MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

Tông Cảnh Hạo không đáp lại dư thừa, hắn không biết nói lời ngon ngọt nịnh nọt, cũng không thích thế. Hắn mở cửa lên xe.

Thẩm Bồi Xuyên khoác tay lên vai Tô Trạm: “Đi, tôi đi uống với cậu vài ly.”

Tô Trạm vỗ vai hắn nói: “Được.”

Một bên khác, Tông Cảnh Hạo lái xe thẳng đến bệnh viện.

Lâm Tân Ngôn đứng bối rối trước cửa bệnh viện.

Khoảng thời gian này, ngay cả nơi xếp hàng đăng ký ban ngày cũng yên tĩnh.

Lúc Tông Cảnh Hạo đến đã là nửa tiếng sau.

Lâm Tân Ngôn nhìn thấy xe của hắn thì đi tới, Tông Cảnh Hạo đỗ xe lại, Lâm Tân Ngôn mở cửa xe ngồi vào.

“Tô Trạm đi đâu rồi?” Lâm Tân Ngôn thắt dây an toàn, nói.

“Có Thẩm Bồi Xuyên rồi.” Tông Cảnh Hạo không chớp mắt, thản nhiên nói.

Có người ở bên khuyên bảo một chút, cô cũng yên tâm.

Bây giờ đã hơn hai giờ, Lâm Tân Ngôn dựa vào ghế, ngủ thϊế͙p͙ đi lúc nào không hay.



Đã quá muộn rồi, cô buồn ngủ.

Tông Cảnh Hạo khẽ giảm tốc độ xe, lái xe từ từ ổn định. Sau khi về đến biệt thự, hắn đỗ xe xong, lúc này Lâm Tân Ngôn đã ngủ say, hoàn toàn không biết đã về đến nhà.

Tông Cảnh Hạo đi tới, mở cửa xe bên này ra, khom người cúi xuống ấn mở dây an toàn, ôm cô xuống xe.

Lâm Tân Ngôn đang ngủ say, bỗng nhiên bị người khác động vào người, cô rất bực mình, người ngọ ngoạy, lầu bầu một tiếng rồi nhanh chóng tìm một tư thế thoải mái trong lòng Tông Cảnh Hạo để tiếp tục ngủ say.

Tông Cảnh Hạo ôm cô vào nhà. Trình ɖu͙ƈ Tú đi uống nước buổi đêm, trùng hợp nhìn thấy Tông Cảnh Hạo ôm Lâm Tân Ngôn đến.

Bà nhìn đồng hồ, ba giờ đêm.

“Muộn thế này mới về à?” Bà nhỏ giọng hỏi.

Tông Cảnh Hạo ừm một tiếng, có lẽ là vì ở chung với nhau, giống như người rất gần gũi với mình, tự nhiên trả lời một câu.

Đầu tiên Trình ɖu͙ƈ Tú sững sờ, sau đó mắt mũi mở to, hắn, thế mà hắn lại nói chuyện với bà.

Lại còn ôn hòa nhã nhặn thế nữa chứ.

Bà không cả uống nước liền xoay người quay trở lại phòng, lúc định đẩy cửa vào, dường như lại nghĩ tới điều gì, bà bèn đẩy cửa phòng Tông Khải Phong.



Lúc này, Tông Khải Phong đang ngủ say.

Bà khom người lay ông dậy: “Ông tỉnh lại đi.”

Tông Khải Phong đang ngủ mơ mơ màng màng, hình như nghe thấy có người gọi mình, đành từ từ mở mắt, xuyên qua ánh sáng yếu ớt, ông dường như nhìn thấy Trình ɖu͙ƈ Tú, lúc này không phải bà nên ở trong phòng Lâm Nhụy Hi à?

Sao lại xuất hiện ở đây?

“Khúc mắc nhiều năm như vậy, bà đừng vội vàng hấp tấp.” Có hi vọng thì sẽ có thất vọng.

Tông Khải Phong không muốn làm bà thất vọng.

Trình ɖu͙ƈ Tú nói: “Tôi biết.”

Kỳ thật trong lòng không tỉnh táo.

Bà đã bị niềm vui choáng ngợp đầu óc.

Tông Khải Phong đã sinh sống với bà hơn 20 năm, vẫn hiểu rõ bà. Lúc này, vốn không hề nghe vào đầu những gì ông nói.

Lúc này, chỉ sợ ông nói gì thì bà cũng không nghe. Vẫn nên chờ bà tỉnh táo lại rồi ông nói sau.

Tông Cảnh Hạo ôm Lâm Tân Ngôn lên cầu thang, đi vào phòng.

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi