MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

Tông Cảnh Hạo nhìn vo bên trong, trong lòng ông cũng ngầm hiểu, Lâm Tân Ngôn cũng ở đây.

Tính nhiều truyện của Tô Trạm lại nỏi lên, Tông Cảnh Hạo cho người khác mượn xe à?

“Nam hay nữ?” Tô Trạm lại gần nhìn Tông Cảnh Hạo rồi nói: “Không phải cậu đang theo đuổi lại vợ cũ à? Sau lại đổi khẩu vị rồi?”

“Cút!” Tông Cảnh Hạo lườm anh ấy một cái.

Thẩm Bồi Xuyên cười: “Cậu cứ nợ, sống đến tám mươi tuổi vẫn ấu trĩ như vậy thôi.”

“Cậu mới ấu trĩ.” Tô Trạm bước lên phía trước, anh đập vai Thẩm Bồi Xuyên, sau đó ôm lấy cổ anh ấy: “Này, cậu nhìn thấy vợ cũ của cậu ấy chưa?”

Thẩm Bồi Xuyên thật thà gật đầu: “Gặp rồi.”

Sáu năm trước Tông Cảnh Hạo kết hôn, cuộc hôn nhân diễn ra trong bí mật, hơn nữa đó cũng không phải là cuộc hôn nhân mà Tông Cảnh Hạo mong muốn, không giới thiệu cho anh ấy, lúc đó anh ấy đang trong thời gian thăng chức rất bận rộn, sau này chưa được bao lâu đã ly hôn nên mới không có cơ hội gặp mặt.

Nếu không phải Quan Kình tìm anh có việc thì chắc cũng chẳng có cơ hội được gặp.

Nghe Quan Kình nói, hiện giờ Tông Cảnh Hạo dường như lại yêu lại người vợ đó rồi, nhưng anh cũng hiểu được tại sao Tông Cảnh Hạo lại yêu cô ấy.

Có lẽ bởi vì những đứa trẻ.

Ngày hôm đó anh gặp Lâm Hi Thần năm tuổi, thời gian cũng phù hợp.

Vào Tụ Hiền resort, các toà đình xếp vòng tròn, các hành lang quanh co bắt chéo nhau, đèn lồng đỏ dẫn vào sảnh lớn.

Bọn họ đi vào thì lập tức có người ra đón.

“Xin hỏi có phải anh Tô không ạ?”

“Đúng.” Tô Trạm đặt chỗ nên sẽ dùng tên của Tô Trạm.

“Mời đi theo tôi.” Người đến đón đi trước dẫn đường, dẫn họ tới phòng được bao.

Căn phòng rất rộng rãi, nó dùng những chiếc ghế được làm bằng gỗ đàn, điêu khắc những hoa văn tinh tế giống nhau, chỗ nào cũng mang hơi hướng cổ điển.

Phòng VIP này khác bên ngoài kia, nó không phải là một phòng đơn quá riêng tư, nhưng nó rất giống một cái hành lang dài dùng bình phong để ngăn vách, mỗi bên của bức bình phong đều có một bức vẽ khác nhau.

Người tiếp đón vừa nãy mang đồ ăn lên, Tô Trạm không chối trách nhiệm: “Đồ ăn để tôi gọi, ăn món tôi quen thuộc nhất.”

Thẩm Bồi Xuyên cười ha ha.

Tô Trạm lừ mắt với anh: “Cười cái shit.”

“Nói cái gì mà được học cao, còn là luật sư nữa chứ, nói chuyện văn minh lên tí được không?”

“Khi làm việc lúc nào cũng phải bày ra bộ mặt nghiêm túc như lão phật rồi, bây giờ là chỗ riêng tư còn không cho tôi thả lỏng à? Các cậu, các cậu làm gì có ai mệt mỏi như tôi chứ?”

“Cút đi.” Thẩm Bồi Xuyên không thèm nói chuyện với anh ấy, mở văn phòng luật sư, các bản án cũng đều do những người khác phụ trách, anh ấy lâu rồi chưa ra tòa ấy chứ.

Còn có mặt mũi nói mệt?

Tô Trạm hắng giọng: “Cậu nói chuyện văn minh chút, không nhìn thấy ở đây có người à?”

Anh ấy cố tình liếc mắt với Thẩm Bồi Xuyên để Thẩm Bồi Xuyên nhìn thấy cô phục vụ.

“Thần kinh.” Thẩm Bồi Xuyên không thèm quan tâm tới anh ấy.

Tông Cảnh Hạo thì ngồi trầm mặc, rõ ràng anh ngồi giữa hai người kia nhưng lại giống như không tồn tại, tay anh cầm điện thoại, ngón tay cái xoa lên màn hình. Anh muốn gọi điện cho Lâm Tân Ngôn hỏi cô ấy xem cô ấy đã ăn cơm chưa, nhưng nhìn thấy hai người bên cạnh mình, anh không còn ý định ấy nữa.



Gọi đồ ăn xong, Tô Trạm đưa menu cho người phục vụ, sau đó dặn dò: “Nhanh lên nhá.”

“Vâng.”

Chỗ này lên đồ ăn rất nhanh, nửa tiếng sau món ăn đã lên đầy đủ.

Tô Trạm mở một chai rượu ra, lần lượt rót đầy: “Lần nào cũng là ba thằng mình, đúng là không thú vị chút nào.”

“Cậu còn muốn gọi ai tới nữa? Phi Phi à?”

“Đừng làm những việc linh tĩnh nữa.”

Thẩm Bồi Xuyên cười: “Chưa bỏ xuống được à?”

Lưu Phi Phi là tình đầu của Tô Trạm, yêu nhau hồi đại học, Tô Trạm rất thích cô ấy nhưng sau này vẫn chia tay.

Đến bây giờ Tô Trạm vẫn không hiểu tại sao lại chia tay.

Anh chỉ biết cô gái này đã trở thành điều cấm kỵ của anh ấy, không cho người khác nói đến. Anh ấy cũng không yêu ai nữa, bên cạnh cũng từng có vài cô gái nhưng chưa từng nghiêm túc với ai, tất cả chỉ là chơi đùa chút thôi.

“Cậu nói tình cảm giữa con người, tình yêu có trước hay phải có bản tính trước?” Tô Trạm uống một hớp rượu, cay đến mực anh phải cau mày lại: “Sướиɠ.”

“Cái này không phải hỏi cậu sao? Cậu trải qua nhiều nhất còn gì.” Thẩm Bồi Xuyên uống cùng anh ấy một ly.

Tô Trạm hất cằm nhìn Tông Cảnh Hạo: “Nên hỏi cậu ta, lúc đầu cậu ta với Bạch Trúc Vi không phải là vì không chịu đủ kiên định nên mới tốt với người ta còn gì?”

Bởi vì ngủ với người ta một đêm nên phải chịu trách nhiệm, yêu đương với người ta, sau này lại bởi vì bị lừa một lần mà không cần người ta nữa.

Đấy là có tình hay vô tình?

Tông Cảnh Hạo nhìn lại anh ấy: “Ăn no rồi gợi đòn à?”

“Chỗ này không có người ngoài, tôi nói cũng chỉ là nói sự thật thôi, cậu lấy đi lần đầu của người ta, lại ruồng bỏ người ta, cậu nói xem việc đó có nên hay không?” Tô Trạm uống hai ly rượu, giọng nói cũng không to lên mấy phần.

Bên phải bình phong có một người phụ nữ đang ngồi, nghe thấy giọng nói đó thì chợt ngưng lại.

Allen nói lại rất to: “Đàn ông đúng là chẳng có thằng nào tốt.”

Chỗ này là Tần Nhã chọn, cô ấy nói quán này được đánh giá rất tốt trêи mạng, không gian đẹp, màu sắc cũng hài hoà, nhưng không ngờ phòng vip chỉ có một tấm bình phong để ngăn vách, không hề cách âm tẹo nào.

Lâm Tân Ngôn cảm thấy giọng nói có vẻ quen thuộc, cô khẽ nghiêng người quay đầu về sau, nhìn người bên đó qua kẽ hở.

Chỉ nhìn thấy tay của Tô Trạm đang đặt trêи vai Tông Cảnh Hạo: “Nói thật, cậu đã từng thích Bạch Trúc Vi tí nào không, hay tại vì cậu gặp người ta nên mới phải chịu trách nhiệm?”

Lâm Tân Ngôn ngừng thở, cô cũng muốn biết đáp án của câu hỏi đó.

Ngón tay cô ấn vào những hoa văn được khắc trêи chiếc ghế.

Tông Cảnh Hạo ống một hớp rượu: “Cũng có chút.”

Anh chưa từng động lòng với Bạch Trúc Vi, sau này anh với cô ta ở với nhau đúng là chỉ vì chịu trách nhiệm cho đêm đó thôi. Tuy đêm đó anh không tỉnh táo nhưng những điều tốt đẹp mà nó mang lại đến bây giờ anh vẫn không thể nào quên được.

Nếu nói không yêu, nhưng anh lại không thể nào quên được tối hôm đó.

Vậy mới nói, có chút chút.

Tô Trạm chép miệng: “Vậy nên mới nói, có ȶìиɦ ɖu͙ƈ trước thì mới càng thêm cảm tình.”

Dù gì lúc Tông Cảnh Hạo ngủ cùng Bạch Trúc Vi anh cũng không yêu cô ta, ngủ một lần lại thích cô ta một chút, thế chẳng phải ȶìиɦ ɖu͙ƈ có thể bồi đắp thêm tình cảm còn gì?



“Logic của luật sư đúng là kinh khủng thật.” Thẩm Bồi Xuyên nhìn Tô Trạm, tặng anh ấy một ngón cái.

Tô Trạm liếc anh ấy: “Cậu đừng cho rằng người khác đều như cậu, ba mươi mấy tuổi mà vẫn là một thằng đàn ông trong trắng.”

Thẩm Bồi Xuyên: “…”

Anh muốn chửi một câu, moá nhà cậu!

Bình phong bên này, Lâm Tân Ngôn ăn không được ngon, cô cũng không biết bản thân mình làm sao nữa.”

Không có khẩu vị nữa thôi.

“Đồ ăn ở đây không hợp khẩu vị à?” Tần Nhã hỏi.

Lâm Tân Ngôn gắp một miếng rau ăn, phủ nhận: “Đồ ăn ở đây rất ngon.”

“Lần đầu tiên tôi được ăn đồ Trung đúng vị như vậy.” Bà chủ William rất hài lòng với bữa tối hôm nay. “Hơn nữa không gian ở đây cũng rất đẹp, mang đập chất Trung Hoa, tôi rất thích.”

“Bà vừa ý là được, lần làm ăn với Trung Quốc lần này nhất định sẽ không làm bà thất vọng.” Tần Nhã rót một ly rượu cho bà ấy.

“Không uống nữa, tôi ăn đủ rồi, chúng ta nên về thôi.” Tuy bà chủ William có phong thái rất tốt nhưng dù gì bà ấy cũng đã tuổi cao rồi, sức lực có hạn.

“Mình cùng đi với bà.” Allen cũng cảm thấy mệt, xuống máy bay cô ấy vẫn chưa nghỉ ngơi tử tế mà đi thẳng đến cửa hàng, bây giờ cảm thấy hơi mệt, cô ấy cũng cần nghỉ ngơi.

“Tôi tiễn hai người đi.” Lâm Tân Ngôn đứng dậy nói.

“Không cần, không cần.” Allen nhìn cô phẩy phẩy tay: “Cậu cũng bận ở cửa hàng cả ngày rồi, cũng nên về xem trẻ thế nào.”

“Vậy tôi đưa xe cho cô.” Tần Nhã đưa chìa khoá xe của mình cho Allen.

Allen cầm chìa khoá rồi dìu bà chủ William ra khỏi phòng vip.

Lâm Tân Ngôn xoa xoa mặt: “Chị đi thanh toán.”

Tần Nhã đi cùng cô: “Chị Lâm, em thấy tâm trạng của chị không được tốt lắm.”

Lâm Tân Ngôn phủ nhận: “Vậy à?”

“Đúng vậy, cả ngày hôm nay chị khá vui cơ mà, sao đến lúc ăn cơm lại thấy sắc mặt chị thay đổi vậy?”

“Chị vui mà.” Lâm Tân Ngôn nặn ra một nụ cười, cửa hàng sắp được mở rồi, cô vui còn không kịp nữa.

Tần Nhã cười.

Sắc mặt Lâm Tân Ngôn sụp vỡ: “Biểu cảm của chị viết rõ lên trêи mặt như thế à?”

Tần Nhã gật đầu.

Nghĩ kỹ lại xem tại sao mình lại không vui nữa?

Là do cô biết Tông Cảnh Hạo từng ngủ với Hà Thuỵ Lâm nên cô không vui à? Hay vì Tông Cảnh Hạo từng thích Hà Thuỵ Lâm nên cô không vui?

Cô không biết rằng, tóm lại cô vẫn rất không vui.

Lâm Tân Ngôn hít sâu một hơi, cô lấy lại tinh thần rồi ra ngoài thanh toán.

“Phòng chữ Càn tất cả hết 17.4 triệu.”

Lâm Tân Ngôn rút thẻ ra thì đột nhiên cô bị một bóng người màu đen che phủ, có người đã đưa thẻ lên trước cô: “Quẹt tấm thẻ này đi.

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi