NGẬN THUẦN NGẬN ÁI MUỘI

"Alo? Tao là Dương Minh, tao đến công viên Hương Sơn rồi, bây giờ làm như thế nào?" Dương Minh đứng trước cửa công viên, gọi điện cho bọn bắt cóc.

Hôm nay là ngày mồng ba tháng một, hơn nữa lại là chiều tối mùa đông, trong công viên không có mấy người, rất vắng vẻ.

"Ồ? Mày đến rồi à? Được, mày bây giờ từ cổng chính công viên đi vào, sau đó đi theo chỉ dẫn của tao" Người bên kia nói.

"Tao đi" Dương Minh nhíu mày, đi theo lời trong điện thoại, vào công viên, đi theo đường chính ở cổng: "Sau đó sao?"

"Sau đó, thấy cây phía trước không? Cây to nhất" Người kia hỏi.

"Thấy." Dương Minh vừa trả lời, hắn bắt đầu dùng dị năng tìm kiếm xung quanh. Nghe giọng của đối phương, chẳng lẽ hắn đang ở gần đây giám sát mình.

Dương Minh vừa đi đến cây cổ thụ, vừa âm thầm quan sát xung quanh. Nhưng đáng tiếc chính là trong phạm vi mấy trăm mét, không có gì khác thường. Ngoại trừ mấy lão già đang ngồi uống rượu ra, không có ai khác.

"Tao đến trước cây rồi" Dương Minh nói. Hắn đành không tìm kiếm nữa, không biết đám người này đứng ở đâu quan sát mình.

"Ồ? Mày đến rồi à?" Đối phương nói: "Mày ra phía sau cây, có một cái hang, thấy không?"

Hang? Dương Minh ngạc nhiên, chẳng lẽ bọn này lập trụ sở trong hố cây? Sao giống tổ chức gián điệp vậy? Còn lập trụ sở trong hố cây?

Đang khi Dương Minh suy nghĩ miên man, đầu bên kia dở khóc dở cười nói: "Mày thấy cái hang đó chưa? Đưa tay vào. Có một viên gạch đặt trên, bên dưới có một túi nilon, cầm nó ra, bên trong viết điều mày cần làm"

"Gì?" Dương Minh ngạc nhiên, lăn qua lăn lại một lúc chính là vì lấy một cái túi sao?

"Được rồi, bây giờ mày làm theo chỉ dẫn trong tờ giấy đó đi" đối phương nói xong liền dập máy.

Dương Minh thầm chửi mười tám đời đối phương, sau đó mở túi ra, bây giờ đang đêm, chữ viết trên đó sao có thể nhìn được? Đám bắt cóc này có đầu óc hay không?

Lúc này công viên không có đèn đường, tối đen. Chẳng qua với mắt của Dương Minh, trong bóng đêm cũng có thể nhìn thấy đồ, vì thế thuận lợi đọc được nội dung ở trên đó.

Chẳng qua Dương Minh vẫn sợ có người đang giám sát mình, vì vậy giả vờ rút điện thoại ra, bật đèn chiếu vào tờ giấy giống như đang đọc vậy.

Chẳng qua sự thật chứng minh hành động này của hắn là thừa. Đám Lý Minh Nhật không có mặt ở công viên Hương Sơn.

"Mày làm cái mẹ gì thế? Phiền phức như vậy?" Vương Long mắng thằng tiểu đệ của mình: "Đây mà là làm khó sao?" " Vương tổng, anh đừng tức, anh không xem phim bắt cóc của nước ngoài sao? Anh xem trong phim sẽ thấy đám bắt cóc đều bắt người mang tiền chuộc đến đi quanh quanh sao?"

"Nhưng tao cảm thấy mày trực tiếp nói cho hắn, cùng với việc cho hắn làm theo tờ giấy thì có gì khác nhau" Lý Minh Nhật cũng trừng mắt nhìn tên tiểu đệ.

"Cái này khác nhau nhiều. Thế này có vẻ chúng ta là chuyên nghiệp, hắn sẽ không thể coi thường chúng ta" Tên tiểu đệ nói.

"Ừ, cũng đúng, có lý" Vương Long nghe xong gật đầu.

Nhưng Dương Minh lại không nghĩ như vậy. Cái mẹ gì mà bắt cóc chuyên nghiệp, rõ ràng là nghiệp dư, nhưng lại muốn ra vẻ chuyên nghiệp. Đây là suy nghĩ lúc này của Dương Minh.

Đám bắt cóc chuyên nghiệp trong phim, đều bảo người mang tiền chuộc đến đi tới đi luy, có mục đích, không đi loạn. Bọn chúng đều nghĩ biện pháp giảm bớt nguy hiểm.

Chẳng qua tên bắt cóc đang hướng dẫn Dương Minh lại không hề có mục đích đó. Dương Minh không thấy việc mình chạy đến công viên Hương Sơn lấy tờ giấy, so với việc đối phương trực tiếp nói cho mình nội dung trong tờ giấy có gì khác nhau.

Hơn nữa trên tờ giấy viết càng khó hiểu. Bên trên viết từ đây đi về phía cổng chính công viên mười mét, sau đó đi sang phải mười mét, sau đó lại đi sang trái hai mươi mét, sau đó lại đi về bên trái mười mét, sau đó lại đi tiếp về bên trái ba mươi mét.

Dương Minh cũng đâu có ngu gì, suy nghĩ một chút là biết những gì tờ giấy viết, đi một vòng lại về chỗ cũ, đây là kiểu gì.

Dương Minh tiếp tục nhìn tờ giấy: "Thực hiện xong, gọi điện cho tao"

Dương Minh không đi, trực tiếp gọi cho bọn bắt cóc: "Này, tiếp theo phải làm gì?"

"Dát, mày làm theo chỉ dẫn trên tờ giấy?" Đối phương hỏi.

"Ừ" Dương Minh hừ một tiếng.

"Ha ha, sau đó mày phát hiện mày bị lừa, mày lại về chỗ cũ đúng không? Ha ha ha ha" đối phương rất vui sướng, cười phá lên.

Dương Minh thầm mắng trong lòng: "Đồ ngu" nhưng không nói gì hết. Bây giờ điều này gián tiếp chứng minh đám bắt cóc không ở gần đây.

Bọn chúng không thấy những gì Dương Minh đang làm, Dương Minh chỉ nói dối một câu là biết.

"Cười đủ chưa? Sau đó làm gì?" Dương Minh lạnh lùng cắt tràng cười của đối phương, hỏi.

"Sao? Bị lừa nên tức?" đối phương cười nói.

"Có chuyện nói mau, đánh rắm cái mẹ gì" Dương Minh ra vẻ tức giận.

"Ha ha ha. Sướng thật, được, bây giờ mày ra khỏi công viên đi, sau đó bắt taxi đến xưởng sửa chữa ô tô Hồng Vận" Tên tiểu đệ nói.

"Tao biết rồi" Dương Minh thản nhiên nói.

Xưởng sửa chữa ô tô Hồng Vận? Trên miệng Dương Minh lóe ra một tia lạnh lẽo. Người khác không biết xưởng sửa chữa đó là gì, Dương Minh sao có thể không biết? Xưởng sửa chữa đó là tài sản của công ty Tôn Khiết, nói Tôn Khiết có thể sai người bắt cóc Dương Lệ? Đánh chết Dương Minh cũng không tin.

Dương Minh có lần đến công ty Tôn Khiết, thấy bản báo cáo kinh doanh của xưởng sửa chữa này, cho nên nhớ rất kỹ, không sai. Bây giờ đối phương bảo mình đến xưởng đó, rõ ràng là muốn bắt mình đi một vòng.

Cho nên Dương Minh quyết định không đi, tìm một ghế đá trong công viên ngồi xuống, hút điếu thuốc, tính toán thời gian rồi gọi: "Alo, tao là Dương Minh, tao đến xưởng sửa chữa ô tô Hồng Vận rồi, bây giờ làm như thế nào?"

Dù sao đã biết đối phương không thể giám sát mình, cho nên Dương Minh nói như vậy.

"Ồ? Mày đến rồi? Rất nhanh đó" đối phương có chút kinh ngạc.

"Mày cho rằng tối có thể tắc đường sao? Mày đang ở đâu, mau xuất hiện. Mày hẳn có thể thấy bên cạnh tao không có người nào khác" Dương Minh lừa đối phương.

"Ha ha, xin lỗi, xưởng đó cách chỗ tao mười vạn tám ngàn dặm, không sao, tao chỉ muốn thử xem thành ý của mày thôi" đối phương tiếp tục cười lớn: "Xem ra mày rất nghe lời. Được, bây giờ mày bắt taxi đến gần sa trường, ở đó có một quán rượu Hảo Vận, tao ở đó chờ mày"

Dương Minh nghe giọng đối phương, đoán lần này chắc là thật. Vì thế bắt taxi, đi thẳng đến quán rượu Hảo Vận.

"Anh bạn trẻ, cậu đến quán rượu Hảo Vận làm gì?" Lái xe có chút kỳ quái.

"Ồ, một người bạn hẹn gặp tôi ở đó" Dương Minh thuận miệng nói.

"Gặp mặt?" Lái xe ra vẻ khó hiểu: "Ở quán rượu Hảo Vận?"

"Đúng, sao vậy?" Dương Minh thấy vẻ mặt kỳ quái của lái xe, có chút khó hiểu.

"Quán rượu Hảo Vận bởi vì năm ngoái xảy ra vụ giết người nên ngừng kinh doanh, bây giờ đang đóng cửa. Cậu sao có thể vào trong đó" Nói đến đây lái xe phanh két lại, dừng le, hắn chỉ vào Dương Minh nói: "Cậu không phải là người?"

"Mẹ nó" Dương Minh không biết nói gì cho đúng, hắn dở khóc dở cười: "Tôi nói ông anh, trí tưởng tượng của anh phong phú thật? Bạn tôi hẹn gặp nhau ở đó, tôi không nói muốn uống rượu mà"

"Vậy cậu đến quán rượu đó làm gì?" Lái xe vẫn hơi lo lắng.

"Rất đơn giản, quán rượu đó không phải ngừng kinh doanh sao? Bạn tôi muốn mua lại, nên bảo tôi đến xem qua" Dương Minh nói.

"Hả? Như vậy à?" Lái xe lắc đầu: "Vậy sao đến vào buổi tối?"

"Bạn tôi là nữ" Dương Minh hiển nhiên không thể nói với lái xe về vụ bắt cóc, đành phải tìm một lý do, trên mặt còn cười cười.

"Ồ. thì ra là như vậy" Lái xe ra vẻ đã hiểu.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi