TRĂNG TRONG GƯƠNG

TRĂNG TRONG GƯƠNG [PHIÊN NGOẠI 2]

KẾT CỤC Ở HIỆN ĐẠI

Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang nằm trong bệnh viện, thì ra tôi chưa c.h.ế.t, nhưng mà cũng đã mất một chân.

Những việc trải qua ở cổ đại kia cứ như một giấc mơ vậy.

Tôi không thể tiếp tục làm phóng viên chiến trường nữa, cũng may tòa báo cũng không chê bai tô, cho tôi một công việc biên tập nhưng mà tôi từ chối lời đề nghị của họ, mà làm việc ngay tại viện bảo tàng, dốc lòng nghiên cứu tài liệu, sách cổ lịch sử.

Lúc trước tôi học khoa lịch sử, chỉ vì nhiệt huyết mới đi làm phóng viên chiến trường. Nhất thời tôi trở thành tâm điểm vì cứu bé gái mà mất đi một chân, có rất nhiều phóng viên đến phỏng vấn tôi.

Tôi hot lên cũng chỉ là phút chốc, ở thời đại này mọi thứ thay đổi quá nhanh, ngày hôm qua hot có khi ngày mai cũng chẳng còn ai chú ý, chỉ có đương sự mới phải chịu gánh nặng.

Mất đi một chân, cuộc sống của tôi có nhiều bất tiện, nhưng tôi cũng đã thấy đủ, dù sao cũng dễ chịu hơn so với khi sống ở cổ đại.

Gần đây, luôn có một chàng trai đến viện bảo tàng, rất cần mẫn, ngay cả trời mưa cũng tới, ở lại đây đến lúc tôi tan làm mới rời đi.

Ngày hôm đó trời mưa, dường như anh ta lấy dũng khí thật lâu, mới cầm ô đi tới nó: “Cần giúp một tay không?”

Anh ta có chút vội vã đến đỏ cả mặt, nói: “Không phải…tôi không có ý kia, chỉ là bên ngoài trời mưa tôi thấy cô không mang ô, tôi…”

“Không sao.” Tôi nhìn và mỉm cười với anh ta, tôi không có nhạy cảm như thế, rồi lại nó. “Nếu như tiện, vậy thì cảm ơn anh.”

Anh ta cũng cười.

Chúng tôi nói chuyện rất nhiều. Tôi mới biết được anh ấy là quân nhân, đang kỳ nghỉ, chẳng mấy nữa sẽ lại về quân doanh.

Lúc đưa tôi đến dưới nhà, anh ấy nhìn vào mắt tôi nói: “Thật ra, anh đã biết em từ sớm, nhưng mà em lúc ý còn chưa kịp biết anh là ai, bọn anh đã phải đi.”

Đúng vậy, ở khu vực tiền chiến có rất nhiều người sáng còn chào nhau chiều đã không tìm được người.

“Nhưng mà, bây giờ có thể làm quen rồi, Lý Tranh.”

Tôi mỉm cười, nhanh bắt tay một cái, nói: “Diệp Tinh Trầm.”

Từ đó về sau, chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau, có khi phút trước anh ấy còn nói chuyện với tôi, phút sau đã cắt đứt liên lạc, lần sau liên lạc có khi là nửa tháng sau.

Ngày đó, tôi ở trên bản tin thấy được anh ấy ở chỗ chiến khu, gọi điện thoại cho anh ấy, nhưng vẫn không liên lạc được, lòng tôi rất hoảng sợ, vẫn chờ đến tận đêm, anh ấy mới liên lạc với tôi, giọng nói mệt mỏi từ bên kia truyền đến: “Tinh Tinh, anh về trễ.”

Tôi biết, mỗi lần anh ấy gọi điện thoại đều chỉ nói những điều tốt đẹp, tôi cũng sẽ gần như tin là anh ấy không gặp chút nguy hiểm nào.

Lần đầu tiên, tôi muốn vạch trần hết mọi thứ.

“Lý Tranh, có phải anh thích em không?”

Người ở đầu dây bên kia im lặng không nói một lúc lâu, tôi lại nói: “Nếu anh không nói, có khi lát nữa sẽ không có tín hiệu đâu.”

“Ừ, anh thích em!”

Tôi biết nhưng anh ấy chưa từng nói với tôi. Anh ấy không dám nói, tôi hiểu được lo lắng của anh.

Anh ấy không có thời gian chăm sóc tôi, cũng không có cách nào bầu bạn cùng tôi. Nhưng tôi không quan tâm.

Ba năm sau tôi lại trở lại khu tiền chiến.

Ở khu Syria, Lý Tranh đã cầu hôn với tôi, anh ấy nói: “Anh biết thời điểm bây giờ là không hợp lý, nhưng mà Diệp Tinh Trầm, anh không muốn chờ đợi dù chỉ một giây, em có đồng ý không?”

Sao lại không đồng ý cơ chứ.

Ngày tổ chức hôn lễ của Lý Tranh và tôi hôm ấy.

Ở dưới chỗ người ngồi dành cho khách, tôi thấy được một gương mặt quen thuộc, lướt qua cứ như là tôi bị hoa mắt vậy.

Hắn ta đã già, tóc hoa râm, nhiều nếp nhăn, đã không còn là Hứa Văn Diệp trong trí nhớ của tôi nữa.

Nhưng mà tôi vẫn đề phòng hắn ta, dù sao hắn ta cũng từng là một Hoàng đế tay che trời, nhưng mà đây là xã hội hiện đại.

“Ta đã kết hôn rồi, ngài còn muốn làm gì?”

“Cái gì cũng không muốn, cho dù là trẫm muốn, cũng không làm được gì cả.”

Lúc này tôi mới phát hiện, hai tay của hắn gần như trong suốt, tôi hiểu được ở thời không song song kia, hắn sắp c.h.ế.t rồi, đây chẳng qua là phút giây linh hồn hắn hấp hối mà thôi.

“Đây chính là cuộc sống và thế giới mà nàng nói sao?”

“Ừ.” Không có chiến tranh, không có áp bách, cũng không có xâm lược.

Hắn cười cười rồi nói: “Đáng tiếc trẫm sinh nhầm thời đại, không đúng, bây giờ người đang đứng bên cạnh nàng cũng có thể là trẫm.”

Tôi không nói gì. Tôi đã từng đứng bên cạnh hắn, là hắn đã không lựa chọn tôi.

“Nàng rất đẹp, khiến cho trẫm nhớ tới ngày đại hôn hôm đó, nàng mặc một thân hỉ phục màu đỏ chót, rất ngại ngùng, mắt còn không dám nhìn thẳng vào trẫm. Lúc đó hai chúng ta tốt đẹp biết bao…hậu cung của trẫm chỉ có mình nàng mà trong mắt nàng cũng chỉ có mình trẫm…”

Hắn thở dài rồi nói tiếp: “Trầm Trầm, đúng là trẫm sai rồi, là trẫm phụ lòng nàng. Trẫm hối hận rồi, Trầm Trầm.”

Tôi nhìn hắn dần dần hóa thành trong suốt, biến mất ở trước mặt tôi.

Hắn nói hối hận rồi, một câu tôi cũng không tin.

Cửa phòng mở ra, là Lý Tranh đến, hỏi tôi: “Sao thế, sắc mặt khó nhìn như vậy, có phải em mệt không?”

Tôi lắc đầu, nhào vào trong lòng anh ấy, nói: “Lý Tranh, những gì chúng ta đã làm có đáng giá thật không?”

Anh ấy mỉm cười rồi nói: “Những đứa trẻ kia nói đáng giá, bạn bè nói đáng giá, những người có người thân mất đi trong chiến tranh đều nói đáng giá.”

Tôi từ không tin vào tâm linh huyền học, nhưng mà những việc đã trải qua lại khiến tôi không thể không tin.

Tôi thấy được rất nhiều gương mặt quen thuộc, cổ đại, hiện đại, bọn họ đều vẫy tay với tôi và nói: “Cảm ơn.”

Tới đó một lần, tôi đã làm hết những gì mình có thể làm. Tôi biết mình đã làm được.

–Hết–

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi