HƯỚNG DẪN XỬ LÝ RÁC THẢI

Trích lời Gia Mộc: Một người thật sự thông minh là người biết rút lui đúng lúc.

Thời tiết mùa xuân năm nay rất lạ, lúc lạnh lúc nóng, áo xuân đã có thể mang ra mặc, áo đông lại chưa thể cất đi.

Uông Tư Điềm xem hồ sơ ứng tuyển, cố gắng tìm ra điều gì đặc biệt từ những trang giấy khô khan không có gì thú vị. Cô ta nhìn về phía Lâm Gia Mộc và Tư An đang ngồi nhàn nhã uống trà trong phòng khách như thể xin giúp đỡ. Tư An thông cảm định đứng dậy giúp Uông Tư Điềm nhưng bị Lâm Gia Mộc giữ lại.

“Giữa nhân viên với nhân viên muốn cộng tác tốt thì phải có một chút phản ứng hoá học với nhau. Cứ để nó tự tìm”.

“Ờ”. Tóc Tư An đã mọc được khá nhiều, bây giờ cắt rất ngắn, nhìn có vẻ có tinh thần hơn, gương mặt cũng đã có da có thịt. Cô ta cũng biết mình không giúp gì được Uông Tư Điềm, chỉ là cô ta không biết phải từ chối người khác thế nào: “Căn hộ bên kia tớ bán rồi, ngày mai về ký hợp đồng, có lẽ sẽ về muộn một chút. Bạn có thể đi đón Diêu Diêu giúp tớ không?”.

“Không thành vấn đề”.

“Tớ định vay tiền mua nhà ở khu trường học thành phố A”.

Người nhà họ Tư vẫn không từ bỏ ý định tìm cô ta. Sau khi xác định ly hôn là không thể cứu vãn, mẹ cô ta bóng gió nói cô ta có thể về nhà ở, còn căn hộ thì cho chị cả và anh rể đã mất quyền nhận thầu nhà ăn “mượn” coi như bồi thường. Tư An không đồng ý nhưng cũng không từ chối, lấy cớ còn có việc ra ngoài. Chuyện đầu tiên Tư An làm sau khi ra khỏi nhà họ Tư chính là tìm công ty môi giới bán căn hộ của mình. Ảo tưởng kéo dài bao năm qua của cô ta đã đến lúc chấm dứt. Từ trước đến nay bố mẹ chưa bao giờ quan tâm đến cô ta, cô ta có cố gắng hơn nữa chẳng qua cũng chỉ nâng cao được “giá trị lợi dụng” của mình mà thôi. Từ bây giờ trở đi, người thân của cô ta chỉ có Diêu Diêu.

Giá nhà ở tỉnh lỵ kỳ thực thấp hơn thành phố A một chút. Thành phố A là thành phố cảng, xưa nay vẫn phồn hoa hơn tỉnh lỵ. Người ngoài tỉnh có thể không biết tỉnh lỵ tỉnh X là thành phố nào nhưng lại biết đến thành phố A. Căn hộ của Tư An mặc dù gần trường đại học, sẽ còn tăng giá nhiều, nhưng sau khi bán đi cũng chỉ đủ để đóng tiền lần đầu và hoàn thiện cho một căn hộ ở khu trường học thành phố A.

“Tớ đã tính toán xong rồi. Trừ chi tiêu, năm ngoái hai vợ chồng bạn tổng cộng thu về một triệu tám trăm chín mươi sáu ngàn nhân dân tệ”.

Công việc mới của Tư An ở thành phố A chính là tài vụ kiêm hậu cần ở văn phòng tư vấn Gia Mộc. Uông Tư Điềm và Trịnh Đạc làm việc bên ngoài, Lâm Gia Mộc thì đang bận lo việc bán nhà đổi địa chỉ, thay hình đổi dạng để khai trương công ty mới.

“Cũng như dự tính của tớ”, Lâm Gia Mộc cười nói. Cô quan sát văn phòng này, không ngờ mình lại phải bán đi sớm như vậy: “Căn hộ này cũng sắp bán rồi”.

“Vì sao phải bán?”. Tư An ngẩn ra: “Bây giờ văn phòng làm ăn rất tốt, năm sau vẫn còn rất nhiều nghiệp vụ… Chẳng phải bạn nói cần tuyển người sao? Chẳng lẽ là mở rộng quy mô?”.

“Tớ chuẩn bị giải thể văn phòng”.

Trước kia Lâm Gia Mộc đã tự đưa ra một giới hạn cho mình. Khi tất cả mọi người đều biết văn phòng tư vấn Gia Mộc làm việc gì thì sẽ giải nghệ. Làm nghề này dù sao cũng là đi ven rìa pháp luật, cây to thì gió mạnh, năm nay nghiệp vụ của văn phòng phát triển nhanh chóng, tiền kiếm được nhiều, người cũng đắc tội không ít. Ngay cả một người như dì Diêu cũng tìm tới cửa, nếu còn không rút lui thì sớm muộn gì cũng gặp chuyện.

“Cái gì?”.

“Cây càng to gió càng mạnh. Nếu không giải nghệ thì chắc sau này bạn sẽ phải vào tù thăm tớ”, Lâm Gia Mộc vuốt nếp gấp trên áo mình.

“Sao thế? Có phong thanh gì à?”.

“Đợi đến lúc có phong thanh thì đã muộn rồi, là trực giác thôi”.

“Thế bạn…”.

Tư An không lo mình sẽ thất nghiệp. Cô ta cũng biết một công ty nhỏ như vậy căn bản không cần kế toán chuyên môn, ngay cả công việc nội bộ cũng rất ít. Sau khi thương thế đã đỡ, Tư An bắt đầu nộp hồ sơ. Cô ta có kinh nghiệm làm việc, nếu không phải có lần bị thương quá nặng phải xin nghỉ thời gian dài, hơn nữa người ở công ty đoán được cô ta bị bạo hành thì bây giờ cô ta đã được thăng chức rồi. Hiện nay tìm công việc khác chắc cũng không khó, phụ nữ đã có chồng sinh con luôn “được chào đón”.

“Tớ chuẩn bị mở văn phòng luật sư của mình. Trịnh Đạc vốn không thích nghề này, anh ấy vì tớ nên mới tham gia…”.

“Vậy vì sao Tư Điềm còn phải tìm người?”.

“Tớ định dùng Tư Điềm và nhân viên mới làm điều tra viên”. Lâm Gia Mộc nhìn Tư An: “Nếu bạn không chê thì làm chủ nhiệm văn phòng giúp tớ. Tớ sẽ tuyển luật sư và thư ký pháp vụ. Văn phòng cần có bạn. Tiền lương cao hơn lương trung bình của vị trí này mười phần trăm. Bạn thấy thế nào?”.

Tư An uống một ngụm trà. Lâm Gia Mộc mở văn phòng luật sư chắc cũng chủ yếu giải quyết các vụ ly hôn. Với danh tiếng tích lũy mấy năm nay, việc làm ăn của văn phòng luật sư cũng sẽ không kém. Cô ta và con gái mới đến, làm chỗ mới đương nhiên không bằng làm chỗ quen: “Đương nhiên là tốt. Chỉ là tớ thấy hơi đáng tiếc…”.

Không ai rõ tình hình tài vụ của văn phòng hơn cô ta. Mở văn phòng luật sư nghe thì oai nhưng thực ra chưa chắc đã kiếm được nhiều tiền bằng văn phòng tư vấn.

“Không có bữa tiệc nào là không tàn”. “Đúng rồi, bạn đã định có con chưa?”.

“Thuận theo tự nhiên thôi. Có thì cũng hay. Mở văn phòng luật sư, tớ chính là bà chủ, thời gian làm việc thế nào cũng được”.

Ánh mắt Tư An lại có vẻ lo lắng. Mình là bà chủ có vẻ tự do nhưng thực ra lại phải gánh tất cả áp lực của văn phòng, đặc biệt là lúc vạn sự khởi đầu nan. Suy nghĩ của Lâm Gia Mộc hơi ngây thơ, nhưng Lâm Gia Mộc là Lâm Gia Mộc, một khi cô đã quyết định thì ai có thể thay đổi được?

“Đúng rồi, nếu bạn về ký hợp đồng bán nhà thì gửi cái này giúp tớ”.

Lâm Gia Mộc lấy ra một túi tài liệu dày. “Đây là cái gì?”.

“Đây là kết quả”, kết quả cuối cùng của vụ án Tư An.

Đúng như Trịnh Đạc và cảnh sát Lưu đã nói, sau khi trở thành người độc thân, Dương Thành không hề “đau buồn” lâu, nhanh chóng trở thành đối tượng nóng được săn đón. Sau khi nghe nói nguyên nhân hắn ly hôn là vợ ngoại tình dẫn con gái bỏ đi theo một ông chủ lớn, những người còn hơi băn khoăn cũng hết băn khoăn. Dù hắn không ngừng từ chối, nhiều lần nói tạm thời không muốn kết hôn nhưng vẫn có người giới thiệu cho hắn. Hắn rất bận rộn, cũng nhanh chóng lấy lại “tự tin”.

Con đàn bà ngu ngốc Tư An không biết tài sản thật sự của hắn. Một căn hộ con con thì đã là gì? Bất động sản của hắn ít nhất có năm căn hộ, một số cửa hàng, chưa nói đến các loại công trái. Dương Thành đứng trước gương chỉnh lại cổ áo. Đúng thế, trong nhà cần một người phụ nữ. Người giúp việc dù thế nào cũng không đạt được yêu cầu sạch sẽ của hắn. Hôm nay hắn phải đi gặp một cô nàng dân văn phòng ế chồng lớn tuổi, nghe nói là một người rất yêu sạch sẽ. Có lẽ hắn sẽ cho cô ta một cơ hội, dù sao người ta cũng ba mươi hai tuổi rồi, mấy khi gặp được một người tuyệt vời như hắn?

Trong lúc hắn đang dương dương tự đắc thì chuông cửa đột nhiên vang lên. Hắn vừa đóng cúc cổ tay áo vừa ra mở cửa. Một người đàn ông trung niên mặc Âu phục và hai người trẻ tuổi ăn mặc thoải mái đứng ngoài cửa.

“Các vị là…”.

“Chúng tôi đến từ ủy ban kỷ luật, muốn gặp anh nói chuyện”. Người đàn ông trung niên mỉm cười từ tốn, giọng nói hết sức ôn hòa, nhưng hai chân Dương Thành lại nhũn ra…

“Hiệu trưởng Dương, anh không được khỏe thì cứ ngồi đi, chúng tôi sẽ thu dọn quần áo cần thay giặt cho anh. Hy vọng anh có thể đến trả lời mấy câu hỏi quy định đúng giờ quy định tại địa điểm được quy định”.

Mấy năm nay các trường cấp ba ở tỉnh lỵ vẫn xây dựng rầm rộ để rút ngắn chênh lệch giữa trường bình thường và trường trọng điểm. Trường cấp ba X xây mới ký túc xá nữ, thư viện, cung thể thao, sửa lại sân vận động và vườn hoa, hoàn thiện giảng đường và ký túc xá nam. Dương Thành “làm hết trách nhiệm”, rút ruột gần bảy triệu từ số tiền đầu tư của nhà nước.

Mặc dù vụ án này chỉ là một khâu không có gì quan trọng trong phong trào đánh hổ đập ruồi trên toàn quốc nhưng những người ở tỉnh lỵ vẫn bàn tán rất lâu. Có người nói hắn đánh đập vợ nhiều năm, cuối cùng vợ hắn không thể chịu được nữa, sau khi ly hôn liền cắn lại hắn một miếng, tiết lộ toàn bộ những việc hắn đã làm mấy năm nay, vì thế hắn mới rơi vào tình cảnh này. Nếu không, nhiều ruồi như vậy, tại sao chỉ có mỗi mình hắn bị đập? Còn có người nói sau khi vào tù hắn biểu hiện “rất tốt”, đã cắn thêm không ít người để giảm tội cho mình…

Có lẽ là vì hắn quá mức “thanh cao”, có lẽ là vì nhiều người sợ bị hắn cắn nên mua chuộc đại ca trong tù “dạy dỗ” hắn. Trước mặt vợ luôn vô cùng oai phong, sau khi vào tù hắn mới được biết bạo lực thật sự là gì. Ba tháng sau khi vào tù, hắn chết một cách ly kỳ trong một vụ “ẩu đả”.

Sau khi nghe điện thoại, Tư An tháo chiếc cặp tóc màu hồng trên đầu giúp con gái: “Diêu Diêu, mẹ con mình đi thôi”.

“Đi đâu?”.

“Đi học”.

“Mẹ, nhưng con không đeo cặp tóc”. “Diêu Diêu không cặp tóc thì đẹp hơn”. “Thật không?”.

“Đương nhiên là thật”.

Tư An đang nhìn con gái đi vào trường thì điện thoại lại đổ chuông. Không nhiều người biết số điện thoại của cô ta, đều là người thân cả: “A lô!”.

“Tư An, chị cả đây”. “Chị cả… sao chị biết…”.

“Em nhẫn tâm thật, nói không liên lạc với gia đình nữa là không liên lạc thật à? Chị cho em biết, Dương Thành không phải người tốt, vào trong tù còn chơi đểu anh chị, nói anh chị dùng dầu cống và gạo biến chất lúc thầu nhà ăn. Trời đất chứng giám, chị và anh rể em là hạng người như vậy sao? May mà tổ công tác không tra ra chuyện gì, nếu không anh chị đúng là chết oan. Nhưng lần này anh rể em thật sự tức giận, đòi ly hôn chị, còn đánh chị nữa… Lần trước luật sư ly hôn của em là ai? Giới thiệu cho chị… chị phải…”.

“Chị đừng nói đùa, anh rể toàn tâm toàn ý với chị, luôn nhường nhịn chị, lại tốt tính, phúc hậu. Anh ấy nói ly hôn chắc chắn là bực quá thôi, hai vợ chồng cãi nhau nói gì cũng không chấp. Thôi ly hôn làm gì, còn tìm luật sư ly hôn thì ảnh hưởng đến tình cảm lắm. Chị nghe em, về nói chuyện tử tế với anh rể, không nể mặt ai thì cũng phải nghĩ cho con cái”.

Không đợi Tư Bình phản ứng lại, Tư An đã cúp điện thoại. Những lời này là chị cả khuyên cô ta khi cô ta đòi ly hôn, bây giờ cô ta trả lại không thiếu một câu, nhưng trong lòng lại không vui sướng gì. Có điều nghĩ cũng đúng, chị cả không giống cô ta mà luôn luôn mạnh mẽ. Nếu chị ấy bị đánh mười cái thì anh rể ít nhất cũng bị đánh tám cái. Ly hôn đâu dễ dàng như vậy? Nếu cô ta giúp chị cả tìm luật sư thật, sau này chị cả và anh rể làm lành, cô ta lại trở thành tiểu nhân không muốn thấy người khác hạnh phúc.

Tư An cười lạnh lùng, chặn số điện thoại của chị cả. Có lẽ rất lâu nữa cô ta sẽ tha thứ cho những người này, nhưng không phải là bây giờ.

Diêu Thiên Tư kiểm tra lại thiết bị ghi âm thu hình trên người, chào người đồng nghiệp đứng canh ngoài thang máy, khẽ ho một tiếng rồi đi tới trước cửa văn phòng thám tử tư tốt nhất thành phố theo thông tin cơ sở cung cấp, đưa tay bấm chuông cửa.

Họ đang làm một loạt chương trình điều tra về thị phi, đen trắng của thị trường thám tử tư thành phố A.

“Chào anh. Xin hỏi anh tìm ai?”. Một người phụ nữ đeo tạp dề ra mở cửa.

“Tôi… có việc muốn ủy thác…”.

“A, anh tìm dịch vụ giúp việc đúng không? Xin lỗi, chúng tôi còn chưa treo biển, khó tìm lắm đúng không?”.

“Sao?”.

“Có khách à?”. Một phụ nữ khác nói: “Tôi đã nói rồi mà, đăng quảng cáo là lập tức có người đến ngay…”.

“Nơi này của các chị là…”.

“Đây là công ty dịch vụ giúp việc Thái Thái Lạc! Anh có nhu cầu gì cần chúng tôi giúp không?”, người phụ nữ mở cửa cười nói.

“Không… không…”. Diêu Thiên Tư lùi lại mấy bước: “Văn phòng tư vấn Gia Mộc trước kia ở chỗ này…”.

“Văn phòng tư vấn? Không phải, trước ở đây là công ty môi giới…”. “Đúng vậy, công ty môi giới. Họ còn để lại cách thức liên lạc. Anh đợi chút để tôi tìm danh thiếp…”.

Diêu Thiên Tư đứng đờ người, vẻ mặt ngỡ ngàng. Thiết bị giám sát trên người bị mồ hôi thấm ướt rất ngứa ngáy.

Lâm Gia Mộc kéo tấm vải phủ biển hiệu văn phòng xuống, mấy chữ “Văn phòng luật sư Lâm Gia Mộc” hết sức bắt mắt. Cô quay lại, Trịnh Đạc đứng giữa đám đông mỉm cười với cô… Ánh nắng mùa xuân rực rỡ vô cùng…

Lời tác giả: Kể xong câu chuyện cuối cùng, đột nhiên tôi không biết nên nói gì nữa. Mong sao thế giới của con gái tôi sau này sẽ không tàn khốc với phụ nữ như thế giới bây giờ, mong sao những khó khăn mà con gái tôi gặp phải sẽ không cần một luật sư và một anh bộ đội đặc chủng đi bên rìa pháp luật mới có thể giải quyết được như những câu chuyện trong quyển sách này.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi