thấy Lamborghini hơn bốn trăm vạn của anh thì đều than thở không thôi, sau đó sẽ đối xử với anh rất ân cần.

Chỉ có Triệu An An nhìn thấy mà không hề phản ứng -- Không phải cô không biết Lamborghini, mà là cô chướng mắt.

Bởi vì cô có Rolls-Royce Phantom hơn một ngàn vạn, còn không phải chỉ có một chiếc.

Triệu An An không giống những giáo viên hay làm ra vẻ trong trường, cũng không giống những học sinh ngây thơ.

Cô có mị lực của phụ nữ trưởng thành, còn có thanh xuân dào dạt của con gái mới lớn, hai loại khí chất hoà chung với nhau, không hề mâu thuẫn, ngược lại còn làm cho người ta cảm thấy rất muốn chinh phục.

Huống chi, giá trị nhan sắc của cô rất cao, là hoa hậu giảng đường của X đại.

Cô chưa bao giờ trang điểm, nhưng làn da lại đẹp giống như có thể chảy ra nước.

Cô cao một mét bảy, hai chân thon dài thẳng tắp, làm người xem chảy cả máu mũi.

Tính cách của cô cũng rất tốt, không kiêu căng ngang ngược như tiểu thư nhà giàu, cũng không có sự tự ti và nhát gan giống như phụ nữ bình thường.

Đôi khi cô cũng nóng nảy, nhưng Văn Khang thích như vậy.

Còn nữa, Triệu An An còn là hiệu trưởng, là danh hiệu khiến người khác tôn kính đến cỡ nào! 

Chinh phục cô gái như vậy, sẽ làm cho đàn ông cảm thấy rất có thành tựu, nếu có thể lấy được cô, vậy sẽ rất hãnh diện trước tất cả giáo viên và học sinh!

Nhìn đi, hiệu trưởng cũng bị tôi bắt được! Không ai có thể ngăn cản được mị lực của tôi!

Văn Khanh tự nhận trong số những đối thủ cạnh tranh, hắn có điều kiện tốt nhất, việc bắt được Triệu An An chỉ là vấn đề thời gian mà thôi!

Nhưng mà hôm nay, cái người ngồi bên cạnh Triệu An An này, sao lại làm hắn cảm thấy nguy cơ?

Không chỉ Văn Khang cảm thấy nguy cơ, mà Mộc Thanh cũng thế!

Anh còn chưa giải quyết xong Lý Phi Đao, vậy mà còn có thêm một người!

Còn làm trò tặng hoa trước mặt anh, đây là muốn chọc anh tức chết hay sao?

Mộc Thanh áp chế cơn tức, ngồi bên cạnh Triệu An An, thản nhiên nhìn Văn Khang, nói: “Tôi là vị hôn phu của An An, anh có chuyện gì sao?”

“Vị hôn phu?!”

Văn Khang vô cùng kinh ngạc, hắn chưa từng nghe nói Triệu An An có vị hôn phu!

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi