THẾ GIAN LUÔN LÀ NGƯƠI TỐT NHẤT!

Đến Từ Ninh cung, Lưu Dục nhìn căn phòng ngồi đầy người, phía trên cùng là lão thái thái, mặt mũi hiền lành, nguyên nhân đại khái chắc do thường ngày niệm Phật. Một bên chính là Cảnh Đế Cố Tấn cùng Cố Cẩm Lan mẹ đẻ Huệ Văn hoàng hậu. Đây là nàng lần đầu nhìn thấy Cảnh đế sau đại hôn, này là Đại Tề hoàng đế gần năm mươi tuổi tràn ngập uy nghiêm.

"Miễn lễ miễn lễ, phò mã nhanh đến đây với ai gia, khiến ai gia hảo hảo nhìn một cái." Còn không có quỳ lạy, phía trên lão thái thái liền lên tiếng. .

||||| Truyện đề cử: Yêu Phải Tổng Tài Cuồng Chiếm Hữu |||||

"Mẫu hậu chớ có sủng Vĩnh An quá, này còn chưa bái lạy lão nhân gia ngài đâu." Hoàng thượng cười nói.

"Hoàng thượng đang nói cái gì, ai gia xem phò mã này anh tuấn tiêu sái, cùng nhà chúng ta Vĩnh An quả thực là tuyệt phối a, lúc trước tứ hôn còn sợ Vĩnh An không đáp ứng đâu." Nóirồi lại nhìn về phía Cố Cẩm Lan.

"Ánh mắt của hoàng tổ mẫu cùng phụ hoàng mẫu hậu không sai, tự nhiên là tốt nhất."

"Dục nhi về sau cần phải cố gắng tha thứ Vĩnh An nhiều chút, nữ nhi này của bổn cung, có đôi khi tính tình cực đại, đều do bổn cung cùng hoàng thượng bình thường sủng nàng đến hư."

"Mẫu hậu yên tâm, điện hạ thực săn sóc ôn nhu."

"Ai nha, phò mã cái này là đang khoe Vĩnh An a. Xem ra đôi tình nhân cảm tình rất tốt đâu, hoàng thượng không cần lo lắng." Người nói lời này nhưng là mẹ đẻ Thành vương, Quyên quý phi. Cố Cẩm Lan không có trả lời lại.

Ngồi xuống sau, cung yến chính thức bắt đầu. Người ở đây đều là hoàng thân quốc thích, trừ bỏ hoàng tử, còn có công chúa và phò mã của các nàng. Lưu Dục vốn định ăn xong liền rời khỏi, nhưng mà trường hợp này, người khác như thế nào có thể buông tha nàng đâu?

"Hoàng muội nhìn xem, Lý Phong năm nay trở về từ Nam Cương mang cho ta khối ngọc thạch này như thế nào?" Nói chuyện là muội muội nhất mẫu đồng bào của Thành vương, Trường Bình công chúa Cố Thanh. Lý Phong là phò mã của nàng, đích tử của Đại Tề thủ phủ thương gia Lý thị. Tự nhiên đối với việc thành thân này của nàng ta, cũng là để duy trì tài lực hùng hậu chống đỡ sau lưng Thành vương.

"Lý Phong đưa hoàng tỷ gì đó, tự nhiên là tốt." Cố Cẩm Lan nhìn thoáng qua khối ngọc kia. Lý Phong dương dương tự đắc bưng lên chén rượu: " Lý thị thương đội chúng ta năm nay thu lợi không hề ít, đều là lấy từ phúc khí của Trường Bình điện hạ."

Lưu Dục vừa ăn một bên vừa nói thầm, bản công tử là một người từ hiện đại đến, muốn luận việc buôn bán, còn không dọa đến ngươi.

"Phò mã còn có thể buôn bán? Như thế nào bổn cung không biết?" Cố Cẩm Lan dựa vào Lưu Dục bên tai thấp giọng nói. Này tình cảnh dừng tại bên trong ánh mắt người khác, tự nhiên là phò mã cùng công chúa tình nồng ý mật, cảm tình sâu nặng.

"Ha ha, ha ha, ta chỉ là hiểu sơ hiểu sơ a, so ra kém điện hạ."

Trường Bình cùng Lý Phong gặp Cố Cẩm Lan cùng Lưu Dục không đem bọn họ để vào mắt, không khỏi tức giận: "Muội phu, nghe nói ngươi thuở nhỏ ở trong phủ rất ít đi ra, không biết đối với kinh thương(việc kinh doanh buôn bán) có hiểu hay không?"

Lưu Dục không vui buông trong tay chiếc đũa, chậm trễ ta ăn cơm, cho ngươi xuống đài không được: "Trời sinh ta tất có tài dùng đến, nghìn vàng mất đi vẫn có thể kiếm lại. Trấn Nam vương phủ, từ trước đến nay đều vì Đại Tề chinh chiến sa trường, ta quan tâm tự nhiên cũng đều là binh pháp mưu lược, đối với chuyện tiền tài, trái lại không quá để tâm suy nghĩ." Ý tứ chính là, nhà ta thế gia quân nhân, nhà ngươi là cái gì? Tại cổ đại gia thế thương nhân nhưng không được đánh giá tốt.

"Hay cho câu trời sinh ta tất có tài dùng đến, nghìn vàng mất đi vẫn có thể kiếm lại. Muội phu trí tuệ cùng khí phách, quả nhiên không phải bình thường." Cố Hoằng vỗ tay cười nói. Lưu Dục thoáng dừng lại một chút: "Mặc kệ lấy phương thức buôn bán gì, chữ tín vẫn phải được đặt lên hàng đầu. Tiếp đến, chính là sản phẩm cùng cách phục vụ." Mọi người ngồi phía dưới đều không hiểu, bọn họ đương nhiên nghe không hiểu cái gì là sản phẩm cùng phục vụ. Lưu Dục trang nghiêm, trong lòng sung sướng đến nở hoa, xem ta như thế nào đùa giỡn các ngươi.

"Điện hạ, xem ta như thế nào chơi đùa với những người kia a." Lưu Dục đem miệng đến gần bên cạnh lỗ tai Cố Cẩm Lan. Cố Cẩm Lan miệng một ngụm canh chút nữa phun ra đến.

"Sản phẩm, chính là thứ mà chúng ta tạo ra, tỷ như phương Bắc thừa thãi rượu ngon, rượu chính là sản phẩm. Thêm nữa, rất nhiều người mở tửu lâu, sợ lỗ vốn, vì cái gì sẽ lỗ vốn? Bởi vì không có ai đến ăn a. Nhưng là, tiếng lành đồn xa, nếu như chất lượng tốt, người nào cũng sẽ muốn đến. Phục vụ là gì, khách hàng là Thượng Đế, người ta đến mua hàng cũng tốt, đến ăn cơm cũng tốt, khiến cho bọn họ trong lòng luôn thoải mái vui sướng, cao hứng đến, cao hứng đi. Như vậy họ sẽ trở thành khách quen, còn có nhiều điều nữa, tỷ như tại sao người ta mua qua một lần lại không trở lại, ta liền sẽ không nói. Dù sao cửa hàng Lý thị là Đại Tề thủ phủ, biện pháp buôn bán tự nhiên là sáng suốt."

Cùng ta trò chuyện sinh ý, bản công tử là đến từ hiện đại à nha. Ta còn chưa nói hệ thống mạng lưu hành đương thời cùng hệ thống hậu cần đâu. Cho đến khi các ngươi muốn nhận ta làm đại ca, muốn ta nói hết, không có cửa đâu, đều nói cho ngươi, về sau ta như thế nào xử lí Đại Tề thủ phủ.

Lưu Dục tưởng tượng đến kế hoạch đại nghiệp kinh thương về sau với bộ dạng mĩ mãn, ngẩng đầu nhìn đến Cố Cẩm Lan một bộ thần tình tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhìn nàng. Hỏng rồi, có phải hay không đã lộ ra, hoàng hậu bộ dáng 'ta đây đã nhặt được bảo bối': "Vĩnh An phò mã tự nhiên không bình thường, phò mã nếu là có thời gian, gia mẫu bổn cung có chút sinh ý, giao cho phò mã xử lí như thế nào?"

"Nhi thần kiến thức nông cạn, đều là lý luận suông, nhận không nổi gánh nặng như vậy a." Hồi đầu đáng thương hướng nhìn Cố Cẩm Lan, dùng ánh mắt như muốn cầu xin, điện hạ mau cứu ta, ta còn muốn an ổn trong phủ ăn ngủ hết ngày đâu. Cố Cẩm Lan cũng nhìn ánh mắt để đáp lại, chính ngươi náo loạn, bổn cung cứu không được ngươi.

"Nếu mẫu hậu đã nhắc đến, phò mã liền không nên chối từ." Cố Cẩm Lan một phen đưa Lưu Dục vào hố lửa.

"Nhi thần tạ qua mẫu hậu." Trên mặt biểu tình lại giống như chân gà nàng đang cầm trên tay bị người đoạt đi, cưới tức phụ đều đã trắng tay, còn muốn thay nhạc mẫu làm công, nghĩ thế đem bánh đậu trên bàn hung hăng nhét vào miệng.

"Phò mã cần phải ăn từ từ a, mẫu hậu vừa giao cho ngươi nhiệm vụ đâu, bất quá lúc nào phò mã như vậy tinh thông kinh thương chi đạo? Bổn cung nhưng cũng lắp bắp kinh hãi đây."

"A a a a a, ta là nhìn qua một quyển sách nào đó mà biết được."

"Phò mã thật đúng đọc nhiều sách vở nha." Cố Cẩm Lan hiển nhiên cũng không tin lời Lưu Dục nói.

"Dục nhi tuổi còn nhỏ, nhất thời nói bậy, khiến Hoàng thượng cùng điện hạ chê cười." Lưu Thận đầy mặt lo lắng, cưới Vĩnh An công chúa, hơn nữa hắn lại có trong tay mười vạn quân phòng thành, bây giờ đã bị vây bởi tai mắt người ngoài. Nếu Lưu Dục tại bữa cung yến này náo động làm lớn, nếu Cảnh đế nhất thời hưng phấn, khiến hắn làm quan, Lưu gia như thế nào được bình an là vấn đề lớn. Người trẻ tuổi ngươi tới ta tới không quan trọng, nếu là liên lụy đến binh quyền, đó mới là việc hệ trọng.

Cảnh đế khoác tay: "Ái khanh dạy hảo tôn tử, trẫm nếu không sớm kịp tứ hôn, chỉ sợ con rể tốt như vậy, sắp bị gia đình người khác đoạt đi."

Lưu Dục lúc này nói là chuyện kinh thương, từ xưa đều là trọng nông ức thương(tôn trọng nông dân ghét thương nhân), tại đây dù có tài thì thế nào, chung quy cũng chẳng vào được ánh mắt người khác, Cảnh đế dĩ nhiên sẽ không quá để ý. Nếu không nhờ vào phương diện thuế má, không bị thu thuế nặng vì quốc khố hằng năm đều thu được nhiều lợi, chỉ sợ Đại Tề lúc này người làm ăn cũng chả có. Nếu Lưu Dục lúc này nói về việc hành quân chiến trận, trị quốc chi đạo, Hoàng thượng đương nhiên sẽ không bày ra thái độ như bây giờ. Thế nhưng có chết hay không cơ chứ, cố tình lúc này Cố Hoằng lại nói chen vào.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi