MUA BÁN HÔN NHÂN



(21).

End.Quan Tư Mặc lái xe gần tới trung tâm thành phố liền dừng lại ném chìa khoá xuống sông, sau đó gọi cho cảnh sát nói địa chỉ rồi tự bắt taxi về.Năm tên áo đen đã bị cảnh sát bế đi, cô cũng không có gì phải lo lắng.6 giờ tối, cô cùng Cố Lăng Thần về Cố gia ăn bữa cơm đoàn viên.

Khỏi nói Cố phu nhân nhìn thấy cô vui mừng thế nào, trong bữa ăn còn luôn gắp thức ăn cho cô.

Quan Tư Mặc thật sự rất cảm động, chỉ tiếc không thể rơi nước mắt.Cố Lăng Phong thì luôn miệng "Đại tẩu đại tẩu!", còn hẹn cô một dịp đánh bài để lấy lại vốn, tất nhiên là sẽ cược nhiều tiền hơn.Cô nhìn từng gương mặt một, tất cả họ đều đang mỉm cười.

Thì ra đây chính là định nghĩa gia đình, là ấm áp, là tràn đầy tình thương.Sau khi ăn xong, Cố Lăng Thần lái xe đưa cô đến một nơi rất đẹp, là một đài quan sát bốn phía làm bằng kính trong suốt.


Từ trên cao nhìn xuống, có thể nhìn bao quát cả thành phố đang lên đèn, thực sự rất mộng mơ."Cố Lăng Thần! Anh đưa em đến đây ngắm cảnh thành phố hả?"Cô suиɠ sướиɠ nắm lấy cánh tay của hắn lắc lấy lắc để.Hắn dịu dàng cúi xuống gảy vài sợi tóc loà xoà trước mặt cô, nhìn vẻ mặt phấn khích của cô mà cũng mỉm cười theo."BÙM"Pháo hoa đột nhiên bay lên, chiếu sáng khoảng trời tối tăm vô định, giống như những bông hoa rực rỡ kiêu sa khoe mình.

Mỗi một lần pháo được bắn lên, hợp thành từng chùm rồi lại tách ra.Giống như tình yêu, tan rồi lại hợp, hợp rồi lại tan.

Mỗi lần pháo hoa tan biến, đều mang theo cảm giác tiếc nuối, tiếc nuối vì vẫn chưa xem đủ.

Tình yêu cũng vậy, tan vỡ rồi đều mang cho người ta cảm giác tiếc nuối lẫn chua xót đau thương."Cố Lăng Thần, nhìn kìa! Lần đầu tiên em được xem pháo hoa ở khoảng cách gần như vậy đấy! Đẹp quá!"Cô không nhịn được phấn khích chỉ về phía trước, vẫn đinh ninh hắn hiện giờ đang ở đằng sau cô."Quan Tư Mặc! Lấy anh nhé...!"Giọng nói trầm khàn của hắn cất lên, nhưng không lạnh lẽo, là sự ấm áp, khiến bất kỳ ai cũng phải đổ gục.Cố Lăng Thần quỳ xuống, chiếc nhẫn cưới nằm gọn trong lòng bàn tay, ngón tay hắn thon dài, ôn nhuận như ngọc.Quan Tư Mặc thực sự rất bất ngờ.

Trong giờ phút này, thật sự cô không biết nói thế nào, càng không biết phải phản ứng ra sao."Anh...anh...chúng ta đã kết hôn rồi mà!""Ừ! Nhưng đó là kết hôn theo sắp đặt, anh chưa bao giờ đến nhà hỏi cưới em, cũng chưa từng cầu hôn em..."Cô chợt cảm thấy tay chân mình bủn rủn, không hiểu sao nơi sống mũi lại cảm thấy cay cay.

Dòng nước nóng hổi từ khoé mắt chảy xuống nơi gò má, mang theo sự xúc động không diễn tả được thành lời.Cô muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị chặn lại, sao lại là lúc này chứ? Cô còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý nữa mà!Hắn ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt cô.

Cô đột nhiên nhìn thấy, trong ánh mắt như nước hồ thu phẳng lặng của hắn hoàn toàn chỉ phản chiếu hình ảnh của mình.

Khuôn mặt anh tuấn phảng phất chút u buồn, hắn nhìn biểu cảm của cô hơi nhíu mày lại."Lần đầu tiên anh rơi nước mắt, vì nghĩ rằng em sẽ không thể tỉnh lại....Lần thứ hai anh rơi nước mắt, bởi vì em ở bệnh viện đã tháo chiếc nhẫn này trả lại anh...Vậy nên hôm nay anh ở đây, trịnh trọng cầu hôn em! Quan Tư Mặc, tất cả đã qua rồi, chúng ta bắt đầu lại, được không...?"Cô thật sự là bị Cố Lăng Thần làm cho cảm động mà.

Lần đầu tiên hắn nói nhiều như vậy, chắc cũng phải tập dượt sẵn.


Lời cầu hôn đẹp thế này, cô thật sự không tìm được lý do nào để từ chối.Cô mỉm cười, đưa tay ra để hắn đeo nhẫn.Cố Lăng Thần đứng dậy dịu dàng ôm lấy cô.

Quan Tư Mặc rúc vào lồng ngực hắn, cảm nhận rõ trái tim hắn đang đập rộn ràng.Khoan đã! Có gì đó không đúng!"Cố Lăng Thần! Lời cầu hôn của anh giống như bắt em chịu trách nhiệm vì làm anh khóc ấy!"Hắn nhìn cô cười uỷ mị:"Cứ cho là vậy đi! Em phải chịu trách nhiệm vì dám làm anh mất mấy giọt nước mắt quý giá chứ!""Biếи ŧɦái! Em không thèm nhận lời cầu hôn của anh nữa!""Nào! Kể cả em không chấp nhận, em vẫn là vợ anh, anh sẽ bắt em chấp nhận, nhưng là dùng biện pháp mạnh hơn!""Biếи ŧɦái, bỉ ổi!""Haizz! Trong mắt em anh luôn là một tên biếи ŧɦái bỉ ổi, anh quen...."Lời chưa hết, môi hắn giống như có gì chặn đứng.

Quá bất ngờ, chính hắn cũng không ngờ đến mình bị cưỡng hôn?Cô không ngần ngại kiễng chân vòng tay ôm qua cổ hắn.

Đôi môi ấm nóng của cô làm dịu đi sự lạnh lẽo trong hắn, bùng lên tình cảm nồng cháy.Cố Lăng Thần hơi cúi người, bàn tay hắn nhẹ nhàng nâng lấy gáy cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng luồn vào khuôn miệng nhỏ nhắn, quấn quýt không rời.

Đôi môi mỏng tham lam ngậm mút hết vị ngọt ngào nơi đầu môi cô, đem từng khoảnh khắc cất giữ thật kỹ nơi kí ức.Cảnh vật giống như ngừng chuyển động, thời gian trôi chậm lại hơn, lưu lại khoảnh khắc ngọt ngào còn đọng lại mãi mãi...."Càng ngày mức độ vô sỉ của em càng tăng cao rồi đó!" -Hắn nhẹ nhàng áp trán cô, khiến sống mũi hai người chạm nhau, ánh mắt ôn nhu cưng chiều vô hạn."Anh chẳng phải cũng thích sự vô sỉ của em lắm sao?""Ừ! Cả đời này em muốn vô sỉ với anh thế nào cũng được, nhưng mà chỉ với mình anh thôi!"Trên đài cao bốn bể trong suốt, cặp tình nhân ôm nhau rất hạnh phúc.

Giây phút này, cái gì cũng thể coi là vĩnh hằng.Nếu bạn hỏi rằng, thứ rượu gì khiến người ta say lâu nhất, có lẽ là rượu tình.


Không có vị mằn mặn như cocktail, không dễ say như Whisky, càng không đắng chát như những chai rượu rởm.

Nó giống như loại rượu thượng hạng hơn cả Shipwrecked 1907 Heidsieck, mang theo vị đắng cay mặn ngọt, không làm người ta say ngay tại chỗ, mà khiến người ta đắm chìm từ từ.

Đến khi phát hiện ra thì đã gây nghiện, không thể nào chữa khỏi được nữa....Rượu tình nồng thắm, ý tình nồng say...Chuyện tình cảm có lẽ vì thế mà để tự nhiên, nếu có duyên sẽ chẳng lạc.#hoànLỜI TÂM TÌNH CỦA TÁC GIẢ GỬI ĐẾN NHỮNG ĐỌC GIẢ THÂN MẾN:Sau một chặng đường dài, từ hài hước đến những ngọt ngào, buồn đau, thì hôm nay cặp đôi Cố Lăng Thần và Quan Tư Mặc của "Mua Bán Hôn Nhân" đã đi đến hồi kết với một cái kết có hậu.

Tớ xin chân thành cảm ơn các đọc giả đã ủng hộ tớ trong thời gian qua, thời gian ra truyện tớ không ngờ lượt view lại tăng nhanh như vậy, lúc truyện được tròn 1k view tớ đã suиɠ sướиɠ ôm điện thoại mà tự cười một mình.

Bản thân tớ có lẽ là một người không mấy may mắn, vì truyện của tớ viết thường không nhận được nhiều chú ý, cho nên có thể nói rằng, tác phẩm này giúp tớ có thêm động lực để viết thêm các tác phẩm khác, thử sức ở nhiều thể loại khác nhau.Cuối cùng một lần nữa xin cảm ơn các bạn đọc giả, cảm ơn vì đã ủng hộ tớ, cảm ơn vì đã thích truyện của tớ! Có lẽ văn phong của tớ không tốt bằng những author khác, nhưng tớ chắc chắn sẽ cải thiện!Chúc các bạn một ngày tốt lành!Thân ái!Nhật Hạ.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi