TRỌNG SINH HẬU CUNG SẤM QUAN KÝ

Lão phu nhân nhìn hai con trai, lại nhìn Hoàng di nương đang quỳ trên mặt đất khóc lóc nức nở, mệt mỏi phất tay “ thật là gia đình không yên ổn!”

Đại lão gia và Tam lão gia vội vàng quỳ xuống, những người người khác cũng quỳ theo “ Mẫu thân đều là hài nhi sai, thỉnh mẫu thân trách phạt.”

“ Con cũng là bị độc phụ này lừa gạt, người này…” Lão phu nhân chỉ vào Hoàng di nương “ Đưa đến thôn trang đi.”

“ không, Lão phu nhân thứ kia không phải của ta. Ta là bị hãm hại, lão phu nhân, ngài phải tin tưởng ta…” Hoàng di nương dập đầu trên mặt đất, rất nhanh trên trán cũng xuất huyết.

“ Hoàng di nương, ở trước mặt lão phu nhân sao di nương có thể xưng ‘Ta’? Là thiếp thất không được có cái quyền đó.” Liễu di nương ở một bên nói.

“ Tiện nhân nhà ngươi, trong ngày thường ngươi không xưng ta sao? hiện tại lại muốn bỏ đá xuống giếng, tâm tư thật thâm độc. Trách không được chỉ là gà mái không đẻ được trứng.” Hoàng di nương mắng Liễu di nương.

Liễu di nương hai mắt rưng rung, ôm ngực làm như rất khó chịu, người điên này nói nàng là gà mái không đẻ được trứng. “ Câm miệng, độc phụ này! Đều do ta sủng ngươi, cho nên ngươi dám vô pháp vô thiên, ngoan độc bậc này. Người đâu, đem độc phụ này đến thôn trang” Đại lão gia phẫn nộ quát.

Hoàng di nương vẻ mặt không thể tin nhìn lão gia, khi Lão phu nhân nói đưa bà ta đi thôn trang bà ta cảm thấy vẫn còn hi vọng, dù sao cũng đã hầu hạ lão gia hơn mười năm, bà ta còn có một nữ nhi…

Nữ nhi? Nữ nhi của bà ta đâu?

“ Uyển âm, Uyển âm…”

“ Uyển âm đã sớm bị ta đưa về viện cấm túc, hừ” Lão phu nhân mở miệng.

“ Lão phu nhân, cháu gái còn có chuyện muốn bẩm bảo, sự tình lớn, cháu cũng không dám giấu diếm.”

“ Hoàng ma ma bên người Hoàng di nương, thông qua nữ nhi ăn cắp đồ cổ và dược liệu trân quý của khố phòng. Tống ma ma quản lý khố phòng vì biết là con dâu ăn cắp nên bao che không báo. Mong Lão phu nhân định đoạt.”

“ Tiết ma ma, ngươi thấy thế nào?” Chuyện này Tiết ma ma đã nói qua với bà, Tử Oánh chậm chạp không nói ra, Bà còn tưởng nó vẫn còn mềm lòng, không nghĩ tới nó lại biến việc này thành một lưỡi dao sắc bén.

Toàn bộ việc hôm nay là do tam nha đầu sắp xếp?

Lão phu nhân suy xét, sẽ không phải là tam nha đầu. Ai có thể lấy khuê dự ra đùa?. Hơn nữa Tam nha đầu mới mười ba tuổi, chỉ có thể nói Hoàng di nương ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, trách không được luôn luôn không muốn xét viện.

“ Hồi lão phu nhân, đúng là có chuyện này.” Tiết ma ma phúc thân “ Lúc trước vì chuẩn bị đến tết trung thu, Tam tiểu thư nói không muốn để mọi người hoảng sợ nên mới giấu diếm không nói.”

“ Nếu đã như vậy, đem Hoàng ma ma và con gái ra đánh một trăm trượng. Về phần Tống ma ma, chuyển sang quản lý khuê phòng đi.” Lão phu nhân phân phó.

“ không, Lão phu nhân, người không thể đánh Hoàng ma ma, Hoàng ma ma,…” Hoàng di nương vội vàng kêu, Hoàng ma ma là bà vú của bà ta, ở bên cạnh bà ta mấy chục năm, cảm tình như mẹ con, là cánh tay của bà ta.

“ Còn thất thần làm gì, đem Hoàng di nương ra ngoài.”

“ Uyển âm, là Liễu di nương cùng Tử Oánh hại nương, ngươi nhất định phải báo thù cho nương!” Hoàng di nương kêu to, không còn ung dung đẹp đẽ của ngày xưa.

Vừa dứt lời miệng Hoàng di nương đã bị bịt lại, bị bà tử mang đi

Phòng khách lập tức yên tĩnh lại.

“ Mẫu thân, không bằng đi mời đạo sỹ làm lễ, xua đi xúi khuẩy.” Tam phu nhân xem đủ náo nhiệt mới mở miệng nói.

“ Cũng tốt. Tiết ma ma, ngươi tìm ngày đi thỉnh một chút.”

“ Vâng.”

“ Đều đứng lên đi, các ngươi cũng mệt mỏi một ngày. Tự trở về đi” Lão phu nhân phất tay.

“Vâng” mọi người hành lễ đứng lên, đại lão gia nói “ Mẫu thân, hai người kia xử lý như thế nào?”

“ Con xem rồi làm đi.”

“ Vâng, mẫu thân nên bảo trọng thân thể” Tích Dương và Thải Liên nâng Lão phu nhân vào gian phía đông,đại lão gia phân phó tiểu nha hoàn “ Đem con rối kia đốt đi. Nếu ai truyền chuyện này ra ngoài, đừng trách ta bán người đó vào thanh lâu.”

Đám nha hoàn bà tử đều thấp giọng “ Vâng” một tiếng.

Đại lão gia phất tay đi thư phòng.

Vận Điềm đến Lan Hiên viện, nơi này trở lên lộn xộn, ngoài cửa còn có hai bà tử thô sử canh giữ.

hiện thời Hoàng di nương đã rơi đài, lại không có hi vọng được phục sủng, nha hoàn bà tử tất nhiên là phủng cao thải thấp.

“ Biểu tiểu thư.”

“ Tránh ra, ta muốn gặp Tứ tiểu thư.”

“ Biểu tiểu thư, Lão phu nhân phân phó để Tứ tiểu thư tĩnh dưỡng, ai cũng không được gặp.”

Vận Điềm hừ một tiếng “ Ngay cả ta cũng không được gặp sao?”

“ Việc này, Lão phu nhân….” Bà tử còn chưa nói xong, trong tay đã bị nhét vào mấy khối bạc vụn, cân nhắc thử cũng phải năm lượng bạc.

Bà tử lập tức cười híp mắt “ Biểu tiểu thư mau vào đi, nhưng không nên ở quá lâu.”

Vận Điềm không để ý đến bà tử bước vào, trong viện không còn náo nhiệt của ngày xưa.

“ Tiểu thư, thế nào mà nô tỳ lại thấy lạnh a?” nha hoàn của Vận Điềm nói.

“ Câm miệng, còn không đi mau” Vận Điềm cũng cảm thấy có chút lạnh, thật là xúi quẩy, về nhà nhất định phải bảo mẫu thân thỉnh đạo sỹ làm lễ cho mình.

“ Uyển âm” Vận Điềm xua tay làm bộ phủi bụi.

“ Biểu tỷ. sao tỷ lại đến đây?”

“ Ta đến nói với muội, Hoàng di nương bị đưa đến thôn trang, Hoàng ma ma bị phạt trượng. Còn có, trước khi đi Hoàng di nương nói nàng là do Liễu di nương và Tử Oánh hại.”

“ Liễu di nương và Tử Oánh? Ta biết ngay là hai người các ngươi!” Móng tay của Uyển âm đâm vào da thịt nhưng lại không có một chút đau.

“ Muội trong này bảo trọng, ta đi trước” Vận Điềm thật sự một khắc cũng không muốn ở trong này.

Uyển âm ngơ ngác ngồi trên giường, sao sự tình lại biến thành như vậy? rõ ràng là Tử Oánh gặp bất trắc, vì sao cuối cùng lại biến thành di nương.

Là bản thân đã xem nhẹ nàng sao?

không đúng, nàng ( U.A) đã sớm biết Tử Oánh không giống với trước kia, nàng (U.A) thậm chí đã đề phòng Tử Oánh, nhưng không nghĩ đến vẫn thua trong tay nàng ta ( T.O)

Tử Oánh trở lại Phù Dung viện, thoải mãi duỗi thắt lưng, tuy Hoàng di nương chỉ bị đưa đến thôn trang, nhưng trước mắt nàng cũng chỉ có thể làm như vậy.

một ngày nào đó, nàng sẽ làm Hoàng di nương muốn sống không được, muốn chết không xong!

“ Đào nhi, muội không thấy bộ dáng chật vật của Hoàng di nương đâu, cùng với thường ngày như hai người khác nhau.” Người bình thường ổn trọng như Lê nhi cũng nói nhiều hơn.

“ Lê nhi tỷ tỷ, tỷ mau kể lại a” Đào nhi kéo ta Lê nhi, hai tỷ muội đi sang một bên.

Tử Oánh lắc đầu, tùy các nàng “ Ma ma, ta có chút mệt mỏi, muốn nghỉ một lát.”

Tân ma ma vội vàng gọi người chuẩn bị giường chiếu, bản thân thì giúp Tử Oánh tháo trang sức “ Tiểu thư, nếu phu nhân thấy tiểu thư ổn trọng, giỏi giang, ở trên trời cũng cao hứng vì tiểu thư.”

“ thật vậy chăng? Ma ma, ta cũng đã không còn nhớ được bộ dáng của mẫu thân.” Kiếp trước khi nàng 7 tuổi mẫu thân đã qua đời, cũng đã hai mươi năm không có gặp người.

“ Phu nhân tuy là nữ nhi của thương nhân nhưng lễ nghi quy củ lại vô cùng tốt, đến Thái Hậu cũng phải thừa nhận a”

“ thật vậy sao, mẫu thân lợi hại như vậy?”

“Ân, không chỉ có thể, cầm kỳ thư họa mặt nào phu nhân cũng là cao thủ. Năm đó lão gia chỉ ngẫu nhiên gặp phu nhân một lần, thấy được phong tư của phu nhân mới đi cầu thân.”

Trong chí nhớ của nàng, mỗi khi mùa hè đến mẫu thân sẽ làm cho nàng nước ô mai, mùa đông làm canh thịt dê củ cải. Mỗi lần nàng cùng nha hoàn đùa giỡn sẽ giúp nàng lau mồ hôi.

Nàng còn muốn báo thù nữa không?

Có, đây mới chỉ là bắt đầu.

Tử Oánh cởi giầy, nằm trên đại kháng “ Ma ma, giờ thân gọi ta dậy.”

Tân ma ma gật đầu, đắp cho Tử Oánh một cái chăn mỏng, nhẹ nhàng lui ra ngoài.

“ Tiểu thư đang ngủ, các ngươi làm gì thì nhẹ nhàng chút.” Mấy nha hoàn đang náo nhiệt dần dần nhỏ đi nhiều.

Giờ thân một khắc, Tân ma ma đánh thức Tử Oánh “ Tiểu thu, ăn chút bánh trung thu đi, là nhân lòng đỏ trứng người yêu thích nhất”

“ Được, ma ma bên ngoài có chuyện gì vậy?”

“ Là Hàn Giang bên người Liễu di nương đến, thấy người đang ngủ, ngồi một chút liền rời đi.”

“Ân, đã thắp đèn rồi sao?”

“ Vâng, bọn nha đầu kia đã thắp hết rồi, có đèn con thỏ, tiểu trư, hằng nga bôn nguyệt, buổi tối nhất định sẽ rất náo nhiệt.”

“ Ăn cơm chiều xong, chúng ta đi xem hoa đăng.”

“ Năm nay lão gia còn phân phó làm hoa lâu, buổi tối đi xem nhất định sẽ rất đẹp.”

Cơm chiều ăn trong viện, người trong phòng bếp tỉ mỉ, so với trước đây nhiều hơn hai món, nguyên liệu nấu ăn cũng tươi ngon.

“ Tiểu thư, này…” Đào nhi chỉ vào hai món mới.

“ không có gì, hôm nay chúng ta như thế, bọn họ ít nhiều cũng sẽ nịnh bợ, ngươi không cho các nàng cơ hội, các nàng lại nghĩ bản thân làm sai chuyện gì.” Tử Oánh nhẫn nại chỉ bảo Đào nhi, sau này vào cũng loại chuyện như thế này rất phổ biến.

“ Vâng. Là Đào nhi ngu muội.”

“ Hôm nay có thêm hai món, còn có rượu hoa quế, mọi người ngồi xuống cả đi, ăn xong, chúng ta cùng đi bái nguyệt.”

Tân ma ma, Đào nhi, Lê nhi, Xảo nhi sau khi từ chối không được, đều ngồi xuống, chỉ là không được tự nhiên. Tử Oánh cũng không nói gì thêm, việc báo thù có ít nhiều còn phải dựa vào các nàng.

Vì ban ngày Lão phu nhân làm việc vất vả nên lại bị bệnh, Tử Oánh đi bái lạy tỏ tấm lòng rồi về Phù Dung viện.

Tân ma ma đã dọn một cái bàn ra sân, có bánh trung thu, điểm tâm, hoa quả và hương nến.

Tử Oánh rửa tay đốt hương, quỳ trước bàn, cung kính cúng bái.

Nếu mẫu thân trên trời linh thiêng, hãy phù hộ con thuận lợi tiến cung, thuận lợi báo thù.

Sau khi cúng Nguyệt thần, Xảo nhi kéo Đào nhi muốn đi hoa lâu ngắm trăng, Tử Oánh cười đồng ý, Tân ma ma ở bên cạnh lại oán trách nàng, trách nàng không quản nghiêm hai người đó.

thật vất vả mới có thể thở phào một hơi, cứ để cho các nàng nháo.

Tử Oánh đứng trong sân, nhìn hoa đăng phát ra ánh sáng nhợt nhạt, cười nhẹ.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi