SƯ TÔN CỦA TA LẠI GIẬN DỖI RỒI!!!


Sau khi sư tôn đã hoàn thành lễ tân hôn, Anh Kiệt sư huynh ở lại tông môn chơi những mấy ngày, rồi lại bắt đầu cuộc hành trình ngao du khắp thiên hạ của mình.
Hắn ta nghe những người đã từng được Ninh Hinh sư muội giúp đỡ kể lại câu chuyện giữa họ và sư muội, nên hắn cũng dần bắt đầu học theo phong thái của Ninh Hinh, bao dung cho người khác, hết lòng vì chúng sinh.
Cũng như bao ngày, hắn ta đến 1 quán rượu quen thuộc ngoài ven đường để vừa thưởng rượu, vừa nghe ngóng tin tức của giới tu tiên, thì bất ngờ gặp phải tin mà hắn ta không hề muốn nghe.
- Ngươi nghe tin gì chưa? Tông chủ Phùng Chu phái đã thành thân rồi đấy! - 1 người ngồi bên cạnh vào đề tài.
- Ta không ngờ đối phương đã thành thân với nàng ta lại là ma tôn a! - Người kế bên cũng bị cuốn theo.
- Ôi dào, chuyện đó có là gì.

- Người khác phẩy tay - Đại đệ tử phái Minh Thành đã rời tông môn, các ngươi liệu có hay?
Nghe đến đây, Anh Kiệt hắn có chút khó hiểu, liền xoay người về phía bọn họ.
- Chư vị, có thể cho ta góp vui chứ?
Người bên đó gật đầu, rồi kéo tay hắn vào.
- Nào nào, ngồi đây ngồi đây.

Càng đông càng vui nga!
Anh Kiệt ngồi vào ghế, rồi gọi tiểu nhị đến căn dặn:
- Cho ta 4 vò rượu, loại thượng hạng.

Tiền ta sẽ trả.
Mấy người đằng đó vỗ vai hắn mà cười lớn:
- Vị đại nhân đây chơi lớn thật đó nha!
- Chỉ là kể chuyện thôi mà, đâu cần phải gọi loại thượng hạng lên chứ!
- Đúng đúng! Cần gì tốn kém vì mấy chuyện cỏn con như vậy a!
Hắn lễ phép nói:

- Kể chuyện mà không có rượu ngon thì cũng mất vui, có rượu ngon mà không kể chuyện cũng tụt hứng.

Thôi coi như ta mời các hạ 1 vò!
Cả đám bật cười, người đó liền tiếp tục kể chuyện:
- Tên đệ tử đấy đã từng làm đại đệ tử những 2 đời của Minh Thành phái rồi.

Không ngờ tên đó vẫn tồn tại nổi, tưởng hắn sẽ bị đè bẹp bởi đời Minh Thành tông chủ này chứ.
- Ta từng nghe gia gia kể lại, hắn ta trước kia là 1 tên ăn chơi lêu lổng, nam nữ cũng không tha, là 1 tên bại hoại.

Nhưng ta không tin lời gia gia cho cam a—
- Gia gia của ngươi nói đúng đấy - Người kia thêm lời - Tránh xa tên đấy ra là tốt nhất.

Rõ ràng là 1 đại đệ tử uy nghiêm lẫy lừng, mà lại làm chuyện vô phép tắc đó, quả thực rất có bệnh!
- Mà thực lực của hắn lại không hề rõ ràng nga.
- Cái này ngươi phải nói! - Người còn lại vỗ mạnh vào lưng người đó - Đứng đầu đệ tử chân truyền Minh Thành phái, lẽ nào lại yếu đuối như đám thường dân chúng ta được sao?
Anh Kiệt liền nói:
- Mạo muội hỏi chư vị, tên đại đệ tử đó mạnh lắm sao?
- Ta cũng không biết nữa a! Nhưng bản thân ta vừa gặp dạng người na ná như hắn cách đây vài trăm dặm khi nãy, công nhận là người đó mạnh lắm a!
Hắn ta từ từ đứng lên, chắp tay hành lễ:
- Chợt nhận ra tiểu nhân có chút chuyện cần xử lý, các vị cứ thong thả nhâm nhi chén rượu a!
3 người còn lại có chút buồn khi hắn rời đi.
- Tiếc thế, sao không ngồi đây nghe chuyện tiếp nga—
- Im lặng.


- Kẻ bên cạnh gõ đầu người đó, quở trách - Ai cũng có việc bận chứ, đâu có rảnh rỗi kể chuyện như ngươi!!!
- Vậy thượng lộ bình an nhé, đại nhân vô danh!
Sau khi hắn ta rời đi, đám người kia lại tiếp tục buôn chuyện.
- Rõ ràng là vẫn tiếp tục làm đại đệ tử được, sao tên đấy lại rời đi nhỉ?
- Lẽ nào… lại đi kiếm đạo lữ? - 1 người tò mò hỏi, nhưng rất nhanh đã bị người nọ gõ cho cục to cục nhỏ.
- Ngươi tưởng người tu tiên quan tâm đến chuyện đạo lữ rồi giống nòi như chúng ta à?? Không nhé, họ quan trọng sức mạnh hơn!
Người kia xoa xoa đầu mà cười khì:
- Cũng phải, ahaha…

Anh Kiệt hắn nhanh chóng đi theo hướng đi mà người ta chỉ, bắt đầu truy sát đại đệ tử Di Hòa.
Hắn có thể dễ dàng dung thứ cho người khác, nhưng riêng tên Hàn cẩu đấy thì không-bao-giờ!
Hồi trước tên điên Hàn cẩu đó nổi tiếng với mấy cái đồi trụy như vậy, còn bị lôi cả cái danh đại đệ tử vào nữa.

Hắn ta cũng là đại đệ tử, nghe thiên hạ đàm điếu về cái danh đại đệ tử của tên Hàn cẩu đấy mà muốn đào 1 cái lỗ rồi chui xuống cho bớt nhục!
Thêm nữa, đang yên đang lành tên đấy biết được Lưu Phong sư muội không chết, mà kết bằng hữu với sư muội.

Thật đáng ghét, mà sư muội còn không từ chối tên khốn đấy nữa cơ, thật khiến hắn muốn tức điên lên.

Đáng ghét! Cực kì đáng ghét!
Đến nơi, hắn ta không thấy người đâu, chỉ ngửi được mùi khí tức của người mà hắn ta từng muốn xách Ý Hiên đến mà phanh thây ra làm trăm mảnh.
- Vị đạo hữu này, sao ngươi lại ở đây? - Phía sau lưng hắn, có 1 giọng nói vang lên.
- Thật xin lỗi, tại hạ chỉ… Di Hòa???
Đối phương cũng giật bắn người.

- Anh Kiệt??? Sao ngươi lại ở đây???
Phải, người đó chính là Di Hòa - đại đệ tử cũ phái Phùng Chu, hiện đang phiêu lưu nơi trần thế.
Trông thấy Anh Kiệt sư huynh, Di Hòa hắn liền co chân mà bỏ chạy, thì đột nhiên hệ thống của hắn lại thông báo:
- “Nhiệm vụ kế tiếp: Kết bằng hữu với đại đệ tử phái Phùng Chu, và cùng vị bằng hữu mới này du ngoạn khắp ngõ ngách của thế giới này.

Xin thí chủ hãy nhận nhiệm vụ!”
- Phụt!! Hệ thống, ngươi đùa ta đấy à??? - Di Hòa vừa chạy, vừa hét lên.
- “Thí chủ xem ta đã lừa ngài bao giờ chưa?”
- Có.

Sao lúc ta hỏi thế giới này có thêm người nữa không ngươi lại bảo không có, rồi lại lòi ra “Sủi cảo” đại nhân đấy nga???
- “Việc có thêm người khác ở cùng thế giới các hệ thống không được phép tiết lộ.

Nhưng xin thí chủ hãy yên tâm: 1 thế giới chỉ được phép có 2 người chơi, tuyệt đối sẽ không có người thứ 3!”
Nghe hệ thống luyên thuyên liên hồi, Di Hòa hắn chỉ biết cười trong sự bất lực đến tột độ.
- Ngươi làm ta mất lòng tin về ngươi lắm đấy, hệ thống đại nhân.
- “Thế bây giờ có nhận nhiệm vụ không, hay để hệ thống tiễn thí chủ về thế giới cũ?”
- Rồi rồi, ta nhận, ta nhận được chưa?
- “Tốt.

Hệ thống đi tắm nắng đây, chúc thí chủ vui vẻ!”
- …
Có hệ thống nào chất lượng hơn cái hệ thống rách này không nga? Ta muốn đổi! Không, cho luôn cũng được!!!
Di Hòa đột nhiên không chạy nữa mà quay ngoắt lại, khiến Anh Kiệt đuổi theo sau từ nãy đến giờ tí nữa thì ngã ngửa.
- Vị đệ tử phái Phùng Chu này, chúng ta cùng kết bằng hữu chứ?
- Kết cái rắm! - Anh Kiệt cau có, đứng lên phủi bụi - Ngươi lôi kéo Lưu Phong sư muội, rồi lại muốn lôi kéo cả ta nữa à? Nằm mơ!
Di Hòa cười cười.
Quả nhiên, bẻ gãy thanh sắt này khó quá đi nga~

Mà khoan, ta là tác giả mà, sợ làm gì con tinh tinh đột biến này?
- Khụ khụ, liệu ngươi có muốn biết bí mật của Lưu Phong?
- Ngươi lại gài con bé nói ra chứ gì??? - Anh Kiệt lườm cậu ta.
- Để ta nói nhé~ Lưu Phong sư muội nhà ngươi là loại người hảo ngọt, thích nghe Xuyên Giang tông chủ cằn nhằn, đúng không?
- Không đáng tin lắm.
- Lưu Phong thường xuyên đi chơi, mà ham chơi đến nỗi quên mất thời gian, lần này đã đủ chứng thực?
Nhưng trông khuôn mặt của Anh Kiệt hắn lúc này như “chắc ta tin ngươi” vậy, thật khó cho cậu quá đi—
- Thôi được, tạm chuyển qua nhị đệ tử Niệm Chân nhé? - Di Hòa đằng hắng ho mấy cái - Tên đấy đêm nào cũng lôi vũ khí ra lau, lau đến nỗi nó bóng loáng.
Việc này Anh Kiệt sư huynh có chút cả kinh.
Hồi trước hắn cũng từng lén lút đến viện của sư đệ, mới phát hiện ra Niệm Chân cực kì quý trọng vũ khí.

Mà loại người này lại biết cả bí mật đó.

Không lẽ…
Tên điên Hàn cẩu này lại là biến thái???
- Ngươi… làm sao ngươi lại biết được???
- Cái gì mà ta chẳng biết.

Thế nào, kết bằng hữu cùng du hành chứ, dạo này ta cũng không biết đi đâu?
Phải đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng Anh Kiệt cũng chịu ra quyết định.
- Được, bằng hữu thì bằng hữu!
Nghe hắn ta nói vậy, Di Hòa lén cười tủm tỉm.
Đơn giản mà nói, điểm yếu của tên đại đệ tử này cậu đã nắm gọn trong lòng bàn tay: thuộc hạng người cuồng sư muội, sư đệ.

Mà chính “Cẩu lông xù” hắn tự tay thiết lập các nhân vật mà, chuyện này đâu có khó?
Nhiệm vụ đã hoàn thành!.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi