TA CÓ THỂ SỜ ĐUÔI CỦA CHÀNG KHÔNG


Hoa Ly cuối cùng cũng hiểu được, y không để ý lắm đến việc Cố Nhàn Ảnh không để ý đến y, chỉ vội vàng thay nàng giải thích: "A Nhàn ngày thường phải dạy học cho các đệ tử, cần tốn rất nhiều tâm tư, chúng ta không thể quấy rầy nàng.

”Bình Sa dùng ánh mắt cổ quái nhìn thiếu chủ nhà mình.

Hoa Ly sợ giải thích như vậy còn chưa đủ rõ ràng, vì thế nói tiếp: "Dạy kiếm pháp là một chuyện rất vất vả, ta không giúp được nàng, cũng chỉ có thể yên lặng không để cho nàng phân tâm thêm về ta, ta ở bên này nhìn nàng không phải rất tốt sao?" Hoa Ly nói đến đây, nhịn không được lại nhìn thoáng qua Cố Nhàn Ảnh đang chuyên tâm giải thích kiếm pháp trước mắt, ý cười trên mặt hiện lên: "Hơn nữa A Nhàn nghiêm túc như vậy, cũng không giống bình thường, ta rất thích nhìn nàng như vậy.

”Bình Sa bên cạnh lúc này đã nói không nên lời, đối với cách nói của Hoa Ly thì từ chối cho ý kiến, chỉ nhàn nhạt thu hồi tầm mắt.


Bạch Vũ Kiếm Tông mặc dù đã sớm không còn nổi tiếng như xưa, nhưng huy hoàng trước kia vẫn lưu lại trong sơn môn, từ sơn môn đến đại điện đều rộng rãi hơn các môn phái khác.

Toàn bộ tông môn khá rộng lớn, mọi người từ Kiếm Các đi tới Kiếm Tự, cũng tốn không ít thời gian.

Bộ dáng Kiếm Tự cùng toàn bộ kiến trúc bên trong Bạch Vũ Kiếm Tông không khác gì nhau, cả tòa từ đường vô cùng cao lớn, mặt tường màu xám cùng góc mái hiên kiên cố tạo nên sự trang nghiêm vô hình, hai tòa tượng đá hình người ở cửa lớn dung mạo cổ quái, một bộ dáng răng nanh mặt xanh nhìn xuống mọi người.

"Nơi này chính là Kiếm Tự, bên trong tế đàn đều là nhân vật chói mắt nhất trong sơn môn năm xưa của Bạch Vũ Kiếm Tông.

" Cố Nhàn Ảnh nói xong lời này, giơ tay đẩy cửa, đại môn Kiếm Tự đột nhiên mở ra, hương khói cùng mùi rỉ sắt nặng nề đồng thời đập vào mặt, từ đường trước mắt rộng rãi vô cùng, trong đó tế cũng không phải bài vị, mà là kiếm.

Bên trong Kiếm Tự, trưng bày một loạt kiếm, kiếm ba thước, kiếm bảy thước, kiếm rộng, kiếm tay, kiếm chữ thập, thậm chí còn có cả đoạn kiếm, chúng được bảo tồn trên giá kiếm, mỗi một thanh kiếm đều là một đoạn quá khứ được lưu lại, một câu chuyện nặng nề.

Tầm mắt Cố Nhàn Ảnh đảo qua bên trong từ đường, ánh mắt dừng lại ở một đoạn thanh kiếm không vỏ ở trong góc, sau đó lại khôi phục thần sắc, dùng ngữ khí trịnh trọng chưa từng có xoay người nói với mọi người: "Tiến vào bái tế kiếm linh thôi.

”Các đệ tử phảng phất bị vẻ mặt Cố Nhàn Ảnh ảnh hưởng, nhao nhao bày tỏ thần sắc nghiêm trang, ngay cả hai đệ tử Thẩm Ngọc Sơn và Cung Nguy vừa rồi bị hai bức tượng đá thủ môn dọa tới ôm thành một đoàn cũng đều bối rối buông tay ra, cẩn thận đi theo nàng tiến vào kiếm từ.


Ở giữa từ đường đặt ba thanh kiếm, ở giữa là một thanh ngân kiếm bảy thước cổ xưa, lưỡi kiếm khắc hoa văn thất tinh, trong đó tựa như có quang hoa lưu chuyển, phảng phất như tinh thần hàng thế chiếu rọi.

Hai bên là một thanh kiếm rộng có hoa văn kiếm màu đỏ, cùng với một thanh mộc kiếm xem ra bình thường không có gì lạ.

Cố Nhàn Ảnh đi tới nơi này, trước tiên bái lạy, sau đó quay đầu nhìn về phía mọi người.

Vài tên đệ tử mặc dù không rõ ý tứ trong đó, nhưng cũng rụt rè đi theo Cố Nhàn Ảnh làm động tác bái hạ.

Thanh âm của Cố Nhàn Ảnh lúc này liền truyền đến, quanh quẩn ở trong Kiếm Tự, xa xôi nghiêm trang, như núi nhạc thanh phong, mây mù kinh lôi: "Từ hôm nay trở đi, các ngươi liền chính thức bắt đầu tu hành kiếm thuật, kiếm thuật của Bạch Vũ Kiếm Tông trải qua ngàn năm, là tập hợp tâm huyết của tất cả kiếm môn tiền bối mà thành, từ nay về sau hành tẩu thiên địa, đừng quên sơ tâm, nhớ kỹ tông huấn, lấy kiếm trong tay bình thiên hạ, lấy kiếm trong tay hành tẩu thiên địa, không thẹn với lòng.

”Các đệ tử đều im lặng không dám nói gì, vùi đầu không dám nhìn kiếm trong từ đường.


Ngoài cửa không biết từ khi nào có thêm một người đứng đó, dáng người so với bình thường còn cao hơn vài phần, cánh tay gân thịt rắn chắc, mặc một thân áo ngắn, trong tay cầm năm thanh kiếm bước vào trong từ đường, khi đi qua Hoa Ly và Bình Sa bên cạnh thì nhẹ nhàng đứng lại, nhẹ nhàng gật đầu với hai người.

Hoa Ly vội vàng đáp lễ với hắn, Bình Sa nhìn thấy, mặc dù là không nói gì, nhưng cũng làm theo động tác giống như thiếu chủ nhà mình.

Trên mặt người nọ mơ hồ hiện ra ý cười, tiếp theo đi tới trước mặt Cố Nhàn Ảnh, đem kiếm trong tay đưa tới.

.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi