PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY

Đặt Nhĩ Tư xuống giường, nhìn Lạc Hy trổ tài y thuật của mình thành thạo. Nhược ca thở phào nhẹ nhõm, vừa mở miệng nói gì đó, trước mắt bỗng tối sầm lại.
'HOÀNG THƯỢNG - THÁI TỬ - PHỤ THÂN..........'
Mọi người hốt hoảng la lớn. Tiểu Nô cùng Trường Ngưng dìu Nhược Ca nằm bên cạnh Nhĩ Tư. Lạc Hy bắt mạch xong, chậm rãi mở miệng.
'Thái tử hút hết chất độc trong người của Nhĩ Tư nên cơ thể bị choáng. Nghĩ ngơi một chút sẽ không sao'
Một cô nương khác, ăn mặt y như thị nữ mang đến một chén thuốc. Lúc này Trường Ngưng mới để ý tới Mộc Linh gương mặt lo lắng, nàng cầm lấy chén thuốc tự tay uy hài tử của mình.
Nhìn một lớn một nhỏ nằm trên giường, rất lâu sau ba nữ nhân cũng không lên tiếng.
'Mẫu thân, Thúc thúc và Nhĩ Tư mụi khi nào thì tỉnh lại?' - Hướng Nam chạy đến bên cạnh Lạc Hy, cũng lo lắng không kém.
'Rất nhanh thôi.. Con dẫn Nhi Tư đi đâu để ra nông nỗi này?' - Lạc Hy có ý trách móc hài tử của mình.
'A. Di, là lỗi của Duệ nhi. Duệ nhi muốn Hướng Nam dẫn đi chơi nên mới xảy ra chuyện. A. Di đừng trách Hướng Nam'
'Tuệ Nhi cũng có phần'
Lạc Hy và Mộc Linh nhìn hai hài tử trước mắt. Duệ nhi lúc nhỏ đã gặp qua, không ngờ lớn lên nhanh như vậy. Khí chất đều thừa hưởng từ phụ thân hắn hết rồi. Nhìn sang nữ hài tự xưng là Tuệ nhi, không khỏi phì cười. Cùng Trường Ngưng như tỉ mụi song sinh.
Lạc Hy ngoắc tay Thái tử :' Duệ Nhi đến! A Di xem một chút'
Thái tử nghe lời đến gần Lạc Hy, người mà Hướng Nam đệ gọi là mẫu thân.
'Tuệ nhi rất giống mẫu thân lạnh lùng của con đi' - Mộc Linh sờ sờ gương mặt của Tuệ nhi, rất ôn nhu mà chọc.
Trường Ngưng nhìn Hướng Nam, Sờ đầu, cũng không có vừa gì mà đáp trả: 'Con gọi là Hướng Nam phải không?'
'Dạ đúng ạ?' - Hướng Nam rất ngoan ngoãn đáp.
'Đại Đường nằm ờ phía Nam. Xem ra Lạc Hy cô nương vẫn luôn hướng về Đại Đường nhĩ?'
'Hoàng hậu thật sự rất thông minh' - Lạc Hy không chút sợ sệt mà khen Trường Ngưng.
'Mộc Linh mụi đặt tên cho nhi nữ cũng thật có ý nghĩ nha. Nhĩ Tư, luôn tương tư nhớ nhung một người nào đó'. Mộc Linh chỉ mỉm cười, cũng không đáp trả. Đối với vị hoàng tỉ này, nàng không giấu được gì a.
Ba đứa nhỏ nghe đoạn đối thoại của người lớn, không hiểu gì, cho đến khi nghe phía sau có âm thanh:
'Phụ thân. Tư nhi sợ' - Nhĩ Tư nhào vào lòng, ôm lấy Nhược Ca
'Ngoan, ngoan, không sợ nữa. Có thúc thúc ở đây'. Nhược Ca dỗ dành Nhĩ Tư. Hình ảnh ngọt ngào này làm cho Tuyết nhi vui thích. Mà Tiểu Nô thì suy nghĩ đang bay đến tận đâu đâu. Không lẽ sau này hậu cung lại có thêm người. Haha.
Lạc Hy cho người pha trà mang ra cùng một ít điểm tâm nhẹ, một bàn tám người. Bốn lớn, bốn nhỏ ăn điểm tâm. Vì tại bàn còn trẻ con nên không tiện nói nhiều. Nhược Ca lên tiếng trước.
'Hướng Nam có thể mang Minh Duệ, Minh Tuệ và Nhĩ Tư ra ngoài tham quan không a?'
Hướng Nam nghe thế ánh mắt sáng rỡ, ngồi ở đây buồn sắp chết rồi: 'Tuân lệnh thúc thúc, Chúng con đi ngay'
'Duệ nhi trông chừng đệ mụi cẩn thận'
'Tạm biệt phụ mẫu cùng các A. Di'
Hiện giờ còn lại nhân vật chủ chốt. Nhược Ca ngồi giữa ba nữ nhân trên chiếc bàn tròn. Hắng giọng: 'Lạc Hy rất lâu không gặp, không ngờ gặp lại tỉ trong tình huống này. Ta thật sự rất mừng khi tỉ tìm được một nơi nương tựa. Gia đình thật hạnh phúc'
Lạc Hy vẫn như trước, lúc nào cũng không thèm để ý người này, luôn ngu ngốc như vậy: 'vậy Thái tử nên chúc mừng ta đi'
Lạc Hy quen gọi Nhược Ca là Thái tử, vẫn không sửa được. Mộc Linh và Trường Ngưng rất dịu dàng, thư thái uống trà ngồi xem đối thoại của hai người kia.
'Tất nhiên phải chúc mừng. Mụi ở đây như vậy không bằng về Đại Đường đi, Đường Nghĩa với Đường Trọng tướng quân chắc phải mở tiệc ăn mừng khi có tôn tử a'
'Về đó thì ai nuôi ta cùng Hướng Nam?'
'Ta xây cho tỉ một biệt viện to lớn. Phong chức cho phu quân của tỉ. Như vậy còn lo gì chứ? Thấy sao? Hấp dẫn không?' - Nhược Ca đắc ý với những ưu đãi mình đưa ra cho Lạc Hy.
'Mộc Linh một mình sinh Nhĩ Tư thật vất vả?' - bên này Trường Ngưng đối với Mộc Linh hỏi han. Có phần thông cảm cho nữ nhân cả đời si tình vì một người.
Mộc Linh  mỉm cười lắc đầu: 'Nghĩa phụ đưa ta đến bên ngoại của người tá túc. Trong thời gian mang thai có chút khó khăn, nhưng đến khi sinh ra Nhĩ Tư, ta tự nhiên thấy mình cần phải mạnh mẽ bảo bọc nữ nhi của mình'
'Sao mụi không trở về Đại Minh'- Nhược Ca hỏi chen vào.
'Ta thấy ở đây rất tốt. Rất bình yên, bắt đầu một cuộc sống mới không ai quen biết không phải thư thả hơn sao?'
'Ân. Khi nào thì giới thiệu cho ta găp mặt phu quân của hai người a?' - Nhược Ca chỉ hỏi một câu rất bình thường mà hình như mọi người ai cũng đang thắc mắc. Ai cũng muốn biết thôi mà. Sao ba nữ nhân này nhìn mình với ánh mắt lạ như vậy.
'CHẾT RỒI' -- Lạc Hy và Mộc Linh đồng thanh.
Nhược Ca ban đầu là sững sờ. Sau đó biết mình bị lừa. Quyết định không mở miệng nữa.
'Hai người dự định thế nào? Hài tử không thể không có phụ thân'
Bốn người trầm mặt. Mà lúc này đây, bốn đứa bé đi chơi vui vẻ trở về, tất cả đều ngồi vào vị trí cạnh mẫu thân của mình. Tiểu Tư Nhi nhìn mẫu thân có điều khác lạ, thật lo lắng hỏi: 'mẫu thân, người không khỏe sao?'
Mộc Linh đối với Nhĩ Tư cười, lắc đầu bảo không sao: 'Nhĩ Tư, con luôn muốn gặp phụ thân của mình phải không?'
'Dạ, Tư nhi luôn rất muốn. Tư Nhi rất muốn a'
Tiểu Tư nhi theo hướng nhìn của mẫu thân, thì ra là mẫu thân đang nhìn thúc thúc kìa. 'Mẫu thân, có phải thúc thúc là phụ thân của con không?'
Không nhận được câu trả lời của mẫu thân, liền đối với Lạc Hy a di gấp gáp: 'A. Di, người nói đi, có phải thúc thúc là Phụ thân của Tư nhi không?'
Nhìn Nhĩ Tư mắt sắp long lanh, Lạc Hy yếu ớt gật đầu. Nhĩ Tư không cần biết gì hết, lao đến ôm cổ Nhược Ca khóc rống lên. Nhược Ca thì cười đau bụng dỗ dành: 'Ngoan, nín đi. Không được khóc'
'Phụ thân hứa đi. Không được rời mẫu thân với Tư nhi nữa. Huhu'
Nhíu mài nhìn Lạc Hy với Mộc Linh; 'Hai người đùa cái gì vậy? Hôm nay cũng không phải ngày cá tháng tư. Ta không chịu nổi cú sốc này đâu'
'Ai nói dối Thái tử. Chuyện này phải kể từ ta' - Mọi người im lặng chờ nghe Lạc Hy kể.
'Lúc ta tạo ra thuốc cho Thái tử cùng Thái tử phi. Ta đã dùng máu của Thái tử hòa với máu của ta làm thành một viên. Ta luôn giữ bên mình. Cũng không nghĩ đến chuyện này. Sau khi quyết định rời đi. Ta đã uống viên thuốc vào, cũng không hy vọng nhiều. Sau đó một thời gian, ta bị ngất xỉu trên đường do kiệt sức. May mà xe ngựa của Quận chúa đi ngang cứu giúp, cuối cùng nàng mang ta đến Tộc nữ chân cùng nàng. Ta mới biết mình mang thai không lâu. Quận chúa ngỏ lời cùng đến sống với nàng, nhưng ta từ chối. Ta thích sống tự do thoải mái hơn. Vì vậy Quận chúa cho người xây dựng ngôi nhà này, nàng cũng rất thường xuyên đến thăm ta. Mang thức ăn cùng thuốc bổ đến'
Lạc Hy ngưng lại, Mộc Linh kể tiếp: 'Sau khi Lạc Hy sinh Hướng Nam xong, nàng hỏi ta có muốn sinh hài tử của cho chính mình và Thái tử không? Ta không tin. Nhưng Lạc Hy nói chỉ cần ta muốn nàng có thể giúp. Ta nghĩ nàng đùa. Nàng lấy máu của ta rồi hứa hẹn một tuần sau mời ta trở lại'
'Ta dùng viên thuốc chứa máu của Thái tử lúc trước, lại để hòa tan cùng máu của Quận chúa. Điều chế lại' - Lạc Hy kể lại phương pháp của mình.
'Tại đây, mụi cùng Lạc Hy mong Thái tử cùng Thái tử phi bỏ qua cho. Chúng ta làm việc đường đột này mà không được sự cho phép của hai người' - Vẫn là Mộc Linh thấu tình đạt lý.
Nhược ca không phải không biết y thuật của Lạc Hy, nhưng mà đột nhiên ở đâu xuất hiện thêm hai đứa con được cho là của mình. Làm sao tin được. Suy nghĩ trong bụng 'Ta thật không cao thượng đến nỗi nuôi hài tử của kẻ khác nữa nha'.
'Hướng Nam, đến ra mắt phụ thân đi' - Lạc Hy nói với hài tử của mình.
'Hướng Nam gặp qua phụ thân' - tuy không hiểu, nhưng Hướng Nam rất ngoan ngoãn nghe lời phụ thân của  mình.
Nhược Ca nhìn Trường Ngưng, hy vọng nàng có thể giải vây cho mình. Trường Ngưng bất mãn:
'Hoàng thượng muốn chối bỏ giọt máu của mình sao? Hướng Nam và Nhĩ Tư đều là hài tử của chàng'
Lúc này Nhược Ca mới dang rộng vòng tay ôm hai đứa nhóc vào lòng. Cuộc gặp gỡ đầy viên mãn này, có cả mơ mình cũng không dám nghĩ đến.
*******
'Vậy sau này hai người dự tính như thế nào?' - Nhược Ca nhìn Lạc hy và Mộc Linh hỏi.
Lạc hy nói:'Trước thế nào thì sau này vẫn vậy'
'Làm sao có thể, Hướng Nam và Nhĩ Tư là hài tử của ta. Phải để chúng....'
'Vậy ai là người sinh chúng ra?' - hô hô, Mộc Linh chen vào. Nhược Ca cũng ngậm ngùi thôi.
'Nhĩ Tư và Hướng Nam có muốn trở về Đại Đường sống cung phụ thân, với Duệ nhi và Tuệ nhi khôn' - Trường Ngưng rất tâm lý, đứng ra giải vây.
'Hay quá, có thể cùng Duệ ca ca mỗi ngày luyện võ rồi. Được ca ca dẫn đi chơi. Không như ở cùng mẫu thân, chỉ có điều chế thuốc. Chán lắm' - đứa con bán đứng nhất của năm là đây.
'Nhĩ Tư muốn ở cùng phụ thân và mẫu thân thôi' - nằm trong lòng của Nhược Ca, nói ra mong muốn của mình
'Được rồi. Vậy theo ta về đi. Được không?'
*****
Vậy là một nhà đoàn viên. Nhược Ca mang theo cả nhà trở lại Đại Minh ở một tháng trời. Cho hài tử du ngoạn khắp nơi. Chưa đủ thời gian thì đã nhận được thư tốc báo từ Đại Đường. Thái hậu cùng Thái thượng Hoàng nghe tin hoàng nhi của mình vừa tìm được hai tôn tử. Một hai ra lệnh phải lập tức mang về gặp mặt. Không được chậm trễ.
---------
Sau khi trở về. Nhược Ca tổ chức phong vị cho hai nhi tử của mình. Hướng Nam sinh cùng năm nhưng nhỏ tháng hơn Minh Tuệ nên đứng vị trí thứ ba. Tam Hoàng tử Đường Minh Trí. Lạc Hy chính thức được phong hào - Hy phi nương nương.
Tứ công chúa Cáp Nhĩ Tư đổi danh thành Đường Minh Vân. Mẹ của nàng là Mộc Linh quận chúa, nay phong hào Linh phi.
Đường gia nay đông vui đầy đủ. Hai nữ nhân này dù biết không thể thay đổi trái tim một người. Nhưng họ vẫn chấp nhận ở bên cạnh, đứng nhìn. Cùng hài tử của người mình yêu sống qua ngày đó là mãn nguyện.
*******
'Ngưng nhi . Ngưng nhi. Ta mang nàng ra ngoài chơi' - Lúc này ở trong phòng, Nhược ca quậy phá không để yên cho Trương Ngưng đọc sách.
'Thiếp bận rồi. Hoàng thượng tìm Mộc Linh và Lạc Hy đi'
'Ta muốn đi cùng nàng'
'Thiếp muốn yên tĩnh'
'Ta cho nàng hai lựa chọn: một là đi chơi cùng ta, hai là sinh hài tử cho ta nữa. NÀNG CHỌN ĐI'
'ĐỪNG. CÓ. MƠ'.......................
Haiz. Ngày nào cũng ồn ào như vậy, Tiểu Nô với Tuyết nhi nghe riết thành quen. Hôm nào Hoàng hậu và Hoàng thượng không ồn ào, chắc chắn sẽ lại giận nhau.
------
Toàn văn Hoàn.
Cảm ơn mọi người trong hơn một tháng qua đã theo dõi, đọc, vote, comment.
Hy vọng mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ truyện tiếp theo của mình.
Cuối nữa người tổng chào và hẹn gặp lại!

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi