SAU KHI SỐNG LẠI, TÔI BỊ ĐẠI LÃO HỌC BÁ QUẤN LẤY

Khi Trì Phương về đến nhà, mẹ Trì còn chưa đi nghỉ, đang ngồi ở phòng khách xem tivi. Nghe thấy tiếng mở cửa của con trai, mẹ Trì thuận tay dừng bộ phim đang chiếu trên tivi, đứng dậy đón con trai.


"Thế nào? Chơi vui không con?" Mẹ Trì cười hỏi.


Trì Phương nhẹ gật đầu, sắc mặt toát ra vẻ uể oải, "Bàng Tử Phi quán quân, theo đội viên đi chơi rồi ạ."


"Rất tốt," Vẻ mặt mẹ Trì dịu dàng, bà sờ sờ trán Trì Phương, "Mệt không? Nhanh đi nghỉ ngơi đi, lát nữa ăn cơm sau, nếu mệt quá thì xin nghỉ du lịch mùa thu ngày mai đi con."


Trì Phương nhẹ gật đầu, ngoan ngoãn dỗ dành mẹ Trì hai câu, mới lên lầu về phòng.


Vào phòng, tinh thần Trì Phương nháy mắt được cởi sạch sành sanh, mỏi mệt giữa lông mày liếc nhìn là có thể thấy rõ. Đèn cũng lười mở, Trì Phương tiến về phía trước vài bước, trực tiếp nhào lên giường.


Đầu tiên là ngồi ở sân thi đấu gần một ngày, vừa rồi còn say xe, Trì Phương một chút sức lực cũng không còn, cả người co quắp trên giường không nhúc nhích. Nửa ngày, người trên giường mới động đậy hai cái, từ nằm sấp thành nằm ngửa.


Trì Phương nhìn đèn trần trên đỉnh đầu, ngẩn người.


Từ khi cậu sống lại trở về, Trì Phương vẫn cảm thấy bản thân che giấu rất tốt, ngoại trừ đột nhiên bắt đầu học tập, còn những thứ vẫn không thay đổi. Song lời nói của Vu Mặc đêm nay, đã triệt để đánh thức Trì Phương.


Dù Trì Phương có che giấu thế nào, thì những năm tháng từng rơi vào vũng bùn trước kia đã để lại cho cậu một thói quen không thể xóa nhòa. Ngay cả Vu Mặc còn phát hiện, thì thông minh như mẹ Trì làm sao có thể không nhận ra. Chẳng qua là vì không muốn làm cậu khó xử, nên mới không hỏi nhiều mà thôi.


Trì Phương ngẩn người một hồi, đột nhiên ngồi dậy từ trên giường.


Mỗi phòng ngủ trong biệt thự đều có một phòng tắm, Trì Phương đứng trước gương, nhìn người trong đó.


Khuôn mặt của Trì Phương mười lăm tuổi vẫn còn mang nét trẻ con, chiều cao cũng không quá khác với sau này, song khi Trì Phương đối diện với ánh mắt của mình trong gương, sắc mặt lại trầm xuống.


Cậu nhìn thấy đôi mắt của một người trưởng thành.


Thử cười cười với người trong gương, Trì Phương nhìn nụ cười khách sáo quen thuộc kia, nhíu nhíu mày. Cậu nỗ lực gia tăng độ cong của khóe miệng, tăng thành một nụ cười ngô không ra ngô, khoai không ra khoai.


"Chậc." Trì Phương không kiên nhẫn nhíu mày, đứng thẳng, chỉ chỉ bản thân trong gương, "Mày xem lại mày đi, chút chuyện nhỏ cũng làm không được, còn để cho một tiểu quỷ mười lăm tuổi phát hiện, quá vô dụng!"


Trì Phương hơi ngẩn người nhìn chiếc gương.


Nhưng sau này tiểu quỷ đó là một đại lão... Tuy đại lão này có hơi ngốc. Thôi, sau này vẫn nên cách xa Vu Mặc một chút, bằng không thì lúc nào đó bí mật bị lột sạch mà bản thân cũng không biết.


Trì Phương thở dài, cửa phòng đột nhiên bị gõ nhẹ hai cái, "A Phương? Ăn cơm thôi con."


"Con tới ngay!" Trì Phương trả lời một câu theo bản năng, cuối cùng liếc mắt nhìn bản thân trong gương, mở cửa xuống lầu.


Ba Trì và anh cả vẫn còn tăng ca ở công ty, chỉ có anh hai chẳng biết về nhà lúc nào, đang giúp mẹ Trì bưng thức ăn. Trì Phương thấy thế, nhanh chóng bước xuống lầu, cũng giúp mẹ dọn đồ ăn.


Lúc ăn cơm, mẹ Trì và Trì Chính đều cảm thấy Trì Phương hơi yên tĩnh, im lặng liếc mắt nhìn nhau.


Trì Chính nhấc đũa gắp một miếng sườn cho em trai, "Trận đấu hôm nay thế nào?"


Trì Phương lấy lại tinh thần, theo bản năng muốn mỉm cười, nhưng khóe môi vừa nhấc lên, Trì Phương lại nhớ lại lời Vu Mặc, khóe miệng cứng đờ, nửa ngày sau mới nói, "Rất tốt..."


Thói quen đúng là một thứ phiền phức.


Trì Phương yên lặng ăn cơm, trong lòng ảo não.


Em trai nhà mình rõ ràng rất không đúng, Trì Chính nghi hoặc nhìn sang mẹ Trì, mẹ Trì cũng chỉ yên lặng lắc đầu. Sáng sớm Trì Phương đến xem Bàng Tử Phi thi đấu còn rất tốt, buổi chiều còn vui vẻ đăng trạng thái, sao đến tối về nhà lại trở nên là lạ.


Chẳng lẽ lúc về gặp chuyện gì?


"Đúng rồi." Trì Chính suy nghĩ một chút, mở miệng nói, "Trận đấu diễn ra ở trung tâm thương mại phải không? Rất xa, em bắt xe về à?"


Trì Phương khẽ giật mình, thần sắc toát ra một tia là lạ, lắc đầu, "Không có, em gặp bạn học ở gần đó, cậu ấy thuận đường đưa em về."


Trì Chính có hơi kinh ngạc, vừa định hỏi là ai, mẹ Trì bên cạnh đã mở miệng.


"Là Vu Mặc?" Mẹ Trì hơi suy tư, mới nảy ra cái tên này trong đầu, dù sao tuần trước Trì Phương mới nhắc đến người này, bà vẫn còn chút ấn tượng.


Trì Phương nhẹ gật đầu, không nói thêm gì nữa.


Nhìn em trai nhà mình ủ rũ lông mềm, ấn tượng đầu tiên của Trì Chính với người tên Vu Mặc kia lập tức xấu đi.


Nhất định là người này bắt nạt em trai!


*


Buổi sáng cuối tuần, Trì Phương tỉnh ngủ trong nháy mắt, chỉ cảm thấy cả người đều đang đau nhức kháng nghị. Cậu nằm trên giường giãy giụa năm phút đồng hồ, mới cắn răng đi xuống. Vốn mẹ Trì muốn làm chút thức ăn cho Trì Phương đem theo, nhưng Trì Phương lại kiên định cự tuyệt.


Đợi đến lúc Trì Phương đến cổng trường, cách thời gian tập hợp còn tận mười phút, vài bạn học tụ lại thành nhóm đứng ở cổng trường tán gẫu. Trì Phương bảo tài xế dừng ở một bên, tự mình chậm rãi ung dung đi tới.


Quét mắt một cái, không nhìn thấy Bàng Tử Phi, nhưng lại thấy Vu Mặc đứng một bên. Trì Phương theo bản năng nhìn thoáng qua ba lô Vu Mặc, đoán chừng là chịu nghe lời cậu nói hôm qua rồi, tuy ba lô có hơi cũ, nhưng vẫn coi như bình thường.


Trì Phương vừa thở dài một hơi trong lòng, ngẫm lại mới có hơi không nói nên lời.


Không phải mình đã quyết định cách xa Vu Mặc một chút rồi sao, sao lại bắt đầu chú ý tới hắn nữa rồi.


Trì Phương vừa nghĩ, vừa cười hỏi thăm mấy bạn học có hơi quen biết, không lâu sau đã có thể nhập bọn trò chuyện với bọn họ.


Vu Mặc đứng ở cách đó không xa, nhìn ý cười ngụy trang trên mặt Trì Phương, dừng một chút, nhưng vẫn không nói gì.


Trì Phương tán gẫu cùng mấy bạn học trước mặt, lực chú ý lại không nhịn được chạy qua Vu Mặc bên kia. Vu Mặc trong lớp căn bản không nói chuyện, cũng không có bạn bè, chỉ có thể mặt không cảm xúc đứng đó một mình.


Không được phép mềm lòng! Trì Phương cảnh cáo bản thân trong lòng, xoay người đưa lưng về phía Vu Mặc.


Một lát sau, lớp trưởng cũng đã đến, Trì Phương đi cùng mọi người, nhìn lại mới phát hiện Bàng Tử Phi vẫn chưa tới. Cậu nhíu nhíu mày, cúi đầu mở ứng dụng tán gẫu trong điện thoại, lúc này mới phát hiện tối qua Bàng Tử Phi đã nhắn tin cho mình.


Hôm qua bọn họ là quán quân, Bàng Tử Phi vốn chỉ định ăn một bữa cơm rồi về nhà, kết quả cuối cùng ăn xong quá cao hứng, nên mấy người lại đến tiệm net chơi game cả đêm. Sáng nay không đứng dậy nổi, cả người co quắp trên giường, đành phải xin nghỉ với giáo viên.


Mập mạp: Đau quá a a a a... Du lịch mùa thu của tôi! ! !


Trì Phương nhìn tin nhắn, cách màn hình cũng có thể cảm nhận được sự bi phẫn của Bàng Tử Phi. Tuy ngoài miệng nói không có hứng thú, nhưng thật ra Bàng Tử Phi vẫn rất mong chờ.


Trì Phương: Đừng có gào, nghỉ ngơi cho tốt đi, mai nhớ trả bài đấy.


Đúng lúc đội ngũ tập hợp xong xuôi, Trì Phương dẹp điện thoại, theo người trước mặt lên xe.


Tối qua bốn giờ Bàng Tử Phi mới ngủ, chỉ đang kiên cường chống đỡ tỉnh ngủ, để nói nói mấy câu với Trì Phương, nói xong cũng mơ mơ màng màng, xác định Trì Phương không có việc gì, nhắm mắt lại gửi câu cuối cùng cho Trì Phương, rồi quay đầu ngủ.


Trì Phương ngồi xuống, mở điện thoại lên, nhìn tin nhắn cuối cùng của Bàng Tử Phi, mờ mịt chớp mắt mấy cái.


Bàng Tử Phi: Ba ba


Trì Phương do dự một hồi, mới trả lời.


Trì Phương: Ơi.


------


Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:


Bàng Tử Phi: nói mày không tin, thật ra tao bị người ngoài hành tinh bám vào đó.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi