TẦN NINH PHẤN ĐẤU

Pant và Mãnh Thất rời trạm hàng không, cùng Tần Ninh đến khu phía nam tinh thành.

So với những khu vực khác, tộc lông vũ ở khu này tính tình tương đối ôn hòa. Ví dụ vịt đầu nâu, thước nhạn và vịt cát vân vân, đa số đều ăn cá tôm sò ốc cùng cỏ biển, không có hứng thú với loài thú.

Thú một sừng và mammoth hình thể quá lớn, chất thịt không phù hợp nhu cầu. Cho dù trong thời man hoang, cũng chưa từng có mặt trong thực đơn của tộc đàn tộc họ vịt.

“Nơi này là phía nam thành.”

Tín thiên ông không chịu cho Pant và  Mãnh Thất đến gần, hai người cũng e ngại tộc lông vũ nguyên thủy. Tần Ninh không có cách nào, chỉ đành nhờ Lật Nhan điều động tàu bay, đích thân mang hai người đến khu phía nam.

Trên đường, đi qua các loại kiến trúc nổi hoa lệ, màu sắc rực rỡ dẫn đến từng đợt tán thán.

Pant và Mãnh Thất còn đỡ, đa số thuyền viên gần như đã dán vào vách khoang trong suốt, đôi mắt trợn tròn.

Không phải mọi người ít kiến thức, chưa trải sự đời.

Trên thực tế, là thương nhân vũ trụ, kiến trúc các tinh vực từng thấy, phong tình dị quốc từng được trải nghiệm, tuyệt đối không ít. Nhưng bởi hạn chế của tộc đàn, cơ hội có thể bước vào tinh thành vực Lam, đến gần quan sát kiến trúc của tộc lông vũ, thật sự là ít ỏi vô cùng.

Thủy thủ đoàn trưng cầu được cho phép, đều lấy máy ghi chép ra, quay lại cảnh tượng nhìn thấy dọc đường.

Đợi quay về vực Xanh và vực Xám, những thứ này đều là đề tài nói chuyện, đủ đắc ý trước mặt tộc nhân thời gian tương đối dài.

“Nhìn kìa!”

Từ trạm hàng không đến khu phía nam, nhất định phải đi qua trung tâm nội thành.

Bay qua sân trường được rừng rậm vây quanh, lướt qua những tòa kiến trúc vàng kim cao vút trong mây, nhìn thấy lồng bảo vệ phản chiếu ánh sáng màu, các thủy thủ đoàn lại sửng sốt một hồi.

Đột nhiên, bên trong lồng bảo vệ phát ra vài luồng sáng mạnh, ngay sau đó, hơn trăm con phượng hoàng nhỏ vỗ cánh bay lên, lao thẳng ra cổng trường.

Giảng viên hồng chuẩn và du chuẩn đuổi theo phía sau, hình như đang lớn tiếng hô cái gì.

Các phượng hoàng nhỏ căn bản không nghe, tốc độ bay càng nhanh. Lao đến trước cổng trường, nhấc gậy trực tiếp đập.

Tiếng nổ vang đinh tai nhức óc, người đang ở trong tàu bay cũng bị ảnh hưởng.

Pant lắc lắc đầu, quay đầu nhìn về phía Tần Ninh, rất muốn hỏi một câu, chuyện này rốt cuộc là sao.

“Bên dưới là trường học.”

Tần Ninh xoa trán, đột nhiên nghĩ đến, Bạch Hử đồng ý các phượng hoàng nhỏ tham gia nghi thức, ngày rời trường là ba ngày sau. Nhưng xem tình hình bên dưới, phỏng chừng là đám nhóc không chờ nổi, dự định chạy ra.

Uy lực của lồng bảo vệ, cậu từng đích thân trải nghiệm. Các phượng hoàng nhỏ có mạnh nữa, cũng không thể dễ dàng phá vỡ.

Có điều, nhìn động tác thành thạo cỡ này suy đoán, chuyện tương tự cũng không phải xảy ra lần đầu.

Để tránh tạo thành phá hoại lớn hơn, cũng để tránh cho phượng hoàng nhỏ tổn thương bản thân, Tần Ninh quyết định, lúc trở về sẽ thương lượng với Bạch Hử, để đám nhóc rời trường sớm.

Ba ngày mà thôi, hẳn không phải là vấn đề gì lớn.

Ánh sáng không ngừng lóe lên, tiếng nổ liên tiếp không ngừng.

Lồng bảo vệ lưu động vòng sáng chói mắt, cổng trường trước sau vẫn đóng chặt.

Thú một sừng và mammoth chậc chậc lấy làm lạ. Đồng thời đều đang nghĩ, chim non đã mạnh như vậy, thảo nào tộc lông vũ xưng bá bảy vực, hoành hành vũ trụ, tộc trùng thấy cũng phải rơi chân.

Rời trung tâm nội thành, tàu bay tăng tốc, nhanh chóng đến khu phía nam.

Tộc lông vũ sống ở nơi này hầu như đều thích nước.

Giữa những con đường trải đá, dòng suối tự nhiên và đường sông nhân tạo giăng đầy khắp nơi.

Kiến trúc hình tròn và hình trứng lơ lửng trên không trung, màu sắc vô cùng rực rỡ.

Tàu bay bắt đầu hạ cánh.

Vịt đầu nâu sớm nhận được tin tức, cùng le nâu đến nghênh đón, hoan nghênh khách đến từ ngoài tinh vực.

“Làm phiền.”

Tần Ninh gật đầu với tộc trưởng hai tộc, đối phương cười xua tay, nói thẳng có thể tiếp đãi khách mời của nhạc trạc, là vinh hạnh của toàn tộc.

“Phòng ốc của thước nhạn và vịt khoang đa số ở trên mặt đất, tộc ta và le nâu thích ở trên cao.” Tộc trưởng vịt đầu nâu nói, “Các vị thích ở nơi nào, có thể sắp xếp ngay lập tức.”

Thú một sừng và voi mammoth lại có chút căng thẳng.

Biết rõ trước mặt là tộc vịt, không có hứng thú gì với bản thân, vẫn là không dám chân chính thả lỏng.

Pant và Mãnh Thất trao đổi, lại hỏi ý thuyền viên, cuối cùng lựa chọn nơi ở của thước yến.

So với tộc đàn ăn tạp, thước yến cơ bản ăn chay, cảm giác an toàn hơn nhiều.

Sắp xếp xong đoàn người, Tần Ninh không ở lại lâu, lại trèo lên tàu bay, khởi hành quay về miệng núi lửa.

Đi qua khu vực ba con chim phượng đánh nhau, đặc biệt vòng hai vòng.

Phát hiện Xích Quân và Kim Vân lại đánh nhau, bên trong không có Bạch Hử. Bạn nhạc trạc nào đó tự hỏi hai giây, rất vô trách nhiệm quay đầu đi.

Nếu Bạch Hử không dính vào, không quản mới là thượng sách.

Màn đêm buông xuống, Bạch Hử trở lại miệng núi lửa, Tần Ninh đang lật xem tư liệu văn hiến, chân mày nhíu chặt có thể kẹp chết con ruồi.

Nghi thức cổ xưa tương đối phiền phức, muốn không sai sót trong quá trình, trừ học thuộc lòng, ghi sâu vào trong đầu, không có phương pháp khác.

Đang lúc đau đầu, nghe thấy tiếng cửa phòng trượt ra.

Ngẩng đầu, thấy Bạch Hử đi vào, mắt Tần Ninh lập tức sáng lên.

“Nhanh giúp đỡ!”

Cho dù nắm giữ ngôn ngữ của năm tộc, một số từ ngữ vẫn rất tối nghĩa khó hiểu.

Tần Ninh chỉ có thể xin giúp đỡ.

Thiên nga đi đến bên giường, lập tức bị kéo cổ tay.

“Mấy câu này em đọc không hiểu.”

Tần Ninh giơ máy ghi chép, chỉ vào một cụm chữ viết cổ xưa trên màn hình, nói: “Tách từng từ ra, em đều hiểu. Nhưng ghép lại với nhau, làm sao cũng không thuận được.”

“Ta xem xem.”

Ngồi xuống mép giường, Bạch Hử nhận máy ghi chép, thuận thế ôm Tần Ninh vào lòng. Tùy ý đối phương úp sấp lên đùi mình, ngón tay chôn vào tóc đen, đầu ngón tay cọ qua vùng da sau tai.

Không ngờ, một tiếng cười giật mình vang lên.

Chuyển mắt, Bạch Hử ngạc nhiên nâng mi. Dường như nghĩ đến cái gì, đầu ngón tay lướt qua lần hai.

Tần Ninh không kịp che miệng, cười càng ác. Cậu chưa từng phát hiện, vị trí này của mình mẫn cảm như vậy.

Chẳng lẽ, đây cũng là tập tính của tộc lông vũ.

Thật sự không chịu được, chỉ có thể cầm cổ tay Bạch Hử, thử xin tha. Kết quả không những không có hiệu quả, ngược lại đầu bị nâng lên, rơi vào một hồi hôn nồng nhiệt.

Hơi thở giao hòa, lý trí nhanh chóng bay xa.

Tần Ninh duỗi tay, ôm qua vai Bạch Hử, bị đôi cánh bạch kim bao vây, căn bản không sinh ra được một chút sức lực.

Về phần tư liệu văn hiến làm khó cậu, đã bị ném xuống đất, lăn vào góc tường từ lâu. Chuyện cho các phượng hoàng nhỏ rời trường sớm, cũng phải chờ ngày mai nói sau.

Hôm sau, Tần Ninh ngủ thẳng đến lúc mặt trời lên cao.

Lúc tỉnh lại, Bạch Hử đã không bên cạnh.

Người máy ống trụ nâng khay, mùi thức ăn bay vào mũi, dẫn đến bụng sôi lên ùng ục. Bạn nhạc trạc nào đó gãi đầu, liếc mắt nhìn máy ghi chép bên tường, cái khác tạm thời bất kể, lấp đầy bụng quan trọng hơn.

Hai ngày sau đó, tinh hạm của các chủ thành lục tục đến.

Hai chiếc tinh hạm vực Đỏ, một chiếc tinh hạm màu tím kẹp ở giữa, đồ đằng trên thân hạm đặc biệt bắt mắt.

Đợi tinh hạm bay vào trạm hàng không, tộc báo vực Đỏ đường xa mà đến được mời vào trung tâm nội thành, bọn họ là khách của thiên nga.

Tộc báo dáng người tương tự tộc lông vũ, nhưng màu da đậm hơn, đường viền sâu, mắt đa số là màu nâu vàng. Môi hơi mỏng, lúc nói cười to sẽ lộ ra răng nanh sắc nhọn.

Tộc lông vũ không cảm thấy thế nào, đổi thành chủng tộc khác, đại đa số phải run mấy cái trước.

Phúc Thanh cố ý chậm một bước, đợi tộc báo rời trạm hàng không, mới thong thả đi vào bến cảng.

Cửa khoang thuyền mở ra, nhìn thấy công tước tộc trùng được đưa xuống, cho dù là cuồng điêu cũng giật mình không nhẹ.

Tần Ninh mở máy truyền tin, Xích Quân và Kim Vân biết chuyện, đều đặc biệt vui vẻ. Nhìn thấy Phúc Thanh ra khỏi cầu thang lên xuống, nụ cười vô cùng rực rỡ.

Nghĩ đến thân phận hai người, tộc rắn hóa đá tại chỗ. Cho dù có Tần Ninh bên cạnh, vẫn cứ cứng thành một chiếc gậy rắn.

Phượng hoàng thời thái cổ, thực đơn đặc biệt phong phú. Ngoài tộc trùng, “thích” nhất tộc đàn bò sát.

Xích Quân và Kim Vân không ở bao lâu, nhưng Phúc Thanh cũng không thoải mái.

Các phượng hoàng nhỏ đã rời trường, biết tộc rắn đưa đến công tước tộc trung, ào ào bay về phía trạm hàng không, đều muốn nhìn một cái.

“Cũng không phải chưa từng ăn, cần vội vàng thế không?”

“Cần!” Thanh Tịch liếc Thanh Không, thấy dáng vẻ lười biếng của đối phương liền tức giận, “Đây chính là một con hoàn chỉnh!”

Từ bản chất mà nói, gen của bọn họ càng giống tộc đàn thời thái cổ. Thiên tính dẫn đến, so với hung thú và dị thú, rõ ràng càng thích tộc trùng.

Nhất là uyên sồ.

Được thấy công tước tộc trùng, lòng hiếu kỳ thỏa mãn, lập tức bao vây quanh kiến quân đội, hai mắt sáng lên.

Nghĩ đến thực đơn của uyên sồ, Tần Ninh yên lặng nhìn trời, không hiểu sinh lòng đồng tình với tộc trùng.

Chuyện phát triển không ngoài dự đoán.

Theo phượng hoàng nhỏ thành niên, vực Đen ngày càng không dễ chịu. Trùng triều gây rối rất nhiều tinh vực, từ từ trở thành một bữa tiệc thịnh soạn của tộc lông vũ.

Không cam lòng ngồi chờ chết, mấy đời trùng hoàng anh dũng phản kháng. Phản kháng không có kết quả, thẳng thắn vừa đánh vừa kháng nghị.

Con mồi kháng nghị với thợ săn, tự nhiên sẽ không có kết quả gì tốt.

Mở rộng bản thân tộc trùng, tấn công cướp bóc những tinh vực khác, từ lúc vực Đen thành lập, chưa bao giờ ngừng.

Kết quả, trong một thời gian tương đối dài, vương vị của tộc trùng thay đổi đặc biệt nhiều lần, cho đến khi đại bộ phận tộc trùng chấp nhận hiện thực, không ôm vọng tưởng nữa mới thôi.

Tộc đàn vực Xanh, vực Xám và vực Cam vô cùng cảm kích. Qua miệng đám Pant, hình tượng tộc lông vũ trở nên vô cùng khác biệt.

Sáu chữ lớn “giữ gìn hòa bình vũ trụ”, như một con dấu lớn đóng lên vực Lam.

Đối với chuyện này, tộc lông vũ đầu tiên là không hiểu ra sao, sau đó biến thành câm nín.

Từ thời thái cổ đến nay, cùng là thay đổi thực đơn, sao khác biệt lại lớn như vậy chứ?

Đương nhiên, những chuyện này đều là về sau.

Hiện tại, các phượng hoàng nhỏ còn là vị thành niên, tộc trùng vẫn kéo dài nội chiến, vài tinh vực vẫn bị chặn thuyền buôn, cướp bóc đủ kiểu.

Một chuyện trọng đại của thành Vũ thậm chí vực Lam, là hôn lễ của thiên nga và nhạc trạc. Ngay cả tin tức vũ hoàng sắp thoái vị, do chu tước kế nhiệm, cũng không thể so sánh.

Một ngày trước hôn lễ, Tần Ninh cho rằng sẽ khẩn trương, cả đêm ngủ không ngon.

Hoàn toàn không ngờ được, dính gối liền ngủ, không mộng mị đến thẳng hừng đông.

Nắng sớm chiếu vào trong phòng, người máy ống trụ lập tức bước vào trạng thái làm việc.

Lễ phục đã chuẩn bị sẵn, Tần Ninh phải làm chính là lần lượt mặc vào, đeo trang sức theo nghi lễ truyền thống. Tất cả chuẩn bị xong xuôi, trực tiếp bay ra từ cửa sổ, vòng một vòng quanh miệng núi lửa, dùng tốc độ nhanh nhất bay về phía trung tâm nội thành.

Bạch Hử sẽ xuất phát sau một bước, đuổi theo Tần Ninh trong không trung.

Đến nơi, hai người sẽ không hạ cánh, mà là xoay tròn giữa không trung, bắt đầu nhảy múa một ngày một đêm.

Đúng, không sai, một ngày một đêm!

Lúc mới thấy mục này, Tần Ninh cho rằng mình hiểu sai.

Trải qua Bạch Hử giảng giải, xác định đều là thật, cứng họng tại chỗ.

Nhảy một ngày một đêm trước mặt người toàn thành?

Thật sự là thử thách gian khổ.

“Trên thực tế, không chỉ là người toàn thành.” Bạch Hử nghiêng đầu, cười nói, “Còn bao gồm nhiều vị chủ thành, cùng với trưởng lão các tộc.”

Tần Ninh: “…”

Là đầu cậu có vấn đề, mới coi trọng một con chim bụng đen như vậy!

Quả nhiên là sắc đẹp hại người!

Nhớ lại đối thoại mấy ngày trước, Tần Ninh chợt cảm thấy phiền muộn.

Phiền muộn đến tận cùng, đều hóa thành động lực, tốc độ lập tức nhanh hơn gấp đôi.

Cánh ánh sáng xòe ra, tóc đen như thác. Đá quý điểm trong tóc rực rỡ lấp lánh, như vẩy ánh sao.

Tần Ninh tốc độ nhanh hơn, Bạch Hử cũng vỗ cánh theo.

Trên không trung, hai chim phượng một đen một trắng, tốc độ nhanh thành cái bóng. Bay đến trung tâm nội thành, dẫn đến từng đợt hò reo.

Hai người xoay tròn trong tầng mây, tiếng chuông vang ngân dài.

Nhạc trạc màu đen bay lên trước, thiên nga bạch kim theo sát phía sau.

Một điệu nhảy xa xưa, bắt đầu trên bầu trời nội thành.

Mặt trời treo cao, ánh nắng chiếu xuống.

Hai chim phượng lượn vòng, quanh người bao phủ quầng sáng rực rỡ.

Thiên nga, chu tước, uyên sồ cùng kêu to lên, lần lượt biến thành hình thái nguyên thủy, bay lên không trung, tham gia điệu nhảy.

Các phượng hoàng nhỏ phồng hai má, không cam lòng yếu kém, đều mở cánh ánh sáng, đi theo phía sau trưởng bối.

Năm màu phượng hoàng bay lượn, tựa như trời cao xuất hiện cầu vồng.

Loại nghi thức cổ xưa này, vốn đã trở thành ký ức trong lịch sử từ lâu. Năm tộc tụ tập nhảy múa, cũng đã trăm vạn năm không xuất hiện.

Bị cảnh đẹp hấp dẫn, đoàn người xem lệ ngẩng đầu nhìn trời, gần như ngừng thở.

“Phượng hoàng là chủng tộc được thần linh thiên vị.”

Một trưởng lão tộc chuẩn thì thầm nói, một tay đặt lên vai phải, cúi người thật sâu.

Càng ngày càng nhiều người làm theo.

Vương giả của vực Lam, tộc đàn xa xưa, chịu đau khổ mà dục hỏa trùng sinh.

Trong tầng mây, Tần Ninh nhìn về phía Bạch Hử, trước mắt xẹt qua cảnh tượng trong trí nhớ.

Lúc đó, cậu mới tỉnh lại từ trong u mê.

Lúc đó, cậu còn không biết đối phương là địch hay bạn.

Lúc đó, cậu lái tinh hạm vận chuyển của vực Xanh, một mạch lao ra khỏi lòng đất.

Lúc đó, con thiên nga này từ sau lưng ôm lấy cậu, giọng nói dễ nghe, tuyên bố số phận kiếp này của cậu.

“Bắt được em.”

Thiên nga bạch kim bay qua, hai cánh vuốt ve lưng nhạc trạc. Lông đuôi cuộn lại, cặp mắt màu khói tràn đầy ý cười ôn nhu.

Tần Ninh nghiêng đầu, đột nhiên biến thành hình thái tiến hóa, bay về phía trước, ôm lấy cổ thiên nga, tiếng nói nhỏ chảy vào trong gió.

“Em nguyện ý bị anh bắt.”

Ánh sáng vàng bùng lên, lông vũ bạch kim biến thành tơ lụa lành lạnh trơn nhẵn.

Bên hông nhạc trạc vòng qua một cánh tay, đầu bị nâng lên.

Tần Ninh ngẩng đầu, khóe môi cong lên, chủ động in lên môi Bạch Hử.

Gió nhẹ thổi qua, nắng vàng rơi đầy, phượng hót bay xa.

Hai chim phượng nghiêng đầu, trao đổi lời thề xa xưa nhất.

Nghìn năm, vạn năm, mười vạn năm, cho đến tận cùng thời gian, vĩnh viễn không thay đổi.

Hoàn

Cuối cùng cũng hoàn rồi o(TヘTo)

Bình thường làm thanh thủy quen đến mấy đoạn hai bạn nvc thân thiết cứ thấy nó làm sao, làm vất vả hơn những đoạn khác nhiều (⋟﹏⋞)

Chương này có vài loài mới nữa, ảnh Lyl đều ném hết ở chương trước

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi