[LOUS FAMILY HỆ LIỆT] - BỘ 3 - TỬ LAM

"Cốc, cốc" – Cửa không khóa!

Eden ló đầu vào nhìn Nick đang chăm chú xem tài liệu. Cái dáng vẻ lúc này nó gợi cảm làm sao ấy, trên mặt anh hoàn toàn mang vẻ nghiêm túc, cộng thêm gọng kính không viền càng khiến cái vị đàn ông mà từ lâu y mê đắm thêm nồng nặc.

Nick chờ lâu không thấy người lên tiếng bèn nhìn lên, bắt gặp ngay vẻ mặt say mê không kịp che giấu của người nào đấy, anh nhoẻn miệng cười khiến Eden đỏ mặt trừng anh.

- Sao không vào? – Anh hỏi.

- Em chỉ định hỏi anh có muốn nghỉ ngơi một chút không? Cũng sắp đến giờ cơm rồi!

Nick buông thứ trên tay xuống, ngã ra phía sau, ngoắc ngoắc tay với Eden.

- Lại đây!

Eden khó hiểu đi đến gần anh, liền bị túm lấy ngã lên đùi của ai đó.

- Này...

- Nặng thật! – Nick cảm thán.

- Biết nặng còn kéo em làm gì? Mau buông em ra, đè chân anh kìa! – Eden mắng nhưng không dám vùng vẫy.

- Không thích! – Nick ngang bướng đáp rồi vùi đầu vào cổ y, hít thở mùi hương dịu nhẹ quen thuộc, tâm trạng rất vui vẻ.

Eden bị cảm giác nhột nhạt nơi cổ làm rùng mình, cảm thấy Nick lúc này y như một chú chó Husky to đùng đang làm nũng. Eden bật cười vò tóc anh, mái tóc được chăm sóc tốt nên vô cùng mềm mại, nắm vào tay thật thích.

- Thật muốn như thế này mãi! – Nick nói khẽ.

- Tất nhiên sẽ được như thế mãi rồi, tốt nhất là anh hãy mau chóng khỏe lại, rồi chúng ta sẽ đi đâu đó du lịch một thời gian...

Nick ngẩng đầu lên nhìn Eden, nhìn ánh mắt lấp lánh với những dự định sắp tới mà cả gương mặt sáng bừng, khiến anh yêu thích không thôi, không kìm lòng được mà nắm lấy cằm y mà hôn lên. Eden sửng sốt giây lát rồi cũng đáp lại, môi lưỡi hòa quyện trong một sáng nồng nàng.

Một lát sau họ buông nhau ra, Eden kìm lại hơi thở gấp của mình nhìn anh:

- Mau ăn cơm thôi, rồi chúng ta đến bệnh viện nào! Hôm nay anh phải vất vả hơn đó...

- Vất vả mấy cũng không bằng em! – Nick mỉm cười, buông tay cho y đứng lên.

Eden đi ra đẩy xe cho anh, cả hai cùng ra khỏi thư phòng chuẩn bị hưởng thụ bữa trưa đầy phong phú mà Eden đã nấu.

~•~~~~~~~~•~

Quá trình vật lý trị liệu dài lê thê mà bọn họ từng trải qua lúc này lại không mang cảm giác chán nản, mà tràn trề hy vọng. Dù cả ngày bị nhốt trong phòng tập mấy động tác mà Nick đã tập hàng triệu lần, đau đớn vật vã đến muốn chết đi thì anh cũng không nản lòng, vì anh biết có một người càng mong đợi anh được đi lại nhiều hơn.

Có một điều mà đến bây giờ Nick vẫn không làm, đó là để Eden vào cùng mình. Không phải anh không muốn mà là anh không nở để y đau lòng thôi. Nên mỗi lần đến đây, Eden lại đi lang thang bên ngoài một lúc sau đó mới đến đón anh cùng về, tuy nhàm chán nhưng y chưa bỏ một ngày nào.

Nick thở hồng hộc ngồi trên ghế nghỉ ngơi, cả người như mới đem đi ngâm nước. Bác sĩ từ bên trong đi ra nhìn anh mỉm cười đầy thân thiện:

- Quá trình phục hồi đang rất tốt! Nếu không sai sót và thường xuyên với cường độ này thì đi lại rất mau sẽ tới.

- Vâng, cám ơn! – Nick cười, như chợt nhớ ra gì đó, nụ cười hơi miễn cưỡng, anh nói tiếp: - Bác sĩ, liệu chức năng khác của tôi có bị ảnh hưởng gì không?

Bác sĩ hơi bất ngờ nhưng vẫn thành thật đáp:

- Nói không ảnh hưởng là nói dối, nhưng y học rất phát triển nên sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống của anh đâu! Nếu anh lo lắng, tôi có quen một bác sĩ bên lĩnh vực ấy, tôi sẽ bảo ông ấy đến kiểm tra cho anh.

- Cám ơn bác sĩ! À... đừng cho Eden biết nhé! – Nick thở ra.

- Được! Tôi sẽ gửi lịch hẹn cho anh khi có thể.

Nick gật đầu chào bác sĩ rồi tự lăn xe ra bên ngoài, chắc Eden đã chờ lâu lắm rồi.

- Xong rồi à?

- Ừ! Chúng ta về thôi! – Nick gật đầu với Eden rồi cả hai đi về.

Eden đi phía sau anh, dường như cũng cảm thấy anh có tâm sự, nhưng anh không nói nên y cũng không dám hỏi, có lẽ phải tìm lúc nào đó hỏi bác sĩ của anh.

Thời gian sau Nick và Eden vẫn sống một cách bình thản, một tuần sau đó Nick nhận được cuộc hẹn với vị bác sĩ mà người điều trị của anh sắp xếp.

Một ngày đẹp trời, Nick nói dối Eden phải đến công ty có việc, mặc dù Eden rất muốn đi theo nhưng sợ Nick khó chịu nên đành thôi. Dặn dò Lion chăm sóc anh rồi y tiễn bọn họ ra cửa. Lion biết hôm nay công ty không có việc gì quan trọng nhưng Nick đã không muốn để Eden biết nên cậu không tiện nhiều lời. Lên xe rồi cậu liền hỏi:

- Giờ chúng ta đi đâu?

- Đến phòng khám đường St.Paulo!

Lion gật đầu rồi cho xe lăn bánh. Khi đến nơi, đã có người bên ngoài đón, là vị bác sĩ điều trị chấn thương cho Nick.

- Anh đến rồi à?

- Làm phiền bác sĩ quá!

- Nào có! Việc điều trị cho anh là công việc của tôi mà, chúng ta mau vào thôi!

Lion mặc dù không hiểu gì nhưng vẫn yên lặng đi theo, ít nhất cậu cần biết ân nhân của mình không có gì nguy hiểm. Nick được đưa vào bên trong, gặp gỡ một vị bác sĩ trung niên khác. Qua cuộc trò chuyện của họ Lion cũng hiểu được một chút, hèn chi anh ấy giấu Eden, việc này mà để Eden biết y lại lo lắng không đâu.

- Tôi đã nghe qua tình trạng của anh, chúng ta cần kiểm tra một chút!

- Được!

Nick được vị bác sĩ kia đẩy đi, bên ngoài hai người ngồi chờ. Khoảng 20 phút sau đó hai người đi ra, trên mặt Nick không có gì thay đổi nhưng ở bên anh đã lâu, Lion liền nhận ra anh có chút kích động nhưng được ẩn giấu thật tốt, cậu thầm thở phào trong lòng.

- Thế nào?

- Tình trạng không xấu như anh tưởng đâu! Nhưng ngoài việc kết hợp trị liệu đôi chân cũng cần vận động một chút, điều đó sẽ giúp ích rất nhiều khi chân bình phục! Chúc may mắn, chàng trai!

- Cám ơn! – Nick cười bắt tay ông, sau đó cả hai đi về.

Vì vậy một hôm đẹp trời nào đó, khi Nick tắm rửa một mình. Eden vào phòng nhìn thấy quần áo để anh thay ra để quên trên giường bèn tốt bụng đem vào, không thèm gõ cửa mà mở ra...

- Anh để quên quần áo nè... - Y trợn mắt nín thinh trước vẻ giật mình của Nick cùng bàn tay chưa kịp thu lại ở bộ vị nào đó của anh.

Nick giả vờ mặt bình tĩnh lấy chiếc khăn che đi vị trí nào đó, bình tĩnh nhìn Eden, bình tĩnh nói:

- Em để trên đó đi, anh tắm xong rồi!

Eden mị mắt nhìn anh không nói, đem đồ đặt lên ngăn tủ trong phòng tắm, sau đó đi vào đứng trước mặt anh. Nick nhìn y:

- Sao thế?

- Anh đang làm gì?

Lúc này Nick không nói gì mà gương mặt từ từ ửng đỏ, vô cùng xấu hổ né tránh ánh mắt như đèn pha của Eden.

- Em thấy rồi còn gì! – Anh thở hắc ra đáp.

- Ồ‼‼ - Eden kéo dài giọng.

- Eden, em ra ngoài có được không? – Nick nài nỉ hỏi, anh không muốn trong tình cảnh xấu hổ này, vừa bị y nhìn thấy mình đang "tự xử" lại để y thấy anh trần trụi lau người mặc quần áo.

- À... - Eden gật đầu, giả vờ đứng lên đi ra ngoài. Khi Nick thở phào vì thoát nạn lại bị một bóng người bao trùm, chiếc khăn trên chân bị vứt ra, nơi nào đấy bị một bàn tay ấm nóng bao lấy.

- Em...

- Suỵt... em giúp anh...

Nick hoàn toàn hết cách với y, đành ngồi yên cho y muốn làm gì thì làm. Eden mỉm cười nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của anh, ngồi xuống trước mặt Nick, đôi mắt dời từ khuôn mặt điển trai xuống vị trí nào đó đã hơi ương ngạnh đứng lên, vẻ mặt y đầy dịu dàng.

Bàn tay Eden khiến dục vọng trong cơ thể anh như sôi sục, tay y không mềm mại như người khác, vì trường kỳ cầm súng nên có rất nhiều vết chai, những vết chai ấy cọ sát lên nơi đã rất lâu rồi không phản ứng của anh khiến Nick hoàn toàn không có cách nào mà không thở gấp. Chỉ trong ý nghĩ thôi mà anh đã muốn cao trào rất nhiều lần nhưng sự thật nơi kia chỉ cương lên một chút.

- Vì việc này mà anh nói dối em đi đến công ty à? – Eden tay không dừng mà thì thầm hỏi.

- Anh... không muốn em lo...

- Anh thật ngốc! Cho dù anh không trở lại như trước, em vẫn nguyện bên anh suốt đời, vì vậy, đừng giấu em bất cứ việc gì về bản thân anh... được không?

- Eden...

- Em yêu anh! – Eden bất chợt nói, ngẩng lên hôn lên môi anh một cái rồi quay lại công việc giúp đỡ nơi nào đó.

Nick cảm động không nói nên lời, rồi chẳng biết vì bàn tay Eden quá tuyệt hay cảm xúc trong anh quá đầy mà nơi nào đó kia, lấy tốc độ không tưởng trong ánh mắt trừng to của Eden mà đứng lên, không báo trước mà giải phóng. Nick cũng hoàn toàn hết hồn trước phản ứng của cơ thể mình, mà Eden thì không kịp né nên bị dính đầy mặt.

- Anh... có sao không? – Nick luống cuống lấy khăn lau cho y.

- Này... - Eden vẫn ngẩn ngơ nhìn nơi vừa giải phóng của anh.

- Anh không cố ý... chỉ là tự dưng không nhịn được...

Eden đột nhiên bật cười, tiếng cười giòn tan trong không khí khiến Nick cũng bình tĩnh lại, anh cũng bật cười theo, dịu dàng vuốt ve mặt y, anh nói:

- Em bẩn hết rồi! Tắm cùng đi...

- Được! – Eden chưa hết ý cười, đáp.

- Vui như thế à?

- Rất vui! Vì anh rất mau sẽ bình phục trở lại...

Nick ôm chầm lấy y, hai người hôn nhau, niềm vui đong đầy ánh mắt...

~•~~~~~~~~•~

Một bãi biển rực nắng và gió, những cô gái với những chiếc bikini hai mảnh nóng bỏng, những cậu thanh thiếu niên tràn trề nhựa sống với tuổi trẻ, nhưng cặp tình nhân bên nhau đầy tình cảm... những chàng trai nam tính với sức hút mê người...Ờ thì, mê người thật đó mà trên tay đã đeo nhẫn mất rồi. Mấy cô gái bên cạnh chăm chú nhìn mà nén tiếng thở dài trong lòng, đàn ông đẹp trai sao đã lập gia đình cả thế, thế giới thật là u ám quá mà...

Một người đàn ông đang yên tĩnh nằm trên bãi cát trắng, trên người chỉ mặt một chiếc quần bơi, cả thân hình đầy cơ bắp rắn chắc màu lúa mạch cứ như ánh sáng đập vào mắt người khác, khiến khối người ghen tị. Trên mặt đeo một cặp kính Rayban cực to màu đen, cái vị đàn ông tỏa ra trên người khiến cái đám khác phái gần đó cứ dán mắt vào.

Lúc này từ xa một người đàn ông khác lại xuất hiện, dáng người không cao to như người này nhưng đầy sức sống, cũng rắn rỏi không kém nhưng lại mang theo sự dẻo dai mềm mại, trên người y cũng mặc một chiếc quần bơi nhưng màu sắc sặc sỡ, mái tóc vàng rực rỡ dưới nắng biển. Trên tay y xách theo một cái xô đựng đầy nước đá, tâm trạng có vẻ rất vui nên vừa đi vừa hát. Nếu nhìn kỹ thì trên bàn tay trái của y cũng có một chiếc nhẫn y chang người đàn ông đang nằm phơi nắng kia.

Chàng trai tóc vàng tìm thấy người đàn ông của mình, nhanh chóng chạy lại, không thèm để ý những ánh mắt nóng rực xung quanh mà đè người bên dưới hôn thật lâu, còn cố ý đưa đầu lưỡi ra liếm môi người nọ khiến cả đám xung quanh thét chói tai.

- Hừ, dám mơ tưởng người của em à!

Nick tháo cặp kính ra, bật cười thành tiếng.

- Anh còn cười! Đã bảo đi vào phòng mà không nghe, nằm đây cho cả đám con gái kia no mắt! Hừ...hừ... - Eden bực tức trừng mắt với cái đám vẫn còn la hét xung quanh.

- Em không cảm thấy, bọn họ chỉ được nhìn mà không được ăn đau khổ cỡ nào sao? – Nick trêu chọc, kéo Eden nằm lên người mình.

- Nhưng như vậy lời cho bọn họ quá rồi!

- Thân thể này chỉ thuộc về một mình em thôi! – Nick dịu dàng an ủi.

- Đúng vậy! – Eden gật đầu, thoải mái nằm trên người anh tắm nắng.

Bọn họ đang đi nghỉ mát ở đảo Maldives, để có chuyến đi này mà Nick phải làm việc cực lực trong một tháng liền. Eden nhìn thấy mà đau lòng muốn chết.

- Có muốn về thăm anh em không? Dù sao kỳ nghỉ này rất dài!

- Có chút muốn, lại có chút không! – Eden đáp.

- Sao em mâu thuẫn thế? Em lo lắng điều gì? – Nick nắm tay y, mười ngón tay đan vào nhau lấp lánh hai chiếc nhẫn giống hệt.

- Chỉ là em đã đi quá lâu, em không biết dùng thái độ gì đối mặt với anh ấy! Dù sao anh ấy cũng là người nuôi lớn em...

- Đi đi, anh cũng muốn gặp David!

Eden ngước mắt nhìn anh, một lúc sau cũng gật đầu. Nick bật người ngồi dậy, kéo theo Eden:

- Nhưng chuyện đó tạm gác sang một bên đi! Chúng ta cần ăn gì đó, sau đó... - Nick nhìn y đầy ẩn ý: - anh sẽ giữ em cả đêm, và có lẽ là ngày hôm sau nữa!

- Phải coi anh có khả năng đó không đã! – Eden đẩy Nick ra, xoay người chạy mất, tiếng cười vang xa khiến trời đất thêm nhu hòa.

Nick lắc đầu, mau chóng đuổi theo. Đôi chân thon dài hữu lực đã có thể đuổi kịp người nào đó, bế bổng y lên, ôm thật chặt, mãi mãi không xa rời...

Lời cuối:

Phần truyện này đơn giản viết vì một kết thúc đẹp cho cặp đôi Nick & Eden. Sau bao nhiêu sóng gió cứ ngỡ sẽ mất nhau mãi mãi, Nick còn sống và cuối cùng cũng lấy lại được đôi chân của chính mình - Đôi chân sẽ đứng bên cạnh Eden mãi mãi, không lìa xa.

Đáp lại sự yêu mến của tất cả các bạn đã đọc và yêu thích hệ liệt L.F, Hy chân thành cảm ơn và tặng các bạn phiên ngoại này. Chúc các bạn có những giờ phút vui vẻ, hạnh phúc trong cuộc sống.

"Mỗi khi anh gặp em

Khi anh chìm vào đôi mắt ấy

Trái tim anh lại thổn thức rung động

Em là định mệnh của đời anh

Là người duy nhất anh muốn bảo vệ đến tận cùng thế giới..."

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi