NAM CHỦ BỆNH KIỀU, SỦNG LÊN TRỜI

Tô Yên:

"..... Sao ta ở trong truyện lại thảm như vậy?"

"Ký chủ, chị là vai ác lớn nhất. Vai ác có trách nhiệm phụ trợ vai chính quang huy vĩ đại."

Tiểu Hoa nói xong, tựa hồ cảm thấy lời này đối với ký chủ quá tàn nhẫn.

Sau đó vội vàng đền bù

"Ký chủ, không quan trọng, chị không phải đã thay đổi quyển sách này sao, cho nên... ách... hẳn là sẽ không chết. Chỉ cần chị không cùng nam chính kết thù."

Rốt cuộc, kịch bản trong sách đều cùng một loại.

Trời đất bao la, vai chính lớn nhất.

Cùng vai chính đối đầu?

Hừ, không có cái vận khí kia thì vẫn là cách xa một chút cho lành.

Nàng lên tiếng

"Vậy trong truyện, Nam chủ gọi là gì?"

"Ừm, chờ Tiểu Hoa nhìn một cái. Ah có, Phượng Dụ."

Tiểu Hoa ôm một quyển 《 tên học 》 tấm tắc rung động.

Nhìn cái tên này.

Phượng, đại biểu vua của muôn loài chim.

Dụ, đại biểu cả đời thanh nhã vinh quý, vừa dũng vừa mưu, danh lợi song thu.

Ý nghĩa thanh nhã vinh quý vương giả.

Mà nhân vật Phượng Dụ trong truyện đúng là như thế.

Danh hào Tiên Tôn, được toàn bộ thanh tu giới tôn sùng.

Thiên tài từ nhỏ, xuôi gió xuôi nước, trong truyện lúc cuối cùng, còn giết chết mối họa lớn nhất, ma giáo giáo chủ, thanh danh lại càng vang vọng Tu Tiên giới.

Vô luận là ma tu hay là thanh tu, không người dám chọc.

Mấu chốt là người này không màng danh lợi, mấy thứ này đều không nghĩ tới.

Tô Yên lên tiếng

"Nội dung quyển sách kia em đều có thể xem?"

"Tiến độ đang biểu hiện Tiểu Hoa chỉ có thể đọc đến 90%, còn có 10% phiên ngoại, đại khái là một ít cái gì tự thuật gì đó đi."

Tới lúc này, nội dung cơ bản đã rõ ràng.

Tô Yên nghe tên Phượng Dụ này, bất tri bất giác, lẩm bẩm ra tiếng.

Mà vốn dĩ, Tiểu Dụ đồng chí ôm giáo chủ đại nhân nhà mình đến trong lòng sung sướng hướng khách điếm mà đi.

Sau đó, liền nghe được giáo chủ đại nhân lầm bầm lầu bầu.

Bước chân lập tức dừng lại.

Tiểu Dụ cúi đầu hỏi

"Giáo chủ, ngài vừa mới nói Phượng Dụ? ngài biết hắn?"

Trong lòng nghĩ, đại khái là cái danh hào Tiên Tôn kia nên Tô Yên mới nghe qua hắn đi?

Vừa lúc, cũng muốn nhân cơ hội này nói ra thân phận thật của mình.

Miễn ngày sau phiền toái.

Trên mặt hắn mang theo nụ cười nhợt nhạt, liền nhìn thấy Tô Yên lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc

"Hắn không phải người tốt."

Tô Yên đối với Phượng Dụ tiến hành nhận xét tổng hợp đủ loại phương vị, đưa ra một cái đánh giá như vậy.

Thành công làm cho ý cười trên mặt Phượng Dụ cứng đờ.

Một lúc lâu sau, hắn mới tìm về thanh âm của mình, làm bộ dường như không có việc gì

"Giáo chủ giống như thật không thích hắn a, là hắn lúc trước làm việc gì khiến giáo chủ chán ghét sao?"

Tô Yên ngã vào trong lồng ngực hắn, duỗi tay túm vạt áo hắn, nhẹ nhàng lôi kéo

"Không có."

Nàng lắc đầu, Phượng Dụ sắc mặt đang muốn ấm lại, liền nghe Tô Yên nói tiếp một câu

"Hắn về sau sẽ làm, cho nên ta chán ghét hắn."

Khẩu khí chắc chắn.

Làm Phượng Dụ sắc mặt lại lần nữa cứng lại.

Xem ra lúc trước, ấn tượng Tô Yên đối với mình không được tốt.

Hắn nhìn Tô Yên, yên lặng nuốt xuống lời đang định nói.

Ừm, trước tiên hắn vẫn nên nói chuyện cẩn thận với giáo chủ nhìn xem nàng rốt cuộc đối với "Phượng Dụ" có bao nhiêu chán ghét rồi lại quyết định nói ra thân phận sau vậy.

Nếu như nàng chán ghét đến nỗi hận không thể giết mình, thì tốt nhất vẫn nên giấu luôn đi.

Bản thân hắn rất ít xuất hiện trước mặt mọi người, người quen biết hắn có thể đếm trên đầu ngón tay.

Hơn nữa biết hắn ở bên cạnh Tô Yên, chỉ có chưởng môn Khanh Ngọc Sơn.

Ưm, nếu vẫn luôn cùng giáo chủ ở Ma giáo, luyện tập song tu, chắc hẳn thân phận của hắn sẽ không bị vạch trần.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi