HUYỀN HỌC ĐẠI SƯ LÀ ĐỒ THAM ĂN


Lúc này Từ Xuân Thâm đang luyện chữ, nét mặt anh vô cùng chuyên chú, bút mực phong lưu chuyển động trên mặt giấy Tuyên Thành.

Cho dù thân thuyền ngẫu nhiên lay động cũng không hề ảnh hưởng đến khả năng của anh.Chợt anh nhận ra một ánh nhìn chăm chú đầy ác ý, Từ Xuân Thâm đặt bút xuống, nhìn về phía cửa.

Năm nào cũng gặp phải quỷ thần nên anh đã không còn xa lạ với chút chuyện này.Lại có yêu ma quỷ quái tìm tới cửa?Hơi thở ác ý kia ngày càng đến gần, ngay sau đó một tiếng kêu thảm thiết của trẻ con vang lên bên tai, rồi đột nhiên im bặt.Sau đó… không có sau đó.Hơi thở ác ý kia đã hoàn toàn biến mất.Anh cảm giác được chiếc túi nóng lên, Từ Xuân Thâm lấy ngọc bội ở trong túi ra, như có điều suy nghĩ.Có lẽ anh nên đến cảm ơn cô gái kia một chút.***Tiểu quỷ chạy thật xa khỏi Từ Xuân Thâm, trong mắt tràn đầy nỗi khiếp sợ không thể nào che giấu.


Trên người ông chú kia không biết mang theo thứ gì mà thật đáng sợ.

Nó chỉ vừa đến gần vậy mà suýt chút nữa đã hồn phi phách tán.

Chuyện này cũng khiến nó bị thương nặng, suýt chút nữa không duy trì được thân hình.

Mấy năm rồi nó mới gặp người khó chơi như vậy.Ông chú đáng sợ đó chắc là không thể ăn được, nó đành đi tìm cô gái kia vậy.

Bởi vì bị thương nặng nên bây giờ nó khát khao muốn hút nhân khí từ người khác.Đối với Dương Tam mà nói, dù tiểu quỷ kia ở đâu thì cô cũng cảm nhận được.Đầu tiên là nó đi tìm Từ Xuân Thâm, sau đó hơi thở yếu đi không ít, có lẽ là tác dụng của ngọc bội kia.

Dương Tam vốn cho rằng tiểu quỷ sẽ rút lui, tĩnh dưỡng thật tốt, lại không ngờ được tiểu quỷ lại đi về phía phòng cô.Dương Tam có chút tức giận, một con tiểu quỷ hèn kém cư nhiên lại dám xem thường cô, coi cô là quả hồng mềm mặc kệ người khác nắn b óp à.Bởi vì nguyên nhân này, ngay khi tiểu quỷ vừa xuất hiện trước mặt Dương Tam, nhào về phía cô, Dương Tam liền bắt lấy nó sau đó trực tiếp cho vào miệng.Trên thuyền này cô chẳng thế nấu nướng nên chỉ có thể cố gắng ăn sống.Hương vị của tiểu quỷ này có chút giống rau bạc hà.Ôi chao, bổ thì bổ đấy, nhưng mùi vị chẳng ngon chút nào.

Nếu cô đoán không sai, số mạng người trong tay tiểu quỷ này cũng không ít.Sau khi Dương Tam ăn tên tiểu quỷ kia thì tiếng đập cửa vang lên, cô ngửi thấy mùi điểm tâm - là bánh hoa quế nha!Dương Tam mở cửa ra liền nhìn thấy Từ Xuân Thâm đang đứng trước cửa: “Có muốn ăn điểm tâm không?”Đồ ăn ngon đưa tới cửa, sao có thể từ chối!Dương Tam nghiêng người, mời Từ Xuân Thâm vào.Từ Xuân Thâm đặt đồ ăn lên bàn, giải thích với cô: “Nhất Phàm gần đây đau răng, không thể ăn quá nhiều đồ ngọt, tôi vừa phát hiện cậu ta lén mang đồ ăn lên thuyền liền tịch thu.”Giọng điệu Dương Tam đầy kiên định: “Tôi chắc chắn sẽ giúp anh ấy giải quyết hết! Nếu lần sau có chuyện tốt như vậy, cứ đến tìm tôi, tôi nhất định sẵn lòng hỗ trợ.”Đáy mắt Từ Xuân Thâm hiện lên ý cười.Dương Tam mở hộp ra, lấy một miếng bánh hoa quế cho vào miệng, từ từ nhấm nháp, bánh hoa quế ngọt thanh, vừa vào miệng liền tan ngay, lại được Từ Xuân Thâm cầm qua nên mang theo chút linh khí, vô cùng hợp khẩu vị của cô.Chỉ là nghĩ đến tiểu quỷ kia, cô liền có chút khó chịu.Cô vừa ăn vừa hỏi: “Tôi nhìn dễ bị bắt nạt lắm sao? Rõ ràng tôi rất hung dữ!”Ánh mắt tiểu quỷ kia thật kém, trước kia những tiểu quỷ khác nhìn thấy cô đều sợ đến mức tè ra quần.Từ Xuân Thâm nhìn quai hàm cô phồng ra, im lặng một chút, lừa dối lương tâm an ủi cô: “Ừ, quả thật rất hung dữ.”Dương Tam nghe vậy liền cảm thấy hài lòng..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi