Ở TRUNG TÂM VŨ TRỤ

Cậ.u lại đến gặp Mã Thiên Gia. Không có mặt Quan Tàng cậ.u vẫn tự nhiên s.ờ đồ ăn như bình thường. Mã Thiên Gia đã có thể di chuyển bằng xe lăn, lúc này ông ta ngồi khoanh tay nhìn cậ.u ăn.

“Nè, kể cho tôi nghe hồi nhỏ Quan Tàng thế nào được không.” cậ.u vừa nhét một quả dâu vào miệng vừa hỏi.

“Sao cậ.u không hỏi thẳng nó, nó có giấu cậ.u điều gì đâu.” Mã Thiên Gia nói mát.

“Đâu có giống nhau, anh ta kể là anh ta tự nhận, sao khách quan bằng chú được. Với lại chú chẳng gần như là cha anh ta là gì.”

Mã Thiên Gia mím môi, có vẻ vừa ngượng vừa đắc ý.

“Thì… nó rất ngoan, rất nghe lời, học giỏi, chơi thể thao cũng giỏi, si.nh hoạt đúng giờ giấc, t.hích chơi với động vật nhỏ. Sau chuyện cha nó ông ngoại nó cấm không cho nuôi mèo nữa, đúng ra là cấm hết, không được nuôi con gì cả nên nó chỉ hay đọc sách. Quan Tàng bị ảnh hưởng nhiều từ phong cách nói năng, suy nghĩ của mẹ nó nên rất có hứng thú với những điều thần bí về tôn giáo, tín ngưỡng hay truyền thuyết dân gian.”

Cậ.u gật đầu: “Nếu anh ta ra nước ngoài thật thì liệu có học tiếp không?”

“Theo ý tưởng của nó thì chắc là sẽ học thôi… cậ.u hỏi thế làm gì?”

“Hỏi cho biết vậy thôi.”

Mã Thiên Gia nhìn cậ.u ăn một lèo hết mười mấy quả dâu, tự dưng ông ta điều khiển xe lăn đến gần cậ.u, hỏi: “Tôi hỏi cậ.u việc này được chứ? Cậ.u t.hích Quan Tàng ở điểm nào?”, cậ.u vừa há mồm định đáp thì Mã Thiên Gia đã rào thêm: “Ngoài tiền và tìn.h dụ.c nhé.”

Cậ.u bật cười há há: “Chú hiểu tôi gớm nhỉ.” ăn nốt quả dâu cuối cùng xong cậ.u lấy khăn ướt lau tay rồi đáp: “Thành thật, thành thật với bất cứ ai. Tôi từng bị lừa rồi nên tôi t.hích người thành thật. Thật ra tôi không quan tâm bình thường anh ta nói dối hay nói thật, tôi chỉ cần biết anh ta có nói dối tôi hay không. Quan Tàng chưa bao giờ làm thế, hoặc là không nói, nếu đã nói chắc chắn là thật.”

“Thật ra tôi rất ngưỡng mộ anh ta, si.nh ra tr.ên một cuộn dây đồng mà có thể trưởng thành thành như vậy… ít nhất là tôi không làm được thế.”

Mã Thiên Gia trầm ngâm hồi lâu rồi chậm rãi nói: “Nhưng… cậ.u cũng không t.hích Quan Tàng nhiều như Quan Tàng t.hích cậ.u… phải không?” gặp ánh mắt chém chả của cậ.u ném về phía mình ông ta vội lắc đầu, phân bua: “Đừng hiểu lầm, không phải tôi đang trách cậ.u đâu, tôi biết không bao giờ có sự cân bằng trong tìn.h cảm giữa con người. Tôi chỉ lo là… tuy bây giờ có vẻ sự cuồng nhiệt nó dành cho cậ.u đã giảm bớt nhưng tìn.h cảm của nó lại càng kiên định hơn, không gì dao động được.”

“Dù không muốn nhưng tôi buộc phải thừa nhận ảnh hưởng của cậ.u với Quan Tàng vượt xa tôi tưởng, cũng tích cực hơn tôi nghĩ nhiều. Tôi không biết hai đứa rồi sẽ đi đến đâu, dù tôi vẫn không thật sự t.hích cậ.u nhưng quan trọng hơn là tôi không muốn Quan Tàng bị tổn thương.”

“Thế nên giờ là lúc tốt nhất để bọn tôi xa nhau.” đột nhiên cậ.u nói.

Mã Thiên Gia tưởng mình nghe nhầm, ông ta nhỏm người dậy hỏi lại: “Cậ.u bảo sao?”

“Nghe nói trước kia chú làm chuyên khoa tâm thần hả, thử đả thông tư tưởng cho tôi được không?” cậ.u cười hì hì hỏi một câu chẳng liên quan.

“Tôi đâu phải chuyên gia tư vấn tâm lý, mà có phải cũng không thể đả thông cho cậ.u được…” Mã Thiên Gia làu bàu, “Với lại phí tư vấn đắt đấy!”

Thế là cậ.u đáp liền: “Tôi với chú mà còn nói chuyện tiền nong gì, mất hết tìn.h cảm!”

Đùa nhây xong cậ.u vớ một quả bưởi đào, bắt đầu bóc.

“Đoàn kịch chúng tôi có chuyện, chú biết rồi nhỉ.” Mã Thiên Gia im lặng, cậ.u nói tiếp: “Hôm trước tôi đi xa một chuyến, tôi tìm cách leo lê.n tầng thượng một tòa nhà thật cao… yên tâm, tôi không định nhảy đâu. Chưa bao giờ tôi muốn nhảy lầu cả.”

Cậ.u không sợ độ cao nhưng gió thì to thật. Đứng tr.ên đó có thể trông thấy đường chân trời. Cậ.u nhìn xuống dưới đất thấy người đi lại chỉ như đàn kiến. Cậ.u dang hai tay, gió luồn dưới nách cậ.u, thổi bùng áo quần cậ.u như đang nhắc rằng cậ.u không hề có cánh.

Trầy trật mãi mới bóc trầ.n được quả bưởi, cậ.u tách nó làm đôi để lộ ra những tép mọng, “Chú từng điều tra tôi chắc chú cũng biết trước kia tôi học giỏi hả.”

Mã Thiên Gia nhướng mày, “Cũng được.”

Cậ.u bất mãn phản đối, “Được á? Được là thế nào? Là giỏi, cực kỳ giỏi, được chưa?” cậ.u giơ múi bưởi bóc rồi lê.n và nghiêm túc bảo Mã Thiên Gia, “Giống như lúc tôi đứng tr.ên sân thượng nhìn xuống những con kiến li ti đần độn, tầm thường dưới mặt đất, chỉ có mình tôi là Super Star, sớm muộn tôi cũng tung cánh bay lê.n, tôi sẽ là King of the world!”

Mã Thiên Gia từ chối ăn múi bưởi mà cậ.u dùng để ví von với “bọn đần độn tầm thường”, ông hừ mũi, “Tôi thấy rồi, thế nên cậ.u càng ngã đau.”

Cậ.u bật cười, “Đau á? Không hề, chưa hề. Chỉ cần tôi muốn tôi còn có thể ngã đau hơn nữa. Thiên đường có nóc chứ địa ngục là vô biên. Huống chi tôi đâu đã là Super Star, tôi làm gì có quyền vỗ n.gực cho là mình ngã đau?”

“Tức là cậ.u muốn trở thành Super Star, cậ.u không cần Quan Tàng nữa hả?”

“Đừng bảo tôi ‘cần’ Quan Tàng.” cậ.u nhấn mạnh từng chữ, “Tôi không cặp kè với ai vì tôi cần họ, với tôi, phải là vì t.hích.”

Mã Thiên Gia không nói gì, cậ.u đứng dậy vặn vặn mình rồi đội mũ lưỡi trai lê.n đầu: “Có thành được Super Star hay không tôi không biết nhưng tôi không cho phép mình ngã một lần mà không dám đứng dậy. Nghiêm Khác Kỷ này không cần ghi tên vào sử sách, nhưng tôi phải phấn đấu tàn hại nhân gian, t.hích hại ai thì hại!”

“Nói thật với cậ.u nhé…” Mã Thiên Gia nhíu mày, “Theo tôi thấy thì cậ.u đã tàn hại nhân gian từ lâu rồi.”

Cậ.u cười phá lê.n, cười xong mới bảo: “Tôi sẽ để Quan Tàng đi nước ngoài, chú phải chăm sóc anh ta tử tế vào, lúc nào trả về đây phải phây phây béo mầm cho tôi hại!”

Quan Tàng bảo: “Khác Kỷ, em phải cho anh một lý do thuyết phục.” hai tay anh ta bưng mặt cậ.u, anh ta hoàn toàn bình tĩnh, chỉ có hơi thắc mắc, “Anh biết em cần sắp xếp lại cảm xúc nhưng anh thì không cần.”

Ngón cá.i Quan Tàng cà cà tr.ên má cậ.u, anh ta ôm cậ.u vào lòng, hít mùi hương tr.ên cơ thể cậ.u rồi th.ở dài đầy si mê: “Nếu em không thuyết phục được anh anh sẽ lại làm những điều khiến em không vui, dù bản thân anh không muốn thế.”

Cậ.u cười khanh khách, tì cằm lê.n vai Quan Tàng.

“Quan Tàng, tôi đã bảo tôi t.hích anh rồi đúng không.”

“Ừ.”

“Anh có t.hích chính anh không?”

Quan Tàng nghĩ ngợi một chút: “Cũng bình thường. Anh không thấy có gì không ổn.”

Cậ.u hôn vành tai Quan Tàng, “Đó là điều tôi rất t.hích ở anh đấy… cá.i đồ trí thức bi.ến thái thật thà này.” cậ.u nắm bàn tay Quan Tàng đặt lê.n n.gực mình, “Nhưng tôi không t.hích bản thân tôi như anh, ít nhất là không t.hích được như tôi thể hiện ra.”

“Mỹ Mỹ không muốn nhắc đến Nghiêm Khác Kỷ, Nghiêm Khác Kỷ chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình sẽ trở thành Mỹ Mỹ… tôi không biết phải làm sao để khiến họ hòa hợp.”

Cậ.u nhìn vào mắt Quan Tàng, thấy chính mình ở đó. “Anh rất thành thật với chính mình nhưng tôi thì không, tôi đang trốn tránh. Anh nói đúng đấy, tôi cần sắp xếp lại, anh thì không. Anh chỉ cần cho tôi thời gian. Nếu anh thực sự tỉnh táo hẳn anh hiểu bây giờ là thời điểm tốt nhất để chúng ta tách ra, cũng là thời điểm duy nhất.”

Quan Tàng nghiêng đầu nghĩ ngợi hồi lâu rồi đáp: “Anh có thể đồng ý, nhưng em phải hiểu rằng anh không sẵn lòng làm vậy. Dù anh rất giỏi kiềm chế nhưng anh vẫn cần được em khích lệ.”

Cậ.u đợi qua phiên tòa sơ thẩm của Tiểu Hào mới ra đi, trước khi đi cậ.u lén để lại cho chị Hương Hương ít tiền, nhắn rằng cảm ơn chị đã chăm sóc một năm nay.

Trang Bách Tâm đến gặp cậ.u mấy lần để lấy tin viết bài, một lần là vì Linh Linh tự sát, một lần là vì Quốc Sắc Thiên Hương giải tán… vụ án giết người của Tiểu Hào không đến lượt cô ta th.am gia, Lưu Dương bỉ bôi cô ta rằng, “Thế bây giờ không phải cô cũng đồng cảm với kẻ giết người à?”. Thế rồi bản tin cuối cùng cô làm cũng không được duyệt. Cấp tr.ên cảm thấy “góc nhìn thiên lệch, nội dung không phù hợp với quan điểm tìn.h yêu, hôn nhân xã hội chủ nghĩa”.

Rốt cuộc Trang Bách Tâm vẫn xin nghỉ việc, trước đó cô ta cũng chẳng có được một “bản tin động trời” nào. Có lẽ cô ta cũng đã chuẩn bị tâm lý nên không bị hụt hẫng quá, cô ta bảo “Ruồi muôn thuở vẫn là ruồi, nghe mùi là tươm tướp bu vào”.

Trước khi đi cậ.u về nhà một lần, ba dang tay định tát cậ.u mà gồng mãi vẫn không nỡ, chỉ có mẹ ôm chầm lấy cậ.u khóc rưng rức, khóc xong là đích thân tẩn cậ.u một trận hẳn hoi. Ở nhà nửa tháng rồi cậ.u thu dọn hành lý, ngồi tàu hỏa một đêm, đến phòng thiết kế của đàn anh chị Tân giới thiệu.

Chị Tân bảo: “Đừng có làm tao mất mặt đấy nhé, tao tâng bốc mày với người ta lắm đấy.”

Cậ.u đáp: “Chị nhìn lại xem em là ai, em là Nghiêm Khác Kỷ đấy.”

Phòng thiết kế của đàn anh quả đúng là cá.i “phòng”: tức là “trụ sở” chỉ có đúng một gian, bốn người, vừa làm vừa ở, căn phòng sáu chục mét vuông lúc nào cũng mịt mù khói thuốc. Hôm cậ.u xách hành lý đến đàn anh râu ria xồm xoàm, tóc tai lỉa chỉa mới bò dậy từ cá.i giường xếp, anh chàng xem hết tác phẩm của cậ.u rồi bảo: “Thật ra mấy tác phẩm này của cậ.u đặt ở ba năm trước thì cũng được, có thể coi là khá với tiêu chuẩn dành cho si.nh viên, còn tại thời điểm này thì hơi lạc hậu. Nhưng tôi tin tưởng vào người Thanh Tân giới thiệu, chúng tôi không đánh giá trình độ, quan trọng là phải có khả năng học hỏi.”

Cậ.u gật đầu, đáp: “Em hiểu.” tác phẩm đó là poster và các quảng cáo cậ.u thiết kế sau này cho Quốc Sắc Thiên Hương.

“À còn việc này, hiện nay chúng tôi chỉ vừa bắt đầu, nói thẳng là lương bổng không cao đâu. Cơ bản là nhận tất tật đơn hàng từ nhãn hiệu, bao bì, game tương tác, điện ảnh, truyền hình, truyền thông mạng… miễn dính dáng đến ngành của mình là được, cậ.u phải chuẩn bị tin.h thần đấy nhé.”

Cậ.u vẫn gật đầu, “Hiểu rồi.”

Cậ.u thuê một căn hộ nhỏ gần chỗ làm, tiền nhà hàng tháng còn nhiều hơn si.nh hoạt phí nửa năm ở ký túc xá Quốc Sắc Thiên Hương. Nửa tháng đầu đi làm cậ.u phụ việc vặt cho đàn anh, tìm tư liệu, chỉnh sửa vài thứ đơn giản, lúc rảnh rỗi thì mở kho dữ liệu chung ra học hỏi. Cậ.u xem những trang web đàn anh đề cử, th.am khảo thành phẩm của nhiều công ty khác và các triển lãm nghệ thuật: “Đừng xem mỗi thiết kế, phải chịu khó tìm tòi cả phim ảnh, TV, nghệ thuật, trang trí, ẩm thực, du lịch. Đi nhiều, quan sát nhiều, trải nghiệm nhiều vào, ngành thiết kế không kiếm sống bằng kỹ năng mà bằng chính nội hàm thẩm mỹ của mình.”

Cậ.u miệt mài học hỏi, quan sát, thời gian một ngày cậ.u tải công việc của hai ba ngày, cố bù đắp lỗ hổng của một năm bỏ sách vở. Có thời gian là cậ.u đi khắp nơi, ngắm nhìn khắp nơi. Thành phố này, thành phố khác, nhiều khi đủ điều kiện là cậ.u vác ba-lô ra cả nước ngoài, không biết tiếng thì huơ tay múa chân loạn lê.n, cứ múa máy như thế rồi cũng đi được dăm ba nước.

Năm thứ ba từ khi cậ.u có thể độc lập đảm nhiệm dự án, đàn anh lê.n kế hoạch mở rộng phòng thiết kế, anh ta hỏi cậ.u có muốn hùn vốn để trở thành đối tác làm ăn không. Cậ.u đồng ý, với một điều kiện: “Được mặc váy tùy t.hích.”

Đàn anh khá kinh ngạc nhưng cũng không phản đối, anh ta chỉ bảo: “Thì ở đây cũng đâu yêu cầu trang phục. Miễn lúc gặp khách hàng phải lịch sự còn hàng ngày đi làm cậ.u đừng c.ởi truồng là được.”. Ngày thứ hai sau khi chính thức trở thành đối tác hùn vốn, cậ.u mặc một bộ váy liền dài tay màu đen, gấu váy rủ đến mắt cá, chân đi xăng-đan chiến binh đế bằng. Không áo ló.t, không trang điểm, có sơn móng tay. Đồng nghiệp hỏi cậ.u: “Sếp ơi, sếp mặc đồ con gái à?”, cậ.u đáp: “Ờ, trai gái quan trọng gì, miễn anh thấy đẹp thì là đồ của anh.”

Lần một lần hai còn có người xì xào, qua một hai tháng tự khắc thành quen, nhiều khi nhân viên cảm thấy sếp của họ hẳn là nên ăn mặc như vậy. Sau này trong một bữa liên hoan, có một đồng nghiệp nữ ngà ngà say mới buột miệng hỏi cậ.u: “Sếp ơi, thế là em hết cửa tán sếp rồi à?”

“Hết cửa rồi.” cậ.u chỉ lê.n cổ, “Có người khác xí phần rồi.”

Cậ.u vẫn t.hích sưu tập choker nhưng chiếc cậ.u thường đeo nhất vẫn là sợi dây da với quả tim nhỏ bằng vàng. Sau quả tim vàng, nơi từng là vết sẹo tr.ên yết hầu cậ.u đã bị miết dài ra, hoặc đúng hơn là đã bị bao phủ bởi một vòng ôm trọn lấy cổ cậ.u và hội tụ hai đầu ở một trái tim.

Đó là món quà khích lệ cậ.u tặng cho Quan Tàng, một cá.i choker không bao giờ bi.ến mất. Và người tự tay khắc nó giờ đã ở nước Mỹ xa xôi.

Cậ.u từng trở lại thăm chị Hương Hương mấy lần. Chị Hương Hương đã bán căn nhà cha mẹ Tiểu Hào để lại, sang tay cả dãy nhà cho thuê rồi vay mượn thêm một trăm nghìn mới gom đủ tiền bồi thường. Chị mở một hàng bán quà vặt cạnh ký túc xá cũ, tháng nào chị cũng đi thăm Tiểu Hào, chị bảo nó ở trong ấy cũng được, không bị ai bắt nạt.

Lạc Lạc làm ở Đêm Paris chưa đến nửa năm thì bỏ, nó quen bạn trai rồi diễn qua mấy hộp đêm liền, cuối cùng chẳng biết dạt đi đâu. Có người bảo lại trông thấy nó đứng đường ở công viên. Kim Tường về quê ở vài hôm nhưng chẳng hòa thuận được với cả cha mẹ lẫn đứa con, cuối cùng chán nản quá nó lại bỏ đi làm thuê, hơn nửa năm chưa thấy về.

Dã Bình thì vẫn biểu diễn, thời livestream vừa nở rộ nó đã tạo ngay một phòng live, đặt tên là ‘Dã Bình show’. Nó với mấy chị em nữa dùng đồ gom lại từ đoàn kịch để diễn, chúng thuê sân bãi nhỏ, chẳng có máy sưởi cũng chẳng có quạt điện mà cứ kiên trì mãi cũng có chút tiếng tăm. Khổ cá.i khi người ta bắt đầu thắt chặt quản lý nội dung tr.ên mạng thì tài khoản của bọn nó cũng bị khóa trước tiên.

Mới đầu chị Hương Hương cũng đến xem, sau này thì thôi. Hàng quà vặt bán từ chập tối đến khuya, đêm rồi đ.èn vẫn sáng, thỉnh thoảng còn có tiếng nhạc vọng ra, ngó qua ô kính cửa sổ sẽ thấy có người đang uyển chuyển nhảy múa.

Chị Hương Hương hỏi cậ.u: “Thế nào Mỹ Mỹ, ra ngoài sống tốt không?”

Cậ.u bảo: “Chị ơi không tốt, không tốt gì cả, em đành phải tự tốt với mình thôi.”

Thỉnh thoảng rảnh rỗi cậ.u lê.n một diễn đàn dành cho những người t.hích mặc đồ nữ xem bài viết rồi quen với bà chị quản lý tên là “Phong cảnh dịu dàng”. Phong Cảnh đúng là dịu dàng thật, chưa bao giờ thấy nổi giận hay nặng lời với ai, nhiều khi thấy việc tí ti đăng lê.n cũng chăm chỉ trả lời hơn một ngàn chữ. Thế này mà gặp chị Hương Hương thì chỉ ỏng eo hai câu là chị đã thẳng tay cho cá.i vả.

ID của cậ.u thì khác, cậ.u nổi tiếng hỗn hào, cay nghiệt, hễ thấy bài ngứa mắt là cậ.u vào xỉa xói liền. Nhiều khi làm người ta tủi thân khóc hu hu, lại đến lượt Phong Cảnh phải dỗ dành, rồi bữa sau bả sẽ rủ rỉ khuyên cậ.u “Chị em với nhau cả, mình nhẹ nhàng thôi”.

Bữa offline được gặp Phong Cảnh ngoài đời, thấy dáng hơi mập, nói chuyện nhỏ nhẹ, bả cầm tay cậ.u tấm tắc khen “Em đẹp quá”. Phong Cảnh mở một quán rượu nhỏ, thu nhập quá nửa đều đổ vào duy trì diễn đàn. Mỗi khi nghe ai kể khổ bả có thể rớt nước mắt theo cả buổi, có ai nhờ giúp đỡ là bả nhiệt tìn.h xắn tay lăn vào, rồi có mệt liểng xiểng cũng không bao giờ than phiền. Cậ.u bảo Phong Cảnh: “Bà không phải chị, bà là mẹ chúng nó! Sao một mình bà cứ phải ôm tuốt luốt ăn mặc ụ ị thế hả? Lớn đầu rồi chẳng lẽ chúng nó không tự giải quyết được vấn đề của mình, bà chiều quá si.nh hư đấy!”

Phong Cảnh lúc nào cũng cười, đáp: “Chà, ai cũng có khó khăn mà, giúp được bao nhiêu thì mình giúp. Tuyệt Mỹ cứ nói thế rồi cũng vẫn giúp đấy thôi.”

“Tôi sợ bà mệt chết thì mấy con chiêm chiếp kia không biết tìm mẹ ở đâu thôi!”

Không lâu sau, diễn đàn có một thành viên mới là Hồng Ấn, nó đăng một bài xin giúp đỡ tiêu đề là “Bị lộ bí mật phải làm sao đây”, nội dung kể lể mình quen biết anh kia thế nào, bắt đầu cặp với nhau ra sao, rồi vì sao bị p.hát hiện. Cậ.u không đọc thì thôi, đọc xong là lộn tiết, lại còn có cá.i kiểu khoe khoang bồ bịch thế này nữa à. Tí chuyện cỏn con mà làm như chết đến nơi, đúng là loại ăn no rửng mỡ.

Cậ.u đòi Hồng Ấn cho số điện thoại của anh kia, và đúng là bị nó chặn luôn. Bữa offline nghe nói Hồng Ấn cũng đến nên hết giờ cậ.u lái xe đi ngay, quyết phải xem tận mắt em Lâm Đại Ngọc này mặt mũi ra sao.

À rất cao, dáng dấp cũng được, mặt thì lạnh lùng kiểu “tao khinh cả lũ chúng mày”. Đời này Nghiêm Khác Kỷ ghét nhất là cá.i loại mỹ nhân dỏng dớt t.hích ra vẻ, mày t.hích làm màu thì bố mày lại chuyên trị bọn làm màu đây. Rảnh quá hả, để đấy tao cho ít việc làm.

Thế là một xô đá, một chai bia, cậ.u đã kịp làm tổn thương gã lính về vườn cao một mét chín mươi như người khổng lồ xanh. Sau đó cậ.u bị Phong Cảnh rầy la: “Sao em không chịu giữ cá.i miệng thế, ghét thì thôi kệ người ta đi, làm sao ai cũng như mình được? Nên thông cảm, thông cảm em ạ!”

“Thông cảm là thế nào, thằng này được như hôm nay là phải tự đi tự bò hết! Nó dám chết thì chết mẹ đi, còn không dám thì ưỡn n.gực lê.n mà sống đàng hoàng, động cá.i là tỉ tê khóc lóc cho ai xem? Mình còn không thương được mình thì mong ai thương mình?!” cậ.u tức quá mà không xả ra được, thế là lúc về cậ.u vào phòng live của Dã Bình gửi quà lia lịa, rồi bình luận: Tao nhớ mày quá con đũy ngựa của Quốc Sắc Thiên Hương ơi, tao muốn đấm nhau với mày.

Mỹ Mỹ không còn mặc váy ngắn bó mô.ng, không khoe đùi, không trang điểm sặc sỡ, không đội tóc giả nữa.

Mỹ Mỹ đi giày cao gót đến văn phòng, mặc sơ-mi kiểu nữ gặp khách hàng, đi qua thấy treo váy đẹp là vào thử, thử đẹp là mặc về luôn.

Đồ nam hay đồ nữ chẳng quan trọng, miễn vui là được.

Mỹ Mỹ bây giờ tên là “Ta đây tuyệt mỹ”.

“Ta đây tuyệt mỹ” chính là Nghiêm Khác Kỷ.

Sau khi Hồng Ấn và người khổng lồ xanh nhà nó làm lành, hai đứa lại thành khách quen của quán Phong Cảnh. Nó với cậ.u vẫn ghét nhau, hễ đụng mặt lườm nhau một cá.i là sẵn sàng quàng quạc đấu khẩu. Cậ.u mở miệng ra phụ khoa, nam khoa bay phấp phới làm Hồng Ấn tức nổ phổi mà không cãi được, mặt nó đỏ gay, nó mắng cậ.u là đồ “T.ục tĩu”. Cậ.u cười há há, độp lại, “Làm sao, người ai mà chẳng có, t.hích đọ không, c.ởi quần ra.”

“Ồ… c.ởi được thật không?”

Cậ.u nghe thấy tiếng người hỏi sau lưng. Phong Cảnh hốt hoảng xua tay loạn xạ với cậ.u, chỉ sợ cậ.u ngoảnh mặt lại là phang luôn chai rượu đang cầm tr.ên tay vào đầu người đó.

Cậ.u phì cười, nhẹ nhàng đặt chai rượu xuống quầy bar, “C.ởi được, còn s.ờ được nữa cơ, có tiền trả không?”

“Bao nhiêu?”

Cậ.u chậm rãi quay lại, ngắm nghía từ đầu đến chân người đó. Áo sơ-mi thẳng thớm, giày sạch tin.h, dáng dấp nhã nhặn, mắt đeo kính gọng mảnh trông có vẻ là người danh giá.

“Làm nghề gì đấy?” cậ.u hỏi.

“Giảng viên đại học.”

Cậ.u gật đầu: “Là người trí thức đấy, tôi t.hích trí thức… cho anh giá giảng viên nhé.”

Anh trí thức nhìn cậ.u chằm chằm, trong mắt anh ta là dụ.c vọng trầ.n trụi.

“Lâu rồi không gặp, cô bé đanh đá của anh.”

Rất lâu sau này loài người mới biết trung tâm của vũ trụ không phải dải Ngân Hà, trung tâm dải Ngân Hà không phải hệ Mặt Trời, trung tâm hệ Mặt Trời không phải Trái Đất. Thế gian rộng lớn bao la nhường này, có ai là trung tâm, ai mà chẳng là trung tâm?

– Hoàn thành – 

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi