THẦN Y TRỞ LẠI

Chương 3155

“Chắc gì anh Trương kia đã đánh thắng được Ma Đao?”

Trong khi mọi người đang thảo luận sôi nổi, Ma Đao Đinh Âm đã đi tới trước mặt Ngô Bình, lạnh lùng cất giọng khiêu chiến: “Tôi phải giết anh”.

Anh thản nhiên đáp: “Tôi nhìn ra rồi. Nguyên thần của anh bị ma khí quấn quanh. Anh sẽ tẩu hỏa nhập ma trước khi đạt tới cảnh giới Thiên Tiên”.

Đinh Âm cười lạnh nói: “Vậy thì đã sao? Ít nhất thì ở cảnh giới hiện tại, tôi là người mạnh nhất!”

“Mạnh nhất?”, Ngô Bình bật cười châm chọc: “Anh đề cao bản thân quá rồi đấy”.

Đinh Âm quả quyết: “Ba chiêu! Trong vòng ba chiêu tôi sẽ lấy đầu của anh”.

Ngô Bình cũng không chịu thua kém: “Một chiêu đủ để tôi đánh anh tàn phế rồi”.

“Ầm!”

Không gian xung quanh anh bỗng xuất hiện một màn sương màu đen ma quái. Đinh Âm ở bên trong bất chợt vung đao chém về phía đầu anh, động tác nhanh như tia chớp, tàn nhẫn như sói hoang, không để lại chút dấu vết nào.

“Răng rắc!”

Đinh Âm mới chém ra nửa chiêu đã bị Ngô Bình tóm lấy cổ tay ngăn lại. Anh dùng sức lắc một cái, hai con rồng nhỏ trên cánh tay anh bắt đầu bộc phát, khiến cho Đinh Âm không thể khống chế nổi cơ thể mình. Hắn ta cảm thấy trời đất như quay cuồng. cả người ngã lăn ra đất.

“Phụt!”

Hắn ta phun ra một ngụm máu tươi, xương cốt toàn thân vỡ nát!

Khả năng kiểm soát sức mạnh của Ngô Bình đã đạt tới đỉnh cao. Giờ đây anh đã sở hữu Thiên Cốt nên hiểu rất rõ về các đặc điểm của xương, muốn đánh nát xương người khác dễ như trở bàn tay.

Sau khi màn sương đen biến mất, anh phủi tay dặn dò: “Về dưỡng thương cho tốt, đừng có động tới tôi nữa. Nếu còn lần sau, tôi sẽ đánh chết anh”.

Sắc mặt của Ma Đao Đinh Âm trở nên khó coi. Hắn ta bị người lặng lẽ khiêng đi.

Bấy giờ, con số trên thẻ tên của Ngô Bình đổi thành mười hai, có nghĩa là anh đã đạt được mười hai điểm.

Ngụy Hoành ngồi trên ghế thấy vậy hốt hoảng nói: “Bố ơi, cái gã Trương Tiểu Bình này mạnh quá, đến cả Đinh Âm cũng không phải đối thủ. Hay là chúng ta mời Ngụy Vô Thượng ra tay đi”.

Ngụy Vô Thượng là thiên tài nhà họ Ngụy, hiện giờ còn đang bế quan tu luyện. Đến cả lão tổ nhà họ Ngụy cũng cực kỳ coi trọng người này.

Ngụy Quang sa sầm mặt từ chối: “Không phải bất đắc dĩ thì không được làm phiền đến Vô Thượng”.

Ngụy Hoành: “Không lẽ bỏ qua cho anh ta sao?”

Ngụy Quang nhắm mắt suy ngẫm hồi lâu rồi mở choàng mắt: “Tung chút tin đồn đi. Vô Thượng sẽ tự tìm tới nó!”

Ngụy Hoành giật mình hỏi: “Ý của bố là Ngụy Vô Thượng muốn cướp đi vận khí của anh ta sao?”

Ngụy Quang nói đầy ẩn ý: “Vậy thì có xảy ra chuyện gì cũng không liên quan tới chúng ta”.

Ngụy Hoành bội phục cảm thán: “Bố suy nghĩ thật chu đáo. Để con đi làm ngay!”

Ngụy Quang lên tiếng dặn dò: “Nhớ phải giả vờ vô ý để lộ tin tức”.

“Vâng!”

Ngụy Hoành rời khỏi ghế ngồi. Cuộc chiến dưới sân đấu vẫn đang tiếp diễn. Số người tham gia từ năm mươi giảm xuống còn hai mươi chín, những người còn lại không chết thì cũng bị thương nặng.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi