NGƯƠI TÍNH MANH CHẾT TA SAO?

Loại flycam bay ở vùng Bắc Cực không có quá nhiều tạp âm, thể tích cũng nhỏ xinh, sẽ không khiến gấu bắc cực chú ý.

Trên thực tế, có rất nhiều động vật hoang dã nhìn thấy flycam cũng sẽ coi chúng là chim bay trên trời. Chỉ có máy quay dưới đất mới là đối tượng dễ bị lọt vào tầm ngắm.

Lúc này, Kiều Thất Tịch nằm trên tảng đá tách ra bốn chân, phơi cái bụng mềm mại hưởng thụ Otis liếm láp, lại bởi vì ánh nắng quá chói nên nhắm tịt mắt, cũng vì vậy mà không thấy được có một chiếc flycam đang bay trên đầu mình không xa, lén lút quay lại bộ dáng "nhận nhiều sủng ái" của cậu.

Nếu như Kiều Thất Tịch biết được có một chiếc flycam đang dòm ngó cuộc sống của mình, cậu nhất định, nhất định sẽ ngay lập tức cá chép vươn mình, đầu tiên là kẹp chặt bốn cái chân không đoan trang của mình lại, sau đó giữ một khoảng cách với Otis, từ chối xa hoa dâm dật!

Nhưng đáng tiếc là cậu không biết.

Căn cứ nguyên tắc không ai thấy liền không phải sự thật, Kiều Thất Tịch nằm giữa đồng không mông quạnh, lặng yên mà sa đọa, buông thả, bỏ qua sự xấu hổ cơ bản của con người.

Ban ngày ban mặt không chỉ chổng vó khoe chim không hề cảm thấy áp lực, mà còn không biết xấu hổ hưởng thụ một ngày ba bữa liếm láp từ Otis, hơn nữa, đi ngủ lại phải ôm một cái mới được.

Kiều Thất Tịch: Nhĩ khang tay. Jpg[1] ! Cái này tôi có thể giải thích!

Chủ yếu là vì làm một con gấu bắc cực quá khó khăn. Cậu là một động vật trí tuệ quần cư, bản tính hướng tới bầu bạn và ấm áp đã ăn vào trong máu, tất nhiên sẽ thích ôm một cái hoặc một mối quan hệ thân mật nào đó.

Ôm là trụ cột tinh thần, nếu không cuộc sống lạnh lẽo băng tuyết này sao có thể vượt qua.

Kiều Thất Tịch, ngày càng gấu hóa, co rụt hai cái móng vuốt, nằm ngửa trên tảng đá dần dần rơi vào mộng đẹp ngọt ngào.

Bất tri bất giác, lý tưởng hào hùng trở thành nhân tài trong giới, làm rạng danh tổ quốc của cậu đã biến thành ăn no mỗi bữa ăn, sau đó ngủ cho thật say.

Cậu phỏng đoán lý tưởng của Otis cũng giống mình, chỉ khác nhau ở một chỗ, chờ đến mùa xuân, Otis ngoại trừ ăn ngủ còn sẽ muốn tìm một cô vợ.

Nước chảy róc rách, trời quang mây tạnh,

Bỏ qua nhiệt độ không mấy thư thích ra, Otis dường như cũng thích sự bình yên lúc này.

Nó thận trọng thong thả, ánh mắt trầm tĩnh cơ trí, tưa như mọi thứ xung quanh đã rõ ràng trong lòng, không có chuyện gì có thể khiến nó luống cuống.

Nhưng khi nhìn về phía nhóc gấu, thì lại dịu dàng cưng chiều.

Otis liếm một lượt nhóc con đang buồn ngủ, đặc biệt để ý hai cặp chân đứng ở trong bùn quá lâu kia, chỉ đến khi chắc chắn không có con gì mắc kẹt tại các khóe mới yên tâm dừng lại.

Sau đó Otis mới có thể cúi đầu xử lý bộ lông trên người mình. Nhưng mà trái ngược với sự dịu dàng, tỉ mỉ dành cho nhóc gấu, nó đối với bản thân là sạch sẽ gọn lẹ, thoắt cái đã xong.

Mấy ngày nay đi đường kiếm ăn, chịu đựng đói khát, còn muốn kiềm chế phiền não khi không tìm được đồ ăn cho nhóc gấu, đều không có lần nào ngủ được một giấc thật ngon.

Hiện tại no rồi, Otis cũng có thể dựa vào gần nhóc gấu con múp míp mềm mại, nhẹ nhàng nhắm mắt.

Dĩ nhiên, nhiệt độ vẫn là quá cao, bùn đất ở ao nước cũng bị ánh nắng làm cho ấm lên.

Đám cá bị kẹt trong vũng nước đọng chưa kịp theo thủy triều trở về biển đã nằm phơi bụng. Nếu như không ngoài dự đoán thì qua hai ngày chúng nó sẽ bốc lên mùi thối rữa.

Sự thật cũng đúng là như vậy. Thủy triều nơi đây sẽ không còn dâng lên nữa, chỉ có thể ngày càng hạ thấp.

Nhiệt độ trên tảng đá không ngờ rằng lại quá cao, mùi vị phân tán, hấp dẫn ruồi muỗi xung quanh đến gần bọn họ.

Otis bị làm phiền, tỉnh lại liền phát ra âm thanh trầm thấp áp lực. Nó vung vẩy đầu xua đuổi đám muỗi kia.

Kiều Thất Tịch bị động tĩnh làm cho tỉnh giấc, vô cùng khó chịu. Chính cậu cũng cảm thấy cái nóng không còn như trước, chứng tỏ mùa hè đã chân chính tới rồi.

Cậu bó tay chịu trói.

Nơi đây một mảnh trụi lủi, ven bờ biển chỉ có một vài nhúm cỏ lùn lùn, ngay cả một cái bóng cây để che nắng cũng không có.

Nằm trong bụi cỏ càng không phải là ý kiến sáng suốt, bởi vì nơi đó muỗi còn nhiều hơn. Nếu nói khoa trương thì Kiều Thất Tịch sợ rằng mình mới nằm xuống đã bị con muỗi bu vào nâng đi.

Nóng quá aaa.

Hệ thống giữ ấm tinh vi của gấu bắc cực hiện tại như một cái phiền phức.

Kiều Thất Tịch bò dậy, cùng Otis rời đi tảng đá bên bờ nước.

Mặc dù vũng nước đọng này có cá, nhưng nghiêm túc mà nói, một dòng nước sắp cạn không phải là nơi lý tưởng để có thể tránh nắng lâu dài.

Bọn họ phải tìm ra một nơi càng thích hợp tránh nắng trước khi nhiệt độ lên quá cao.

Cứ như vậy, hai chú gấu bắc cực có mục tiêu có kế hoạch ở trong lòng, lại một lần nữa dựa vào nhau bước lên con đường tìm kiếm tổ ấm.

Dĩ nhiên còn có bé Vàng.

Kiều Thất Tịch nhai một cái lá bạc hà, vì lười dùng móng vuốt trét nên cậu trực tiếp vươn đầu lưỡi liếm lên mặt Otis.

Nước miếng của cậu chính là có hiệu quả đặc biệt.

Otis chỉ cảm thấy nơi nhóc gấu liếm qua có cảm giác mát lạnh, rất thoải mái. Điều này có thể giúp nó giữ được cơn lạnh trong người lâu một tí, lại có thể đuổi đi đám muỗi vo ve.

Kiều Thất Tịch mãi mãi không ngờ được điều này khiến Otis nuôi thành thói quen mỗi lần mùa hè đến, cảm thấy nóng quá liền sẽ đưa đầu to đến trước mặt mình, chờ cậu liếm.

Èo, chỉ là mặt đối phương to quá, rất phí nước miếng.

Lúc này, những chú gấu bắc cực khác trên bờ biển củng đang nghênh đón những thử thách mới, trải qua cuộc sống không tốt lắm.

Trong đó có một phần là đã từng ăn thịt cá voi mắc cạn, những chú gấu này vào khoảng một tuần trước hẳn là đã nếm được mùi vị đói bụng, trừ phi vận may quá tốt vừa rời đi vùng bờ biển núi lửa liền gặp được con mồi mới.

Nhưng tỷ lệ có được sự may mắn này rất nhỏ.

Những khu vực ven biển thích hợp cho bắt cá không hề nhiều, cho dù có cũng là một nơi "đã từng", hoặc là sớm đã bị những con gấu bắc cực khác chiếm lấy.

Những con thế lực đơn bạc như gấu mẹ hay gấu vị thành niên đều là những đối tượng có khả năng chịu phải đói khát to lớn nhất.

Các nhân viên nghiên cứu vùng cực địa chú ý chặt chẽ những cô bé cậu bé thiên sứ gặp phải tình cảnh gian nan này.

Đến lúc thích hợp, bọn họ sẽ quyết định giúp một tay.

Không chỉ có Kiều Thất Tịch và Otis bị theo dõi, rất nhiều gấu vị thành niên và gấu mẹ đang nuôi con đều là đối tượng được theo sát.

Căn cứ tình huống mà trình độ chú ý khác nhau.

Đa phần mọi người đều sẽ chú ý sát sao những con vật đang lâm vào tình huống không mấy lạc quan, đưa bọn chúng vào danh sách 'cần giúp đỡ bất cứ lúc nào' để cẩn thận theo dõi.

Kiều Thất Tịch và Otis không thuộc về danh sách đó. Lý do bọn chúng được chú ý vô cùng mới mẻ độc đáo. Đó là vì mối quan hệ hữu nghị không tầm thường cùng với giá trị nhan sắc rất cao của hai người.

Năm nay chàng gấu đẹp trai trắng trẻo nhất trong làng gấu bắc cực trưởng thành không thể nghi ngờ thuộc về Otis mới thành niên. Nó đến năm nay nới bị chú ý tới, thuộc về hàng ngũ nhân tài mới phát hiện.

Còn chú gấu đẹp trai trắng trẻo nhất trong làng gấu vị thành niên tất nhiên không ai khác ngoài cậu nhóc đi bên cạnh Otis, nghe nói là một cậu bé thiên sứ tính tình ấm áp, dễ thương vô cùng.

[1] Nhĩ khang tay là kiểu giơ tay năm ngón vươn ra thường thấy trong phim cổ trang ngày xưa.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi