LUYỆN KHÍ MƯỜI VẠN NĂM


Tin tức có bí cảnh khiến các tu sĩ có mặt trở nên điên cuồng, ngay cả Lăng Thanh Thù cũng không ngoại lệ.

Có điều rất nhanh Lăng Thanh Thù đã khôi phục trạng thái bình thường, Từ Dương vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt phát hiện ra Lăng Thanh Thù khôi phục trạng thái, hài lòng gật đầu khen ngợi.

Có thể nhận ra được điều không bình thường trong dụ hoặc của bí cảnh, xem ra Lăng Thanh Thù có hy vọng lên Nguyên Anh kỳ.

Nhưng Từ Dương lại không chút hứng thú với bí cảnh mà tu sĩ Kim Đan kỳ kia nói.

Hắn sống mười vạn năm, đối với hắn mà nói tài phú đã trở thành thứ vô dụng nhất.

So với Thiên Lam Tông ở thời kỳ đỉnh phong, cho dù ăn trộm tài phú của trăm cái bí cảnh cũng không đến được loại trình độ đó.

Tuy nhiên nghĩ đến Thiên Lam Tông hiện giờ, Từ Dương cảm thấy hắn vẫn phải đi bí cảnh một chuyến.

Chủ ý đã quyết, Từ Dương liền chú ý nghe kỹ lời nói của tu sĩ Kim Đan kỳ ở bên dưới.

“Nửa tháng sau, làm phiền các vị chờ ở phía bắc cách thành Tề Châu mười dặm.

Đến lúc đó, ta sẽ dẫn các vị tiến vào trong bí cảnh.

”Nói xong lời này, tu sĩ Kim Đan kỳ lui ra phía sau màn.

Ngay cả những người hầu thị nữ đứng ở cửa ghế lô cũng đều lui xuống.


Tầng này đã được Linh Bảo các nhường ra, để cho các tu sĩ thảo luận về chuyện trong bí cảnh.

Từ Dương nắm lấy Vân thú đang đảo quanh trên bàn, mang theo Lăng Thanh Thù đi ra khỏi phòng.

Vừa ra khỏi cửa, đúng lúc nhìn thấy thiếu gia Phương gia.

Hắn ta vừa bỏ số tiền rất lớn mua một thanh pháp bảo đại đao có chút bất phàm.

Lúc đi trong hành lang, đại thiếu gia Phương Ngôn Phương gia cười đến không khép miệng lại được, cả người tinh thần toả sáng, so với ăn đại lực hoàn còn hưng phấn hơn.

Đối diện với hắn ta là một nam nhân và một nữ nhân, nữ nhân kia có dáng dấp rất đẹp.

Thật trùng hợp, người nam nhân kia không phải là người có gốc linh thảo vô giá sao?Phương Ngôn đứng trước mặt Từ Dương, nói chuyện như quen thân từ lâu.

“Huynh đệ, lại gặp mặt, hôm nay tâm tình của ta rất tốt, có hứng thú đi cùng ca ca đến Túy Mộng Lâu uống hai chén không?”Nghe Phương Ngôn nói, Lăng Thanh Thù nhướng mày.

Túy Mộng Lâu là thanh lâu lớn nhất thành Tề Châu không nói tới, với thân phận của Từ Dương mà một thiếu gia ăn chơi xưng hô như vậy sao?Theo bản năng, Lăng Thanh Thù phóng xuất khí tức Kim Đan kỳ.

Nếu Phương Ngôn lại nói thêm một câu, nàng liền rút kiếm chặt đứt cái miệng thiếu gia ăn chơi không che đậy này.

Điều khiến Lăng Thanh Thù không nghĩ tới là Từ Dương không tức giận bởi hành vi của Phương Ngôn.

Không chỉ hắn không giận mà còn trả lời Phương Ngôn.

“Ồ, huynh đệ ngươi cũng nói như vậy rồi, ta sẽ đi cùng ngươi một chuyến, có điều ta đi ra ngoài lại không mang theo tiền.

”“Đi theo Phương Ngôn ta còn cần dùng tiền của ngươi sao?”Không biết tại sao, Phương Ngôn nhìn Từ Dương thế nào cũng thuận mắt, nhìn thế nào cũng hợp ý.

Hộ vệ sau lưng Phương Ngôn thấy hai người đang nói chuyện, một người trong số họ đi lên trước.

Hộ vệ này nhỏ giọng nói bên tai Phương Ngôn.

“Thiếu gia, chúng ta vừa mới mua xong một kiện pháp bảo, có phải nên đưa pháp bảo về nhà trước không?”Nghe hộ vệ nói, Phương Ngôn suy tư một chút, hắn ta cũng cảm thấy làm vậy cũng hợp lý.

Sau khi quyết định hắn ta liền đem một cái túi đựng đồ giao cho hộ vệ này.

“Pháp bảo này ta giao cho ngươi, ngươi đem thứ này mang về đưa cho phụ thân ta, sau đó lại đi Túy Mộng Lâu tìm bản thiếu gia.

”Nói xong Phương Ngôn khoác vai Từ Dương, hai người đi xuống cầu thang, để lại Lăng Thanh Thù và hộ vệ sững sờ tại chỗ.

Tú bà Túy Mộng Lâu cảm thấy hôm nay có gì đó rất không đúng, có lẽ đại thiếu gia Phương gia đã dẫn theo bằng hữu tới cổ động, đây là chuyện vô cùng tốt.

Nên biết rằng Phương đại thiếu gia được biết đến như một người có gia cảnh giàu có nhất thành Tề Châu.


Cứ mỗi lần Phương đại thiếu gia đến Túy Mộng Lâu, đều vung tiền như rác, khiến Túy Mộng Lâu bọn họ kiếm không ít tiền lời.

Không ngờ khi Phương đại thiếu gia đi vào không lâu cũng có một nữ nhân tới.

Nữ nhân này có dáng dấp đẹp hơn tất cả các cô nương ở Túy Mộng Lâu.

Tú bà xác định nếu để bà ta dạy dỗ cô nương này, chắc chắn nàng ta sẽ trở thành hoa khôi người người đều biết.

Mà không chỉ có danh tiếng vang khắp Tề Châu, còn có thể truyền đến quận Thiên Vũ, người nghe danh mà đến còn có những người đến từ quận Thiên Vũ.

Đến lúc đó sợ là bà ta sẽ bị tiền đè cho chết.

Nghĩ tới đây tú bà có chút buồn bực, nữ nhân tốt như vậy sao không phải là cô nương Túy Mộng Lâu chứ?Điều khiến tú bà kinh ngạc chính là khi nữ nhân vừa vào Túy Mộng Lâu đã nói với tú bà rằng ngoại trừ thịt rượu cái gì cũng không thể đi vào gian phòng của Phương đại thiếu gia.

Đừng nói chi là cô nương, người mang thức ăn vào phải là đầu bếp hoặc quy công.

Hôm nay, có cô nương nào tiến vào trong phòng Phương đại thiếu gia, đến một người nàng ta giết một người.

Có phải não của nữ nhân này có vấn đề không? Không cho các cô nương đến hầu hạ Phương Đại công tử, một bàn thịt rượu Túy Mộng Lâu kiếm được bao nhiêu tiền?Nhất định nữ nhân này muốn cắt đường tài lộc của bà rồi, tú bà vung tay lên, hai hộ vệ Luyện Khí kỳ bát trọng nhanh đuổi người.

Nhưng không ngờ, hai cao thủ chuyên đối phó với lưu manh vô lại không gặp chút bất lợi, còn chưa tới gần nữ nhân đó đã bị nàng ta đạp hai cước bay ra ngoài, nàng ta tới phá quán à?Tú bà vung tay lên, một gã sai vặt nhanh chân chạy đi hậu viện mời trưởng lão Trúc Cơ kỳ do Túy Mộng Lâu bỏ ra rất nhiều tiền mời tới.

Hôm qua trưởng lão đã chọn hai cô nương ngồi cùng, có lẽ lúc này còn ngủ trên giường.

Chờ trưởng lão Trúc Cơ kỳ đến, tú bà nghĩ nhất định phải cho nữ nhân kia đẹp mặt ra.

Tuy nhiên, suy nghĩ một chút lại tính toán, một cô nương dáng dấp đẹp mắt lại còn lợi hại, nhất định là người có bối cảnh.

Loại cô nương này một khi đắc tội, chỉ sợ là Túy Mộng Lâu cũng phải xong đời.

Nữ nhân mang thù sẽ thế nào, tú bà ở Túy Mộng Lâu chờ đợi cả đời hiểu rõ hơn ai hết.


Trưởng lão Trúc Cơ kỳ ưỡn bụng phệ đứng trước nữ nhân kia, nhìn nàng ta muốn lồi cả mắt.

Nếu không phải vừa rồi gã sai vặt đã nói với lão, nữ nhân này đã sớm đánh hai tên đồ đệ không tài cán của lão ngã xuống đất.

E rằng lúc này trưởng lão Trúc Cơ kỳ đã không kìm nén được móng vuốt An Lộc Sơn, muốn cùng nàng ta thi triển một phen thần thông lão luyện được.

“Vị cô nương này, không biết tại sao đến gây sự với Túy Mộng Lâu chúng ta.

”“Biến!”Nữ nhân này chính là Lăng Thanh Thù, nhìn vẻ mặt đầy mỡ, ánh mắt của lão khiến nàng không thoải mái chút nào, trực tiếp phun ra một chữ.

Vừa dứt lời, một cổ khí tức cường đại từ trên người Lăng Thanh Thù bạo phát, áp bách trưởng lão Trúc Cơ kỳ.

Trưởng lão Trúc Cơ kỳ bị khí thế Lăng Thanh Thù áp bách, trực tiếp ngồi bệt xuống đất.

“Tiền bối, tha mạng, hôm nay tiền bối muốn làm gì ở Túy Mộng Lâu đều được.

”Kim Đan kỳ, nhất định là Kim Đan kỳ, không ngờ bà cô này lại có cảnh giới Kim Đan kỳ.

Trưởng lão Trúc Cơ kỳ ngồi dưới đất, mồ hôi như hạt đậu rơi xuống không ngừng.

Nhìn thấy tình cảnh này, sắc mặt tú bà đột nhiên biến đổi.

.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi