TA CÓ THỂ SỜ ĐUÔI CỦA CHÀNG KHÔNG


Hoa Ly nghe nhưng lại không trả lời, chỉ ngước mắt nhìn Cố Nhàn Ảnh, sắc mặt có chút cổ quái không được tự nhiên.Cố Nhàn Ảnh không hiểu được vẻ mặt của Hoa Ly.Nhưng mà ngay lúc nàng đang chưa hiểu, trước mặt đột nhiên truyền đến tiếng chọc thủng, là âm thanh vải bị nứt ra.Cố Nhàn Ảnh còn chưa kịp phản ứng, theo bản năng nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy gấu áo và ống quần của Hoa Ly trước mặt đột nhiên nứt ra, sau đó, một tia sáng và bóng xanh chói lọi từ vạt áo dài quét ra, chấn động đến mức làm tầm mắt của nàng cũng bị mờ đi.Tiếng nước phốc thông đột nhiên vang lên, chỉ trong nháy mắt, Cố Nhàn Ảnh phát hiện Hoa Ly trước mặt đã nhảy thẳng vào trong nước.Nàng đứng ở mép nước vội vàng thò người nhìn xuống ao: "Hoa Ly! ”Nhưng động tác của nàng bỗng dừng lại, cách mặt nước, nàng nhìn thấy được rõ tình hình trong đó.Ánh mặt trời buổi sáng mùa xuân mềm mại mà sáng sủa, chiếu lên mặt nước trong xanh biến ảo thành từng mảng huỳnh quang.


Lúc Cố Nhàn Ảnh nhìn xuống nước, nhìn thấy ánh mặt trời cùng màu xanh trong suốt đan xen thành một giấc mộng rực rỡ, biến ảo không ngừng.Hoa Ly bơi qua bơi lại trong nước, động tác nhẹ nhàng mà tao nhã, quần áo ở trong nước trôi nổi nở rộ, hai chân nguyên bản phía sau đã bị một cái đuôi màu lam thật lớn thay thế.Đó là một loại vẻ đẹp kinh tâm động phách mà Cố Nhàn Ảnh chưa từng thấy qua, đuôi cá kia phủ đầy vảy màu xanh sáng chói, mỗi một tia sáng rực rỡ dường như đều là trang điểm cho nó, rung động lòng người, kể lại câu chuyện cổ xưa duyên dáng, cũng phảng phất như hát vang bài ca dao động lòng người.Đó mới là Hoa Ly, Hoa Ly chân chính.Trong nháy mắt, Cố Nhàn Ảnh đứng ở bên bờ nhìn bóng dáng trong nước, đột nhiên cảm thấy gió thoảng qua tai đều là tiếng vang động lòng người.Tiếng nước lại động, trong ao nổi lên từng gợn sóng, nửa người Hoa Ly nổi lên mặt nước, ngẩng đầu lẳng lặng nhìn Cố Nhàn Ảnh bên bờ.Giọt nước trong suốt theo mái tóc dài trượt xuống, quần áo dán vào thân thể mơ hồ có thể thấy được đường nét tinh tế, đôi mắt màu xanh đậm kia như chứa cả ánh trăng sáng ngời của nhật nguyệt, y cứ vậy nhìn chăm chú vào nàng, nhìn đến lòng người trầm luân không biết ngày hay đêm.Cố Nhàn Ảnh nở nụ cười, vành mắt ửng đỏ, không biết vì sao.Hoa Ly tựa như nhìn ra tâm tình của Cố Nhàn Ảnh, động tác chậm rãi bơi đến trước mặt nàng.Cố Nhàn Ảnh tới gần y một chút, cúi người xuống ngồi bên bờ.Bên tai có gió thổi, có hoa rơi, Hoa Ly ở trong nước hơi thẳng người, giơ tay lên nhẹ nhàng chạm vào đuôi mắt Cố Nhàn Ảnh, nhẹ nàng.Nước trên đầu ngón tay dính ướt mi, Cố Nhàn Ảnh nhịn không được chớp chớp mắt, hốc mắt đỏ ửng lên giống như đã khóc.Nhưng Cố Nhàn Ảnh lại không nhịn được "phốc" một cái cười ra tiếng.Tiểu tiên cá nhà nàng thích khóc, lại muốn quấy rầy người khác khóc cùng y.Hoa Ly bị tiếng cười này đánh thức, phong hoa tuyết nguyệt trong một thời gian ngắn tựa như đều mất đi không còn sót lại chút gì, y cúi đầu uể oải một lần nữa, thanh âm như có như không nói: "Chân của ta không còn.

”Cố Nhàn Ảnh trong lòng muốn cười, nhưng vẫn an ủi Hoa Ly: "Đừng lo lắng, ta đã nói rồi, mặc kệ bộ dáng gì, chúng ta cũng sẽ không tách ra.

”"Nhưng không giống nahu." Hoa Ly liên tục lắc đầu.Cố Nhàn Ảnh cảm thấy Hoa Ly sốt ruột có chút bất thường, không khỏi hỏi: "Sao? ”Hoa Ly dừng một lát, tầm mắt lướt qua khuôn mặt Cố Nhàn Ảnh, cuối cùng không cam lòng nói: "Không giống nhau." Y nghẹn nửa ngày vẫn là một câu nói không giống nhau, chỉ là lần này ngữ kí lại hơi khác.Sau khi nhìn thấy cái đuôi của Hoa Ly, Cố Nhàn Ảnh đột nhiên không còn nóng nảy nữa, bởi vì nàng đột nhiên cảm thấy, không có gì cần phải lo lắng.Nàng cùng Hoa Ly làm bạn cùng một chỗ, bất luận là bộ dáng gì, đều là may mắn.Nàng chờ mong nhìn thấy bất kỳ bộ dáng nào của Hoa Ly, cũng vì bất kỳ bộ dáng nào của y mà rung động, đây là một loại tâm tư nhỏ của nàng, không phải là tâm tư có thể nói cho Hoa Ly biết.Cho nên nàng bắt đầu có chút tò mò, không rõ lời nói của Hoa Ly là vì sao.Cố Nhàn Ảnh ngồi xổm trên mặt đất, nhẹ nhàng nâng mái tóc dài của Hoa Ly nói: "Chỗ nào không giống nhau? ”Hoa Ly do dự không quá một giây, rốt cục vẫn thẳng thắn nói: "Không giống như ta nghĩ.


”Cố Nhàn Ảnh bày ra bộ dáng chăm chú lắng nghe, Hoa Ly vừa nói xong lời này lại theo thói quen đỏ mặt, thấy bộ dáng này của Cố Nhàn Ảnh, vẫn lấy dũng khí nói tiếp: "Ta nhớ rõ khi đó ta ở trong điện, khi đó nàng vừa từ bên ngoài trở lại Bạch Vũ Kiếm Tông, nàng nói nàng nghỉ ngơi mấy ngày xong sẽ đi Giang Nam xem một chút, nàng nói đợi đến tương lai, nàng sẽ đến biển sâu tìm ta.


”Nghe thấy Hoa Ly nói lời này, ý cười trên mặt Cố Nhàn Ảnh vẫn còn, nhưng ánh mắt lại dần dần trở nên sâu xa.Đó là chuyện rất lâu trước kia, đối với Cố Nhàn Ảnh mà nói, nó lâu đến nỗi chính nàng cũng có chút không nhớ ra, hơn bốn trăm năm thời gian đã ngăn cách quá khứ và hiện tại, nhưng đối với Hoa Ly ngủ say mấy trăm năm mà nói, hết thảy đều là ngày hôm qua.Cho dù đã mông lung không rõ, nhưng Cố Nhàn Ảnh vẫn nhớ rõ chuyện khi đó..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi