Trong bất tri bất giác, từ cái ngày tận thế bỗng nhiên buông xuống ấy, đã trôi qua được mười năm.
Nhân loại dưới sự đột ngột không kịp phòng bị, xác thật đã từng bị tang thi bức liên tiếp bại lui, chưa nói tới tổng số dân cư giảm mạnh, hoàn cảnh sinh tồn cũng càng ngày càng ác liệt, nhưng qua mười năm này nỗ lực, giữa hai thế lực đối địch lớn nhất sau mạt thế là nhân loại và tang thi đạt trạng thái cân bằng mới, chính thức tiến vào giai đoạn giằng co.
Vì chống lại tang thi càng ngày càng mạnh mẽ cùng với tang thi triều thi thoảng lại bùng nổ một lần, từng khu căn cứ người sống sót mọc lên như măng mọc sau mưa, từng nơi từng nơi rải rác trên những vùng đất hoang vu rách nát sau mạt thế, cung cấp sự che chở cuối cùng cho những người sống sót của nhân loại.
Trong những căn cứ người sống sót đó, quy mô lớn nhất, có danh tiếng nhất, làm những người sống sót hướng đến nhất, không thể nghi ngờ chính là căn cứ Thần Hi Cơ.
"Biết tin gì chưa? Căn cứ Thần Hi Cơ hình như thật sự làm ra vaccine phòng bệnh tang thi rồi ấy? Dù là bị tang thi cắn hay cào, chỉ cần trong vòng 24 giờ tiêm vào vaccine tang thi, sẽ có 50% khả năng không bị cảm nhiễm."
"50%? Vậy chẳng phải là xác suất biến thành tang thi và không biến thành tang thi bằng một nửa à, cái vaccine phòng bệnh tang thi này nghe có vẻ cũng không xịn như vậy."
"Xịn hay không cũng không phải xem như vậy, phải biết rằng, hiện tại hầu như căn cứ người sống sót nào cũng nói với bên ngoài là đang nghiên cứu chế tạo vaccine phòng bệnh tang thi, nhưng mà nhiều năm vậy rồi ngoài căn cứ Thần Hi Cơ ra, căn cứ người sống sót khác đến cả cái bóng vaccine phòng bệnh tang thi cũng không thấy, vaccine phòng bệnh tang thi của căn cứ Thần Hi Cơ tuy rằng xác suất thành công chỉ có 50%, nhưng rốt cuộc thì đây cũng là một hy vọng, chứng minh nhân loại sớm muộn gì cũng có một ngày có thể hoàn toàn tiêu diệt virus tang thi, không cảm thấy cái này rất có tính động viên à?"
"Này, đừng có khoác lác ở đây nữa, vất vả lắm mới gặp được tiểu đội săn thi của căn cứ Thần Hi Cơ, mấy người chẳng muốn tìm bọn họ đổi một ống vaccine phòng bệnh tang thi à? Dù sao thì tôi tình nguyện móc sạch tinh hạch trên người cũng phải nghĩ cách đổi một ống vaccine phòng bệnh tang thi, nói không chừng lúc nào đó có thể cứu tôi một mạng."
"Tiểu đội săn thi của căn cứ Thần Hi Cơ? Ở đâu? Ở đâu?"
"Bên kia kìa, đi thôi, cùng đi."
Lực hấp dẫn của vaccine phòng bệnh tang thi đối với những người sống sót không cần nói cũng biết, dù căn cứ Thần Hi Cơ đã sớm mà thả tin tức, thuyết minh vaccine phòng bệnh tang thi giai đoạn hiện tại vẫn chưa thể hữu hiệu được trăm phần trăm, những người sống sót thấy được hy vọng vẫn coi vaccine phòng bệnh của căn cứ Thần Hi Cơ là vàng bạc châu báu.
Mọi người đều biết, căn cứ Thần Hi Cơ cực kì coi trọng người một nhà, mỗi lần có tiểu đội săn thi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, đều sẽ phân cho mỗi người bọn họ hai đến ba ống vaccine phòng bệnh tang thi, bảo đảm bọn họ dù không cẩn thận bị tang thi cắn hay cào bị thương, cũng có thể không bị cảm nhiễm, biến thành tang thi.
Bởi vì những ống vaccine phòng bệnh tang thi đó, tiểu đội săn thi của căn cứ Thần Hi Cơ mỗi lần ra ngoài chấp hành nhiệm vụ đều sẽ bị những người sống sót của căn cứ khác quấn như cao da chó, gỡ cũng gỡ không ra.
Thậm chí, còn có người trộm bắt đầu kinh doanh hàng trao tay trái phép*, chuyên thu thập vaccine phòng bệnh tang thi từ tiểu đội săn thi của căn cứ Thần Hi Cơ, bán qua tay với giá cao, nhẹ nhàng đã có thể kiếm hời được vài viên tinh hạch, hơn nữa, bởi vì vaccine phòng bệnh tang thi cung nhỏ hơn nhiều so với cầu, những dân buôn này chỉ cần có thể nghĩ cách lấy được vaccine phòng bệnh tang thi từ căn cứ Thần Hi Cơ, căn bản sẽ không cần cầu nguồn tiêu thụ, có thể nói là mối làm ăn tốt một vốn bốn lời.
(*) Gốc là 二道贩子, theo Baidu, cụm này có nghĩa là những người mua bán trái phép hàng hóa để kiếm lời, hàng hóa này thường mua từ thương lái, hoặc là người sản xuất và bán đi.
Người buôn nhiều, nhóm tiểu đội săn thi của căn cứ Thần Hi Cơ cũng dần ý thức được vaccine phòng bệnh tang thi trong tay mình trân quý bao nhiêu, bắt đầu chủ động giao dịch cùng những người sống sót của căn cứ khác.
"Hạo Tử, lâu rồi không gặp, nay sao lại là cậu dẫn đội làm nhiệm vụ thế? Hồi trước không phải đều là anh Siêu à?"
Mười năm qua đi, Hạo Tử vẫn giữ một mái đầu bông xù khoa trương như cũ, nhìn qua cà lơ phất phơ, cực kì không đứng đắn.
"Vợ anh Siêu mang thai hơn chín tháng, sắp sinh rồi, anh Siêu xót vợ, muốn bên cạnh cùng vợ đi sinh, có lẽ gần đây cũng chưa thể dẫn đội làm nhiệm vụ, hết cách rồi, ai bảo tôi ế chổng mông, một người ăn no cả nhà không đói bụng đâu, lúc này cũng chỉ có thể để tôi ra ngựa."
"Thì ra anh Siêu đã kết hôn rồi sao? Chuyện từ khi nào thế?"
"Cũng đã hơn một năm trước rồi, chị dâu là dị năng giả hệ thủy, lớn lên đẹp không nói, còn ôn nhu, anh Siêu siêu có phúc luôn."
Giọng điệu khi Hạo Tử nói chuyện lộ ra một tia hâm mộ, chọc người nghe hắn nói nhịn không được bắt đầu ghẹo hắn.
"Ha ha ha ~ Hạo Tử cậu cũng là dị năng giả hệ hỏa cấp năm, thực lực mạnh như vậy, muốn tìm đối tượng hẳn phải dễ lắm chứ."
Hạo Tử vẫy vẫy tay, mặt bày biểu cảm xin miễn thứ cho kẻ bất tài.
"Để sau đi, tôi không vội kết hôn sinh con, một mình tự do tự tại, thật tốt."
Hạo Tử trưng cầu ý kiến của các đồng đội, tìm bạn bè quen biết chuyển nhượng một phần vaccine phòng bệnh tang thi, lúc này mới dẹp đường về căn cứ.
Trên đường về căn cứ Thần Hi Cơ.
Hạo Tử ngồi trên ghế phụ lại nghĩ tới người bạn vừa rồi trêu ghẹo, nhịn không được quay đầu, dò hỏi Lương Đình Ngọc ngồi ghế sau xe: "Ngọc Nhi, em cũng hai mươi tuổi rồi, còn chưa muốn tìm đối tượng sao?"
Lương Đình Ngọc nhìn cũng chưa thèm nhìn Hạo Tử một cái, vô cảm nói: "Không định."
Hạo Tử xịt keo, chưa từ bỏ ý định mà truy hỏi: "Ngọc Nhi, em xem, chú Lương và chị Hồng cũng đã kết hôn nhiều năm, em cũng sắp có một bé em trai hoặc em gái, em thật sự không có ý định tìm người yêu à?"
Lương Đình Ngọc bị hỏi phiền, tức giận liếc mắt trừng Hạo Tử một cái, nói không khách khí: "Chú già, chú không cảm thấy người ngoài như chú, quản hơi rộng quá đấy à?"
Hạo Tử hai chữ "Chú già" này làm xịt keo không nhẹ, vẻ mặt nôn nóng cố gắng nói: "Ngọc Nhi à, em có thể đổi xưng hô với anh không thế? Anh cũng không lớn hơn em bao nhiêu mà? Làm gì phải tiếng nào tiếng nấy gọi chú già chứ? Gọi một thanh niên siêu tốt trẻ tuổi đầy hứa hẹn anh đây già quá."
Lương Đình Ngọc trộm trợn trắng mắt, không lời nào để nói.
Hạo Tử rõ ràng là có hảo cảm với Lương Đình Ngọc, đáng tiếc, Lương Đình Ngọc chẳng thèm để ý Hạo Tử chút nào.
"Ngọc Nhi, nói anh nghe phát được không, em thích kiểu gì?"
Lương Đình Ngọc không chút nghĩ ngợi đã trả lời: "Đương nhiên là người như anh Cố Không Thanh."
Lương Đình Ngọc chưa từng che giấu, Không Thanh chính là mối tình đầu của cô, khi cô vẫn còn là một cô bé nhỏ xinh, cô đã từng trộm ảo tưởng sau khi lớn lên nhất định phải gả cho Không Thanh, cùng anh ấy dựng xây một gia đình hạnh phúc mỹ mãn.
Đáng tiếc, người sinh ta chưa sinh, ta sinh người đã già.
Chờ sau khi Lương Đình Ngọc trưởng thành mới phát hiện, heo muốn ủi cải trắng còn nhiều hơn cả tưởng tượng của mình, muốn mạng hơn chính là một con heo trong đó trong đó còn ỷ vào giá trị vũ lực tự thân mạnh mẽ, dính cải trắng mọng nước không thèm buông, những người khác đừng nói là muốn gặm một miếng cải, đến cả cơ hội đến gần cải trắng cũng không có.
Mỗi khi nghĩ vậy, Lương Đình Ngọc đều nhịn không được vô cùng đau đớn, nếu giá trị vũ lực của cô có thể mạnh hơn một ít, cô sẽ chủ động xuất kích, chứ không phải buộc phải từ bỏ.
"Thì ra em thật sự thích đại lão Cố Không Thanh à, nhớ năm đó em vừa đến căn cứ Thần Hi Cơ từng sau khi lớn lên muốn gả cho đại lão Cố, anh vẫn luôn cho rằng em chỉ nói mấy lời ngây thơ mấy đứa con nít hay nói, không ngờ lá gan của em thật sự lớn như vậy."
Hạo Tử vẫn rất bội phục Lương Đình Ngọc, rốt cuộc, không phải ai cũng có dũng khí làm tình địch của Hoắc thiếu.
Lương Đình Ngọc có hơi bực mình, cũng không biết là bực Hạo Tử nghi ngờ tình cảm của cô với Không Thanh, hay là bực Hạo Tử phủ định sự yêu thích của cô với Không Thanh, không phục mà phản bác: "Anh Cố Không Thanh là tốt nhất, lớn lên xinh đẹp, nhìn vào là thấy đẹp mắt, thực lực lại mạnh, còn là dị năng giả hệ thủy lợi hại nhất căn cứ chúng ta, không gì sánh nổi, là đối tượng vô số người sùng bái và tôn kính, sao lại không đáng để tôi thích?"
Thấy bà cô nhỏ này tức giận, Hạo Tử nhanh chóng xin tha, giải thích: "Anh chưa có nói đại lão Cố Không Thanh không đáng để em thích, nhưng anh có chút tò mò, chuyện em thích đại lão Cố Không Thanh, Hoắc thiếu biết không? Đại lão Cố Phi Bồng biết không?"
Lương Đình Ngọc không rõ nguyên do.
"Tôi thích anh Cố Không Thanh là chuyện của tôi, việc Hoắc thiếu có biết hay không có liên quan gì tới tôi?"
Hạo Tử gãi gãi đầu, không chắc chắn lắm mà hỏi ngược lại: "Hiện tại em cũng là người trưởng thành rồi, đương nhiên có thể thích bất kì ai, nhưng mà đại lão Cố Không Thanh không phải đang yêu đương với Hoắc thiếu sao? Hai người bọn họ dường như đã công khai là một đôi tại Thần Hi Cơ, em muốn gả cho đại lão Cố Không Thanh, trừ phi lén lút làm tiểu tam, như vậy không tốt lắm đâu."
Quan trọng nhất chính là, lén lút cạy góc tường Hoắc thiếu, điều này căn bản chính là chuột vuốt lông mèo, tìm chết.
"Ai nói Hoắc thiếu đang yêu đương với anh Cố Không Thanh? Anh Cố Phi Bồng đồng ý chưa?"
Hạo Tử tưởng tượng, hình như thật sự là như thế.
Hầu như toàn bộ người trong căn cứ Thần Hi Cơ đều biết, đại lão Cố Phi Bồng một chút cũng không hài lòng với người yêu của anh trai là Hoắc thiếu, ba ngày hai bữa sẽ cùng Hoắc thiếu quất nhau một trận, đánh đến nỗi căn cứ Thần Hi Cơ gà bay chó sủa, mỗi lần đều phải để đại lão Cố Không Thanh tự mình ra trận, hai nhân tài này mới có thể nghỉ đi một lúc.
Hạo Tử thở dài, bỗng nhiên cảm khái: "Thật ra đại lão Cố Không Thanh cũng rất không dễ dàng."
Lương Đình Ngọc cũng rất đồng cảm gật đầu. "Đúng vậy, con nít quậy nhà người ta cũng chỉ có một đứa, mà con nít nhà anh Cố Không Thanh lại là một ổ, xác thật rất không dễ dàng."
Sở dĩ nói con nít nhà Cố Không Thanh có một ổ, là vì ngoài ám chỉ hai đứa nít quậy Cố Phi Bồng và Hoắc Đình Ân đều không làm người bớt lo ra, cũng vì tám năm trước, Cố Phi Bồng cũng đã kết hôn sinh con, vợ hắn tuy rằng là người thường, nhưng tâm địa lại thiện lương, rộng rãi hào phóng, tình cảm hai vợ chồng cực kì tốt, hơn nữa 5 năm trước thuận lợi hạ sinh một đôi song sinh, lúc này đúng vào độ tuổi hoạt bát hiếu động, lúc quậy có thể leo lên tận nóc nhà lật ngói, cực kì không làm người bớt lo.
Quả nhiên, mới vừa về căn cứ Thần Hi Cơ, Lương Đình Ngọc đã từ dì Hồng biết được hai đứa song sinh nhà Cố lại gặp rắc rối.
"Lá gan hai thằng nhóc lớn thật, ngày thường trêu mèo chọc chó, leo lên nóc nhà lật ngói còn chưa tính, cư nhiên lại dám chạy tới khiêu khích lợn rừng biến dị nuôi trong căn cứ. Phải biết cái đám lợn rừng đó đều là Hoắc thiếu tự mình dẫn đội đi rừng sâu núi hoang bắt về, tính tình hung hãn, không biết bao nhiêu dị năng giả thực lực mạnh mẽ ăn đắng dưới tay chúng nó, hiện tại, hai đứa nhóc chưa cao tới nửa chân người lại lén lút trà trộn vào chuồng heo, muốn tiếp cận đám lợn rừng biến dị đó, cũng không biết là nên khen hai đứa nó nghé con không sợ cọp, hay là nên mắng hai đứa nó không biết trời cao đất dày."
Chỉ nghe dì Hồng miêu tả, Lương Đình Ngọc đã cảm thấy lo lắng, vội hỏi: "Vậy hai đứa kia không có chuyện gì chứ?"
Anh Cố Không Thanh coi hai thằng cháu trai này như bảo bối, nếu hai đứa nó thật sự xảy ra chuyện gì, anh Cố Không Thanh chắc chắn sẽ buồn lòng.
"May mắn cuối cùng cũng không xảy ra chuyện gì, dị năng giả hệ thổ phụ trách chăm sóc lợn rừng biến dị là bố con, phát hiện tình huống không đúng, vọt vào chuồng heo trước tiên, như xách gà con ấy, mỗi tay một đứa, xách cô hai đứa kia ra ngoài."
Chỉ tưởng tượng hình ảnh kia trong đầu, Lương Đình Ngọc đã nhịn không được cười thành tiếng.
"Hai đứa nhỏ kia thật sự là siêu quậy."
"Chứ sao nữa? Sau khi xách hai đứa như khỉ con lấm bùn khắp người kia ra khỏi chuồng heo, hai đứa nhỏ cực kì am hiểu làm nũng bán manh còn mưu toan làm nũng để qua cửa, đáng tiếc, bố con đã sớm miễn dịch với chiêu này, căn bản không dao động, lạnh mặt tống hai ông tổ kia về. Dọc cả đường đi không biết có bao nhiêu người thấy được mặt xám mày tro bộ dáng chật vật của hai siêu quậy, có lẽ chờ đại lão Cố Phi Bồng trở về, tin hai đứa con trai lại gặp rắc rối chắc chắn đã truyền khắp toàn bộ Thần Hi Cơ, nghĩ bằng ngón chân cũng biết, hai đứa nhóc này đêm nay chắc chắn không né được một trận đòn."
Tuy nghe có hơi đáng thương, nhưng Lương Đình Ngọc một chút cũng không đồng tình với hai đứa nhỏ ày.
Toàn bộ người trong căn cứ Thần Hi Cơ đều biết, hai đữa nhóc này chính là hai con khỉ quậy hàng thật giá thật, quậy muốn khùng luôn, đại lão Cố Phi Bồng ba ngày đánh một trận nhỏ, năm ngày đánh một trận lớn, cũng không thể làm hai con khỉ con này phát triển trí nhớ, đổi vị trí tự hỏi một chút, quản hai đứa con không làm người bớt lo như vậy, đại lão Cố Phi Bồng hình như cũng rất khó.
Giờ này khắc này, Cố Phi Bồng được Lương Đình Ngọc đồng tình hết sức đang ở trong nhà Không Thanh, sắc mặt xanh mét ngồi một mình trên sô pha, một mình giận dỗi.
Mà hai đứa con song sinh của Cố Phi Bồng, rụt tay rụt chân tránh sau lưng Không Thanh, hai cặp cánh tay nhỏ ôm chặt cánh tay Không Thanh, vừa lén lút đánh giá sắc mặt Cố Phi Bồng, vừa không ngừng dùng ánh mắt đáng thương hề hề cầu cứu Không Thanh.
Không Thanh không có sức chống cự nhất với trẻ em, càng đừng nói tới hai đứa nhỏ này còn là cháu trai cậu, Không Thanh mềm lòng, duỗi tay xoa xoa tóc hai đứa nhỏ, quay đầu quở trách Cố Phi Bồng: "Được rồi, em bao lớn rồi mà còn giận dỗi với hai đứa nhỏ, tuổi mụ hai đứa nó mới được 6, không hiểu chuyện, em cũng ba mươi mấy rồi đấy, cũng không hiểu chuyện à?"
Không Thanh không nói lời nào còn được, vừa nói xong, Cố Phi Bồng cũng nhịn không được tủi thân.
"Không Thanh, anh có thể nói miếng đạo lý hay không, đây là em không hiểu chuyện à? Kia chính là lợn rừng biến dị đấy, dị năng giả thành niên còn chưa chắc đã đỡ được chúng nó húc một cái, càng đừng nói tới hai đứa trẻ cao còn chưa tới nửa chân người này, tùy tiện húc một cái, hai đứa khỉ con này liền mất mạng, đại la thần tiên cũng cứu không nổi đâu."
Dù sao cũng là máu mủ của mình, Cố Phi Bồng sao có thể không đau, chính vì nguyên nhân là như thế, Cố Phi Bồng mới càng tức giận.
"Toàn nói ba ngày không đánh là leo lên nóc nhà lật ngói, theo em thấy, hai thằng nhãi ranh này chính là da ngứa, thiếu đòn, đánh cho một trận bọn nó mới biết tốt xấu."
Hai đứa nhỏ nghe nói còn phải bị đánh, sợ tới mức sắc mặt cũng thay đổi, còn chưa bị đánh đã gào rung trời.