TRỜI SINH MỘT ĐÔI - ĐAM MỸ

Sáng ngày thứ hai, lúc Ngu Y Kiệt mở mắt có một chút thất thần:

“Mình đang ở đâu vậy?”

Ngu Y Kiệt ngồi dậy, đem chăn quấn quanh người mình, Lưu Đồng nằm kế bên cũng từ từ tỉnh lại, sau đó cũng ngồi lên ôm lấy Ngu Y Kiệt từ phía sau:

“Bảo bối, sao vậy?”

Ngu Y Kiệt quay đầu sững sờ nhìn Lưu Đồng bộ dạng ngốc ngốc ngơ ngác, Lưu Đồng đưa tay xoay người cậu lại, chế trụ sau gáy cậu trên môi bắt đầu nụ hôn, Ngu Y Kiệt cũng ôm lấy vai Lưu Đồng chậm chậm đáp trả.

Cả phòng phấn hồng bay bay bỗng nhiên cửa bị mở toang, hai đứa con trai giống như hai tiểu tặc  chạy vào, không có một chút nào ý thức rằng vừa mới phá hỏng đại sự của song thân.

Ngu Y Kiệt tới vội vàng không mang nhiều quần áo, mặc trên người chính là áo ngủ của Lưu đồng. Áo có chút lớn, hơi nghiêng người, cổ áo sẽ bị lệch để lộ ra làn da trắng sữa, trong mắt còn ẩn ẩn một tầng hơi nước. Lưu Đồng không thể để mỹ cảnh này cho người khác nhìn thấy, con trai ruột của mình cũng không được nên liền cầm chăn đem Ngu Y Kiệt bao lại như cái bánh chưng, bên kia nói với hai đứa nhỏ:

“Hai đứa đi vào phòng người khác mà không gõ cửa là không lịch sự, có biết không?”

“Nhưng mà bố ơi, bọn con đói.” Tử Dục gương mặt chó con vô tội nhìn nhìn Lưu Đồng.

“ Rồi rồi, hai con ra ngoài trước đi, đợi một lát bố đi làm điểm tâm.”

Hai bé con đáng thương đành vai sóng vai đi ra khỏi phòng, Lưu Đồng quay đầu nhìn bảo bối của mình, Ngu Y Kiệt vậy mà lại ngủ tiếp. Lưu Đồng bất đắc dĩ cười cười, xuống giường thay quần áo chuẩn bị làm điểm tâm.

Lưu Đồng trong phòng bếp bận rộn, hai tiểu tặc mỗi đứa một bên cửa thò đầu vào nhìn, bốn con mắt sáng lấp lánh. Hai đứa lúc còn chưa biết nói chuyện ba ba cùng bố liền tách ra, nên cảnh tượng này chính là lần đầu tiên hai đứa nhìn thấy—— Bố ở trong bếp bận rộn nấu cơm, còn ba ba trên giường lười biếng ngủ nướng, sau đó một nhà bốn người sẽ cùng ngồi vào bàn thật vui vẻ.

Ngu Y Kiệt vuốt mắt từ phòng ngủ đi ra, nhìn thấy hai cái đầu nhỏ hướng vào trong phòng bếp dò xét, thì bật cười mỗi một bên tay liền xoa nhẹ đầu các con. Lưu Đồng vừa vặn cũng làm xong, thấy  Ngu Y Kiệt tới liền nhìn chân của cậu, quả nhiên để chân trần, Ngu Y Kiệt thích để chân trần thói quen đã bao nhiêu năm cũng không sửa được. Lưu Đồng một bên rửa tay, một bên hỏi cậu:

“Lại không mang dép!”

Kiêu Kiêu còn nói thêm: “Bố, ba ba ở nhà cũng hầu như là không mang dép! Con nói hoài ba cũng không nghe!”

Lưu Đồng nhìn Ngu Y Kiệt ngồi ở trên ghế:

“Nhị Nhị nói có đúng không?” Không đợi Ngu Y Kiệt phản bác, Kiêu Kiêu đã gãi đầu một cái:

“Bố đừng gọi con là Nhị Nhị nữa.”

Lưu Đồng về phòng lấy dép cho Ngu Y Kiệt, thắc mắc hỏi:

“Sao thế? Nhị Nhị gọi nghe rất xấu sao?”

“Không phải. Nhất Nhất với Nhị Nhị, người khác nghe xong liền biết con là em.”

Ngu Y Kiệt che miệng cười trộm, nhóc con này là không chấp nhận làm em của Nhất Nhất rồi.

Hai năm sau

Vẫn là hai tiểu tặc từ hai bên cửa thò đầu vào nhìn

“Kiêu Kiêu, mau đi vào đem em trai ôm ra đi!”

Nói liền phải đem Kiêu Kiêu đẩy vào trong phòng, Kiêu Kiêu nhất quyết kháng cự:

“Cậu là ca ca cậu đi đi! Ca ca nhanh đi đi! Đi vào ôm em trai ra cho em đi!”

Kiêu Kiêu bình thường vẫn luôn cự tuyệt gọi Tử Dục là ca ca, bất quá cũng có mấy lần hết cách đều phải dùng chiêu này.

Tử Dục ra vẻ anh trai lớn nhất nhà đầy tinh thần trách nhiệm, lặng lẽ đẩy cửa ra, rón rén đi đến giường nhỏ, đem Tiểu Tịnh Tịnh ôm ra. Nói đến tên của bé con, lại là một câu chuyện ngọt ngào, hai người sau khi về lại bên nhau liền hoà hợp không ngờ, hoàn toàn không cãi nhau đánh nhau nữa. Đứa nhỏ đến nhẹ nhàng bất ngờ lúc cả hai baba cón chưa chuẩn bị. Để kỉ niệm Ngu Y Kiệt đặt tên con là Lưu Dục Tịnh, nhũ danh liền là Tiểu Tịnh Tịnh.

“Lưu Tử Dục! con làm gì đó!” Lưu Đồng thấp giọng đối với tiểu tặc đang trộm em kia nói.

Tử Dục xoay người vội vàng giải thích:

“Bố, bọn con muốn chơi với em, con mang em ra ngoài chơi!”

Lưu Đồng bước xuống còn chưa tới gần, Tử Dục đã đem em trai biến một cái phóng tới phòng khách, ở ngoài Kiêu Kiêu đã sớm chuẩn bị xong một đống đồ chơi các thứ. Lưu Đồng nhìn thấy rất an tâm nhưng vẫn không quên dặn dò:

“Hai đứa chơi ngoan, không được chọc em khóc.”

Hai ông anh trai nghiêm túc  gật gật đầu, “Bọn con biết rồi, bố mau về phòng đi, ba ba còn đang chờ nha!”

Lưu Đồng cũng không lo lắng hai đứa có thể chiếu cố được em trai không, hai đứa ngược lại đều là có thiên phú làm ca ca đó.

Lưu Đồng ngáp một cái liền trở về phòng ngủ ôm bảo bối, tiếp tục giấc ngủ.

Hạnh phúc là thế nào?

Thế này là đủ rồi.

——————————END————————————

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi