TỔNG GIÁM CỦA TA KHÔNG THỂ NÀO ĐÁNG YÊU NHƯ THẾ

Chung Minh chưa bao giờ cố gắng làm việc như thế này, ý nghĩa của công việc trừ bỏ làm cho Chung Minh mất ăn mất ngủ quên đi phiền não Bạch Cẩn Niên gây ra, còn làm cho ba mẹ kinh ngạc với tính cách thay đổi của Chung Minh, do đó nồi thuốc bổ được đưa tới bên miệng, bổ đến chảy máu mũi.


Trước kia ba mẹ cũng lo lắng đứa nhỏ không có chí tiến thủ, về sau sẽ không ai chịu cưới, đột nhiên hăng hái như vậy bọn họ sợ Chung Minh thân thể mệt mỏi, đều khuyên nghỉ ngơi nhiều. Chung Minh thấy tâm tư cha mẹ mâu thuẫn cực kì.


Nhưng chính Chung Minh cũng đang mâu thuẫn.


Một lòng nghĩ mình với Bạch Cẩn Niên mơ hồ có kí kết ám muội ngầm, có đôi khi quan tâm nhau, cũng để ý rõ ràng chỉ là thừa nhận bóng gió mối quan hệ. Kết quả Bạch Cẩn Niên ban cho Chung Minh danh hiệu "Bạn tốt", trong lúc nhất thời làm sao Chung Minh có thể chấp nhận đây?


Nhưng cũng không có cách khác đành phải tiếp thu chuyện này, Bạch đại nhân người ta đã nói cần cho nhau một ít thời gian, không, nói cho người ta một chút thời gian. Cũng đã định trước nên đã hoãn binh quan hệ hiện tại, Chung Minh có cái quyền gì mà nói một chữ "Không"? Ngốc chính là Chung Minh đã xúc động tỏ ý, hiện tại ngay cả đường vãn hồi mặt mũi cũng không có.


Quả nhiên ai mở miệng trước thì người đó thua hoàn toàn.


Nếu cho Chung Minh một cơ hội, Chung Minh nhất định sẽ rất phong độ, rất tự nhiên vỗ vỗ vai Bạch Cẩn Niên nói: Đừng nghĩ nhiều nữa, cơm vẫn phải ăn, môi có thì phải hôn, nhưng chúng ta chỉ là bạn tốt mà thôi.


Gặp quỷ a! Đều này chỉ có thể là YY* mà thôi! Chết tiệt, Niên ngu ngốc đã nói ra trước một bước, Chung Minh chỉ có thể bắt chước tiêu sái* thôi.


Chung Minh không muốn suy nghĩ não Bạch Cẩn Niên kết cấu như thế nào, càng không muốn nghĩ đến nụ hôn giữa đêm tuyết, Bạch Cẩn Niên đã nói, đó chỉ là một loại "Xúc động" mà thôi. Không ai bắt buộc Chung Minh phải nhận cái hôn kia, nếu tiếp nhận thì Chung Minh phải tự chịu trách nhiệm việc mình đã làm. Đều là người trưởng thành rồi, đúng không?


Nhưng cảm xúc khó chịu nhất thời khó lòng mà vơi bớt, cho nên Chung Minh chỉ có thể dùng công việc để làm tê liệt cảm giác của bản thân.


Bạch Cẩn Niên vẫn để mắt việc Chung Minh liều mạng làm việc, nhưng Bạch Cẩn Niên vẫn không nói lời nào.


Tốt lắm. Chung Minh nghĩ, nếu Bạch Cẩn Niên không mở miệng, vậy im lặng vẫn là tốt hơn. Ai cũng không nói, xem ai cuối cùng không nhịn được sẽ lên tiếng trước tiên.


Lúc tập trung làm việc ngày giờ thật sự trôi quá nhanh, chớp mắt đã qua hết mùa đông.


Chủ nhật Đường Đường hẹn Chung Minh ra ngoài, tính ra cũng được một tháng hai người không thấy mặt nhau, Chung Minh hưng trí bừng bừng đáp ứng.


Hai người rất có ăn ý dắt tay đi dạo khu thương mại, không có đại não hợp lại, liều mạng một buổi chiều hai người tay đầy chiến lợi phẩm, đi đến một quán trà trước đây hai người thường xuyên đến.


Đã lâu không thấy, phong cách của Đường Đường đã thay đổi. Trước kia đều đặc biệt phong tình vạn chủng, lần này đi ra ngực đều được che chắn, rõ ràng có bộ dạng con gái nhà lành. Đường Đường mang bộ tóc giả ngắn, áo khoác da đen thêm váy ngắn, đôi chân dài bị tất đen che đi. Chung Minh rốt cuộc cũng hiểu được, nguyên lai không phải Bạch Cẩn Niên không sợ lạnh, có dáng người tốt sẽ khoe ra, nếu giấu ở bên trong áo bông thì lãng phí biết bao nhiêu. Tuy nhiên Chung Minh thấy không cần cho người khác biết mình khỏe mạnh như vậy, tự mình thấy tốt là được rồi.


Đường Đường nói gần đây chồng có phần phát hiện chuyện của Đường Đường, bắt đầu xem điện thoại có tin nhắn mờ ám hay không. May mắn Đường Đường đều xóa sạch sẽ, nếu không đã sớm ồn ào.


Chung Minh đối với chuyện bừa bãi của Đường Đường có hơi miễn dịch, ngoại trừ khuyên Đường Đường sớm hồi tâm thì không có cái gì tốt hơn để nói.


"Lục Nhuyễn Tranh, hình như thần kinh có chút vấn đề, cậu nên cách xa một chút thì tốt hơn." Chung Minh đem chuyện lần trước Lục Nhuyễn Tranh chạy tới công ty bạo lực nói với Đường Đường, Đường Đường cũng không kinh ngạc bao nhiêu, chính là thực thong dong nói sẽ không hỏi đến việc riêng tư của cô ấy.


Đường Đường lạnh như băng đáp lại làm Chung Minh có cảm giác kì dị trong lòng, có chút đồng cảm với Lục Nhuyễn Tranh. Nữ nhân kia đã đánh mất người yêu hơn mười năm, bạn tình chẳng quan tâm, đến tột cùng là nhân phẩm như thế nào lại làm cho mọi người xa lánh?


Cũng bởi vì Lục Nhuyễn Tranh làm việc quá cực đoan. Nguyên nhân Lục Nhuyễn Tranh không buông bỏ được Bạch Cẩn Niên, Bạch Cẩn Niên muốn rời khỏi nên Lục Nhuyễn Tranh mới có hành động mất bình tĩnh như vậy, muốn dùng phương thức cực đoan để giữ người. Nhưng trong tay là nước, càng nắm chặt, nó sẽ càng nhanh chảy đi.....


Chung Minh nghĩ tới quan hệ của mình cùng Bạch Cẩn Niên. Nguyên nhân chính là Chung Minh đối với Bạch Cẩn Niên vẫn là thái độ nửa nóng nửa lạnh, cho nên đối phương mới quan tâm Chung Minh, nguyên lai Chung Minh vô tình sử dụng lạt mềm buộc chặt gì gì đó a. Thử nghĩ, nếu Chung Minh ngay từ đầu hoàn toàn thể hiện nhiệt tình, có thể loại người như Bạch Cẩn Niên sẽ không để Chung Minh vào mắt.


Không phải Bạch Cẩn Niên đã nói sao? Vẫn cho rằng bị Chung Minh chán ghét.


Nghĩ đến đây Chung Minh cảm thấy trong lòng có chút ấm áp, khóe miệng lộ ra tươi cười, Đường Đường sửng sốt một chút.


"Mình nói, cậu ở đây tự cười ngây ngô cái gì? Lại nghĩ về ngọt ngào của cậu cùng Bạch đại quan nhân nhà cậu?"


"Cô ta không phải của mình!" Tuy rằng ngoài miệng phản bác, nhưng Chung Minh thật sự không thể tiếp tục vui vẻ. Vui vẻ xong lại cảm thấy bản thân như đứa ngốc. Không phải vừa mới bị đối phương cự tuyệt sao? Nghĩ đến đây lại tâm tình thật tự nhiên tụt xuống, cúi đầu không hứng thú khuấy ly cà phê trước mặt.


"Mình nói, cậu ở đây tâm tình âm trầm thoải mái phập phồng cái mông a, đến tột cùng cậu có chuyện gì không vui mau nói ra để mình vui vẻ một chút."


"Cô, tên hỗn đản này...." Chung Minh nổi giận đùng đùng oán giận Đường Đường.


Đường Đường giống như thấy quỷ nhìn chằm chằm Chung Minh, bị Đường Đường nhìn Chung Minh đặc biệt không được tự nhiên, tránh đi ánh mắt Đường Đường, nói: "Cậu làm gì nhìn mình như vậy a."


"Không..... Tiểu Minh a, mình phát hiện cậu bây giờ, không giống với trước kia nha."


"Cái gì không giống, còn không phải cùng một dạng khốn khổ."


"Cậu không phát hiện, cậu đã bị Bạch Cẩn Niên dạy dỗ thành khó chịu kì lạ sao?"


"Cái gì dạy dỗ..... Cái gì khó chịu kì lạ a! Ngu ngốc! Mình mới không có!" Chung Minh hoàn toàn không cần thừa nhận là mình có loại thuộc tính kì quái này!


"Cậu không phát hiện sao? Thật sự rất đáng tiếc. Khó trách loại người như Bạch Cẩn Niên lại bị cậu mê hoặc. Ngay cả mình cũng cảm thấy cậu thật đáng yêu, muốn hung hăng khi dễ cậu, nhìn bộ dáng tức giận của cậu." Đường Đường xuân tình nhìn Chung Minh, làm Chung Minh cả người phát lạnh: "Đại tỷ, cậu ngàn vạn lần đừng dọa mình a, cậu như vậy nhìn mình, mình có loại xúc động muốn đâm đầu chết."


"Tốt, đâm chết trong lòng mình đi."


"......... Cô bị Lục Nhuyễn Tranh lây bệnh thần kinh sao?" Cho tới bây giờ Chung Minh cũng chưa thấy qua Đường Đường lộ ra ánh mắt hứng thú với mình, chọc cho Chung Minh không dám nhìn bạn thân của mình luôn a. Đây là ý gì a! Nào có ai dùng ánh mắt kì quái nhìn bạn tốt của mình? Cái loại ánh mắt giống như "Nói không chừng ăn thật ngon" là như thế nào! Nhanh thu hồi rồi phóng ánh mắt đó đến tiramisu* của cậu đi!


"Được rồi, không trêu cậu...."


"Ai muốn đùa với cô!"


"Đến đến đến, Tiểu Chung Minh, nghe nói gần đây cậu rất cố gắng làm việc, đến tột cùng là gặp vấn đề tình cảm gì mới làm cậu trở thành như vậy? Mau nói cho mình biết đi. Mình gần đây thật sự là nhàm chán chết, cuộc sống không có sốt mayonnaise không có mùi vị gì cả."


"Mình cũng không phải hoa tiêu hay đại hồi*, có thể thêm cho cậu gia vị gì a. Chính là..... Lúc trước mình cùng Bạch Cẩn Niên làm rõ quan hệ a, nhưng không thành công." Vì thế Chung Minh đem đầu đuôi ngọn ngành mọi chuyện đã xảy ra nói cho Đường Đường. Tuy rằng Đường Đường miệng chó không thể nào thả ra ngà voi được, nhưng hy vọng Đường Đường có thể cung cấp một ít manh mối.


Nghe Chung Minh kể xong Đường Đường phán ra một kết luận: "Cái gì bạn tốt hay không tốt, cô ấy chắc chắn đối với cậu có cảm tình, cậu trực tiếp đẩy mạnh là được rồi, đến lúc gạo nấu thành cơm cái gì cũng không sợ."


Toàn bộ khuôn mặt Chung Minh đều tái xanh: "Cô đây là biện pháp không có hiểu biết ý thức pháp luật phẩm hạnh gì hết a. Quên đi, tự tôi buồn khổ là được rồi."


"Nè, đừng như vậy, em gái tốt của mình. Lời của mình cẩu thả nhưng lý lẽ của mình không cẩu thả. Bạch Cẩn Niên là một người rất cẩn thận, tuy rằng đã phạm phải sai lầm nhưng đầu óc cô ấy thật sự thanh tỉnh. Từng bước nhỏ đều ở trong đầu cô ấy. Hiện tại cô ấy tại sao không dám đáp ứng cùng cậu kết giao, không phải vì cô ấy không thích cậu, ngược lại, cô ấy nhất định rất thích cậu. Nhưng đồng dạng, cô ấy cũng băn khoăn rất nhiều. Chuyện tình với Lục Nhuyễn Tranh cũng để lại cho cô ấy cảm giác khủng hoảng sâu sắc, cậu cũng không nghĩ tới, cậu có thể cho cô ấy cảm giác an toàn sao?"


"Mình đã làm gì?"


Đường Đường hạ giọng ngay cả thân mình cũng hạ xuống: "Cậu đã quên, hai cậu như thế nào quen biết? Một đêm tình phải không? Mặc kệ chuyện lần đó do cậu xúc động là nhiều, nhưng cô ấy xem cậu là người sẽ đi tìm tình một đêm. Cô ấy là loại buồn bực hành xác nhưng thật ra vẫn ít nhiều là người truyền thống, cô ấy coi một đêm không đứng đắn là một chuyện rất nghiêm trọng. Cho nên cô ấy thấy, cậu vẫn phải bị quan sát, xác định lại. Vì thế Bạch tiểu thư đã nói, chúng ta không phải không thích hợp, vì còn cần thời gian. Cô ấy muốn trong thời gian này nhìn ra được, cậu là người như thế nào."


"..." Chung Minh bị Đường Đường thức tỉnh đến không thể tỉnh táo hơn. Ai nói không phải? Bạch Cẩn Niên chính là một tên rất truyền thống còn rất bảo thủ, mặc dù có thời điểm đùa giỡn phúc hắc*, nhưng ai có thể nói Bạch Cẩn Niên không có phần khát vọng yên ổn đâu? Nếu Bạch Cẩn Niên muốn chơi trò đùa giỡn, vì sao không tiếp nhận lời thú nhận, sau đó liền hàng đêm bừa bãi, phóng khoáng như vậy không phải sẽ bị Bạch Cẩn Niên cự tuyệt sao?


Bởi vì cẩn thận, cho nên Bạch Cẩn Niên mới đem cảm tình giao cho thời gian chậm rãi lắng động lên men.


Tưởng tượng như vậy, Chung Minh quả thực là phải cảm động đến rơi lệ a.


Nếu Bạch Cẩn Niên tỉ mỉ như thế, Chung Minh cũng không tiếp tục cẩu thả với tình cảm.


Nếu thời gian là phương thuốc tốt nhất, Chung Minh sẽ đem hết thảy hoang mang và nhung nhớ giao cho nó, xem nó đến cuối cùng sẽ cho ra một câu trả lời thuyết phục như thế nào.


Chung Minh cùng Bạch Cẩn Niên vẫn như trước, duy trì mối quan hệ yên bình, hai người gặp mặt ở công ty sẽ mỉm cười với nhau, nhưng đó là giới hạn.


Bạch Cẩn Niên bề bồn nhiều việc, Chung Minh cũng bề bộn nhiều việc, nhưng hai người bận việc khác nhau, Bạch Cẩn Niên cũng rất ít tìm Chung Minh cùng ăn cơm, cho nên cả hai chỉ gặp nhau trong giới hạn công việc và hội họp.


Một ngày không gợn sóng không sợ hãi, Chung Minh thật không ngờ trong cuộc sống nhàm chán như vậy, Chung Minh sẽ nghênh đón lời tỏ tình đầu tiên, đến từ một nam nhân.


"Tôi thích em đã lâu rồi...."


Hôm đó Chung Minh bị một gã đồng nghiệp ở phòng tiêu thụ chưa từng nói chuyện nhiều với nhau gọi vào cuối hành lang, không biết vì sao, nam nhân cao hơn Chung Minh một cái đầu ngại ngùng nói ra lời thổ lộ, Chung Minh có cảm giác bị gió mưa thổi đến lảo đảo muốn ngã.


Vì sao đột nhiên lại xuất hiện một Trình Giảo Kim như vậy!


*YY: Tự sướng.


*Tiêu sái: Tự nhiên, phóng khoáng.


*Tiramisu: một loại bánh ngọt tráng miệng.


*Đại hồi: Cây đại hồi hay đại hồi hương là một loài cây được dùng làm gia vị, chế rượu mùi, cất tinh dầu làm hương liệu, chế anethol làm nguyên liệu tổng hợp hormon. Làm thuốc chữa bệnh.....


*Phúc hắc: bụng dạ đen tối.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi