KẾ HOẠCH LY HÔN ĐÚNG ĐẮN

Đại khái là bởi vì ánh mắt Nguyên Tự quá mức chuyên chú, Tạ Manh liền cảm thấy  kỳ quái mà nhìn về phía anh.

Nguyên Tự cúi đầu tránh đi ánh mắt của Tạ Manh, rung động không thể giải thích trong lòng ban nãy cũng bị anh áp xuống, anh thuận miệng đổi chủ đề: “Đi thôi! Nhóc con kia chắc chắn hiện tại đang khóc đến đáng thương rồi, về nhà không biết sẽ còn ầm ĩ thế nào nữa.”

“Có sao đâu? Khóc năm ba bữa, tự nhiên sẽ quên thôi.” Tạ Manh không chút bận tâm, cúi đầu nhìn bậc thang dưới chân.

Nguyên Tự lại ngẩng đầu nhìn cô, gió thổi qua làm tóc cô tung bay như nhảy múa, lúc đi ngang qua anh, sợi tóc còn ở trên mặt anh cọ cọ. Nguyên Tự chỉ cảm thấy giật mình, lập tức lùi về phía sau tránh đi cảm giác bất chợt, sau đó tùy ý trả lời cô: “Nó khóc, dĩ nhiên sẽ thật thuơng tâm, cũng thật sự đau khổ. Đây cũng không phải là chuyện mà tuổi của nó có thể trải qua.”

“Ồ.” Tạ Manh mỉm cười, đứng dưới chân cầu thang ngẩng đầu nhìn Nguyên Tự, trên mặt toàn là châm chọc.

Tạ Manh nói: “Đời người ngắn ngủi, chính là nói cuộc đời không quá dài. Nhưng trong cuộc đời ngắn ngủi này, phần lớn mọi người đều là sướng ít khổ nhiều. Đúng là hầu hết mọi người không nhất thiết phải trải qua việc bị mẹ mình vứt bỏ, nhưng người ta cũng trải qua không ít khổ. Ngược lại cũng không cần đem đau khổ của nó phóng đại đến trăm lần như vậy đâu, nghĩ đến những chuyện vui vẻ nhiều một chút, sẽ liền cảm thấy vui vẻ.”

Nói xong, Tạ Manh cũng không thèm để ý, cô nói những lời này cũng chỉ vì muốn xả giận với Nguyên Tự thôi. Cô không hài lòng việc Nguyên Tự hiện tại  vì cái này hài tử tương lai hùng đánh hạ nền, giống như trong truyện vậy, bất luận nhóc con có làm cái gì, vẫn luôn là một câu: Nó còn nhỏ, nó bị mẹ mình bỏ rơi. Chỉ một câu nói đơn giản như vậy là có thể để Nguyên Tư Lập muốn làm gì thì làm.

Rốt cuộc, Nguyên Tự còn xem trọng cháu trai này tới mức nào chứ? Bởi vì vị cháu trai này mới cùng nữ chủ qua lại, chính mình hiện tại liền đi theo khuất phục, mặt sau chính mình còn không được quỳ dưỡng hắn? Kia thật đúng là, có thể chết rất xa chết rất xa đi thôi!

Vốn tưởng rằng sau khi cô nói xong những lời đó, Nguyên Tự khẳng định sẽ nổi giận, thậm chí còn có thể sẽ ở đây náo một trận với cô.

Nhưng ngoài dự đoán chính là, Nguyên Tự phía đối diện đột nhiên cong khóe môi cười với cô.

Tạ Manh: “…”

Lúc đó, Nguyên Tự cũng không có nghĩ tới sẽ cười. Nhưng có đôi khi mọi chuyện chính là xảy ra trong lúc vô tình như vậy, sau đó đều không thể không chế!

Gương mặt Nguyên Tự luôn là mặt lạnh, cho nên trong tưởng tượng của Tạ Manh, lúc anh cười cũng là loại lạnh lùng như vậy, cho dù có cười ôn nhu dịu dàng, cũng sẽ tràn ngập hương vị đàn ông.

Nhưng mà, Nguyên Tự mặt lạnh này khi cười rộ lên thế nhưng lại có hai má lúm đồng tiền nhàn nhạt. Chỉ cần cười lên, khí thế lãnh khốc trong nháy mắt bị bốc hơi sạch sẽ, chỉ còn lưu lại cảm giác thiếu niên mười phần tươi cười, ngọt đến phát ngấy, lại phảng phất như mang theo ánh sáng, làm người ta hoàn toàn không thể rời mắt.

Tạ Manh vẻ mặt dại ra: “… âu, mai, gót!”

Trên thế giới luôn có những người mâu thuẫn như thế, Nguyên Tự chính là loại người này, lúc không cười chính là một tổng tài bá đạo tiêu chuẩn, lạnh mặt, mày nhăn, các giám đốc trong công ty nháy mắt bị dọa đến không nói ra lời.

Nhưng khi cười lên, so với nam ca sĩ đáng yêu nhất giới giải trí – Lâm Công Ninh còn muốn đáng yêu hơn.

Thật sự không thể không nói, Nguyên Tự cười lên… Cũng cmn quá đáng yêu đi!!!

Tạ Manh chậm rãi trừng lớn mắt, hưng phấn nói: “Đây chính là lý do anh không cười? Khó trách anh không dám cười.”

Nguyên Tự sửng sốt, chợt hiểu đã xảy ta chuyện gì, nhíu mày duỗi tay che miệng cô lại: “Câm miệng, đừng nói nữa.”

Tạ Manh đẩy tay anh ra, sau đó ha ha ha ha cười lớn: “Thì ra anh cười lên sẽ như thế này nha. Nếu anh mà dám cười như vậy ở công ty, còn ai sẽ nghe lời anh nữa chứ? Bất quá cũng có liên quan gì đâu? Tự Tự, anh cười lên rất đẹp, tôi rất thích  anh cười như vậy.”

Nguyên Tự không biết câu nói này của cô là thật lòng anh dối trá, là chế giễu anh hay vẫn là khen anh?

Tuy nhiên dù là loại nào, anh không thể không nói, Tạ Manh nói trắng ra gần như tỏ tình như vậy, khiến cho anh có chút sung sướng trong lòng.

Không khí tươi cười của hai người khiến cho những người đứng cách đó không xa quay đầu lại nhìn bọn họ, rõ ràng là một bầu không khí thật bi thương, mọi người cũng không khỏi bị sự vui vẻ của hai người cảm nhiễm. Đứng dưới sân tắm mình dưới ánh mặt trời, thật ra hai người thật sự rất xứng đôi.

Tạ Manh khi cười lên cũng rất đẹp, thậm chí có thể cùng ánh nắng tranh nhau tỏa sáng, Nguyên Tự nghĩ.

Tạ Manh vậy mà lại si mê nụ cười của mình? Nguyên Tự không hiểu, đúng thật là bởi vì anh cười quá mức ngọt, cho nên từ sau khi tiếp nhận công ty, anh liền không cười nữa. Lúc cười  mang theo má lúm đồng tiền cũng không tính là gì, lại còn mang theo hương vị ngọt ngào, sự uy nghiêm của tổng tài không còn sót lại một chút!

Tạ Manh cảm khái nói: “Sao lại có người khi cười lại có cảm giác khác biệt như vậy chứ?”

Hỏi thì hỏi vậy thôi, tất nhiên cô cũng biết dễ gì Nguyên Tự chịu trả lời. Cô mỉm cười muốn đưa tay chọc anh, Nguyên Tự bất đắc dĩ lấy tay chặn lại, thấy bộ dáng kiên trì của Tạ Manh, trong lòng anh  mềm nhũn, buông lỏng kiềm chế.Tạ Manh không nghĩ tới anh đột nhiên buông tay, trực tiếp ngã nhào vào ngực anh.

Giống như cảm giác khi anh đỡ lấy eo nhỏ của cô vào tối hôm đó. Lúc này, cô vẫn như cũ mềm mại trong ngực. Nếu không phải có đủ tự chủ, chỉ sợ anh đã đưa tay ra ôm cô.

Tạ Manh không có những suy nghĩ lộn xộn này, mà là ngơ ngác nói một câu: “… Tôi nghi ngờ anh cố ý ăn đậu hủ của tôi.”

Nháy mắt, tất cả các bong bóng màu hồng dưới ánh mặt trời tươi đẹp đều tan biến.

Nguyên Tự cười ra tiếng, hôm nay anh đối với Tạ Manh khác biệt như vậy, ngoại trừ bởi vì  đủ loại cảm giác tồn tại mà cô mang tới trong những ngày qua, còn bởi vì những lời mà cô đã nói với Đào Nhã Nhân.

Mặc dù biết những lời cô nói không phải vì anh cũng không phải vì Nguyên Tư Lập mà nói, nhưng anh vẫn ghé vào tai Tạ Manh để nói cảm ơn: “Cảm ơn em đã nói thay suy nghĩ của tôi.” Những lời đó anh không thể nói trước mặt Đào Nhã Nhân được, dĩ nhiên bởi vì có nguyên nhân không thể nói. Nhưng không phải anh chưa từng nghĩ tới sẽ nói, cho nên lúc  nghe thấy Tạ Manh chỉ trích Đào Nhã Nhân, Nguyên Tự rung động trong lòng là điều dễ hiểu.

Tạ Manh sửng sốt, không nghĩ tới Nguyên Tự sẽ bất ngờ cảm ơn cô như vậy. Quay đầu lại nhìn anh, lại thấy nụ cười trên mặt Nguyên Tự, vẫn đẹp như vậy. Sở dĩ nói Nguyên Tự khi cười khiến Tạ Manh cảm thấy đáng yêu, cũng không phải bởi vì anh thật sự đáng yêu, suy cho cùng Nguyên Tự cũng không phải là kiểu người đáng yêu, nhưng lúc anh cười làm cho người ta cảm thấy rất ngọt ngào, dẫn tới cảm thấy anh đáng yêu.

Loại ngọt ngào này thật giống như người đàn ông này đối với cô thâm tình làm sao. Lại khiến người ta cảm thấy anh đáng yêu không chịu được!

Tạ Manh đẩy tay anh ra, sau đó lời lẽ chính đáng nói: “Nói cảm ơn như vậy cũng quá khách khí rồi, cứ đưa tiền là được. Bất quá Nguyên Tự này, anh cười lên đẹp như vậy, không đi làm minh tinh thật sự quá quá quá đáng tiếc. Hút fan, quá hút fan. Nguyên Tự, tôi sẽ là fan mama¹ của anh. Tôi cho anh tiền, tôi mua quà xịn cho anh! Tôi có thể!!!”

¹Fan mama (fan mẹ): fan lớn tuổi, xem idol như con mình:)))) đa số nhóm fan này rất chịu khó đập tiền cho idol (thật ra tui mới đu idol trung gần đây thôi nên tui cũng không rành lắm:3)

Tạ Manh càng nói càng hăng, Nguyên Tự lại cảm thấy thảm không nỡ nhìn mà nhắm mắt, sau đó nhịn không được đả kích cô: “…… tiền của em… là tôi cho em.”

Tạ Manh vẫn phấn khích như cũ: “Tôi sẽ kiếm tiền mua cho anh…”

Nguyên Tự: “Chờ em kiếm được rồi nói sau…”

Tạ Manh vẫn cảm thấy đáng tiếc: “Ai, nếu anh mà xuất đạo, sản phẩm của anh làm đại ngôn tôi sẽ mua hết. Hai cỏ đầu tường² tôi đang nuôi so với anh đều không bằng, haiz!”

²Cỏ đầu tường (墙头): là từ lóng của giới trẻ TQ ý chỉ một người mà bản thân đang yêu thích, hâm mộ nhưng sự yêu thích này thường không kéo dài quá lâu. (Nguồn: @theresa_2001)

Nguyên Tự sửng sốt: “Đầu tường? Là đầu tường hả?” Trong lòng anh đối với hai chữ này có dự cảm không tốt lắm (anh Tự nghĩ theo đúng nghĩa đen là phía đầu của bức tường đó ạ)

Tạ Manh lại cười hắc hắc: “Lúc trên đường đến đây anh cười nhạo tôi không biết ‘tặng đầu’ nghĩa là gì, hiện tại tôi cũng muốn cười anh.”

Ba đào đứng bên cạnh xe chờ bọn họ nhìn Nguyên Tư Lập, nhịn không được nói với Nguyên Tự: “Tiểu Tự, cháu có muốn đưa vợ mình về trước không? Để tự bác đưa cháu ngoại mình qua đó.”

Nhưng Nguyên Tư Lập kế bên lại không vui mà hét lên: “Cháu không không cần, cháu đi cùng chú ấy,  cháu không cần ông đưa. Mẹ không cần cháu, cháu cũng không cần mẹ. Từ nay về sau mẹ đừng tới tìm cháu nữa!”

Nguyên Tư Lập đối với việc bị mẹ mình vứt bỏ đả kích quá lớn, cho nên nó một giây cũng không muốn ở lại nơi này.

Nhưng mà… nói là không muốn, thật ra chỉ là nhóc con hy vọng mẹ mình sẽ hối hận thôi. Mẹ của trước kia yêu mình như vậy, vẫn luôn nói bên tai của mình: “Bảo bối, con là cả thế giới của mẹ.”

Hiện tại thì sao chứ? Nguyên Tư Lập che lại đôi mắt rơi lệ, mẹ… mẹ đã không cần ‘cả thế giới’ này nữa.

Nguyên Tự thấy Nguyên Tư Lập đứng bên cạnh xe khóc đến thương tâm, thu hổi tâm tư đùa giỡn với Tạ Manh. Cái thứ gọi là cỏ đầu tường gì đó, anh có thể tìm hiểu sau.

Nghĩ như vậy, anh liền đi đến trước mặt Nguyên Tư Lập, sau đó nhìn nó, nói: “Đừng khóc, đàn ông con trai phải kiên cường một chút.”

Nguyên Tư Lập quay đầu đi không thèm để ý tới anh, rõ ràng nhóc chỉ mới là một đứa bé 4 tuổi.

Tạ Manh vừa phát hiện ra một bí mật mới, trong lòng vô cùng hưng phấn, trên đường đi bước chân cũng trở nên vui vẻ hơn nhiều.

Đi đến ghế phụ, đang chuẩn bị ngồi vào chỗ, liền thấy Nguyên Tự bẻn cạnh nhíu mày ngăn lại, nói: “Em ngồi phía sau với Tư Lập đi, hiện tại cảm xúc của nó không ổn định, em vừa lúc có thể an ủi nó.”

Tạ Manh không vui mà nói: “Thật ra tôi cũng rất sẵn lòng quan tâm nó, nhưng mà anh nhìn ánh mắt nó xem…”

Ánh mắt Nguyên Tư Lập đúng thật không quá tốt, nó hung dữ liếc mắt trừng nhìn Tạ Manh một cái, sau đó lại cúi đầu khóc thút thít.

Việc này thật sự không dễ làm, cũng chỉ có thể mang về trước rồi tính tiếp. Nguyên Tự thở dài, Nguyên Tư Lập từ nhỏ đã rất ghét Tạ Manh, thật là không có biện pháp nào khác, chỉ có thể từ từ thích nghi.

Hai mắt Tạ Manh sáng ngời, sau đó vui vẻ nói: “Tôi biết rồi, hay là như vậy đi, tôi lái xe cho ha, anh gồi sau với nó đi, thế nào?”

Nguyên Tự liền gật đầu: “Được.” 

Hiện tại chỉ có cách này là tốt nhất. Sau khi Nguyên Tự dẫn Nguyên Tư Lập ngồi vào ghế sau, đột nhiên sửng sốt, lại duỗi đầu ra cửa sổ nhìn Tạ Manh đang muốn mở cửa xe, hỏi: “Em biết lái xe à?”

Tạ Manh gật gật đầu, sau đó nóng lòng muốn thử mà nói: “Hôm qua tôi mới học được trong sách, tôi cảm thấy rất đơn giản.”

Nguyên Tự: “…”

***

Nguyên Tư Lập bị Tạ Manh dọa đến mức trên đường đi muốn khóc cũng khóc không nổi, nhóc ngồi ở ghế sau nhìn chú nhỏ của mình một bên lái xe một bên mắng thím nhỏ.

“Đùa cũng có giới hạn chứ, tôi không hỏi, em thật đúng là chuẩn bị lái sao?”

Nguyên Tư Lập nghe chú nhỏ mắng xong, liền quay đầu nhìn thím nhỏ.

“Không có, tôi chỉ là nói giỡn thôi mà, sao mà dám lên lái thật chứ?”

Nguyên Tư Lập lại quay đầu nhìn chú nhỏ.

“Tay của em đã mở cửa xe luôn rồi, em còn ngụy biện!!!”

Nguyên Tư Lập lại quay đầu nhìn thím nhỏ.

“Tự Tự, thật xin lỗi, đều là mẹ sai, mẹ không biết kiềm chế.”

Nguyên Tư Lập sửng sốt, nghi hoặc mà lại nhìn về phía chú nhỏ.

Quả nhiên, chú nhỏ cực kỳ tức giận, chú ấy gần như là nghiến răng nghiến lợi, mang theo phẫn nộ hỏi thím nhỏ của nhóc: “Em đang nói chuyện với ai đó?”

Tạ Manh liền giải thích:  “Ngại quá, lơ đãng tí liền quên mất. Hiện tại tôi là fan mama của anh, tôi rất dễ dụ, chỉ cần anh cười một cái, tôi sẽ lập tức xin lỗi.”

Nguyên Tư Lập nghe không hiểu, nhóc lại nhìn về phía chú nhỏ.

Chú nhỏ cười lạnh nói: “Em đem tôi trở thành người bán rẻ tiếng cười?”

Nguyên Tư Lập đang rất thương tâm, mẹ của nhóc không cần nhóc nữa, nhóc vốn định sẽ khóc suốt quãng đường đi về.

Nhưng mà… Chú thím nhỏ của nhóc cãi nhau quá ồn ào, cho nên nhóc không kịp khóc nữa.

Hai người ồn ào nhốn nháo suốt đoạn đường rốt cuộc cũng tới Nguyên gia, mấy người Nguyên lão phu nhân đã chờ ở cửa, kết quả cửa ghế lái mở ra, liền thấy Nguyên Tự nổi trận lôi đình đi đến mở cửa sau.

Cái này hình như không giống đi đón cháu cho lắm… ngược lại giống như Tiểu Tự muốn đí vứt thứ gì đó ở sau xe hơn?

Mọi người đều hoang mang, chỉ thấy cửa sau bên kia đột nhiên bị đẩy ra, Tạ Manh té ngã lộn nhào xuống xe, la to: “Anh muốn làm gì? Đánh nhau sao? Nhào vô!”

Nguyên Tự ha hả cười: “Tôi muốn làm cái gì? Suốt dọc đường em gọi tôi là gì? Hửm?” Mẹ? Cũng không xem lại anh là gì của cô!!!

Tạ Manh quay đầu nói với Nguyên lão phu nhân: “Bà nội, cháu chỉ kêu anh ấy cười nhiều một chút, như vậy là sai à? Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, duỗi tay không đánh gương mặt tươi cười người. Bà xem, tục ngữ cũng nói nên tươi cười, cười nhiều tốt biết bao nhiêu chứ! Đúng không? Nhưng mà bà nhìn anh ấy cuấn tay áo kìa, làm trò trước mặt con nít à! Còn muốn đánh cháu, đúng là không có đạo đức.”

Nguyên lão phu nhân sửng sốt: “Tiểu Tự không động thủ đánh nhau, cũng không đánh phụ nữ, Manh Manh có thể yên tâm.”

“Cháu đương nhiên yên tâm.” Tạ Manh cũng xắn tay áo lên nói: “Anh ấy có đến cũng không đánh được cháu!”

Nguyên lão phu nhân liền nhớ tới, lý do căn bản nhất  giúp Tạ Manh có thể tiến Nguyên gia là cứu Nguyên lão gia tử. Cứu cách nào hả? Cô lấy 1 chọi 3, quật bọn cướp quay hơn 180 độ.

Nghĩ như vậy, Nguyên lão phu nhân liền có chút thương hại mà nhìn về phía Nguyên Tự.

Nguyên Tự: “…” Hình như đúng thật là đánh không thắng.

Tạ Manh liền hầm hừ nói: “Nếu không phải bởi vì anh ta cười tươi lên rất đẹp, có năn nỉ cháu cũng không thèm xem đâu!”

Nguyên lão phu nhân lại sửng sốt lần nữa: “Cười tươi rất đẹp? Cháu thấy nó cười rồi?”

Từ sau khi Nguyên Lập qua đời, Nguyên Tự không còn cười nữa. Về sau, anh kế thừa công ty, lại càng thêm không cười. Cứ như vậy đã gần 5 năm, bọn họ cũng chưa thấy được nụ cười của Nguyên Tự.

Tạ Manh cười hắc hắc, nhảy đến bên người bà, sau đó cười đê tiện mà nói: “Thấy rồi thấy rồi, bà nội, anh ấy cười rộ lên, trẻ hơn tới 25 tuổi đó nha~”

Nguyên lão phu nhân nghe xong tin này, trong lòng đã sung sướng, nó cười như vậy là chuyện tốt. Lại nghe Tạ Manh nói, liền bật cười tại chỗ: “Nó năm nay 27 tuổi, trẻ hơn 25 tuổi kiểu gì?”

Lời này của Nguyên lão phu nhân không giả, 27 tuổi trẻ hơn 25 tuổi, chẳng phải là chỉ còn lại có 2 tuổi sao?

Tạ Manh lại cảm khái: “Đúng vậy! Anh ấy cười lên, làm người nhìn nhịn không được muốn làm mẹ. Giải thích dễ hiểu chính là lúc anh ấy cười lên có tác dụng giảm tuổi tác.”

Nguyên lão phu nhân ngây ngốc, lý luận lung tung rối loạn gì đây?

Nguyên Tự mở cốp xe sau, người làm trong nhà liền đi lên giúp mang đồ vào nhà. Nguyên Tự lười tiếp tục bắt Tạ Manh, đi đến nhìn nhóc con trong xe.

Nguyên Tư Lập nhút nhát sợ sệt liếc mắt nhìn người bên ngoài một cái, trong lòng hối hận mình giận dỗi đòi tới nơi này. Nhóc lớn như vậy nhưng rất ít lần về Nguyên gia.

Phần lớn thời gian, nhóc đều là ở Đào gia.

Nhưng mà, lúc này nhóc cũng chỉ có thể căng da đầu xuống xe. Nguyên lão phu nhân vừa thấy đứa bé, liền lộ ra nụ cười hiền từ, một đám người xem như tâm can bảo bối mà đón nó vào nhà.

Tuy rằng đã nhận được đãi ngộ vô cùng tốt, nhưng Nguyên Tư Lập cũng không có cảm giác vui vẻ. Vừa rời khỏi mẹ mình, cảm giác như rời khỏi cả thế giới, cơm chiều cũng không có tinh thần ăn.

Dì Vương dẫn nhóc đến phòng của mình, căn phòng trang trí đầy Spider Man mà nhóc thích nhất. Thật tuyệt, nhóc hơi mở to mắt, nhưng cuối cùng cũng không cười, buồn bã lên giường ngủ.

Dì Vương xuống lầu nói với Nguyên lão phu nhân: “Ai, tiểu thiếu gia đại khái là thật sự đau lòng, một câu cũng không nói với tôi.”

Lâm Văn Văn liền ưu thương mà nói: “Hôm nay vừa mới phải xa mẹ của mình, đương nhiên là không vui rồi. Ngày mai con phải dẫn nó đi dạo khắp nơi mới được!”

Một đám người nhớ tới một bé con nho nhỏ, hiện giờ chắc chắn đang trốn trong chăn thương tâm khóc thút thít, không khỏi cảm thấy đau lòng theo.

Chỉ có Tạ Manh không tim không phổi ngồi chơi điện thoại, Nguyên Tự ngồi bên cạnh cô, thấy cô chơi đến vui vẻ, vốn dĩ muốn nói cô hai câu, lại thấy cô đột nhiên quay đầu nhìn sang, sau đó cười nói: “Tự Tự, anh muốn nói gì với tôi hả?”

Nguyên Tự: “… Đây là kiểu xưng hô quái quỷ gì vậy? Sửa lại.”

“Vậy anh cười với tôi một cái đi!” Tạ Manh vừa nói vừa di chuyển đến gần anh: “Tôi thích anh cười, anh cười lên, tâm tình của tôi liền vui vẻ.”

Gân xanh trên đầu Nguyên Tự nhảy dựng, sau đó nói: “Tôi không bán nụ cười.”

Không khí giữa hai người liền trầm xuống, chỉ thấy Tạ Manh đối diện trầm mặc nhìn anh một chút, đột nhiên rút từ trong ví ra 100 tệ, đau lòng nói: “Cười một cái đi!”

Nguyên Tự: “… Thành thật mà nói, đây là tiền của tôi mà nhỉ?”

Tạ Manh không đuối lý, cô cầm tiền nói với vẻ đương nhiên: “Cho tôi rồi, chính là của tôi.”

Vốn không khí còn đang có chút ưu thương, sau khi hai người đấu võ mồm đã giảm đi không ít. Nguyên lão phu nhân cười nhìn hai người, lần đầu tiên hiểu được một chút vì sao trước kia Nguyên lão gia tử thích Tạ Manh như vậy.

Hôm nay Tiểu Tự cười? Thật tốt! Cuối cùng nó cũng chịu cười rồi…

***

Nhà của Nguyên Gia là một căn biệt thự 6 lầu, luôn có những người chuyên nghiệp tới dọn dẹp vệ sinh.

Phòng của Nguyên lão phu nhân ở lầu một, bởi vì tuổi đã lớn, lên xuống khá bất tiện, cho nên đã xây một căn phòng ở phía nam tầng một.

Tuy nói là một phòng, thật ra bên trong cái gì cần có đều có. WC, phòng tắm thậm chí cả bếp nhỏ và phòng trà, có một phòng kính thông với căn phòng, ban đêm nằm ở đó có thể ngắm bầu trời đầy sao.

Trước kia Nguyên lão gia tử cũng thường xuyên lôi kéo Tạ Manh tới phòng này chơi cờ với ông, trong phòng kính hưởng thụ ánh nắng mặt trời, cho dù là mùa đông cũng cảm thấy ấm áp. 

Lầu hai là chỗ của Nguyên Trạch Vũ và Lâm Văn Văn, phía nam để trống một phòng cho Nguyên Trạch Tường. Toàn bộ lầu ba đều là chỗ của Nguyên Tự, vốn dĩ trước kia một nửa là của Nguyên Lập, nhưng sau khi Nguyên Lập qua đời, Đào Nhã Nhân lại dọn ra ngoài. Phòng kia cũng chỉ để trang trí, căn phòng vốn chuẩn bị cho Nguyên Tư Lập cũng bị Tạ Manh chiếm.

Ngược lại, phòng của Nguyên Tư Lập hiện tại lại là phòng cưới trước kia của Nguyên Tự và Tạ Manh.

Lại đi lên trên thì có phòng tập gym, phòng giải trí, thậm chí phòng tiệc, rạp chiếu phim…

Biệt thự Nguyên gia có thể nói là cái gì cần có đều có, nhưng mà Nguyên Tư Lập cũng không thích nơi này, cho dù nơi này so với nhà ông ngoại ở còn muốn lớn hơn, đẹp hơn.

Hôm sau, Lâm Văn Văn đi tìm Nguyên Tư Lập, nhưng Nguyên Tư Lập cũng không chịu mở cửa cho bà.

Lâm Văn Văn thật thương tâm, lúc ra cửa nói với Tạ Manh: “Mẹ ra ngoài một chuyến, con trò chuyện với nó nhiều một chút. Nếu có thể dẫn nó ra ngoài được thì cứ dẫn nó đi giải sầu.”

Tạ Manh gật gật đầu, chờ Lâm Văn Văn vừa đi khỏi, cô cười lạnh cầm chìa khóa đến phòng Nguyên Tư Lập.

Nguyên Tư Lập khóc đến hai mắt sưng lên, đại khái bởi vì khóc đến mệt mỏi, nên đã ngủ rất say.

Thật vất vả mới tỉnh dậy, lại nghĩ tới mình hiện tại chính là một tiểu bảo bảo không ai cần, liền tiếp tục khóc. Nghe được tiếng đập cửa nhóc cũng không để ý tới, khóc đến thương tâm, liền nghe được ngoài cửa truyền đến tiếng mở khóa. Nguyên Tư Lập sửng sốt, cũng quên luôn việc khóc, mắt vẫn còn hai hạt đậu long lanh quay đầu nhìn cửa phòng.

Sau đó, nhóc trơ mắt nhìn cái cửa kia bị mở ra, thím nhỏ của nhóc vẻ mặt tự nhiên mà tiến vào.

Nguyên Tư Lập choáng váng, lại nhớ tới mẹ nhóc nói một nhà chú nhỏ đều là người xấu, cho nên nhóc nhìn Tạ Manh hét lên: “Thím đi ra ngoài!”

“Thím không đi đấy!” Tạ Manh cũng lớn tiếng trả lời.

Nói thật ra, Nguyên Tư Lập bởi vì từ nhỏ đã không có ba, cho nên mọi người đối với thằng bé là muốn gì cũng chiều, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Lớn như vậy, còn chưa từng có người nào dám lớn tiếng trước mặt nhóc. Người gọi là thím nhỏ này cũng không phải nhóc mới gặp lần đầu, lúc mẹ dẫn nhóc tới gặp ông bà nội, nhóc cũng đã gặp qua. Mới 10 ngày trước, còn bởi vì phải đưa tang cho ông cố, nhóc còn đẩy Tạ Manh té bị thương.

Hôm nay vậy mà lại dám cầm chìa khóa mở cửa phòng nhóc? Nhóc muốn nói cho bà cố!!! Nhóc muốn thím ấy bị bà cố mắng!!!

Tạ Manh xoay chìa khóa trong tay, cô làm vẻ vô tội hỏi: “Cháu nhìn xem, hiện tại cũng đã 11 giờ, cơm sáng xem ra không ăn được nữa, cơm trưa cũng không cần ăn à?”

Nguyên Tư Lập trừng mắt, nhìn về phía cô nói: “Thím, thím… còn định không cho tôi ăn cơm?”

Tạ Manh dùng bộ dáng vô lại bộ mà ngồi xuống bên cạnh nhóc, sau đó hiền từ mà vuốt tóc nhóc, nói: “Cháu trai, mặc dù cháu mới bốn tuổi nhưng hôm nay thím nhỏ sẽ dạy cháu một đạo lý, trên đời này không có gì là không thể!”

Nguyên Tư Lập chớp chớp mắt, vẻ mặt mờ mịt mà nhìn Tạ Manh.

Sau đó, Tạ Manh dùng loại tâm thái ‘nhìn thấu hồng trần’ nhìn ra cửa sổ, điềm tĩnh nói: “Hôm nay, bà nội của cháu đã ra ngoài đi công việc. Bà cố của cháu và dì Vương đã đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe định kỳ, ừm… còn có ông nội của cháu cũng đi cùng bà nội, còn ai nhỉ? Chú nhỏ cháu cũng đi làm rồi đi, à cháu còn có một ông chú, chú ấy cũng đã ra ngoài chơi.”

Nguyên Tư Lập nhất thời không có phản ứng lại lời này của Tạ Manh là có ý gì, Tạ Manh liền cúi đầu nhìn nhóc, tiếp tục cười hiền từ: “Bọn họ kêu thím cho cháu ăn cơm trưa, hiện tại cháu cảm thấy cháu còn có cơm trưa để ăn không?”

Nguyên Tư Lập: “…”

Lời này của Tạ Manh vừa nói ra, Nguyên Tư Lập tức khắc có một loại cảm giác như bị đẩy vào hố lửa. Nhóc vừa mới ăn hiếp thím nhỏ này, giờ lại để thím nhỏ chăm sóc nhóc, gia đình bà nội thật là quá ức hiếp người mà.

Nhóc vốn còn đang đau khổ, hiện tại lại chỉ lo tức giận, kết quả còn chưa tức giận xong, liền nghe Tạ Manh thảnh thảnh thơi thơi mà nói: “Là như thế này, buổi sáng thím không chú ý, đã ăn sạch hết đồ ăn trong nhà rồi.”

“Thím nói dối.” Nguyên Tư Lập lộc cộc bò dậy, nhóc còn đang mặc áo ngủ hình Spider Man, đầu to to tay chân ngắn ngủn, vẫn là một Tiểu Đậu Đinh¹.

(1) Tiểu Đậu Đinh (小豆丁): tui cũng không biết tác giả tả nhân vật trong phim hoạt hình “Đồ Đồ tai to” (大耳朵图图) chuyên gây ra chuyện xong giả ngây thơ để Đồ Đồ gánh tội thay hay là cái con mắm này nữa, tại vì hai đứa nó cùng tên

Lúc này Tiểu Đậu Đinh giống như đã bị bắt được điểm yếu, chỉ vào Tạ Manh nói: “Thím nói dối, nhà bà nội nhièu tiền như vậy, sao có thể không có đồ ăn. Thím chỉ là không muốn cho tôi ăn, thím là phù thủy độc ác.”

Tạ Manh vui vẻ, cô quả nhiên giống phù thủy độc ác tiến lại gần Nguyên Tư Lập, sau đó lộ ra nụ cười tiêu chuẩn của phù thủy, nói: “Cũng có thể là còn đó! Bất quá, hiện tại trong nhà chỉ có ta, ta lớn nhất, ta nói không có liền, không, có.”

“Thím.…” Nguyên Tư Lập không nghĩ tới ngày đầu tiên đến nhà ông bà nội đã bị thím nhỏ ức hiếp như vậy, vành mắt ửng hồng, xoạch xoạch mà rớt nước mắt.

Nhìn Tiểu Đậu Đinh bị bắt nạt đến khóc, Tạ Manh lại cảm thấy rất không thú vị. Tuy rằng nói mình không thích nó, đời trước cũng thật là bị nó ăn hiếp đến thảm, nhưng cứ như vậy mà ở nhà ngược đãi nó, Tạ Manh thật đúng là làm không được.

Cô đứng dậy kéo Nguyên Tư Lập, nói: “Đứng lên đi! Thím dẫn cháu ra ngoài ăn cơm.”

Tạ Manh thậm chí tốt bụng mà an ủi nhóc: “Để chào mừng hôm nay cháu tới Nguyên gia, bọn họ đều đi chuẩn bị quà cho cháu rồi, có thể buổi tối còn sẽ có một bữa ngon. Nhưng mà từ giờ đến giờ cơm chiều cháu đều phải đi theo thím, nghe lời thím.”

“Sao tôi lại phải nghe lời thím?” Nguyên Tư Lập lớn tiếng nói: “Thím là bà phù thủy, tôi không muốn nghe lời thím.”

A, đứa nhỏ này quả nhiên là thiếu giáo dục. Giữa Nguyên Tự và Đào Nhã Nhân chắc chắn có cái ân oán gì đó, nhưng Đào Nhã Nhân giáo dục ra một đứa bé thế này thì đúng thật là không tốt.

Đem một đứa bé ra như một công cụ công kích, tình mẫu tử của Đào Nhã Nhân cũng chỉ có thế mà thôi.

Tạ Manh bị Nguyên Tư Lập mắng cũng không tức giận, cô cúi đầu nhìn ngón tay xinh đẹp của mình, thanh âm lãnh đạm mà nói: “Cháu cũng có thể không nghe lời thím, dù sao nhịn một bữa trưa cũng không có vấn đề gì.”

Nguyên Tư Lập lùi về phía sau hai bước, khiếp sợ mà nhìn Tạ Manh, thím ấy, thím ấy thật sự chuẩn bị không cho mình ăn cơm? Nhưng mà mình thật sự đói! Buổi chiều hôm qua ở nhà ngoại mình chưa ăn qua chút gì, tới nhà nội cũng không có gì bỏ bụng, sáng hôm nay còn không ăn sáng… mình đã hai ngày không có ăn cơm, thật sự rất đói.

Nguyên Tư Lập càng nghĩ càng thương tâm, nhóc bẹp một tiếng ngồi lại trên giường, lấy tay xoa đôi mắt, vừa khóc vừa nói: “Mẹ tôi nói đúng mà, thím quả nhiên là người xấu.”

Khóc là thủ đoạn mà con nít hay dùng nhất, cũng là cách mà Nguyên Tư Lập thường dùng để bảo vệ mình, lần nào cũng rất hiệu quả.

Nhưng người phụ nữ đối diện lại không bởi vì tiếng khóc của nhóc mà thái độ dịu dàng hơn, ngược lại cô còn dùng một loại thanh âm lạnh hơn nói: “Thím không phải một người thím tốt, nhóc cũng không phải một đứa cháu ngoan.”

Nguyên Tư Lập trên mặt đẫm nước mắt ngẩng đầu nhìn cô, Tạ Manh liền duỗi tay lau nước mắt trên mặt nhóc, sau đó nói: “Mẹ cháu nói với cháu thím là người xấu, cho nên cháu mới đối với thím không tốt, mới không thích thím?”

Đứa bé đối diện gật gật đầu, ánh mắt non nớt lại vô tội, như thể là điều hiển nhiên.

Nhưng mà Tạ Manh sẽ không vì vậy mà tổn thương. Cô chỉ cười cười, sau đó nói: “Vậy thì hôm nay, thím sẽ dạy cháu luôn đạo lý thứ hai. Lúc cháu không thích một người nào đó mà không che dấu, như vậy, người kia cũng sẽ không thích cháu.”

Đứa bé nghiêng đầu sang một bên, nghi hoặc mà nhìn Tạ Manh, liền thấy môi đỏ của Tạ Manh nhẹ mở, nhàn nhạt nói: “Ý của thím chính là, nhóc không thích thím, thím cũng không thích nhóc.”

Nguyên Tư Lập vừa nghe xong, lúc này mới trừng lớn mắt, nhóc tức giận nói: “Thím không thích tôi? Tại sao thím không thích tôi? Chỉ có thể là tôi không thích thím, thím không thích tôi, tôi sẽ đi nói cho bà cố biết.”

“Cứ tự nhiên, được rồi, khóa học giáo dục hôm nay đến đây thôi. Chúng ta cho nhau không thích, nhưng không ảnh hưởng đến việc chúng ta cho nhau ở chung. Hiện tại, thím muốn ra ngoài ăn cơm, nhóc có đi hay không?” Tạ Manh lười nghe nhóc uy hiếp, tốt nhất cứ đi cáo trạng đi, để cho Nguyên Tự chịu không nổi tới tìm cô ly hôn. Hừ, ai sợ ai chứ? Bà đây hiện tại chính là ‘Chăm sóc ngươi tốt, ta có chỗ lợi. Chăm sóc ngươi không tốt, ta cũng có chỗ lợi’.

Chân trần chẳng lẽ còn sợ đi giày sao?

Nguyên Tư Lập lại bị dọa ngây người, vậy   mà lại uy hiếp không thành?

Trước kia lúc ông cố còn sống, nhóc cũng từng cãi nhau với thím nhỏ. Nhóc liền tìm bà cố cáo trạng, thím nhỏ thì tìm ông cố  cáo trạng. Cuối cùng liền biến thành ông cố và bà cố cãi nhau. Sau này, ông cố đi rồi, nhóc với thím nhỏ này cãi nhau, không còn người giúp thím nhỏ nữa.

Lá gan thím nhỏ cũng nhỏ hơn, mỗi lần mình uy hiếp thím ấy muốn đi tìm bà cố cáo trạng, thím ấy liền nói xin lỗi mình.

Hiện tại… hiện tại chẳng những không xin lỗi, còn hư như vậy? Trên đời này làm gì có thím nhỏ nào hư như vậy chứ? Sao số của mình khổ dữ vậy nè!

Nguyên Tư Lập lại khóc, vừa khóc vừa đau lòng.

Nói thật ra giọng nói của thím nhỏ rất êm tai, lớn lên cũng xinh đẹp, nhưng mẹ nói thím nhỏ là người xấu. Người xấu thì làm gì có chuyện xinh đẹp chứ? Đều là phù thủy già thôi.

Nhưng mà hiện tại mụ phù thủy già này đã không sợ nhóc nữa. Nhưng nhóc lại không thể không ăn cơm, nhóc đói.

Nguyên Tư Lập chỉ mới bốn tuổi nên không thể hiểu rõ lắm mối quan hệ này, sau khi suy nghĩ lung tung một hồi, dù sao cũng biết rõ một chuyện là  mình muốn ăn cơm, cuối cùng nhóc thỏa hiệp nói: “Thím từ từ đã, tôi, tôi đi thay quần áo rồi đi với thím.”

Nói xong, nhóc dùng ánh mắt trông mong mà nhìn thím nhỏ của mình. Nhóc thật sự lo lắng, hiện tại thím nhỏ không sợ nhóc, có phải cũng không đợi nhóc đúng không, còn không cho nhóc ăn cơm.

Nhưng thím nhỏ nhóc chán ghét lại không có rời đi, mà là ngồi ở mép giường chờ nhóc. Nguyên Tư Lập lúc này mới yên tâm mở cửa tủ quần áo, vali quần áo hôm qua mang đến đều đã được dì Vương sắp xếp gọn gàng.

Nguyên Tư Lập từ bên trong tìm ra một cái quần jean, áo len và áo khoác lông. Nhóc cố hết sức để cởi quần áo ngủ, bởi vì không cởi được, nhóc liền dùng ánh mắt có chút cầu xin mà nhìn về phía thím nhỏ đáng ghét của mình. Nhưng mà thím nhỏ cũng không có động đậy.

Nhóc lớn như vậy, đều là người khác giúp nhóc thay quần áo. Mỗi lần đều lo lắng nhóc động tay, vừa chu đáo lại ôn nhu. Hiện tại tới nhà bà nội rồi, đến cởi quần áo cũng không có người nguyện ý giúp nhóc.

Trong lòng Nguyên Tư Lập một cổ chua xót, nhóc cảm thấy có chút ủy khuất. Nhưng cho dù ủy khuất nhóc cũng phải đi  ăn cơm trưa, có bị thiệt cũng không buông tha, nhóc vẫn là cố hết sức để cởi quần áo. Một lúc sau, nhóc mới cởi xong quần áo, sau đó lại tự mình bước chân ngắn ngủn chạy tới trước tủ quần áo lấy quần jean ngắn màu xanh.

Nếu đã để tự mình cởi quần áo, nhóc biết chắc chắn vẫn là để tự mình mặc. Nhóc cũng không cầu xin Tạ Manh, vẻ mặt nghiêm túc bắt đầu mặc quần áo. Nhưng mà nhóc quá nhỏ, cũng chưa có ai từng dạy nhóc, cho nên lúc mặc quần rất nhiều lần lung lay thiếu chút nữa là té ngã.

Thật vất vả mới mặc được quần, lại không có cách nào bỏ áo vào quần, nhóc tùy tiện nhét đại, sau đó lại lấy áo len tròng vào.

Cổ áo nhỏ, đầu nhóc lại lớn, lúc kéo xuống liền mất thăng bằng.

Nguyên Tư Lập cảm giác được mình đang ngã xuống, nhóc hoảng sợ kêu lên một tiếng. Lại nghe bên tai truyền đến tiếng thở dài, trên lưng đột nhiên xuất hiện một bàn tay to đỡ mình lại, Nguyên Tư Lập mới biết  mình đã an toàn.

Áo trên đầu bị người đó dùng lúc kéo xuống, tầm nhìn của nhóc được mở rộng, trước mặt là gương mặt cau mày của thím nhỏ xinh đẹp kia, vừa tức giận vừa hung dữ mà nói nhóc: “Sao đến quần áo mà cũng mặc không xong vậy?”

Nói xong, cô đưa tay giúp Nguyên Tư Lập bỏ áo vào quần, sau đó chỉnh áo len lại ngay ngắn, cuối cùng lấy áo khoác lông  trên sàn tròng vào cho nhóc.

Nguyên Tư Lập hoàn hồn, lắp bắp nói: “Tôi, tôi, tôi cũng sẽ không thích thím đâu!” Nghĩ là giúp mình mặc quần áo là có thể lấy lòng mình? Đừng có mơ.

“Vậy thì thật đúng là cảm ơn cháu nha.” thím nhỏ vẫn là bộ dáng hung dữ.

Nhưng mà Nguyên Tư Lập lại cảm thấy thật ủy khuất, mình không thích thím ấy, thím ấy không đau buồn sao?

Tạ Manh thấy Nguyên Tư Lập không nói lời nào, liền mở miệng nói: “Đi thôi! Hôm nay dẫn nhóc đi ăn ngon.”

Nguyên Tư Lập lập tức dời lực chú ý, hai mắt sáng rỡ nhìn về phía Tạ Manh: “Được, ăn ngon!”

***

“Ăn ngon?” Nguyên Tư Lập nhìn khung cảnh không được sạch sẽ xung quanh, còn có mấy cái bàn dính mỡ và mấy bình nước chấm.

Tạ Manh liền gõ đầu nhóc một cái, nói: “Cháu đừng có nhiều ý kiến như vậy chứ, nhìn cửa hàng này bình thường vậy thôi, đầu bếp ở đây chính là đầu bếp có tay nghề nổi tiếng, ăn ngon lắm đó!”

Nguyên Tư Lập vuốt đầu bị gõ, đôi mắt tròn xoe nhìn người đó, sau đó vô cùng chấn động mà nói: “Thím đánh tôi? Thím vậy mà lại đánh tôi?”

Nhìn biểu tình khiếp sợ của nhóc con trước mặt, Tạ Manh ngẩn ngơ, cô cảm thấy cái cảnh này hình như hơi quen mắt, hình như trước kia cô cũng nói với ai như vậy thì phải?

Trầm tư một hồi, rốt cuộc cô cũng nhớ ra, hình như cô cũng từng bị Nguyên Tự ‘bạo lực gia đình’ như vậy.

Nghĩ như vậy, cảnh tượng lúc đó  so với hiện tại quả thực không khác nhau lắm, chậc chậc, còn nhỏ như vậy đã muốn ăn vạ, lớn lên sẽ không được đâu nha!

Nhưng Tạ Manh cũng không để một đứa nhãi ranh dọa sợ, cô cầm thực đơn hỏi Nguyên Tư Lập: “Cháu thích ăn cái gì?”

Nguyên Tư Lập liền cười nói: “Tôi thích chocolate.”

Tạ Manh đầu cũng chưa nâng, vẻ mặt bình tĩnh mà nói: “Vậy thì thật tốt quá, ở đây ngoại trừ chocolate ra, cái gì cũng có.” Sau đó hoàn toàn không bận tâm biểu tình dại ra trong nháy mắt của Nguyên Tư Lập, cô  quay đầu hướng phòng bếp kêu: “Ông chủ, hai chén mì xào, một chén canh chua cay.”

Giọng nói to lớn vang dội của ông chủ truyền đến: “Được!”

“Thím không hỏi tôi ăn cái gì sao? Tôi không thích canh chua cay! Không, thích, ăn!!!” Nguyên Tư Lập nhấn mạnh từng chữ, nhóc lớn đến bây giờ cũng chưa từng bị đối xử như vậy bao giờ, lúc ra cửa không phải mọi người đều hỏi nhóc thích gì, sau đó dựa theo yêu cầu của nhóc mà gọi món ăn sao? Thím ấy vậy mà hỏi cũng không thèm hỏi.

Trong lòng Nguyên Tư Lập nghĩ thế nào, Tạ Manh cũng không thèm để ý, ngược lại cô vui vẻ mà nói: “Không thích à? Vậy có thể hiểu là không phải cháu không thể ăn cay mà chỉ không thích! Có thể ăn là tốt rồi.” Nói xong, cô lại quay đầu về phía sau kêu: “Ông chủ, canh chua cay thêm cay một chút.”

Cuối cùng, cô quay đầu lại nhìn Nguyên Tư Lập, giành công mà nói: “Mùa đông nên ăn cay nhiều một chút, làm ấm cơ thể”

Nguyên Tư Lập lớn như vậy, được bảo bọc quá tốt, cho nên trước nay nhóc chưa thấy qua ai mặt dày vô sỉ thế này. Nhưng mình đã là một bảo bảo 4 tuổi, không thể thỏa hiệp!

Nguyên Tư Lập hỏi Tạ Manh: “… Thím có thứ gì không thích ăn không?”

Tạ Manh liền nói: “Rau thơm.”

Nguyên Tư Lập quay về phía nhà bếp, giọng nói trong trẻo gọi lớn: “Ông chủ, mì xào thêm rau thơm”

“Được!!!” Ông chủ sau bếp trả lời.

Tạ Manh: “…Cháu ghét cái gì?”

Nguyên Tư Lập cười, vẫn dùng giọng nói đáng yêu vô tội như cũ trả lời:  “Rau thơm.”

Tạ Manh rốt cuộc bội phục mà nói: “Cháu thật đúng là đả thương đối thủ 800, tự tổn hại 1000 đó nha ~!”

Nhóc con Nguyên Tư Lập nghịch ngợm này kiêu ngạo ngẩng cao đầu nói: “Tôi sẵn lòng.”

10 phút sau, ông chủ đem ra cho hai người hai dĩa mì xào bỏ thêm đầy đủ rau thơm.

Tạ Manh và Nguyên Tư Lập vừa ăn vừa khóc, Tạ Manh tức giận mà lại hướng phía bếp gọi: “Ông chủ, canh chua cay phải thật cay.”

“Được rồi!”

Nguyên Tư Lập không cam lòng yếu thế, cũng gọi theo: “Thêm rau thơm.”

“Được rồi!”

Tạ Manh: “…” Xem như nhóc lợi hại!

Lát sau, hai người bọn họ đều sửa thành uống canh rong biển trứng…

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi