TRÚC BÁO BÌNH AN

Thanh Châu thành, ngõ trúc bình an, thanh lãnh mà yên lặng.

Hắn cùng phu nhân rời đi. Vân Viễn ngồi tựa vào cánh cửa. Nắng chiều chênh vênh, hoàng hôn rợn ngợp.

Ai vỗ vai y? Quay người, ngoảnh đầu lại, khuôn mặt cười tươi như hoa đập vào mắt.

“Có nhớ ta không?” Cười đến mức muốn đánh.

Nhớ. Nhớ đến nỗi muốn dùng trà nóng làm ngươi phỏng chết.

“Ta hồi kinh thành nhập hàng.” Hắn không có nửa điểm hổ thẹn, cười giống như một oa nhi đòi ăn kẹo, “Ta một đường phong trần mệt mỏi, ngươi thế nào cũng phải cho ta chén bích loa xuân thượng hảo để nghênh đón đi.”

Quay về kinh thành của ngươi mà uống! Vân Viễn xoay người, đóng cửa, đóng cửa.

Trà khách bất ngờ, vô tội kêu: “Vân chưởng quỹ, ngài thế nào đuổi ta nha!”

Người kia gõ cửa, cao giọng: “Cài trâm của ta, đeo vòng của ta, họ Vân a~ Ngươi mặc quần áo xong không nhận người!”, kêu như một hoàng hoa đại khuê nữ bị vấy bẩn thanh bạch.

Ngậm máu phun người!

Là ai thoát y phục của ai?

Là ai mặc xong quần áo thì đi mất?

Chưởng quỹ mặt đỏ ửng loạng choạng mở cửa muốn nói lí luận. Hắn kéo tay y, ôm chặt vào lòng, đầu lưỡi liếm một bên tai, phả hơi thở nóng hổi: “Ngươi không vui? Ta đây cho ngươi thoát một lần rồi.”

Rất tốt. Rất tốt. Ngõ trúc bình an chưa bao giờ nhiệt nháo như vậy.

~Hoàn~

—————

(*) trúc báo bình an: trong “Dậu dương tạp trở tục tập”, Đoạn Thành Thức ghi rằng: “Ở Bắc Đô, duy chùa Đồng Tử có một khóm trúc chỉ cao vài thước, tương truyền trong chùa mỗi lần báo cáo khi có sự là trúc bình an.” Sau người ta dùng điển này nói về tin tức yên lành.

(1) môn doanh: hoành mộc phía trên hai cột nhà, giống như biển hiệu đề tên í.

(2) bát tự: là một cách xem số mệnh của Trung quốc. Người ta cho rằng giờ, ngày, tháng, năm sinh của con người bị Thiên can Địa chi chi phối. Mỗi giờ, ngày, tháng, năm sinh ấy được thay bằng hai chữ, tổng cộng là tám chữ. Dựa vào tám chữ ấy, có thể suy đoán được vận mệnh của một con người. Theo phong tục cũ, từ khi đính hôn, hai bên nhà trai và nhà gái phải trao đổi “Bát tự thiếp” cho nhau, còn gọi là “canh thiếp” hay “bát tự”.

(3) hỏa kế: người giúp việc

(4), (7) châu xái, châu sai: hãy cứ hiểu là đồ trang sức ‘XD

(5) nội nhân: vợ

(6) cầm sắt hòa hài hay duyên cầm sắt. Đây là hai thứ đàn thường đánh hòa âm với nhau, chỉ cảnh vợ chồng êm ấm.

cử án tề mi, nghĩa là nâng khay ngang mày. Đây là một điển tích Trung Hoa xưa nói về chàng Lương Hồng chăm học, biết trọng liêm sỉ, khí tiết, giữ đạo thanh bần cao đẹp. Chàng lấy nàng Mạnh Quang tính nết đoan trang đức hạnh nhưng dung mạo xấu xí (là một trong ngũ xú Trung Hoa). Mạnh Quang đối với chồng rất mực cung kính. Mỗi bữa cơm, đối diện, nàng nâng khay ngang mày để tỏ lòng kính trọng chồng. Do vậy có điển tích “Cử án tề mi”.

(8) tam xuân tân lục: vào thời điểm cuối tháng 3, đầu tháng 4, người ta bắt đầu thu hái chè vụ đầu tiên (đây là thời điểm chè cho chất lượng cao nhất). Nói thêm, vụ chè mùa hè cho sản lượng cao nhất.

(9) kiêm điệp tình thâm: cổ đại có một loại chim gọi kiêm điệp, con đực có cánh bên trái, con mái có cánh bên phải, liền cánh mới có thể cùng nhau bay, dùng ví von tình cảm phu thê mặn nồng, khắng khít.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi