[HUẤN VĂN] THƯ SINH



Mấy ngọn đèn neon ngoài cửa sổ lập loè chiếu rọi, đèn đường phía trên sáng lộng lẫy, lác đác vài tiếng còi xe làm thành phố này càng thêm cô quạnh.
Quý Thư không bật đèn, một mình ngồi ở trong bóng tối, bên cạnh là một cái túi, ở trong có một bộ áo khoác lông màu đen, một cái khăn quàng cổ màu xám, đều là kích cỡ của anh, được đặt làm riêng, cảm giác rất tốt.

Bỗng nhiên anh cười tự giễu, từ khi vợ qua đời, người duy nhất để ý đến mấy sở thích nhỏ nhoi của anh, lại là đứa bé lúc trước đã từng quyết tuyệt bỏ đi này.

Những chuyện ban ngày cứ vô thức mà thoáng hiện lên trong đầu, không biết đã ngủ từ bao giờ, sự việc từ nhiều năm trước đúng lúc từ khe hở tiến vào trong giấc mộng của anh.
(Bắt đầu từ đây là cảnh trong mơ nhaa)
Trong mộng, gió xuân phả vào mặt.
Cảnh xuân ở đại học A luôn làm người lưu luyến như vậy, Quý Thư một vai đeo cặp, tay phải chặt chẽ mà nắm quai đeo, đứng ở trước bàn làm việc.
Hương thơm nồng đậm, cả gian văn phòng giáo sư đều vương vẩn mùi trà.
"Nói gì thì nói đi, thầy không có sức đùa với con." Ngôi sao sáng của giới văn học - giáo sư Diệp Hành Duật đã qua tuổi năm mươi nhấp chén trà, ít khi nghiêm túc mà nhìn Quý Thư.
"Thầy..." Quý Thư chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội.
"Không biết vì sao thầy gọi con đến?"
"Dạ biết." Quý Thư đứng thẳng tắp, chiếc áo sơ mi vừa thay trên người tỏa ra hương thơm nhàn nhạt, cũng che khuất vài vết thương bầm tím trên cánh tay, "Luận văn thầy giao cho con khi trước đã hoàn thành được một nửa, phần còn lại con buộc phải tra thêm một chút tư liệu, đại khái là..."
"Quý Thư!" Giáo sư Diệp vỗ bàn đứng lên, rõ ràng thấp hơn so với người trẻ tuổi trước mắt rất nhiều, lại cũng đủ để người kia ngước mắt nhìn lên.
Quý Thư câm miệng, anh biết suy đoán của mình lúc trước là đúng,...!thầy đã biết sự việc anh đánh nhau vì Tiểu Tình.
"Tiểu Quý này," giáo sư Diệp thở dài, "Thầy của con cũng đã lớn tuổi, dạy con đến lúc tốt nghiệp cũng đã nên về hưu, con có thể làm thầy an tâm một chút hay không?"
Quý Thư nhìn đến người thầy mà anh phải cúi đầu mới có thể đối diện, dâng lên một trận áy náy trong lòng.

Thanh danh của thầy vang dội khắp văn đàn, lại là trụ cột của học viện, rất ít khi nhận học sinh, may là thành tích của anh luôn ổn định, hơn nữa tính cách lúc lớn lên lại rất hợp lòng người, mới có thể được thầy thu làm đệ tử, mà anh, lại vẫn không thể làm thầy bớt lo.
"Thưa thầy, con biết con làm không tốt, nhưng con..." Quý Thư nói không được.
"Tiểu Quý, nếu so việc ngoan ngoãn hiểu chuyện, nỗ lực hướng về phía trước, đừng nói tới Viện Văn Học, dù là nhìn khắp toàn bộ người của đại học A, con có thể được xem như đứng nhất đứng nhì, lần này vì sao còn có thể không nghĩ không ngợi, trốn ra khỏi trường kéo bè kéo lũ mà đánh nhau?"
"Con không kéo bè kéo lũ đánh nhau..." Quý Thư lẩm bẩm.
"Nói cái gì?" thầy Diệp liếc anh một cái.
"Vốn dĩ chính là...!đánh một mình, tự dưng một đám bọn họ tụ lại đánh con, kế hoạch cũng thật tốt.

Nếu không phải bọn họ nhiều người như vậy, con cũng không đến mức phải..." giọng nói Quý Thư càng lúc càng nhỏ.
"Nói, con tiếp tục nói," tay thầy đặt chén trà thật mạnh lên bàn, giọng nói càng lúc càng vang dội, "Con có biết thầy phải tốn bao nhiêu sức lực mới có thể đem chuyện này áp xuống cho con hay không? Mới học thạc sĩ năm nhất đã muốn bị kỷ luật?"
"Kỷ luật?" Quý Thư vẻ mặt mờ mịt.

Anh quả thật không biết.
"Đi ra ngoài kéo bè kéo lũ đánh nhau, vốn dĩ trường phải xử phạt con, cũng may hiệu trưởng còn để ý đến mặt mũi của thầy, tới hỏi ý của thầy, vậy mới có thể áp xuống!" Giáo sư Diệp tức giận nói, nếu không phải vì cao tuổi, thật muốn đá đứa học sinh này hai cái.
"Thầy ơi, con sai rồi..."
Giáo sư Diệp hừ một tiếng, "Con đừng có giả bộ!"
"Thầy..."
"Nộp lại cho thầy bài luận văn, đừng bảo trước khi đến, Quý đại tài tử con không đoán ra được lí do thầy tìm con!"
"Đoán được ạ," Quý Thư liếm môi cười, "Con sai rồi, thầy."
Giáo sư chỉ vào Quý Thư, "Con kiềm chế lại cho thầy! Cười nhiều như con thỏ."
Quý Thư thu lại nụ cười, thành thành thật thật mà đứng.
"Vì con bé bạn gái đó của con chứ gì?" Giáo sư nghiêng mắt nhìn Quý Thư.
"Đúng ạ."
"Thầy biết mà."
"Thầy, chuyện đó là họ quá đáng, chỉ là mâu thuẫn nhỏ giữa mấy nữ sinh, lại có lí nào cậu ta phải nhất định vì bạn gái, đứng ra bắt nạt Tiểu Tình, còn dám hẹn đánh nhau với con, con cũng không nhịn được..."
"Quý Thư!" Giọng nói của giáo sư thiếu vài phần vững vàng, "Con nhìn xem tình huống bây giờ, con còn mấy phần khí khái văn nhã quân tử lúc trước, sống thoáng ra một chút..."
Giáo sư kiềm chế lại lời nói quá khó nghe, lạnh giọng nói, "Thầy thấy con không có chút hối hận nào."
Quý Thư đem cặp sách bỏ xuống đất, hai tay dán mép quần, "Thưa thầy, đánh nhau là con không đúng, con kiểm điểm.

Nhưng mà con là một nam nhân đã hơn hai mươi tuổi, dù có quân tử đến thế nào thì con cũng sẽ bảo vệ người con nên bảo vệ."
"Con kiểm điểm cái..." Con kiểm điểm cái rắm*.
*không biết dịch sao luôn á trời =)))))))))))))))))))
Chữ cuối cùng thật sự không thể nói nên lời, hoàn toàn khiến cho cả mặt giáo sư tái xanh, dừng nửa ngày mới nói, "Thầy gọi con đến, con liền thoải mái mà đến, đến rồi lại ở đây cùng thầy chơi hai năm sáu, con rốt cuộc đến làm gì?"
"Thầy, con không có chơi hai chín tám hay là hai mấy mấy đó cùng thầy."
"Hai năm sáu!" Giáo sư giận dỗi sửa lại vị trí chén trà.
"Vâng, hai năm sáu." Quý Thư gật gật đầu, biểu tình đúng đắn mà nói tiếp, "Thầy bảo con tới, con đã đoán được đại khái tại sao lại gọi con, con cũng hiểu tại sao thầy tức giận hay nhọc lòng, đây quả thật là con không đúng, con đến, chính là để thầy mắng một trận thật thống khoái."
Từng chữ rõ ràng.
"Con xem thầy là cái gì! Em bé ba tuổi còn vô dụng ư? Thầy cần con đến để cho thầy trút giận?"
Giáo sư nâng lên chén trà làm bằng tử sa ngay lập tức ném về hướng Quý Thư, Quý Thư luống cuống tay chân mà bắt lấy, nước trà nóng bỏng đổ khắp người, anh đặt chén trà lại trên bàn, cúi đầu, từng chút một vắt nước trà Quân Sơn bị dính trên quần áo.
Đó là cái ly nằm trong bộ trà cụ, nếu tùy ý ném bỏ như vậy sau này lại đau lòng chết.
"Con làm gì?!"
Giáo sư quay đầu lại cầm lên một cái bình nước khoáng khác ném ập lên trên người Quý Thư, cái bình đàn hồi ngược lại rồi rơi xuống mặt đất, xoay hai vòng nữa mới nằm yên.


Quý Thư cúi người nhặt lên tiến đến trả lại tận tay thầy, "Con sai rồi."
Giáo sư không hề có phong độ mà trợn trắng mắt, dựa lưng vào ghế, tức giận không nói nên lời.
Một trận tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài, làm người ta không thể không chú ý tới.
Giáo sư Diệp tàn nhẫn mà đập bàn một cái, "Ai đang ở ngoài? Mau tiến vào!"
Xưa nay thầy chưa từng cao giọng như thế.

ngôn tình hoàn
Cửa bị đẩy ra, rồi khép lại.

Một người người trẻ tuổi đi vào, đứng cách bàn làm việc hai mét, khom lưng, "Thưa thầy."
Bình nước khoáng mới vừa được Quý Thư nhặt lên lại bị ném đến trên thân người kia, "Trình Tang Hạo con gõ cửa thúc giục cái gì, đến báo tang à?"
"Xin thầy bớt giận, không tốt cho sức khỏe," Trình Tang Hạo nhặt cái chai lên đặt lại trên bàn, thuận tiện trừng mắt liếc Quý Thư một cái, "Em lùi ra phía sau đi!"
Từ thời điểm nhìn thấy người tiến vào, Quý Thư liền cảm nhận được một luồng khí lạnh thoáng qua từ dưới lòng bàn chân, hiện tại càng cảm thấy bản thân hôm nay một nửa khả năng đi ra ngoài cũng không có.

Vội vàng lùi về sau vài bước, cúi đầu không nói.
"Chuyện gì?" Giáo sư Diệp biết Trình Tang Hạo nếu không có việc sẽ tuyệt đối không gấp như vậy, nén lại cảm xúc mà hỏi.
"Thưa thầy, vừa rồi thầy Lưu ở trước mặt hiệu trưởng gắt gỏng nửa ngày, nói là hình tượng của đại học A bị ảnh hưởng, mãnh liệt yêu cầu..." Trình Tang Hạo liếc mắt mà xem vẻ mặt thầy mình một cái, nhắm mắt lại đem những chữ còn lại nói ra, "Nghiêm túc xử phạt Quý Thư, nhớ nhập hồ sơ."
"Sau đó thì sao?" Sắc mặt giáo sư Diệp lạnh lùng, đặt lại cái chai lên bàn, âm thanh kia khiến Quý Thư lại cúi đầu thấp một chút.
"Sau đó hiệu trưởng nói Quý Thư là một hạt giống tốt, ở trong khoa chính quy vẫn luôn biểu hiện tuyệt vời, không thể bởi vì một lần xúc động ảnh hưởng đến tương lai, sau lại nói đến thầy..."
"Con nói thẳng kết quả! Thầy không rảnh nghe con kể chuyện xưa!" Tay phải của thầy nắm chặt thành quyền, thấy rõ cả khớp xương mà gõ gõ xuống bàn, mười phần không kiên nhẫn.
"Vâng ạ." Trình Tang Hạo biết hôm nay thầy giận không nhẹ, rũ xuống đôi mắt, "Cuối cùng nhường lại một bước, buổi chiều thứ hai tuần sau Quý Thư phải công khai kiểm điểm với toàn bộ đại hội, hủy bỏ tất cả tư cách xét thưởng năm nay của em ấy."
Thầy Diệp đứng lên, đi đến bên cửa sổ, thật lâu sau mới nhàn nhạt nói: "Quý đại tài tử, con nghe thấy chưa?"
Quý Thư đổi hướng quay người đi, hơi hơi cúi thân mình, "Nghe thấy ạ."
"Thầy dạy ở đại học A nhiều năm như vậy, lần đầu tiên lại thấy vì một học sinh làm kiểm điểm mà phải triệu tập đại hội toàn viện.

Thật là rầm rộ!" Thầy Diệp cười một cái, "Quý Thư, con thật là có bản lĩnh."
"Con sai rồi, thầy, con sẽ kiểm điểm."

"Vô nghĩa!" Thầy Diệp đột nhiên quay qua, nhìn hai đứa học sinh mà mình âu yếm nhất, nội tâm đau đớn, "Chuyện tới nước này, nếu con không chịu kiểm điểm thì còn muốn làm cái gì?"
"Vâng ạ." Quý Thư gật đầu.
Trình Tang Hạo nhìn về Quý Thư lắc đầu, tiến lên phía trước một bước, "Thưa thầy, thật ra...!cũng không phải là không có biện pháp."
Đón lấy ánh mắt khó hiểu của thầy, Trình Tang Hạo nhẹ giọng nói: "Kiểm điểm trước mặt mọi người đã rất nể mặt thầy Lưu, còn về việc hủy bỏ tư cách xét thưởng...!Con thấy hiệu trưởng cũng không có ý này, nếu thầy muốn, nói hai câu với hiệu trưởng, dù thế nào đi nữa, hiệu trưởng cũng sẽ cho một cái bậc thang đi xuống."
"Không cần."
Người lên tiếng là Quý Thư, hai tay dán chặt mép quần, biểu tình nhàn nhạt, một chút cũng không coi trọng tiền đồ của bản thân, "Kiểm điểm cũng được, hủy bỏ tư cách xét thưởng cũng được, tất cả hình phạt con đều chấp nhận."
Sắc mặt của giáo sư giãn ra một chút, vô lực mà phất tay, tràn đầy mệt mỏi, "Cứ như vậy đi.

Tuổi niên thiếu rất thích phô trương, thầy hiểu được.

Nhưng thầy già rồi, không có tinh lực để tiếp thu, con phải quản đứa nhỏ này cho thật tốt, tính tình đừng có táo bạo như vậy nữa."
Trình Tang Hạo thấy không ai để ý đến đề nghị của mình, cảm thấy bản thân có chút giống "hoàng đế không vội thái giám đã gấp", cũng liền không suy nghĩ mãi việc này nữa.

Nghe thầy nói như vậy, anh thấy có chút hận sắt không thành thép*, cắn răng, từ kẽ răng thốt ra một câu: "Vâng, thầy hãy yên tâm, con nhất định sẽ khiến tính tình em ấy...!trầm ổn."
*Hận sắt không thành thép: ý chỉ thái độ nghiêm khắc vì muốn tốt cho ai đó hoặc gấp gáp muốn làm gì đó nhưng lại không làm được.
Thầy Diệp gật đầu phất tay, hai đứa học sinh đồng thời khom người một cái, cùng ra khỏi văn phòng.
Hành lang mười phần vắng vẻ, Trình Tang Hạo nện bước rất vững, lại không có một chút chậm trễ, vóc dáng cao gầy như Quý Thư cũng có chút không theo kịp, phải chạy chậm vài bước, thấp giọng gọi một tiếng, "Sư huynh."
Trình Tang Hạo đột nhiên dừng lại, lưu loát mà xoay người, ôm tay khom người vái chào, "Anh hùng."
Quý Thư vội vàng tránh đi, lại gọi một tiếng, "Sư huynh..."
"Họ Trịnh ta đây chỉ là một người hiểu biết không rộng trong giới thư sinh, ở chung mấy tháng nay không biết đến thanh danh anh hùng, vô cùng nuối tiếc, mong anh hùng tha thứ."
Quý Thư sửng sốt hai giây mới hiểu được chính xác ý bịa chuyện lần này của Trình Tang Hạo, cúi đầu nghẹn nghẹn khuất khuất, lại gọi một tiếng sư huynh.
Trình Tang đứng thẳng eo, yên lặng mà nhìn Quý Thư trong chốc lát, xoay người tiếp tục đi, ánh nắng đan xen trên hành lang, Quý Thư đứng ở nơi đó, nhìn Trình Tang Hạo từng bước một dần dần khuất vào bóng tối, ngày càng mơ hồ, sau đó biến mất không thấy.

Quý Thư sợ hãi mà nhìn xung quanh, há miệng muốn gọi người, lại kêu không ra tiếng.
——
Tất cả đều chìm trong bóng tối, bốn phía yên tĩnh lại, Quý Thư run rẩy kịch liệt, mở to mắt, trần nhà trắng như tuyết, phía dưới lại là những vật dụng quen thuộc trong nhà, thở ra một ngụm khí thật dài, đảo tay qua lấy cái đồng hồ từ tủ đầu giường, 6 giờ sáng.
Xuống giường, cầm lấy điện thoại, nhấn một dãy số, đi đến trước cửa sổ, đứng thẳng.
Điện thoại rất nhanh đã được kết nối, Quý Thư rũ xuống lông mi thật dài, "Thầy."
Giáo sư Diệp đã về hưu ở Hải Nam sang sảng mà cười, "Thằng nhóc con còn biết gọi điện thoại cho thầy."
Quý Thư nhẹ nhàng cười, "Thầy dạo này ổn chứ ạ?"
"Vẫn ổn.

Nhưng con, vì sao mới sáng sớm đã gọi điện thoại cho thầy?"
"Không có chuyện gì ạ," Quý Thư vô ý thức mà khảy tấm màn cửa, "Con mơ một giấc mộng, thấy một ít sự việc trước kia, liền nhớ tới thầy nên mới gọi điện."

Đầu dây điện thoại bên kia im lặng một chút, giáo sư Diệp thở dài một hơi, tiếng sột sột soạt soạt phát ra, tựa như dựa phải cái gì đó, mới nói: "Tiểu Quý, con chỉ vừa mới ba mươi tuổi, năm, sáu mươi năm sau, con vẫn định sẽ sống như vậy à?"
Chỉ một câu nói, lại khiến cho Quý Thư cảm thấy như mình về đến thời điểm còn đi học từ nhiều năm trước, anh thậm chí còn có thể tưởng tượng ra được đôi mắt bình tĩnh không dao động ẩn chứa sự nuối tiếc bất đắc dĩ của thầy.
Giáo sư không hề để ý đến sự im lặng của Quý Thư, vô cùng tự nhiên mà nói "Hai ngày trước thầy đọc thấy một câu của bậc thầy Lưu Chấn Vân trong cuốn một câu trên một ngàn câu, cuộc sống, không thể quay đầu lại."
Quý Thư hiểu được ý của thầy, câu "Sống là phải hướng tới tương lai, không thể chỉ nhìn về quá khứ" kia vô cùng nổi tiếng, nhưng nói dễ hơn làm.
"Con phải sống đời này cho thật tốt.

Chờ đến khi con già rồi, ngồi trên ghế bành tự mình nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể nhớ về những hình ảnh trong bảy tám năm đó, vậy thì buồn biết bao."
Quý Thư cúi đầu, trầm tư không nói.
"Sinh lão bệnh tử, ái biệt ly, oán tăng hội, cầu không được*.

Tuổi con còn trẻ, nhưng lại trải qua không ít." Thầy Diệp ngừng một cái chớp mắt, đổi giọng nói, "Chính là cuộc sống của con, thật sự không có một chút vui vẻ nào sao?"
*Về câu nói của thầy Diệp:
- Ái biệt ly: Yêu nhau mà phải chia lìa
- Oán tăng hội: Ghét nhau mà phải gặp hàng ngày
- Cầu bất đắc: Cầu mà không được
Phía chân trời vọng lại tiếng vang phành phạch, vài con chim hỉ thước đậu trên nhánh cây, không gian trời đất một mảnh trầm lặng, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của chính mình.
Quý Thư rốt cuộc mở miệng, giọng cực kì rõ ràng, "Vâng, thưa thầy."
Biết anh đã hiểu, thầy Diệp cười một tiếng, thả lỏng không ít, "Gọi điện thoại cho thầy chỉ để thầy khuyên con à? Lần sau muốn được tư vấn thì phải lấy tiền đó."
Quý Thư cũng cười theo, "Được ạ, thầy cứ báo học phí, cho con chút ưu đãi là được."
"Đồ không có lương tâm." Thầy Diệp cười mắng một câu, ngay sau đó thay đổi ngữ khí, ôn hòa mà chần chờ, "Tiểu Quý, con...!Thật sự không có ý định lập gia đình lần nữa?"
"Thầy, nếu như đến con cũng quên cô ấy, vậy cô ấy liền thật sự không còn nữa." So với sự do dự của giáo sư, giọng điệu chắc chắn của Quý Thư càng khiến người ta phải than thở.
"Tùy con đi." Giáo sư thở dài một tiếng, cười trêu ghẹo, "Đồ độc thân."
Quý Thư phút chốc trố mắt, sau đó bật cười thật lớn, rất nhiều sự việc xảy ra trước đó đột nhiên không để bụng nữa.
Cúp điện thoại, Quý Thư kéo màn cửa, nắng sớm chiếu vào, nơi xa sau đỉnh núi lộ ra một góc hồng, lúc này tiếng chuông thông báo tin nhắn của điện thoại vang lên, Quý Thư mở khoá màn hình, là tin nhắn của thầy, một câu rất ngắn.
"Tiểu Quý, con xem, mỗi một ngày trên thế gian này, bầu trời cũng sẽ vì con mà rực sáng bình minh."
Một đám lửa lớn phảng phất bốc cháy lên trong lòng, Quý Thư cảm giác xung quanh nóng bỏng mà khô ráo, giữa lúc tim đập thình thịch thình thịch, tầng tầng sương mù mông lung trong lòng anh đã lâu rốt cuộc cũng tiêu tán.
Đặt điện thoại ngay ngắn trên bàn, lui ra phía sau hai bước, khom lưng.
Đứng dậy, ý cười hiện hữu trên đuôi lông mày, tiến đến buồng vệ sinh mở vòi nước, hắt một vốc nước lên mặt, cười cười, nước mắt liền hoà vào dòng nước.
Anh cho rằng mình không có con cái, không có người yêu, không có anh em, anh cho rằng mình chỉ có hai bàn tay trắng, anh cho rằng cuộc đời thật khổ.
Tất cả đều là do anh nghĩ thế.
Do anh nghĩ mọi việc đều như thế, nên đã không nhìn thấy điều quan trọng nhất.
Nào có thứ gì quan trọng hơn việc mất đi mà tìm lại được?
Đủ rồi, thật sự đủ rồi..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi