LÃO BÀ KẾT HÔN SAO


Sau một năm, chị em gặp lại nhau.

Lần cuối cùng là đám tang của cha.

Thiếu niên ngơ ngác nhìn Cố Trì Khê, trong mắt tràn đầy kinh ngạc: "Chị..."
Cố Trì Khê cười nói: "Đây là nhà của tôi."
Đứng ở bậc ba cầu thang nhìn xuống em trai cùng cha khác mẹ, giống như nhìn một người xa lạ.

Cố Phi Viễn sửng sốt, sau đó quay đầu nhìn Ôn Ninh, sau đó nhìn Từ An Diêu, cuối cùng lại nhìn Cố Trì Khê, "Chị là...!chị dâu?"
Dứt lời, hắn chỉ vào bạn gái.

“Không thì sao?” Cố Trì Khê nhướng mày.

Vừa rồi cô ở trên lầu, nghe rõ ràng tất cả cuộc đối thoại, hiểu rõ nội tình.

Xảy ra một tình huống tương tự như của Dương Nghi đã đủ khiến cô buồn nôn, không nghĩ tới còn có chuyện làm cho cô càng đau đầu.

Cô không muốn dính dáng gì đến con trai của Vương Lệ Nhã.

Nhưng cô không có tư cách đi ngăn cản.

Cho nên, cô đi xuống lầu.

Khi Cố Phi Viễn nhìn thấy cô, có lẽ hắn nghĩ rằng mọi thứ đã được tính toán trước, hoặc có thể xuất phát từ tâm lý giống cô, tránh còn không kịp, do đó vạch ra ranh giới rõ ràng với Từ An Diêu.

Cô có thể trốn lên lầu, không bao giờ gặp lại Cố Phi Viễn, có thể biểu muội có thể đạt được ước nguyện, nhưng phản ứng của Cố Phi Viễn khi nhắc đến "biểu tỷ" và "chị dâu" rất kỳ quái, khiến cô nghi ngờ.

Như thế nào có thể cảm thấy hứng thú với một người chưa từng gặp?
Giống như nói "người một nhà" để gặp cái gọi là "biểu tỷ" và "chị dâu".

Vì mục đích của hắn không trong sáng, làm cô kích nổ trước...!
Cố Phi Viễn nhìn chằm chằm cô một hồi, đột nhiên cười gượng một tiếng, vừa cười vừa gật đầu: "Hiểu rồi, ha ha, hiểu rồi, ha ha ha ——"
Tiếng cười làm người dựng tóc gáy.

Từ An Diêu cũng cảm giác được có cái gì không đúng, mạc danh hoảng sợ.

Này khác với những gì cô tưởng tượng...!
Họ không phải là chị em ruột sao? Tại sao có vẻ như mối quan hệ rất kém vậy? Dù có tệ đến đâu thì cũng không thể đến mức này đúng không? Rõ ràng là biến tướng gặp gia trưởng.

Vừa nghĩ như vậy, trong lòng cô liền nảy sinh một dự cảm xấu.

Đột nhiên, Cố Phi Viễn quay đầu, lạnh lùng nhìn cô: "Cô cố ý phải không?"
"Sao?"
"Ghê tởm tôi sao?"
"Cái gì ghê tởm..." Từ An Diêu khó hiểu, "Em ghê tởm anh cái gì?"
Cố Phi Viễn nhếch miệng cười: "Khó trách tôi hỏi cô biểu tỷ cùng chị dâu của cô là ai, cô lại ngượng ngùng xoắn ít không chịu nói, hóa ra giẫm lên ngựa chính là tỷ tỷ được tiện tiểu tam của ba tôi, được lắm, tôi đã bị lừa."
Như dự kiến.

Sắc mặt Cố Trì Khê tái nhợt, nhưng trong lòng là thở phào nhẹ nhõm.


Ôn Ninh đứng ở trước mặt Cố Trì Khê, tức giận nói: "Tôi kêu cậu vào sao? Ai lừa cậu, chính mình mặt dày đi vào, cút ra ngoài cho tôi!"
"Tiểu tam gì? Em không biết..." Từ An Diêu nhìn chung quanh, có chút sợ hãi.

Cố Phi Viễn chỉ vào người trên cầu thang, sau đó chỉ vào cô, trên trán nổi gân xanh: "Đều là kịch bản đúng không? Tôi hiểu, muốn làm ra một đứa con vào nhà tôi, trói buộc tôi sao? Nằm mơ đi! Đứa nhỏ chưa chắc là của tôi, ai biết cô ở bên ngoài động dục với con chó hoang nào, đổ lên đầu tôi, phi, thật ghê tởm!"
"Sao anh...!không thừa nhận những gì mình đã làm? Còn bôi nhọ tôi?" Từ An Diêu mở to mắt.

Hắn cười lạnh, xoay người rời đi.

Bầu trời tràn ngập vàng đỏ, Aston Martin dừng ở cửa, màu trắng sơn xe phủ một tầng quang mang.

Từ An Diêu đuổi theo hắn ra ngoài: "Đừng đi..."
"Còn muốn thế nào nữa?"
“Anh phải chịu trách nhiệm việc mình đã làm!” Cô nắm lấy tay hắn.

Cố Phi Viễn không kiên nhẫn mà hất ra: "Thôi đi! Tôi đeo bao cũng không bắn ở bên trong! Ai biết được, tôi liền nói sao có thể trùng hợp mà vừa vặn trúng như vậy, hóa ra là tính kế tôi, tưởng hố được tôi à? Không có cửa đâu! Cút!" Hắn mở cửa xe bước vào.

"Anh--"
Chiếc xe quay đầu, lái về phía cổng.

Từ An Diêu đi nhanh hai bước, muốn đuổi theo lại đuổi không kịp, nước mắt rơi xuống, không phân biệt được là tuyệt vọng hay là phẫn nộ...!
Cửa mở, hơi lạnh thoát ra ngoài.

Ôn Ninh vốn muốn ra ngoài đuổi theo biểu muội, nhưng lại lo lắng cho vợ mình, tiến thoái lưỡng nan, nghĩ nghĩ, vẫn là vợ quan trọng hơn, nàng ôm Cố Trì Khê, nhẹ giọng an ủi cô.

"Không sao..." Cố Trì Khê dựa vào trong ngực nàng, "Đây là sự thật, chị tiếp nhận, cũng phải đối mặt với chính mình.

Chih không để tâm cái nhìn của người khác, chị chỉ để tâm em."
Dứt lời, cô vỗ nhẹ vào tay Ôn Ninh.

"Mau đuổi Diêu Diêu đi, đừng để xảy ra chuyện gì."
Nói xong, đèn ngoài cửa tối sầm lại.

Từ An Diêu khóc lóc từ bên ngoài đi vào, mũi giật giật, nhìn Ôn Ninh và Cố Trì Khê, muốn nói lại thôi, cũng không dám hỏi có chuyện gì.

Ôn Ninh nhìn cô: “Sao em không nói sớm với chị, bạn trai em là em trai của chị dâu.”
Tiểu cô nương nức nở: “Lúc đầu em không biết…”
"Vậy tại sao cậu ta lại nói cậu ta hỏi biểu tỷ cùng chị dâu của em là ai?"
"Em đã đăng ảnh hôn lễ của chị trên khoảnh khắc, anh ta nói đại tỷ của anh ta cũng đăng những bức ảnh trong hoàn cảnh tương tự, nói rằng đó là đám cưới của một người bạn, sau đó em mới biết." Từ An Diêu giải thích rõ ràng sự việc.

Chuyện tới bây giờ, bị tra nam trở mặt không nhận, cô bất lực không dám nói với người nhà, chỉ có biểu tỷ và chị dâu mới có thể giúp được.

“Em vốn có ý định giấu giếm, bởi vì em cảm thấy đây là chuyện giữa em và anh ta, không cần để người khác biết, hơn nữa em cảm thấy quan hệ giữa chị em hẳn là không tệ, cho nên em…” Cô hút mũi, cổ họng nghẹn ngào đến phá tiếng.

Hai người đều là người mềm lòng, nhìn thấy bộ dáng đáng thương của cô, đều không đành lòng, cũng không thể phát tiết ra.

Cố Trì Khê bất đắc dĩ thở dài: "Tôi với cậu ta chỉ là chị em cùng cha khác mẹ, quan hệ không tốt, cậu ta mới là cái gọi là hào môn, tôi không phải, em cũng nghe rồi đấy, mẹ tôi là tiểu tam."
"Suy nghĩ của em hôm nay giống hệt mẹ tôi năm xưa."
“Khê Bảo…” Ôn Ninh muốn ngăn cản cô.

Bóc lên miệng vết thương một lần liền đau đớn một lần.


Cố Trì Khê giơ tay lên, đáp lại nàng bằng một nụ cười trấn an rồi nói tiếp: "Ngay từ đầu cậu ta đã muốn phá thai, tới cửa lại đổi ý, chẳng lẽ em không có chút hoài nghi sao? Vô luận thế nào thì cậu ta cũng không muốn gánh vác trách nhiệm là sự thật, nếu không sẽ không trở mặt nhanh hơn lật sách."
"Nếu cậu ta không muốn kết hôn nhưng nguyện ý nuôi con, em cho rằng mọi người sẽ hạnh phúc sao? Sẽ không."
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu.

Vạch ra vết sẹo, kể về mẹ mình và những gì cô đã trải qua, cuối cùng đề cập đến mối quan hệ lớn lên cùng Ôn Ninh.

Cô luôn phải đối diện với con người thật của mình, khi nhược điểm không còn là nhược điểm thì không ai có thể dễ dàng chọc vào tâm cô.

Từ An Diêu sửng sốt, nước mắt nước mũi cùng nhau chảy xuống...!
"Tôi hận mẹ tôi, hận không thể để bà ấy chết đi.

Mỗi lần bà ấy đánh tôi, mối hận này càng sâu một phân.

Tôi thường mơ thấy mình sẽ dự đám tang của bà ấy, sau đó cười tỉnh dậy".

"Có lẽ em sẽ không giống như mẹ tôi, nhưng em xem cuối cùng cậu ta kết hôn với người khác, người một nhà vô cùng náo nhiệt, trong lòng em thật sự sẽ không có chút khổ sở sao? Chỉ cần em khổ sở, em nhất định sẽ bóp méo, loại năng lượng tiêu cực này phát tán ở trên người đứa trẻ, không thể đoán trước sẽ là tôi khi trưởng thành, hay là một cuộc sống khác."
“Chờ em nửa trăm tuổi, con em mỗi ngày đều mong ngóng em chết, có thấy bi ai không?”
"Hiện tại, em có ba lựa chọn.

Thứ nhất, là phá thai, tôi cùng Ninh Ninh sẽ giúp em giải quyết hậu quả.

Thứ hai, sau khi sinh con, em tìm Cố Phi Viễn nháo lên hoặc thưa kiện đòi tiền chu cấp nuôi con, về phần có thắng cậu ta hay không thì chính em tự ước lượng, hai chị sẽ không giúp em.

Thứ ba, sau khi sinh, một mình nuôi nấng, có thể độc thân cả đời, cũng có thể tìm một người khác để kết hôn, tiền đề là em thẳng thắn thành khẩn, đối phương nguyện ý chấp nhận em và con của em.”
"Em là người trưởng thành, có thể tự mình phán đoán ba lựa chọn mạo hiểm, tự mình gánh chịu hậu quả, hai chị tôn trọng em."
Cố Trì Khê nói xong nhìn Ôn Ninh một cái, sau đó xoay người đi vào phòng bếp.

Trong tủ lạnh có rau mà sáng Ôn Ninh mua, cô lấy ra, trong đầu nghĩ công thức, lấy thớt ra, rửa sạch thái rau, bật máy hút khói...!tách biệt với âm thanh bên ngoài.

Trời đã tối.

Từ An Diêu đứng đó cúi đầu, nước mắt cùng nước mũi chảy dài trên môi, tầm nhìn mơ hồ.

Căn phòng chợt bừng sáng.

Ôn Ninh bật đèn, dẫn cô đi vòng qua sô pha ngồi xuống, lấy ra mấy tờ giấy đưa cho cô.

Tiểu cô nương lặng lẽ lau nước mắt.

Tiếng xào nấu phát ra từ trong bếp.

Ngồi yên lặng một lúc, Ôn Ninh vỗ nhẹ lên vai cô, nhẹ giọng nói: “Em cũng thấy rồi đấy, cậu ta trở mặt như thế nào, chị nói một vạn lời không hưuc dụng bằng chính em tận mắt nhìn thấy."
"……vâng."
"Em muốn chơi cái gì thì nói cho chị biết, chỉ cần an toàn không phạm pháp.

Vòng quanh thế giới? Tiệc sâm panh ở biệt thự du thuyền, chơi gôn cưỡi ngựa trượt tuyết? Kỳ thực đây không có gì hiếm lạ, những thứ thực sự quý giá là tuổi trẻ của em, sức khỏe của em, tâm tình của em, đó là những thứ mà tiền không thể mua được.


"Hoặc là, để chị mở một công ty nhỏ cho em, thuê người quản lý, em không cần làm gì cả, có thời gian đi dạo, người khác có thể gọi em là chủ tịch, gọi em là Từ tổng, có thấy vui không? Có muốn không?"
"Nhưng em mang theo hài tử không thể chơi, đứa nhỏ sinh ra cần chăm sóc nhất cùng bầu bạn với mẹ, không ai có thể thay thế, em nghĩ kỹ đi."
Từ An Diêu liên tục lắc đầu: "Kia không được..."
“Đúng vậy, bản thân em cũng là hài tử mà.” Ôn Ninh dang rộng hai tay, sau đó vòng tay qua vai cô.

"Diêu Diêu, xuất phát điểm của em cao hơn rất nhiều người, tài nguyên của em không tệ, có tay bài tốt, vẵn là nên đem tâm tư cùng tinh lực đặt ở trên người mình, như vậy sẽ gặp được người tốt hơn."
Từ An Diêu tức giận nói: "Tra nam đáng chết."
Ôn Ninh phụ họa: “Đúng vậy, tra nam đáng chết.”
"Cha dạng nào sẽ có con trai dạng nấy."
"Không sai!"
"Tức chết em."
"Đừng nóng giận, còn có biểu tỷ, em cảm thấy tra nam đáng tin, hay là người nhà đáng tin?"
Từ An Diêu không chút do dự nói: "Đương nhiên là người nhà."
Ôn Ninh thở phào nhẹ nhõm.

Có chút muốn khóc.

Mất nửa ngày nhưng không thuyết phục được biểu muội, còn vô tình làm vợ tổn thương, khi tra nam kia đến, đã "lên lớp" ngay tại chỗ như ý nguyện của nàng.

Nàng luôn cảm thấy bản tính của biểu muội không tệ, nhưng cô còn quá nhỏ không chịu được cám dỗ, chỉ cần hướng dẫn tốt thì có thể cứu vãn được.

Cảm ơn trời đất.

"Biểu tỷ……"
"Hửm?"
Từ An Diêu ngẩng đầu lên, hai mắt sưng húp: "Phá thai có đau không?"
"Đau chứ."
Tiểu cô nương im lặng, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

...!
Trong bữa tối, Từ An Diêu không dám ngẩng đầu nhìn Cố Trì Khê, ăn xong im lặng định đi rửa bát, Ôn Ninh ngăn lại, bảo cô ngồi xuống nghỉ ngơi.

Cố Trì Khê không nói gì, ăn xong đi lên lầu.

Ôn Ninh rửa chén bát, thu dọn phòng bếp, mang theo biểu muội đến phòng cho khách Hà Du ở, đem quần áo sạch sẽ cho cô thay, “Ngày mai chị đưa em đi bệnh viện, chị dâu của em sẽ xử lý bên công ty, không ảnh hưởng, ở lại đây mấy ngày, được không?"
Từ An Diêu gật đầu, vẻ mặt u ám.

"Kỳ thực em cũng rất thích anh ta, ai bảo em là nhan khống, anh ta lại soái như vậy, lại biết tán tỉnh..."
"Biết tán tỉnh vì đã thử vô số lần với vô số cô gái."
"..."
Vẫn còn sớm, Ôn Ninh bảo cô đi tắm trước, ngồi cùng cô trò chuyện một lúc, nói vài chuyện thú vị và những người thú vị.

Cho đến khi nó đưa người vào giấc ngủ.

Đêm đã khuya, Ôn Ninh đi tắm rửa trở về phòng.

"Vợ-"
Cố Trì Khê ngồi ở đầu giường ôm ipad, trên màn hình có biểu đồ, hình như đang làm việc, nghe thấy âm thanh liền ngước mắt lên, "Diêu Diêu đâu?"
“Dỗ em ấy ngủ rồi.” Ôn Ninh ngồi xuống, lăn qua ôm eo cô.

"Nghĩ thông suốt chưa?"
"Ừm, ngày mai em đưa em ấy đi bệnh viện."
Cố Trì Khê thở dài, không nói gì.

"Vợ ~" Ôn Ninh xoa eo cô, "Đừng làm việc nữa, đêm đã khuya, không phải nói mang quà cho em sao, quà đâu?"
Mùa hè mặc mỏng, chiếc váy ngủ hai dây nửa trong suốt, nếu đến gần nàng rất dễ bắt lửa, đôi má mềm mại nóng bỏng, tỏa ra mùi thơm nhẹ, Cố Trì Khê ngửi thấy có chút tâm viên ý mãn.

Tâm tình tồi tệ tan thành mây khói.


Cô cười cười, đặt ipad lên tủ đầu giường, nhéo mũi Ôn Ninh, "Trước tiên đoán xem là cái gì."
"Em không đoán được."
"Cạnh sô pha."
Ôn Ninh vội vàng đứng dậy, nhìn thấy bên cạnh sô pha có một cái túi giấy màu trắng, gấp không chờ nổi mà cầm lên, bên trong có một cái hộp đựng giày.

Mở ra, một đôi giày cao gót da.

Đó là chiếc mà nàng nhìn thấy ở quầy vài ngày trước nhưng đã bán hết kích cỡ.

"A--"
Ôn Ninh kinh ngạc kêu lên.

Cố Trì Khê xuống giường ngồi xổm bên cạnh nàng, "Chị vừa vặn nhìn thấy cái này kích cỡ của em đang mang ở một quầy hàng trong thủ đô."
“A a a, cảm ơn vọe!” Ôn Ninh mang theo giày ôm Cố Trì Khê, hung hăng hôn cô một cái.

Làm cho mặt người kia đều là nước miếng.

Cố Trì Khê không để ý, kéo nàng ngồi xuống, một tay nắm chân nàng, một tay cầm giày đi vào, "Đi vài bước xem."
Ôn Ninh đứng dậy, từ cửa sổ sát đất đi đến cửa phòng ngủ, bước lên bục người mẫu, đi lại, vặn eo, hếch cằm, nháy mắt một cái: "Cố tổng, em có đẹp không?"
"Đẹp."
"Hì hì."
Nàng giậm hai bước tại chỗ.

Đột nhiên, thắt lưng bị siết chặt, cả người bị ôm ngã xuống giường, trên đầu bị một cái bóng lớn bao phủ, sau đó cánh môi nóng lên.

"A--"
Hơi thở nhu hòa lại cường thế nhẹ nhàng khiến nàng long trời lở đất.

Cố Trì Khê ngẩng đầu, ánh mắt ôn nhu nhìn nàng: "Hôm nào chúng ta làm lễ kỷ niệm ngày cưới đi?"
“Được.” Ôn Ninh câu cổ cô.

"Vậy...!hôm nay em còn cần dùng tiểu roi da không?"
"Dùng!"
...!
Sáng hôm sau, Cố Trì Khê dậy trước, xuống lầu làm bữa sáng.

Lúc này Ôn Ninh còn đang ngủ say, tối hôm qua bị lăn lộn một trận "sống dở chết dở", rên rỉ đến gần sáng mới ngủ say như lợn chết, cho nên mới không dậy sớm như vậy.

"Chị dâu……"
Một giọng nữ trầm thấp vang lên sau lưng.

Cố Trì Khê quay đầu lại, thấy biểu muội đang đứng ở cửa phòng bếp, rụt rè nhìn cô, không hiểu hỏi: "Diêu Diêu, sao vậy?"
“Thật xin lỗi,” Từ An Diêu bước vào hai bước, nhỏ giọng nói: “Những lời em nói hôm qua tổn thương đến chị, gợi lại cho chị những ký ức không tốt…”
"Không sao, chị không để ở trong lòng."
"Vâng...!Tôi đã nghĩ kỹ, vẫn là phá đi đứa nhỏ này."
Cố Trì Khê tắt lửa, tiến lên vuốt tóc cô, ôn nhu nói: "Tuổi trẻ không tránh được đi đường vòng, chỉ cần tỉnh táo kịp thời, sau này nhất định sẽ gặp được người tốt hơn, người kia sẽ chân chính yêu thương em cùng trân trọng em."
Tiểu cô nương mím môi gật đầu.

"Em đi tắm đi, bữa sáng xong ngay, ăn xong chờ biểu tỷ của em dậy cùng em đi bệnh viện."
"Được."
Cô ngoan ngoãn đi ra ngoài.

Cố Trì Khê lại bật ga, khuấy cháo trong nồi.

Trái tim cô như trở nên nhẹ nhàng trong suốt, sức nặng dồn nén bấy lâu đột nhiên biến mất, cô vươn vai, duỗi ra.

Mới đêm hôm trước, cô vứt bỏ tất cả quá khứ..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi