MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dưới sự giúp đỡ của Thiệu Vân, Lâm Tân Ngôn ở lại thành phố C, nơi ở rất yên tĩnh, hợp với ý của cô.

Sau khi ổn định chỗ ở, cô gọi điện cho bà chủ Willam, nói muốn ngừng kinh doanh cửa hàng quần áo ở thành phố B, về đã lâu như thế, xảy ra rất nhiều chuyện, dường như cô không đoái hoài đến cửa hàng, kinh doanh cũng không tệ lắm, nhưng bây giờ cô lại không ở thành phố B, vì thế không muốn tiếp tục làm.

Bà chủ Willam đã nghe Allen nói tình hình bên này, bà hiểu Lâm Tân Ngôn, nên đồng ý với yêu cầu của cô, vốn dĩ lúc đó cô cũng bất đắc dĩ.

Bà hỏi Lâm Tân Ngôn có quay lại làm nhà thiết kế ở LEO nữa không.

Lâm Tân Ngôn nói không làm nữa.

Gần đây cô rất bận, bởi vì chuyện bản thân muốn làm không hề đơn giản, vì thế không muốn tiếp tục làm nhà thiết kể ở LEO nữa, đành phụ tấm lòng trọng dụng của bà chủ Willam dành cho cô.

Nếu lúc đầu không phải là bà chủ Willam, cô không thể trưởng thành nhanh và có một mức độ nổi tiếng nhất định như thế này.

Mặc dù cô từng đến tìm Thiệu Vân, nhưng cô không dùng số tiền Văn Nhàn để lại cho cô, đến chỗ ở cũng là cô tự bỏ tiền ra, trước đó cô cũng tích góp được kha khá, vốn dĩ là chuẩn bị cho hai đứa con, bây giờ e rằng phải lấy ra để làm việc khác.

Có điều, cô cam tâm tình nguyện, cô muốn làm chút gì đó cho nhà họ Trình, khi con người ta trở nên bận rộn thì sẽ không suy nghĩ linh tinh nữa, thời gian cũng sẽ trôi qua nhanh.

Chớp mắt cái cô đã ở đây một tháng, hai đứa con cũng đã quen với cuộc sống ở đây, cô cho bọn trẻ đi học mẫu giáo, để sau này chúng có thể nhanh chóng thích ứng được với trạng thái học tập và cuộc sống tiểu học.

Trong một tháng ở đây, còn có một chuyện, Tần Nhã quay về rồi, diện mạo rất khác so với trước đây, nhưng trông tinh thần rất tốt, cô không hề hỏi về Tô Trạm, dường như con người này chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của cô.



Không biết là đã buông thật rồi hay vẫn còn giữ trong lòng, tóm lại cô không hề hỏi đến chuyện của Tô Trạm, Lâm Tân Ngôn cũng không nhắc trước mặt cô.

Trông có vẻ bận bịu nên cũng không có thời gian nghĩ đến chuyện tình yêu.

“Thêu thùa thực sự không phải một chuyện đơn giản.” Tần Nhã nhìn thợ thêu đang đâm từng đường kim mũi chỉ thêu hình phượng hoàng trêи vải Hương Vân, cô hơi nheo mày lại, nghĩ bụng con phượng hoàng này bao giờ mới thêu xong? Đã nửa tháng rồi mới thêu được một nửa, còn rất nhiều thứ chưa thêu.

Cô cảm thấy nếu chỉ dựa vào thêu tay, hoàn thành xong một bộ quần áo ít nhất phải mất nửa năm.

“Đây cũng không phải cách, vải quá mỏng, không thêu bằng máy được, hơn nữa cũng không giống như thêu tay.” Chiếc đầm màu xanh nhạt Lâm Tân Ngôn lộ ra cách tay nhỏ trắng, bây giờ đã là mùa hè, trời rất nóng.

Trong một tháng, cô mở phường thêu của riêng mình, đương nhiên phường thêu không phải mục đích cuối cùng của cô, mà thông qua một vài cách thức đặc biệt, để sợi Hương Vân nhìn thấy mặt trời một lần nữa, bước tới sự huy hoàng trước đó.

Tần Nhã biết ý đồ của Lâm Tân Ngôn, chỉ là hơi sốt ruột: “Có hai mươi bộ mà cần phải thêu rất nhiều, công trình này quá lớn, e rằng mấy người thợ thêu này phải thêu mất hai năm.”

Lâm Tân Ngôn ngẩng đầu nhìn cô, nói: “Đừng vội, chị nghĩ không mất nhiều thời gian đâu, chúng ta sẽ có rất nhiều thợ thêu.”

Bởi vì muốn tìm thợ thêu giỏi không hề đơn giản, thế nên cô đã nhờ Thiệu Vân giúp cô tìm thợ thêu giỏi khắp đất nước, điều trùng hợp là sáng sớm nay cô nhận được điện thoại của Thiệu Vân, nói đã tìm được chín người thợ thêu tay nghề giỏi.

Mới mấy ngày đã tìm được rồi.

Thời gian một tháng nói dài thì cũng không dài lắm, nói ngắn thì cũng chẳng phải, quãng thời gian này có thể xảy ra rất nhiều chuyện, Lâm Tân Ngôn đã yên ổn ở thành phố C, hơn nữa đang làm chuyện mà bản thân mong muốn, tiến độ ổn định có sự phát triển.Mê Vợ Không Lối Về - Chương 479: Lợi bất cập hại

Thẩm Bồi Xuyên trói người vào cột nhà, người đàn ông, không, không thể coi là người đàn ông, có lẽ nên gọi là cậu thanh niên. Nhìn mặt vẫn chưa vị thành niên, dáng người không cao lắm, nhuộm tóc vàng, gầy gầy, nhìn Thẩm Bồi Xuyên với ánh mắt hoang mang lo sợ: “Các, các người là ai? Sao lại trói tôi?”

Thẩm Bồi Xuyên không thích phí lời với hạng người này, đưa một bức ảnh cho cậu ta, người trong bức ảnh là gã đàn ông uy hϊế͙p͙ Lâm tân Ngôn và bị xe tông chết.

Cũng chính là anh Đường của thanh niên này.

“Quen không?” Thẩm Bồi Xuyên lạnh lùng nói.

“Bắt cậu rồi, chắc chắn đã biết rõ tình huống của cậu, mới mười năm tuổi đã làm du côn đầu đường xó chợ với anh Đường của cậu, mặc dù không có nhiều án lớn, nhưng án nhỏ cũng không ít, nếu biết điều thì thành thật khai báo, để tránh bị ăn đánh, đau thân xác mà còn phải ngồi tù.”

Thanh niên này sống ở trêи núi, còn chưa học xong tiểu học đã lăn lộn cùng anh Đường, bởi vì tuổi nhỏ, không có nhà xưởng nào cần công nhân ít tuổi như thế này, vì thế liền theo anh Đường, anh Đường cậu ta đã lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm, có mười mấy thằng đệ đi theo anh ta, ngày thường kiếm sống bằng cách làm việc nhận tiền của người ta để làm việc.

“Cậu biết anh Đường của cậu chết thế nào đúng không? Điều tôi muốn hỏi là, hôm đó các người đi uy hϊế͙p͙ người ta, là nhận chỉ thị của ai?” Thẩm Bồi Xuyên hỏi một lần nữa.

“Tôi nói hết những chuyện mình biết thì anh sẽ thả tôi sao?” Thanh niên chưa từng trải qua chuyện gì lớn, cũng không có khả năng chịu đựng áp lực, vì thế không cần Thẩm Bồi Xuyên ra tay đã tự mình nhận tội.

Thẩm Bồi Xuyên không nghe ngay lập tức: “Cậu đợi một lát rồi nói.”

Anh gọi điện cho Tông Cảnh Hạo, có lẽ sẽ tới ngay thôi, bây giờ cậu ta nói rồi lát nữa anh vẫn phải truyền đạt lại, chi bằng đợi một lát để anh đích thân nghe.

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi