TRỌNG SINH HẬU CUNG SẤM QUAN KÝ

Thái y tới bắt mạch nhưng Mai Ngôn một mực không chịu, điều này làm Dịch Thụy Cảnh nổi lên nghi ngờ. Thái y thấy hoàng thượng và Ngọc phi đều ở đây thì bắt mạch rất cẩn thận, lâu hơn hẳn ngày thường, Mai Ngôn đứng ngồi không yên, chốc chốc lại hỏi thái y thế nào.

Thái y nới Tô đáp ứng là do thận suy yếu, không sao. Chỉ nói ăn thêm sơn tra, thuốc cũng không viết. Mai Ngôn nghe xong thở phảo nhẹ nhõm, phúc thân cáo từ về tây thiên điện. Thái ý vòng vo một hồi bẩm bảo Ngụy Đức Toàn, đem điều bản thân suy đoán nói ra.

Ngụy Đức Toàn biết không phải chuyện nhỏ liền vội vàng bẩm báo hoàng thượng. Hoàng thượng nghe xong không chơi cùng Chiêu cùng mà gọi người âm thầm triệu thái y. Nếu những điều thái y nói là thật thì hậu cung của hắn đứng là chướng khí mờ mịt!

Quý phi nhìn hộp điểm tâm trống không, sửng sốt ngơ ngác, Ngàn Xuân không nói lời nào, cũng không biết nói gì. Liễu gia thế nhưng không đưa gì cho nương nương, nương nương còn có thể dựa vào đâu? Người nương nương muốn lung lạc phải làm thế nào bây giờ? Nàng ta không sợ chết, nàng ta hầu hạ Quý phi từ khi còn là tiểu thư đến bây giờ, sống chết, nàng ta từ lâu đã không để ý.

Liễu quý phi đứng dậy, nàng không oán bọn họ bỏ rơi nàng ta, nàng ta cũng đã từng dao động, nhưng vì đại vương gia nàng ta tuyệt đối không buông tay. Cho dù cuối cùng chỉ còn một mình, nàng ta cũng sẽ kiên trì.

“ Ngàn Xuân, người bên cạnh Tuyết phi sắp xếp ổn rồi chứ.” Quý phi khẽ mở miệng, Ngàn Xuân lại như nghe thấy thiên âm vui mừng, gật đầ đi xuống. Chỉ cần Quý phi không ngã, nàng sẽ mãi làm tâm phúc. Bắt nàng ta lên núi đao xuống biển lửa cũng không chùn bước.

Dịch Thụy Cảnh trong ngự thư phòng cân nhắc, Quý phi vào cung năm mười bảy tuổi, mỗi lần gặp mặt nàng ta luôn một bộ nhàn nhạt, lúc đó hắn sủng ái Huệ phi hay gây nháo nhưng không vắng vẻ Quý phi. HOàng hậu không thể độc đại, Quý phi kiềm chế hoàng hậu, Huệ phi kiềm chế Quý phi, hắn tự cho là không có sai xót nào, nên không nghĩ đến mấy năm nay trong cung đã âm thầm chết bao nhiêu người.

Là hắn sai rồi, đem dưỡng các nàng có lá gan không biết đủ. Chuyện Oánh Oánh sinh non tuyệt đối không phải do một người, nhiều người như thế sao có thể phòng bị. Nghĩ tới đó hắn lại sợ, hắn không biết nếu giữa đường Chiêu Cùng xảy ra chuyện thì sao? Oánh Oánh nhất định sẽ thương tâm, thất vọng với hắn. ngay bản thân hắn cũng sẽ không tha thứ được cho mình.

Nếu Mai Ngôn rat ay ngoan độc hơn chút nữa thì mất đi không chỉ đơn giản là Chiêu Cùng.

Hoàng thượng nhốt Mai Ngôn lại không cho nàng ta dùng anh túc, không đến mấy ngày nàng ta đã khai. Hai năm trước nàng ta bị Huệ phi hãm hại rơi xuống nước, Quý phi giúp nàng ta. Sau này nàng ta bị Vinh tần gây khó dễ Quý phi cũng đứng ra giúp một hai. Dần dần nàng ta về phe Quý phi, quý phi thường mang đặc sản quê hương ra cho nàng ta dùng.

Cái gọi là đặc sản quê hương chính là điểm tâm làm từ anh túc. Lúc đầu nàng ta cũng không biết gì, chỉ cảm thấy ăn vào sẽ có khoái cảm trước nay chưa từng có. Về sau nàng ta liền không thể rời khỏi điểm tâm, về sau Quý phi chính là một bộ không làm không được thưởng, trong lúc đó nàng ta mới đau khổ nhận ra điểm tâm đó không phải thứ tốt.

VInh tần thế nhưng là người của Quý phi, nàng ta càng khẳng định bản thân là bị mắc lừa, nhưng lúc đó nàng ta đã không thể rời xa điểm tâm. Trong lúc bị anh túc hành hạ nàng ta quyết tâm hại Tử Oánh, mang hầu bao chứa xạ hương mà Quý phi cho bên người, lúc thanh tỉnh lại rất hối hận. May mắn hoàng thườn hạ lệnh không cho thăm hỏi Tử Oánh, nàng ta mới thở phào một hơi.

Sau này Tử Oánh sinh non, nàng ta tự nhận là do bản thân làm hại. Đêm đó Hàn Phong phát hiện nàng ta và Quý phi gặp mặt, Quý phi cho người đẩy Hàn Phong và nô tỳ của Hàn Phong xuống nước. Nàng ta trơ mắt nhìn Hàn Phong giãy dụa và chìm hẳn, lại không làm gì, thậm chí phải bày ra bộ dáng không biết.

Ngày ngày nàng ta mơ thấy Hàn Phong hỏi “ Vì sao không cứu ta? Vì sao muốn hại ta?”

Ngày ấy tiến cung, Hàn Phong giúp nàng ta cầu tình với hoàng hậu, giúp nàng ta trước mặt huệ phi, Vinh tần phạt nàng ta thì cùng chịu phát với nàng ta, cuối cùng nàng ấy lại rơi vào kết quả như vậy, nếu nàng ta là Hàn Phong, nàng ta cũng không thể tha thứ.

Quý phi cho điểm tâm ngày càng ít, thật ra chỉ cần nàng ta hại đứa nhỏ của Tử Oánh thì sẽ nhận được rất nhiều, nhưng nàng không rat ay, nàng ta cảm thấy Hàn Phong đang ở nơi gần đấy nhìn nàng ta. Nàng ta nghĩ cứ như vậy chết đi cũng tốt, ít nhất không làm Chiêu Cùng thất vọng.

Dịch Thụy Cảnh cho người bao vây Trường Nhạc cung. Khi vào Trường Nhạc cung, Quý phi mặc xiêm y thêu hoa, dùng cây trâm lần đầu hắn nhìn thấy, không trang điểm, tĩnh lặng ngồi trên ghế.

Thấy hoàng thượng cũng không hành lẽ, mím môi cười “ Hoàng thượng, mời ngồi.” Ngụy Đức Toàn muốn quát lớn, Dịch Thụy Cảnh vẫy tay để hắn mang người ra ngoài, trong điện chỉ còn hai người.Ngồi một lát, Quý phi mở miệng nói “ Chắc hoàng thượng cũng đã không còn nhớ bộ dáng của Trường Nhạc cung?” Châm cho hắn và bản thân một ly trà.

“ Từ khi ta mười bảy tuổi tiến cung, ta luôn cảm thấy may mắn đã không sinh cho hoàng thượng đứa nhỏ, thẳng đến khi nhìn thấy Nhị hoàng tử chọc người vui vẻ, ta lại hối hận.” Nhấp một ngumh trà “ Trà này không ngon bằng Ngọc phi phao.”

“ đứa nhỏ của Lưu tần, Tuyết phi, Ngọc phi có phải do ngươi làm hại?” Dịch Thụy Cảnh lập tức hỏi Quý phi, quý phi lại cười, không lắc cũng không gật.

“ Hoàng thượng, đến bây giờ việc đó còn có ý nghĩa sao?” Nàng ta nghịch tay áo “ ta biết hoàng thượng hận đến mức muốn giết ta nhưng người lại không thể giết ta.” Bộ dáng khẳng định.

Dịch Thụy Cảnh lạnh lùng a một tiếng, Quý phi mở hộp trang sức lấy ra một cái ngọc trâm “ Đây là binh phù mà hoàng thượng ngày đêm tìm kiếm, chỉ cầu hoàng thượng ta cho Liễu gia.

“ Trẫm sẽ tin ngươi sao? Nếu đây là binh phù thì sao lại ở trong tay ngươi? Ngươi cho là Trẫm là tiểu hài tử ba tuổi sao?”

“ Hoàng thượng tin hay không không phải điều ta quan tâm, nô tỳ chỉ cần một đạo ý chỉ của hoàng thượng. Nếu hoàng thượng không tin ta đành phải đập nát nó.”

“ một khi đã như vậy, ái phi rat ay đi.” Dịch Thụy Cảnh lạnh lùng cười, hai chữ ái phi nói ra đặc biệt nhấn mạnh.

Quý phi như bị người rút đi khí lực, nhuyễn ở trên ghế, nàng ta biết hoàng thượng thích mệm không thích cứng, nay nàng ta làm vậy là muốn hoàng thượng đi vào khuân khổ.

Nàng ta biết sớm muộn gì cũng có ngày này, không ngờ lại đến nhanh như vậy, Liễu gia vừa bỏ rơi nàng ta, hoàng thượng đã bao vây Trường Nhạc cung. Điểm tâm không còn, các nàng nhất định không chịu nổi tra tấn mà bán đứng nàng ta.

“ Đây là Liễu gia lấy từ Tân gia, vốn muốn giao cho đại vương gia để tranh công, bị ta vụng trộm giấu đi, vốn là muốn cho đại vương gia một cái kinh hỉ.” không nghĩ đến đến lúc chết nàng ta cũng không gặp được đại vương gia.

Ra khoit Trường Nhạc cung, Dịch Thụy Cảnh cảm thấy vô cùng nghẹn khuất, phía sau truyền đến tiếng thái giám “ Quý phi chết” cũng không làm hắn khá hơn, hắn bị người hại đến thiếu chút nữa tuyệt tử tuyệt tôn mà cuối cùng vẫn phải bảo vệ tính mạng người Liễu gia.

Tử oánh tự tay hầu hạ hắn rửa mặt thay quần áo. Nàng thiết lập bố cục bao nhiêu lâu, lại ngoài ý muốn kéo mai Ngôn vào, không nghĩ đến là kéo được quý phi xuống nước. do dự một lát vẫn không mở miệng được, nàng muốn biết hoàng thượng biết bao nhiêu.

Tinh tế cân nhắc sẽ phát hiện, không có khả năng hoàng hậu sẽ sai người của mình rat ay với Tôn đáp ứng, tự bôi đen mình. Cũng không thể là do nô tài tự làm chủ, người có thể lợi dụng bố cục này hại hoàng hậu chỉ có thể là người đang dưỡng nhị hoàng tử, Quý phi.

Dịch Thụy Cảnh vỗ tay nàng “ trong lòng trẫm hiểu.” hắn có thể đoán được là nàng âm thầm hỗ trợ, cũng không trách nàng. Hai người ôm nhau ngủ, một đêm không nói chuyện.

“ Nương nương, ý của hoàng thượng là, Quý phi mất vì bệnh, nên không nhập hoàng lăng, chỉ cho người tìm một chỗ ở kinh gia.” Xảo nhi vừa nói vừa thổn thức, lúc còn sống Quý phi cỡ nào phong quang, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy.

“ về sau loại chuyện này không cần nhắc lại, trong cung không có Quý phi.” Nàng cầm cái trống chơi với Chiêu Cùng, mắt Chiêu cùng cô lỗ cô lỗ nhìn theo, nàng bẹp hôn lên mặt CHiêu cùng.

“ Hôm nay Chiêu CÙng của trẫm lại lớn hơn rồi.” Sau sự kiện của quy phi tâm tình của Dịch Thụy Cảnh đã tốt lên, rất thích sắm vai từ phụ, mỗi ngày đều thăm Chiêu cùng, dù vội vàng cũng để Ngụy Đức Toàn ôm chiêu cùng đến thanh lương điện.

Chiêu cùng là người hậu cung đến Thanh lương điện nhiều nhất. rất nhiều người đều biết chiêu cùng là đứa nhỏ hoàng thượng sủng ái nhất. Thẩm gia ngoài sáng trong tối thu không ít lễ. Thời tiết ấm lên thì tốt rồi, nàng sẽ không phải lo trời lạnh Chiêu cùng bị phong hàn,không phải lo người hầu hạ không tinh tế.

“ Trẫm đã sớm nói với nàng chuyển đến ở thanh lương điện, trẫm không cần ngày ngày chạy loạn, chiêu cùng cũng không sợ bị lạnh.” hắn ôm vai nàng nói/

“ Hoàng thượng, như vậy sẽ bị người dị nghị.” Nàng dịch sang bên cạnh, nàng không muốn ban ngày mà làm chuyện không đứng đắn.

Dịch thụy cảnh không cho nàng chạy trốn, ôm nàng vào sau bình phong “ Chiêu cùng cũng đã lớn, nàng lại sinh cho Trẫm mấy đứa trẻ.”

Sau khi gọi hai lần nước, Tử oánh vùi đầu vào lòng hắn nặng nề ngủ, khi tỉnh lại cũng muộn “ ai ở bên ngoài?”

“ Nương nương, là nô tỳ” Đào nhi vén màn “ Nương nương muốn dùng chút đồ ăn?”

“ Ân, hoàng thượng đâu?”

“ ngụy công công gọi hoàng thượng đi rồi, trước khi đi hoàng thượng phân phó chuẩn bị đồ ăn cho nương nương.” Châm trà cho Tử oánh “ Hoàng thượng để bọn Xảo nhi thu dọn đồ.”

“ Thu dọn đồ?”

“ đúng vậy, nương nương, chuyển đến Thanh lương điện.”

Tử oánh quẫn bách, thanh lương điện là nơi một phi tử như nàng có thể ở?

“ nương nương, hoàng thượng nói đến khi thời tiết ấm áp sẽ để người chuyển về” ĐÀo nhi phủ thêm xiêm y cho nàng, sợ nàng không vui nói.

“ ân” hoàng thượng đã sai người dọn đồ, nàng phản bác có tác dụng sao? “ đi xem mai ngôn.”

hiện tại Mai Ngôn ở trong một thiên điện bên cạnh lãnh cung, nguyên bản hoàng thượng muốn biếm mai ngôn vào lãnh cung để tự sinh tự diệt, nàng cầu tình mới được chuyển đến thiên điện, thỉnh thái y chữa bệnh cho nàng ta.

Nàng hận nàng ta đầu phục quý phi, hận nàng ta chuyện của Hàn Phong, nhưng tâm vẫn cảm kích chuyện nàng ta giúp trong ngày tuyển tú.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi