NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG


Edit: girl_sms, Phuong1988
Beta: DuaG
Cố Nhu Thần híp mắt, cũng hung tợn nhìn hắn, đột nhiên Cố Nhu Thần phát hiện con dao của nàng chỉ cách Tống Minh Thần ba tấc, xem ra Tống Minh Thần nghĩ mình không dám đâm tiếp. Nhưng Tống Minh Thần sai lầm rồi, Cố Nhu Thần nhìn Tống Minh Thần, bỗng nhiên cong môi nở nụ cười
"Tam thiếu gia là muốn thử thêm một lần nữa sao?"
Giữa hai chân bỗng nhiên truyền đến một cỗ lãnh ý, Tống Minh Thần cúi đầu thoáng nhìn, sắc mặt đột nhiên dữ tợn lên, điệu bộ trợn mắt nhe răng nhếch miệng của hắn hiện tại không còn chút bóng dáng của tiểu sinh thanh tú trên TV
"Chị dám?"
"Tam thiếu gia có thể thử xem, dù sao tôi không cần cái đó."
Cố Nhu Thần dùng dao gọt trái cây uy hiếp hắn, khóe môi dính máu làm nàng càng thêm yêu mị.
Không thể không nói, Tống Minh Thần biết Cố Nhu Thần rất thú vị, có chút luyến tiếc xuống tay. Bất quá hắn là kẻ hay mang thù, nữ nhân khiến hắn mất mặt, hắn nhất định sẽ không bỏ qua. Nhưng lúc này sinh mệnh nguy hiểm nên hắn không thể làm liều với Cố Nhu Thần .
Tống Minh Thần quyết định lấy lùi làm tiến, dù sao hắn dự đoán được Cố Nhu Thần cũng không có bối cảnh gì để đấu lại hắn, cũng sẽ không có ai ra mặt giùm, hắn cười lạnh vài tiếng
"Thần tỷ quả nhiên là cao tay, không hổ là quản lí cấp cao. Được, tôi thả chị về. Bất quá chị không thể sống tốt trong làng giải trí này rồi, nếu chị muốn yên ổn, hẳn là chị nên biết chị cần làm gì chứ?"
Làm gì? Cố Nhu Thần tự nhiên sẽ biết, muốn tôi ăn nói khép nép cầu xin cậu sao? Vọng tưởng !
Cố Nhu Thần dùng lưỡi dao vỗ vỗ phần giữa hai chân Tống Minh Thần
"Cho người của cậu mặc quần áo đàng hoàng vào."
Tống Minh Thần làm theo, đợi đến khi tất cả mọi người mặc quần áo chỉnh tề, Cố Nhu Thần lại chỉ chỉ vào nam nhân tóc dài mới vừa rồi hát điên cuồng
"Cậu, lại đây đem hai tay hắn trói vào cây cột, sau đó tất cả các người cùng đi ra ngoài hết."
Tên tóc dài nhìn Tống Minh Thần, thấy Tống Minh Thần không nói gì, nên cũng làm theo, hắn đem hai tay Minh Thần trói lại cây cột cách đó không xa rồi di tản theo mọi người.
Đợi đến khi trong phòng chỉ còn có Cố Nhu Thần và Tống Minh Thần, Cố Nhu Thần cũng không thả dao gọt hoa quả xuống, mà chỉ cười đáp lễ, vỗ vỗ vai Tống Minh Thần
"Tống thiếu gia, cám ơn ngài mới vừa rồi đã khoản đãi. Chúng ta về sau vĩnh viễn không gặp lại!"
Nói xong câu đó, Cố Nhu Thần đem dao hoa quả vứt đi, rồi chạy nhanh ra ngoài, dường như sợ Tống Minh Thần cho người mai phục vậy.
Việc này qua đi, sáng hôm sau, Cố Nhu Thần liền được các tờ báo lớn nhất trong làng giải trí đưa lên trang nhất. Di động kêu lên không ngừng, Cố Nhu Thần thật sự cảm thấy rất phiền táo, vì vậy không quản điều gì mà tắt máy, đặt vé máy bay.
*****
Đây cũng là lí do vì sao vài lần Kỉ Nhạc Huyên gọi điện thoại cho Cố Nhu Thần thì đầu bên kia không có phản hồi.
"Oa, không nghĩ tới Thần tỷ lại anh dũng như vậy !"
Nghe xong, Kỉ Nhạc Huyên không khỏi bắt đầu cảm thán Cố Nhu Thần anh dũng cơ trí, nếu là nàng, nàng sợ rằng mình sẽ trực tiếp cầm dao đâm vào ngực Tống Minh Thần, hoặc là trực tiếp cắn vào cổ Tống Minh Thần, móc hai mắt hắn, sau đó bị thủ hạ của hắn giết chết......
"Uhm, này cũng là Silvia nói với tôi, không biết có phần hư cấu hay không."
"Silvia......"
Kỉ Nhạc Huyên mím môi, nàng đem Giang Diệc Hàm ôm chặt vào lòng
"Mặc kệ thật hay giả, hẳn là cũng là tám chín phần phần sự thật. Bất quá Tống Minh Thần thật đúng là cầm thú. Thật sự là nên lăng trì, nếu không sẽ còn bao nhiêu tiểu cô nương vô tội bị hắn hãm hại nữa a"
Giang Diệc Hàm nâng mâu nhìn Kỉ Nhạc Huyên, thấy trong mắt Kỉ Nhạc Huyên tràn đầy ánh sáng chính nghĩa, nàng chua xót nở nụ cười
"Tiểu quỷ, kỳ thật nếu giữ mình trong sạch, không ham hư vinh của hắn thì cũng không có việc gì."
Huống hồ việc này không dễ dàng xử lí như vậy.
"Nhưng tên cầm thú ngụy trang tốt như vậy, vẫn sẽ có người mắc mưu a."
Kỉ Nhạc Huyên bất mãn mà bĩu môi
Giang Diệc Hàm nhìn cục cưng ngây thơ nhà mình, sủng nịch lại có chút lo lắng hôn hôn lên hai má của nàng
"Hôn ngủ ngon, tiểu quỷ. Ngủ đi. Thần tỷ đang được Silvia an ủi, cụ thể như thế nào, còn phải chờ mới biết."
Kỉ Nhạc Huyên được Giang Diệc Hàm hôn trấn an vì vậy nàng nhẹ nhàng trả lời "Òh", sau đó xoay người, khiến cho Giang Diệc Hàm đồng cùng mình nằm chung một chiếc gối đầu, lại dùng hai tay ôm eo người đối diện, để kiềm chế hành vi của nàng ta, không để nàng ta thoát ra khỏi lòng mình.
Giang Diệc Hàm biết lúc này Kỉ Nhạc Huyên đang biểu lộ dục vọng chiếm hữu, cũng là để mình không thể phản kháng, thật sự là tiểu quỷ khả ái, Giang Diệc Hàm cảm thấy tình yêu mình dành cho Kỉ Nhạc Huyên càng lúc càng vô tận.
"Ngủ ngon, tiểu quỷ."
Nhẹ nhàng nỉ non một tiếng, Giang Diệc Hàm chậm nhắm mắt, an ổn yên giấc trong lòng Kỉ Nhạc Huyên.
****
Hai giờ sáng, Giang Diệc Hàm ở trong lòng Kỉ Nhạc Huyên chìm vào mộng đẹp. Ngược lại, Silvia bị tiếng kêu sợ hãi của Cố Nhu Thần làm cho tỉnh mộng.
"Á! Trời ơi!! Tôi chắc chắn đang mơ mà"
"Thần tỷ..."
Bên người bỗng truyền đến thanh âm chưa tỉnh ngủ của Silvia, Cố Nhu Thần mới vừa khép mắt lại bừng tỉnh lần nữa. Nàng nhanh chóng ngồi dậy, vén chăn lên nhìn lại mình, rồi lại liếc xuống chăn của Silvia, sắc mặt bỗng tái nhợt đi.
"Nha đầu? Tôi có làm gì với em không?"
Vẻ mặt Cố Nhu Thần sợ hãi nhìn Silvia. Nàng đang chờ Silvia nói 'Cái gì cũng chưa làm a, Thần tỷ, ngươi chỉ là đang mơ thôi'. Đáng tiếc Silvia không có nói như vậy.
Silvia nghe Cố Nhu Thần nói vậy, lập tức kéo chăn lên, co người lại, nét mặt biến thành bộ dáng nàng dâu nhỏ bị bắt nạt, nàng nghẹn ngào.
"Hic hic, Thần tỷ, chị phải chịu trách nhiệm với người ta đó!"
Ách!!!!! Sấm sét giữa trời quang! Cố Nhu Thần bị câu nói của Silvia làm hoảng sợ, tửu lượng của mình và loại rượu đều rất tốt, thực sự sẽ làm chuyện say rượu loạn tính sao?
Cố Nhu Thần có chút nghi ngờ, nghiêng đầu qua thì thấy bộ dáng thê lương buồn bã của Silvia, trong lòng chợt dâng lên ý thương tiếc, Cố Nhu Thần vẫy tay với Silvia.
"Lại đây, nha đầu."
Silvia nghi hoặc nhìn Cố Nhu Thần, ý nghĩ tò mò 'Tôi xem chị muốn làm gì', Silvia nghiêng người nhích qua. Lúc lại gần Cố Nhu Thần, Silvia không khỏi trợn tròn mắt, vì nàng mới dời qua Cố Nhu Thần đã kéo nàng vào lòng, sau đó còn đưa tay sờ đùi trong của nàng.
"Ách!"
Lần này ngạc nhiên chính là Silvia, Silvia bị vẻ mặt nghiêm nghị của Cố Nhu Thần làm lộ vẻ thẹn thùng hiếm thấy. Nàng đưa tay bắt lấy tay Cố Nhu Thần, còn không quên trách móc nói.
"Thần tỷ, chị sờ ngực em!"
Khoé miệng Cố Nhu Thần nhếch lên một tia cười nhạt. Nàng đưa tay nhéo mặt Silvia, mặt lạnh nhìn chăm chăm.
"Nha đầu, chuyện em lừa tôi, tôi còn chưa tính với em. Tôi thấy đậu hũ của tôi, em cũng ăn không ít đi?"
Ôi, bị phát hiện rồi, lúc trước Cố Nhu Thần say rượu làm rượu dính lên người hai nàng, nàng thấy khó chịu, nên giúp nàng cởi y phục, tiện thể lau vết bẩn. Nghĩ đến điểm này, Silvia cười gượng vài tiếng.
"Ha ha, Thần tỷ, em chịu trách nhiệm với chị là được rồi."
Cố Nhu Thần khoé miệng hơi co rúm, nàng buông lỏng tay Silvia đang bị kìm chế, bất đắc dĩ thở dài.
"Được rồi, nha đầu. Tôi đủ phiền rồi, không có tâm trạng đùa với em nữa."
"Thần tỷ, nếu em nói là lời thật lòng thì sao?"
Silvia trở tay gợi lên cằm Cố Nhu Thần, nghiêng người hướng tới bên môi mềm mại của Cố Nhu Thần thổi khí.
"Thần tỷ, em muốn phụ trách với chị."
"Tiểu yêu tinh."
Cố Nhu Thần đưa tay chống trán Silvia đẩy nàng ra, cười nhạt.
"Nha đầu, đừng đùa."
Silvia không giận, nắm vai thon gầy của Cố Nhu Thần, thu lại vẻ không đứng đắn trước kia, nghiêm túc nhìn về phía Cố Nhu Thần.
"Thần tỷ, em nói thật, không phải đùa, em thích chị. À không, hẳn là em yêu chị."
Silvia nói xong dường như để chứng minh, nghiêng thân ấn lên môi Cố Nhu Thần, không có dây dưa, chỉ là nhẹ hôn một chút, lập tức rời khỏi. Nhưng cũng đủ để Cố Nhu Thần sợ run.
Nhìn trước mắt là một Silvia nghiêm túc khác ngày thường, Cố Nhu Thần cũng cảm thấy hình như Silvia không phải đang nói đùa, nhưng điều này sao có thể chứ?
Trước giờ nghiêm túc như Cố Nhu Thần vẫn có chút không thể tin, nàng lắc đầu.
"Nha đầu, chắc chắn là em đang nói đùa."
"Trời ơi, Thần tỷ, chị thật là ngốc nghếch một cách đáng yêu đó."
Silvia cười khẽ, ngón tay mảnh khảnh vuốt ve má Cố Nhu Thần nơi bị Tống Minh Thần tán qua.
"Vì sao chị nghĩ em sẽ không yêu chị? À, ngoại trừ chuyện chúng ta đều là nữ."
"Ách."
Cố Nhu Thần có chút nghẹn lời.
"Silvia tôi biết em đã từng ở nước ngoài rất lâu, nước ngoài rất cởi mở. À, giới giải trí đa số người cũng rất cởi mở, tôi nghĩ ngươi chắc chắn là ở chung với họ rất lâu nên mới nảy sinh loại ảo giác là em yêu tôi."
"Thần tỷ, lời của chị thật không lôgic."
Silvia bĩu môi.
"Em yêu chị, chỉ vì chị là chị mà thôi. Nào có nhiều chuyện như vậy."
"Nhưng mà..."
Cố Nhu Thần muốn nói lại thôi.
"Nhưng mà cái gì?"
"Nhưng mà tôi lại không đẹp, theo tính cách của em, người em thích cũng chỉ có thể là mỹ nhân thôi."
Thì ra là như vậy...
Biết được chân tướng Silvia bỗng 'Hahaha'cười, nàng không ngừng cười, nhưng lại làm Cố Nhu Thần ngượng ngùng;
"Nha đầu, im miệng, đừng có cười."
Silvia cười vài tiếng, cười đến trong mắt có vài giọt nước trong suốt mới thôi, nàng khôi phục lại vẻ bình tĩnh, nghiêm túc nhìn về phía Cố Nhu Thần.
"Thần tỷ, chị thật sự rất đáng yêu. Nè, chúng ta dựa vào giới giải trí mà nói, chị thật sự chưa tính là mỹ nữ. Nhưng đặt trên đường phố, cũng không tệ lắm đâu. Thần tỷ à, chị không phát hiện trên người của chị có một ý vị không thể diễn tả được."
"Nha đầu, em đừng nói với tôi là vị thục nữ."
Mặt Cố Nhu Thần trở nên buồn bã, Silvia khẽ cười.
"Ha ha, Thần tỷ, thành thục cũng không phải không tốt a. Mấy người kia chỉ dựa vào khuôn mặt mà không có ý vị, e rằng qua ba mươi tuổi sẽ không thể đứng vững, nhưng Thần tỷ chị không giống a, chị giống như rượu đỏ, càng lâu năm càng dịu ngọt. À, còn nữa em cảm thấy chị thật hấp dẫn chính là lúc làm việc nghiêm túc, xử sự cẩn thận. Còn có một loại cảm giác đại tỷ thân thiết tri thức."
"Nha đầu, tôi nghĩ tỷ tỷ em cũng phù hợp với những lời này."
Cố Nhu Thần mím môi cười khổ, nghe những lời này, ta vẫn còn già a....
"Oh! No! Thần tỷ, em cũng không muốn loạn luân! Hơn nữa, đối với tỷ tỷ, em cũng không hề thân thiết."
Silvia như bị kích thích lập tức rống lên, nàng mới không muốn cùng một chỗ với tỷ tỷ nghiêm nghị áp bức của nàng đâu, quả thật rất kinh khủng!
Silvia thấy Cố Nhu Thần nhíu mày, dáng dấp trầm tư không tin, bỗng dâng lên ý xấu, nàng chậm rãi tiến đến bên tai Cố Nhu Thần, ngậm vành tai Cố Nhu Thần vào trong miệng, nhẹ nhàng cắn cắn.
Say rượu làm sắc mặt Cố Nhu Thần phiếm hồng lần nữa, Silvia cử động vô cùng lung tung làm nhiễu động đến cõi lòng yên tĩnh của gái già như nàng. Nàng bỗng cảm thấy có chút sợ hãi, nhưng vẫn cảm thấy là lạ. Cố Nhu Thần giãy giụa từ trong lòng Silvia ra, hoảng sợ chưa thể bình tĩnh lại, nàng thở nhẹ.
"A, nha đầu, không được. Tôi vẫn cảm thấy có chút không thích hợp lắm."
"Ơ kìa, Thần tỷ đừng xấu hổ mà. Đến đây..."
Silvia cười vẫy tay với Cố Nhu Thần, nhìn vẻ mặt kinh hoảng Cố Nhu Thần giống như đang sợ gì đó, sắc mặt nàng bỗng trầm:
"Thần tỷ, nói cho em biết, chẵng lẽ ngày đó chị nói với em đúng là thỏa hiệp? Chị bị tên khốp kiếp đó chiếm tiện nghi?"
Cố Nhu Thần nghe xong không khỏi trừng mắt Silvia, Silvia lại thâm tình lo lắng.
"Thần tỷ, chị nói thật cho em biết, bốn viên thuốc dược tính rất lớn, không có khả năng lại mất tác dụng được. Chị... À, tuy em không để ý chuyện chị không còn là thân xử nữ, nhưng... nếu không em vẫn nên kiểm tra một chút đi."
Cố Nhu Thần nhìn Silvia lưu manh, vẻ mặt xấu xa như muốn xuống tay với nàng. Nàng có chút tức giận liếc trắng mắt Silvia, sau đó thở dài.
"Nha đầu, em không phải là muốn tôi nhớ lại buổi tối đau buồn đó chứ?"
Silvia trừng mắt,nhắc đến chuyện này, nàng kinh ngạc, lẽ nào Thần tỷ thật sự bị tên kia ăn? Mình đây liều mạng cũng phải lột da hắn.
Ngay lúc Silvia làm tốt công tác chuẩn bị muốn sống chết với Tống Minh Thần, Cố Nhu Thần vỗ vỗ vai nàng.
"Nha đầu ơi, nói sao đi nữa tôi cũng lăn lộn nhiều năm như vậy, ít nhiều cũng có chút ý tứ cảnh giác. Kể cho em nghe cũng không sao, tên khốn kiếp kia không động được tôi, nhưng mà thuốc kia cũng đủ chết người. Đêm đó tôi chạy về nhà, trong phòng tắm xối nước lạnh một buổi tối thuốc mới giảm tác dụng. Loại nóng lạnh thay đổi cảm giác khỏi nói có bao nhiêu khó chịu."
Cố Nhu Thần chán ghét lắc đầu, Silvia lại gần đem Cố Nhu Thần ôm vào trong lòng, nàng muốn dùng thân nhiệt làm Cố Nhu Thần thấy ấm áp.
"Thần tỷ, về sau em sẽ bảo vệ chị."
Cố Nhu Thần trong lòng run lên, lời Silvia nói thật sự làm lòng nàng dâng lên một tia ấm áp, nhưng mà, nàng vẫn cảm thấy có chỗ không thích hợp...
PS: Thần tỷ vừa thoát khỏi tên khốn mất nết kia đã rơi vào bẫy tình của chế Sil =))))))) Chế nài mất nết không kém Kỉ cục cưng :"> Càng ngày càng thấy chế Kỉ giống con nít, tính tình trẻ trai y chang thíu nữ mới lớn (giống mình) :"> Cũng nhờ cái tình trẻ chăn châu của bả mà mình mới chọn edit bộ nài =))))))) Ôi sao mình trẻ châu quá hihi :">
[Dành cho fan phim TVB] Mấy nay coi TV chíu phim Bằng chứng thép 3, lại bắt đầu lên cơn cuồng chị Mandy :"> coi phim mà chỉ mong Mandy thành đôi với Madam mới khổ chứ :))) Nói vậy thoi chứ phim TVB nhìu hint kinh khủng, nhớ có mấy bộ gxg trắng trợn, hun nhau lộ lĩu :))) Coi xong bộ nài chắc lục lại Bằng chứng thép 1, 2 để soi hint của Madam Lương và Ngựa Anh Quốc quá =)))))))))) 2 chế Madam nài có riêng 1 bộ truyện Bách hợp luôn đó, tên là gì cũng quên mất ròi =)))))))))) Ai biết nhắc dùm cái coi :( Xin cám mơn

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi