NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

Edit: Phuong1988
Beta: girl_sms

Lúc Giang Diệc Hàm đến bệnh viện, thấy Lý An Kỳ cũng giống như nàng từ Trung Quốc bay đến đang ngồi trên ghế bên cạnh giường bệnh nói chuyện với Kỷ Nhạc Huyên.
Lý An Kỳ an ủi Kỷ Nhạc Huyên, khoé mắt thoáng nhìn Giang Diệc Hàm đang đi tới hướng bên này, nàng cười nhẹ với Kỷ Nhạc Huyên nói
"Nhạc Huyên, con xem ai tới kìa."
Vì đùi phải bị nhấc lên thật cao, Kỷ Nhạc Huyên hành động có chút trở ngại, nàng khó khăn ngước cổ nhìn hướng cửa, vừa thấy Giang Diệc Hàm thì lại kích động.
Kỷ Nhạc Huyên dùng tay không có cắm ống tiêm bụm mặt, lắc lắc đầu, gào lên
"Đừng, Diệc Hàm, đừng tới đây, em không phải Kỷ Nhạc Huyên."
Giang Diệc Hàm có chút nghi hoặc, nàng thấy vẻ yếu đuối của Kỷ Nhạc Huyên, trong lòng rất thương tiếc, lúc nói cũng mang theo vài phần run rẩy:
"Tiểu quỷ, em làm sao vậy?"
Lý An Kỳ thấy Giang Diệc Hàm nhìn mình, nàng cười cười:
"Đứa nhỏ này, mặt bị trầy xước, sợ cô thấy ghét bỏ ấy mà ."
Giang Diệc Hàm miễn cưỡng cười cười, Lý An Kỳ hiểu ý rời khỏi, Giang Diệc Hàm đi tới trước giường Kỷ Nhạc Huyên, nhẹ nhàng dùng tay kéo tay đang che kín mặt của nàng xuống, nàng dùng ngón tay kéo khuôn mặt Kỷ Nhạc Huyên hướng về phía mình, xem xét tỉ mỉ.
"Đừng, Diệc Hàm, đừng nhìn."
Kỷ Nhạc Huyên đưa tay còn muốn che nữa, nhưng động một cái chạm đến vết thương, làm nàng thấp giọng kêu A một tiếng, nhưng ngay lập tức, nàng vẫn vung tay loạn xạ như trước.
"Đừng nhúc nhích, ngoan chút nào."
Một tiếng lạnh lùng trách móc, Kỷ Nhạc Huyên dừng động tác lại, nằm yên trên giường, đáng thương nhìn Giang Diệc Hàm
"Diệc Hàm, em chỉ không muốn đểchị xem thôi. Mặt em bị huỷ, xấu lắm."
Giang Diệc Hàm lắc đầu, nàng cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên vết thương trên mặt Kỷ Nhạc Huyên.
"Tiểu quỷ, em thật đúng là ngốc một cách đáng yêu, bị thương như vậy, mà cũng gọi là hủy dung sao? Em có biết không, vết thương bây giờ của em thật ra làm tôi cảm thấy giống như có thêm một loại mỹ cảm vậy."
Kỷ Nhạc Huyên cười nhẹ nhìn Giang Diệc Hàm, trong lòng đột nhiên dễ chịu một chút:
"Thật sao?"
Giang Diệc Hàm gật đầu, vô cùng ôn nhu đáp lại nàng
"Thật."
Kỷ Nhạc Huyên mím môi một cái, có chút ngượng ngùng cười. Giang Diệc Hàm xoa xoa đầu nàng. Đúng lúc này, ba mẹ Kỷ Nhạc Huyên du lịch ở nước ngoài về đến.
"Nhạc Huyên à, bị thương có nặng lắm không?"
An Á Lam cùng Kỷ Minh Huy vội vàng từ ngoài cửa chạy vào, nàng vừa thấy dáng dấp thê thảm của Kỷ Nhạc Huyên bị treo một chân, trong lòng có chút đau buốt.
"Nhạc Huyên à, sao con lại không cẩn thận vậy. Thật là trước đây không nên đồng ý cho con gia nhập giới diễn viên nhìn con bây giờ thành ra cái dạng gì. May mà chỉ bị gãy chân, nếu con nhảy chậm, vậy xem như..."
Nói xong lời cuối cùng, An Á Lam cũng không dám tưởng tượng, viền mắt nàng ửng đỏ, thanh âm cũng không khỏi nghẹn ngào, Kỷ Minh Huy thấy thế ôm nàng vào lòng nhẹ nhàng an ủi.
Kỷ Nhạc Huyên cũng có chút bất đắc dĩ:
"Mẹ, con đây không phải là còn sống sao, đừng khóc mà. Chỉ bị gãy chân, qua hai tháng thì tốt rồi."
Nếu không phải thân thể Kỷ Nhạc Huyên có thương tích, An Á Lam thật muốn xông lên đạp nàng một cước, cái gì gọi là chỉ bị gãy chân?! Không biết rằng ta sẽ đau lòng hả!
Thấy An Á Lam oán niệm lại có vẻ lo lắng, Kỷ Nhạc Huyên cười gượng:
"Ha ha, ha ha."
An Á Lam thấy nữ nhi cười khúc khích, phẫn nộ trong lòng cũng tiêu tan, nàng lo lắng hỏi.
"Sao rồi, Nhạc Huyên, thân thể vẫn khoẻ chứ? Con không thể tự do hoạt động à, buổi tối ta và ba con ở lại cùng con."
Kỷ Nhạc Huyên nhấp nhấp môi, nàng liếc đến Giang Diệc Hàm đứng bên cạnh vẫn trầm mặc
"Mẹ, con..."
An Á Lam cũng chú ý tới Giang Diệc Hàm, nàng ngượng ngùng cười cười
"Thật ngại quá, Giang nha đầu, ta không để ý con, con cũng ở đây? Từ trong nước đến đây?"
Giang Diệc Hàm gật đầu, cũng lên tiếng chào hỏi An Á Lam và Kỷ Minh Huy:
"Bác gái, bác trai."
An Á Lam hỏi nàng.
"Giang nha đầu, buổi tối con muốn ở đây à?"
Giang Diệc Hàm gật đầu.
"Dạ."
An Á Lam thấy thế, dặn dò Kỷ Nhạc Huyên vài câu, thì cùng Kỷ Minh Huy rời khỏi, trước khi đi Kỷ Minh Huy còn vô cùng kinh ngạc, vì sao để một người ngoài ở lại, hai chúng thì đi?
An Á Lam không có đáp lại hắn, chỉ liếc mắt trừng hắn, làm hắn cũng câm miệng, không có ý kiến gì mà đi.
Vâng, Kỷ ba ba đúng là bị vợ quản nghiêm a.
Ba mẹ Kỷ Nhạc Huyên đi rồi, thì Giang Diệc Hàm ngồi xuống yên lặng gọt táo cho Kỷ Nhạc Huyên. Thấy vỏ táo trong tay Giang Diệc Hàm không hề có chút vết gãy nào, Kỷ Nhạc Huyên không khỏi trợn to hai mắt tràn đầy vui sướng cảm thán lên.
"Woa, vợ nhà ai vậy nè? Lại có tài đức như thế."
Còn cần phải hỏi sao? Tất nhiên là nhà mình rồi!
Kỷ Nhạc Huyên tự biên tự diễn toét miệng cười, nhưng mà khi cười miệng của nàng đã bị người chặn lại, Giang Diệc Hàm nhét trái táo mới gọt xong vào miệng nàng, sau đó nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nghẹn đỏ không vui, thì cười yếu ớt.
Kỷ Nhạc Huyên dùng tay không truyền nước biển cầm trái táo, nàng tức giận cắn một miếng, bĩu môi oán trách lên
"Hừ, ăn như vậy thật không tiện, cắt thành miếng đi."
Thấy Giang Diệc Hàm lạnh lùng liếc nàng, Kỷ Nhạc Huyên lại làm nũng
"Ôi, Diệc Hàm, chị xem kìa, bây giờ người ta bị thương, đi đứng không tiện lắm, chị cắt thành miếng đút người ta đi mà."
"Lại nhõng nhẽo."
Sắc mặt tuy âm u, nhưng trên tay cũng đã hành động, Giang Diệc Hàm cắt trái táo thành miếng đặt trong đĩa, dùng tăm đâm vào đưa cho Kỷ Nhạc Huyên ăn, thấy vẻ mặt thoả mãn cùng với dáng vẻ đắc ý của Kỷ Nhạc Huyên, nàng không khỏi khẽ cười
"Tiểu quỷ à, bao giờ em mới trưởng thành."
Kỷ Nhạc Huyên rất trẻ con hỉnh mũi với nàng, nàng há miệng ra, Giang Diệc Hàm cười đưa miếng táo tới, tiểu quỷ cho dù em không có trưởng thành cũng không sao, dù sao có tôi ở đây, tôi sẽ dẫn đường cho em.
Giang Diệc Hàm xem mình cường đại đến mức có thể bảo vệ Kỷ Nhạc Huyên suốt đời, sự tự tin này quả thật có căn cứ, nhưng nàng lại quên một điểm, Kỷ Nhạc Huyên không cần nàng bảo vệ suốt đời.
Ban đêm, Giang Diệc Hàm và Kỷ Nhạc Huyên trong phòng bệnh nhàn nhã xem ti vi giết thời gian, thấy trời đã tối, thì Giang Diệc Hàm dặn dò Kỷ Nhạc Huyên đi ngủ.
Vừa nghe đến hai chữ đi ngủ, ánh mắt Kỷ Nhạc Huyên cũng toả sáng lên, nàng tràn đầy mong đợi nhìn Giang Diệc Hàm, thanh âm cũng mềm nhũn:
"Diệc Hàm, ngủ chung trên giường đi."
Giang Diệc Hàm nhìn chỗ trống trên giường của Kỷ Nhạc Huyên chỉ hơn bàn tay một chút, bất đắc dĩ cười cười, khẽ xoa xoa mái tóc của Kỷ Nhạc Huyên, Giang Diệc Hàm nhẹ nhàng nói.
"Tiểu quỷ, ngủ đi."
Kỷ Nhạc Huyên bất mãn bĩu môi, vừa muốn mở miệng nói, thì thấy miệng mình bị một vật thể mềm mại chặn lại, đó là đôi môi mỏng của Giang Diệc Hàm, cánh môi mềm mại mang theo xúc cảm mỏng lạnh riêng biệt của nàng, Kỷ Nhạc Huyên kìm lòng không đậu hít hà hai cái, đáng tiếc bây giờ thân thể nàng không khoẻ, nếu không thật muốn ở đây ăn luôn Giang Diệc Hàm.
Kỷ Nhạc Huyên tức giận nghĩ như vậy, thì Giang Diệc Hàm đã lui ra, nàng khẽ xoa xoa hai má Kỷ Nhạc Huyên.
"Được rồi, tiểu quỷ, ngủ đi, ngủ ngon."
"Ừa."
Nhìn Kỷ Nhạc Huyên nhu thuận khép mắt lại, Giang Diệc Hàm cười nhẹ ấn nút tắt TV. Có chương trình nào hay để em xem chứ?
Sáng sớm lúc tỉnh lại, lòng Kỷ Nhạc Huyên có chút chua xót, nàng thấy Giang Diệc Hàm ghé vào bên giường nàng ngủ say, chắc là đêm qua quá mệt mỏi, nàng ta mới có thể ngủ như thế. Kỷ Nhạc Huyên không khỏi có chút đau lòng, sao nàng lại quên gường của mình là giường đơn, tự trách cắn môi dưới, Kỷ Nhạc Huyên đau lòng vuốt ve mái tóc dài đen của Giang Diệc Hàm,trong lòng âm thầm thề, Diệc Hàm, mệt mỏi sao? Nghỉ ngơi chút đi. Những chuyện chị làm cho em em đều biết. Chị yên tâm, sau này, sẽ do em đến bảo vệ chị.
Trước nay Giang Diệc Hàm ngủ đều rất tỉnh, Kỷ Nhạc Huyên vừa chạm vào nàng, thì nàng giật mình tỉnh lại
"Tiểu quỷ, em tỉnh rồi à, để tôi đi chuẩn bị điểm tâm cho em."
Đợi lúc Giang Diệc Hàm mang điểm tâm vào ngồi bên giường Kỷ Nhạc Huyên, Kỷ Nhạc Huyên đột nhiên đưa ra yêu cầu muốn Giang Diệc Hàm rời đi.
Giang Diệc Hàm hơi có chút sợ run, nàng nghi hoặc nhìn Kỷ Nhạc Huyên
"Tiểu quỷ?"
Kỷ Nhạc Huyên lại vô cùng cố chấp, nói cái gì mà công ty chị đang bận, chị cần trở về trông coi, yên tâm, em không sao cả. Đây là nước Mỹ, người nhà của em sẽ tìm người chiếu cố em.
Giang Diệc Hàm nhìn vẻ cười nhạt của Kỷ Nhạc Huyên, nghĩ tới nàng cũng là lo cho mình, Giang Diệc Hàm cũng không muốn phụ ý tốt của Kỷ Nhạc Huyên, nói là ở hai ngày nữa, thì mới về.
Kỷ Nhạc Huyên biết tính tình Giang Diệc Hàm, nàng cũng không có cưỡng cầu nữa, vì thế đáp ứng.
Hai ngày sau, sau khi Giang Diệc Hàm khẽ hôn Kỷ Nhạc Huyên, thì rời khỏi bệnh viện. Bệnh viện này tuy được người bảo vệ nghiêm nghặt, nhưng vẫn bị một số tay sănảnh đột nhập, ảnh chụp Giang Diệc Hàm xuất hiện ở bệnh viện này, bị phổ biến rộng rãi. Tuy đương sự không ra mặt tỏ thái độ, nhưng vẫn xôn xao ồn ào như trước.
Vì lúc này Kỷ Nhạc Huyên vẫn là người của Thượng Nghi, Tiêu Ức Tình cũng thường xuyên tới thăm Kỷ Nhạc Huyên, một ngày nọ Tiêu Ức Tình còn mang đến một cô gái tóc ngắn có nụ cười dịu dàng, Kỷ Nhạc Huyên nhìn vẻ cúi đầu cười nhẹ của cô gái kia, trong đầu thoáng hiện lên một cảnh , nàng nhớ rõ người trước mặt, là gặp ở tiệc khánh công đầu năm, khi đó nàng còn âm thầm chê bai, lại không ngờ tới, người này lại chính là bạn gái ấm áp trong câu truyện của Tiêu Ức Tình. Các nàng lại có thể cùng một chỗ lâu như vậy, Kỷ Nhạc Huyên hơi cảm thán, thực đúng là không thể nhìn quá phiến diện. *Chắc đây là hai má trong WC làm trò mèo =)))))))))))*
"Hai người các cô rất xứng."
Thấp giọng cảm thán một câu, rồi Kỷ Nhạc Huyên lại giao nhiệm vụ cho Tiêu Ức Tình.
"Hoa tỷ, mấy ngày nay đừng ở chỗ tôi, chị giúp tôi xem những người có năng lực có thể lôi kéo được không? Công ty Diệc Hàm mới vừa mở, cần có trợ thủ đắc lực."
Tiêu Ức Tình cười đáp ứng, mấy ngày nay nàng cũng giúp Giang Diệc Hàm không ít, tuy mỗi lần đều là lừa gạt, dùng lời ngon tiếng ngọt lôi kéo người đi, sau đó còn công chính liêm minh mà tranh công với Giang Diệc Hàm. Có tiền không kiếm, đó không phải là phong cách của nàng, nhưng nàng cũng không có biện pháp khác, ai kêu Kỷ Nhạc Huyên dặn dò không cho nói. Thế nhưng Tiêu Ức Tình nợ tiền Kỷ Nhạc Huyên, nàng phải ra sức vì Kỷ Nhạc Huyên. Vì thế, cùng Kỷ Nhạc Huyên cáo biệt, nàng lại bắt đầu công việc đi lôi kéo người khác.
PS: Ráng lên còn 1 chương nữa thoi, đang ko biết nên đào hố mới hay lấp cho xong cái hố Thíu nữ ngây thơ đây, nếu chọn chắc cũng lựa mấy bộ H cho có động lực edit =)))))))))
Trí nhớ kém nhưng người nông rân lại tỏ ra rất nguy hiểm trong việc mỗi một tài khoản đặt một password và hậu quả là đang mò pass =)))))) Đã khổ mà còn gặp cái rồ =)))))

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi