MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

Tô Trạm không xúc động. Không phải hắn muốn đi chất vấn cái gì, chỉ là muốn hỏi Lâm Tân Ngôn một chút xem Tần Nhã đi đâu, đại khái lúc nào có thể khôi phục, như thế trong lòng hắn mới có chuẩn bị được.

Từ hôm qua đến bây giờ, Thẩm Bồi Xuyên vẫn luôn ở bên cạnh hắn.

Hắn suy nghĩ rõ ràng, hắn muốn chuộc tội cũng được, sám hối cũng được, vẫn phải đợi đến khi sức khỏe Tần Nhã hồi phục. Nếu như bây giờ hắn nhất định phải cầu xin Tần Nhã tha thứ cho hắn thì sẽ chỉ khiến cô phiền não hơn, ảnh hưởng đến việc cô hồi phục sức khỏe. Hiện tại nguyện vọng duy nhất của hắn chính là Tần Nhã có thể khôi phục sức khỏe và dung mạo.

“Tôi rất tỉnh táo.” Tô Trạm cười khổ một tiếng, hắn nhìn Thẩm Bồi Xuyên đuổi đến trước mặt hắn, bàn tay nặng nề rơi lên vai hắn, không nói nhiều.

Giữa đàn ông với nhau chỉ cần một ánh mắt là đủ.

Thẩm Bồi Xuyên nắm chặt vai hắn, an ủi: “Cậu có thể nghĩ rõ ràng, tôi yên tâm.”

Mấy ngày nay Tô Trạm thực sự khiến người khác lo lắng, bây giờ có thể nghĩ rõ ràng, hắn ta cũng yên tâm hơn.

“Chị dâu.” Thanh âm Tô Trạm hơi thấp. Trước mặt Lâm Tân Ngôn, hắn áy náy.

Lâm Tân Ngôn nhìn dáng vẻ của hắn thì biết đại khái hắn đã nghĩ rõ ràng rồi, nói: “Cậu yên tâm, cô ấy khỏe lên rồi, tôi chắc chắn sẽ nói cho cậu biết cô ấy ở đâu.”

Tô Trạm gật đầu nói được, hắn trịnh trọng gọi Lâm Tân Ngôn một tiếng chị dâu: “Cô ấy, đành gửi gắm chị rồi.”

“Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy.” Lâm Tân Ngôn biết Tô Trạm đã hiểu, cũng an ủi.

“Trong khoảng thời gian này, điều chỉnh bản thân cho tốt.” Lâm Tân Ngôn nói đầy ý vị.



Tô Trạm hiểu rõ ý tứ của Lâm Tân Ngôn: “Lưu Phi Phi là mối tình đầu của tôi. Cô ta đột nhiên xuất hiện, trong lòng tôi hốt hoảng mới khiến cô ta thừa cơ tổn thương Tần Nhã. Tôi biết, tất cả những điều này đều do tôi mà ra. Chờ cô ấy khỏe rồi, tôi nhất định sẽ sám hối với cô ấy.”

Lâm Tân Ngôn cũng không muốn can thiệp vào chuyện tình cảm của họ.

Tình cảm là chuyện của hai người, người ngoài chỉ có thể khuyên, không thể quyết định bất kỳ điều gì.

“Đợi cô ấy khỏe rồi, hai người tự nói chuyện với nhau.” Lâm Tân Ngôn nói: “Đi thôi.”

Cô còn phải quay về cửa tiệm, Tông Cảnh Hạo cũng nên về công ty.

Đi ra khỏi sân bay, Tông Cảnh Hạo mở cửa xe, để Lâm Tân Ngôn lên xe: “Đi đến công ty nhé?”

Lâm Tân Ngôn ngồi lên xe, thắt dây an toàn, nói: “Không, em đến tiệm.”

Lúc đầu cô còn muốn viết bài về lụa the hương vân, nhưng mà vì chuyện của Văn Khuynh, hiện tại cô chỉ có thể bỏ ngỏ.

Nhắc tới cũng trùng hợp, khách sạn Đế Hào ở ngay trêи đường hắn quay về công ty, bình thường những chuyện như thế này hắn sẽ gọi Quan Kình giúp hắn lấy.

Vì tiện đường nên tự hắn đi.

Hắn tìm tới phòng số 808, ấn chuông cửa.

Rất nhanh, cửa phòng được mở ra.

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi