KÝ CHỦ THÂN THÂN! DẬY NGAY ĐI!


Tầng -15.
Vương Bước dùng cây gậy sắt, trực tiếp vật lý cạy ra ngăn kéo, hắn tìm thấy pin của đèn pin, sau đó tiếp tục quen tay cạy những ngăn kéo, ngăn tủ bên cạnh.
Rất nhanh sau đó, Vương Bước nhẹ nhàng tìm thấy đèn pin sau đó lắp pin vào, thu hoạch được một cái đèn pin chiếu sáng.
Ở trên bàn dài tiếp khách, Vương Bước cũng phát hiện bản đồ bị đặt bên trên, nhưng so sánh với bản đồ sạch sẽ rõ ràng của Liễu Phương, thì của Vương Bước cứ như bị con nít vẽ xấu lên, đầy hỗn loạn vặn vẹo.
Mặt trên trang giấy còn đọng lại vết bẩn như là máu tươi bị oxy hoá, bản đồ vẽ địa hình phân bố đại khái, nhưng là ở chỗ mệnh danh khu vực lại bị chữ viết non nớt đè lên, xiêu vẹo khó phân biệt.
Vương Bước chỉ có thể mơ hồ nhìn đại khái linh tinh như: Phòng giải phẫu, khu quan sát, phòng ghép nối...
Hắn âm thầm nhớ kỹ phân bố bản đồ, sau đó mở đèn pin đi tra xét khắp nơi.
Xung quanh không khí như bị sương khói màu đỏ bao phủ, phủ đầy toàn bộ tầm nhìn, Vương Bước khó chịu xoa đôi mắt, đóng lại tư liệu trong tay.
Là thí nghiệm thân thể người sao? Hay là cái gì khác?
Trong lòng suy đoán, Vương Bước cẩn thận cầm đèn pin đi đến khu quan sát mà trong tài liệu không ngừng nhắc tới.
Hình như trước khi tới khu quan sát thì còn đi qua thông đạo có phòng tử thi, là nơi mà những thực nghiệm nhân viên tiếp thu giải phẫu sau đó tử vong, chưa kịp nghiên cứu để thiêu hủy thì đều được tạm thời gửi tại đó.

Có bước đầu phán đoán nơi này đã phát sinh sự tình gì, nhưng hắn vẫn có vài vấn đề chưa thể xác nhận.
Cùng với chưa tìm ra manh mối rời đi nơi này, cho nên Vương Bước vẫn là trước tiên đi khu quan sát cùng phòng tử thi quan sát rồi tính tiếp.
Khu quan sát cùng không quá xa, bên trong rất rộng, nhưng đều không có bàn ghế hoặc giường bệnh.
Vương Bước cầm đèn pin cẩn thận đi lại gần tấm kính quan sát một ở trong phòng, trên vách tường phòng quan sát bị đóng lên những cây sắt to, như mấy đồ để treo lên thịt bò, thịt heo ở chợ.
Mà ở trên nền đất là xích sắt thô to đứt quãng, nhưng làm Vương Bước nhíu mày không muốn bước vào bên trong quan sát, là do những cái xích sắt bị rỉ sét kia thế mà bay ở giữa không khí, giống như là đang giam cầm lại cái gì đó.
Không lẽ...?
Vương Bước như nghĩ tới cái gì, biểu tình tạm dừng, ngón tay tắt đi đèn pin.
Trong khoảnh khắc ánh sáng ở đèn pin tắt đi, màu sắc đỏ tươi lại lần nữa dũng mãnh vào thị giác của hắn, lúc này Vương Bước mới chân chính thấy được tình huống trong phòng quan sát.
Một nửa người dưới bị cưa đứt, tàn bạo khâu lại cùng nửa người của con ngựa liên tiếp, nhân mã nên vì mất máu quá nhiều cùng phản ứng bài dị mà chết vẫn bị xiềng xích rỉ sắt giam cầm ở gần cửa kính, ánh mắt không chút động tĩnh mà nhìn chằm chằm vào Vương Bước.
Phòng quan sát không phải trống rỗng không có cái gì, từ khoảnh khắc đèn pin tắt đi, căn phòng trống rỗng bỗng trở nên chen chúc, chứa đầy người muôn màu muôn vẻ.
"Thật kinh tởm..."
Vương Bước bản năng lui về phía sau, hắn cố gắng không để ánh mắt tìn tới miệng vết thương khâu lại của chúng, cùng nước mủ và giòi bọ lúc nhúc ở miệng vết thương thối rửa.
"Hiện tại mở lại đèn pin...!Còn kịp không?" Vương Bước không nhịn được lẩm bẩm nói, dưới chân cẩn thận lùi về phía sau.
Dù nói như vậy, nhưng hắn cũng không có động tác sẽ mở lại đèn pin, hắn không muốn đánh mất quyền quan sát tình hình.
Một cái nửa người trên là cá khâu lại hai tay, hai chân người trước tiên tiến lên, tay chân nó bị xích sắt rỉ sét trói buộc ở dưới ánh mắt của Vương Bước, dễ dàng bị nó làm đứt gãy rơi xuống mặt đất.
Động tác của người cá như là một cái tín hiệu, những quái vật khác trong phòng quan sát như bức tượng an tĩnh đều sôi nổi có động tác.
Tiếng xích sắt leng keng leng keng va chạm vang lên không ngừng, như là mấy con cá đóng hộp đều sống lại, nhìn qua từ kính quan sát thấy phòng quan sát càng thêm chật chội, bọn quái vật như bị nhồi thịt mà chen chúc mấp máy.
Nhìn thấy bọn quái vật sắp phá cửa đi ra, Vương Bước vẫn chưa bắt đầu chạy trốn, mà nhìn về hai cái hành lang giao nhau ở phía sau bản thân.
Hoàn toàn bị khắc chế a! Vương Bước oán giận trong lòng.
Hai bên hành lang khoá hai căn phòng không biết để làm gì, ở dưới ánh nhìn chăm chú của Vương Bước, những cái căn phòng cấm ra vào lại bị yên lặng mở ra.
Bên ngoài cơ thể sền sệt chất lỏng màu đỏ, người rắn đang trườn tới nơi Vương Bước.

"Nếu có thể cùng người khác đổi thì tốt rồi..." Vương Bước thở dài đem đèn pin nhét vào túi: "Nếu chỉ cần dùng trí tuệ thì nhẹ nhàng bao nhiêu."
Rầm...!!!
Tấm kính quan sát làm bằng tài liệu đặc biệt ở sau lưng Vương Bước rốt cuộc không chịu đựng được đòn tấn công, nát ra mảnh vỡ văng tứ tung.
Không biết bao nhiêu quái vật ở trong phòng quan sát đều mãnh liệt trào ra, trực tiếp tiến thẳng sau lưng Vương Bước.
...
Tầng -17.
Thanh Hoà vẻ mặt không mấy đẹp đẽ nhìn không khí, bởi vì ở đây không có khái niệm thời gian, nhưng cũng may nhờ hệ thống mà biết bản thân bị nhốt tại nơi đây cũng không trôi qua bao lâu.
Nhưng là đối lập với 16 tầng trước thì thời gian tiêu phí là dài nhất, nhưng ngay cả như thế Thanh Hoà vẫn không có manh mối tìm ra câu đố đi tầng tiếp theo.
Không có một chút manh mối.
Thanh Hoà cùng hệ thống cơ hồ lật tung từng góc cái tầng -17 này, nhưng là vẫn không tìm được dấu hiệu khả nghi cùng với manh mối.
Tại sao?!
Thanh Hoà có thể rõ ràng quái vật ở tầng này hy sinh chủ động công kích, đổi lấy câu đố để nhốt hắn lại...
...!Nhưng là, tại sao một chút manh mối cũng không có??
"Các ngươi nói cho ta biết các ngươi biết cái gì." Thanh Hoà quay lại đại sảnh, táo bạo cùng không khí nói chuyện, cũng chuẩn bị sẵn tinh thần.
"Giết ta...!Làm ơn giết...!!!"

"Đau quá đau quá...!Ta đau quá...!!!"
"Tại sao, tại sao...!Tại sao lại là ta phải chịu?!!"
Thanh Hoà mở miệng như thọc cái tổ ong, làm không khí trầm mặc yên tĩnh lại bị âm thanh thét chói tai lấp đầy.
Cơ hồ có thể liệt vào danh sách âm thanh ô nhiễm.
"Câm miệng!!!" Huyệt thái dương thình thịch mà nhảy, vẫn không thể chịu đựng mà kêu câm miệng.
Tiếng thét chói tai thức thời mà câm miệng, nhưng xung quanh cứ như còn vang lên tiếng vong bên tai.
Hệ thống đều không chịu nổi mà nằm bò trên đầu Thanh Hoà, bộ dáng như là chịu không nổi mà ngất xỉu.
Vào lúc Thanh Hoà còn cố gắng kiềm lại tác dụng phụ của thẻ bài cùng cái tầng -17 này mang lại, ngay chỗ ngoặt thang lầu truyền tới dao động không gian, cứ tưởng là Enma đi ra, nên Thanh Hoà nhìn lại.
"Oa!" Một thanh âm đầy sức sống vang lên, sau đó là một thiếu niên sức sống bắ n ra bốn phía xuất hiện.
"Đây là u linh sao?"
Thiếu niên xuất hiện đúng là Sâm Trị từ tầng -16 đi xuống tầng -17..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi