NỮ PHỤ MUỐN LÀM LÃO ĐẠI

Rõ ràng là Loli, tại sao lại chơi loại trò chơi này?

Vừa mới vào đã ngược đãi anh, một người đàn ông to cao mét tám!

Tài thiện xạ chính xác, ngắm bắn vị trí, dự đoán chính xác!

Hai giờ sau, thứ hạng của Vu Hi ngay từ đầu đã tăng từ bạch kim lên kim cương, trong khi Giản Nhất Lăng tăng trực tiếp từ đồng lên bạch kim!

Bởi vì khi mỗi vòng đấu được giải quyết, việc tăng điểm xếp hạng sẽ thay đổi theo thành tích cá nhân. Giản Nhất Lăng mỗi hiệp đều có điểm cực cao nên tốc độ tăng nhanh hơn Vu Hi.

Trong trường hợp này, nếu chơi thêm vài ván nữa, thứ hạng của Giản Nhất Lăng có thể vượt qua Vu Hi.

Trước khi kết thúc trò chơi, Giản Nhất Lăng liếc nhìn bảng thành tích của quận. Không ngạc nhiên khi tôi thấy ZYS trong danh sách.

Xếp thứ nhất.

"Về nhà." Giản Nhất Lăng quay lại nhìn Vu Hi, cất giọng ngọt ngào nói hai từ.

Vu Hi cũng nhìn Giản Nhất Lăng, đôi mắt to sáng ngời, khuôn mặt trắng trẻo và dịu dàng cũng nhìn ra là một cô gái mềm mại..

Vu Hi vẫn không thể nào đem Giản Nhất Lăng trước mặt mình với đồng đội J10 vừa rồi là cùng một người.

"Cậu ngẩn người cái gì?" Địch Quân Thịnh ở bên cạnh nói một cách lãnh đạm.

Sau khi nghe thấy giọng nói của Địch Quân Thịnh, Vu Hi đã phản ứng và nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế chơi game.

"Lập tức, lập tức."

Vu Hi đưa Giản Nhất Lăng an toàn trở lại Giản gia bên cạnh và giao cô lại cho Giản lão phu nhân.

Giản lão phu nhân cười hỏi Vu Hi, "Thế nào, con có vui không? Có phải hay không bé ngoan của chúng ta thắng?"

Vu Hi ngượng ngùng cười, "Thắng.."

Chẳng qua không phải anh mang Giản Nhất Lăng thắng, mà Giản Nhất Lăng mang anh nằm cùng thắng!

"Vậy à." Giản lão phu nhân cúi đầu và hỏi lại Giản Nhất Lăng, "Tối nay con có vui không?"

"Vâng." Giản Nhất Lăng nhẹ nhàng trả lời.

"Như vậy sau này con hãy thường xuyên sang bên cạnh chơi với anh Vu Hi, để anh ấy dẫn con đi chơi trò vui hơn, hoặc là ra ngoài dạo cũng được."

Giản lão phu nhân biết lão thái bà như bà dù có muốn chăm sóc nhiều cho cháu gái cũng không thể nào chu toàn.

Trẻ em vẫn cần được đồng hành với các bạn cùng lứa tuổi.

Mặc dù giáo viên phụ đạo Tần Xuyên nhìn rất tốt, nhưng bà lại không rõ về gia cảnh.

Vu Hi tương đối khác, cậu là một đứa trẻ đáng tin cậy hơn.

Nhược điểm duy nhất là cậu ấy hơi lớn tuổi với Giản Nhất Lăng.

Vì vậy, Giản lão phu nhân hỏi ý kiến của Vu Hi, "Vu Hi, thời gian này con đều ở nhà, con có thể đưa bé ngoan của bà ra ngoài chơi thêm không? Bà già rồi không còn sức trẻ đâu. Bà không thể đưa bé ngoan đến một nơi như công viên giải trí được."

Lão phu nhân đang có sức khỏe tốt, nhưng bà không thể theo kịp những trò chơi đầy năng lượng mà giới trẻ thích.

Bà cũng không thể để cháu gái suốt ngày đi theo uống trà, ngắm hoa và xem thời sự.

"Cháu rảnh, gần đây không có nhiều việc phải làm."

Đương nhiên, Vu Hi có thời gian tìm Giản Nhất Lăng chơi, Giản Nhất Lăng có thể đưa cậu ấy bay lên rồi!

Giản Nhất Lăng và Thịnh gia, anh sắp lên được cấp Tông sư rồi!

Vu Hi cũng nói, "Nếu Giản tiểu thư không chê, cháu có thể thường xuyên đến tìm cô bé chơi."

Không chê anh chơi trò chơi quá dở.

Sau khi nói, Giản lão phu nhân và Vu Hi đều nhìn Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng dừng lại, "Không chê."

Giản Nhất Lăng thực sự không ghét Vu Hi.

"Vậy thì mọi chuyện đã ổn thỏa."

Giản lão phu nhân quyết định nói, "Từ ngày mai, bé ngoan sẽ giảm bớt thời gian dành cho việc học. Mặc dù không thể chơi game mỗi ngày nhưng con có thể đến đó hai hoặc ba ngày một tuần. Chơi game trong một hoặc hai tiếng, kết hợp làm việc và nghỉ ngơi. Cuối tuần, nếu Vu Hi có thời gian, hãy đi đến nhưng nơi như công viên giải trí để hoạt động thân thể thoải mái."

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi