XUYÊN NHANH: NAM THẦN, BÙNG CHÁY ĐI!

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Kỷ Thành sống mấy ngày ngột ngạt.

Nhưng rất nhanh hắn liền hiểu rõ, cho dù Sơ Tranh không biết thích là cái gì, nhưng cô thật sự xem hắn là người của cô.

Loại vui vẻ bí ẩn kia hắn không thể đè ép được nữa...

Hắn thích nữ sinh này.

Rất thích rất thích.

Hắn có thể vì cô mà làm bất cứ chuyện gì.

Vào lúc Kỷ Thành có chút dao động.

Thì có một vị khách ngoài ý muốn tới, làm Kỷ Thành ngã vào đáy vực lần nữa.

Lúc trước hắn nói với cô những lời kia, hoàn toàn không phải vì thái độ cô đối với mình...

Kỷ Thành đứng ở cửa ra vào, lắng nghe tiếng nói chuyện bên ngoài.

Hắn không cần nhìn cũng biết bên ngoài là ai.

"Cô là ai? Thành Thành nhà tôi đâu?"

"Bà có việc?" Sơ Tranh nhìn người phụ nữ trước mặt, hơi không kiên nhẫn.

"Tôi tìm Kỷ Thành, cô là ai?" Người phụ nữ đánh giá Sơ Tranh, giống như không nhớ rõ bọn họ từng gặp nhau trước kia chưa.

"Hắn không rảnh." Sơ Tranh giọng điệu lãnh đạm: "Bà có chuyện gì thì có thể nói với tôi."

"Nói với cô? Cô và Thành Thành có quan hệ thế nào?" Ánh mắt sắc bén của người phụ nữ đảo quanh người Sơ Tranh, cuối cùng như nghĩ đến cái gì đó: "Tôi nói cho cô biết, Thành Thành sẽ không thích người như cô, cô tốt nhất đừng có ý đồ với Thành Thành."

"Ồ, tôi cứ có ý đồ đấy, thì sao?"

Người như ta?

Ta là người thế nào?

Có tiền có thực lực, làm sao mà không thể!

"A, tiểu nha đầu, nhìn cô tuổi còn quá trẻ, sao lại không biết xấu hổ như thế chứ? Cô mới bao nhiêu tuổi? Mà đã chạy đến nhà đàn ông con trai..." Người phụ nữ nói chuyện có chút khó nghe.

Sơ Tranh mặt không cảm xúc nghe.

Người phụ nữ nói nói, lấy điện thoại ra gọi cho Kỷ Thành.

Tiếng chuông điện thoại của Kỷ Thành truyền tới từ trong phòng, người phụ nữ lập tức tiến lên gõ cửa.

"Thành Thành, con ra đây, mẹ biết con ở bên trong, con mau ra đây!"

Kỷ Thành sợ bà ta càng nói càng quá đáng, nên ở trong điện thoại nói bà ta đi trước đi, nếu không thì hắn sẽ không ra ngoài.

Người phụ nữ làm sao mà chịu, bà ta cũng không muốn con trai mình, và một cô gái không rõ lại lịch ở cùng một chỗ.

Kỷ Thành đành phải uy hiếp bà ta.

Cuối cùng người phụ nữ bất đắc dĩ rời đi, lúc gần đi còn trừng Sơ Tranh một cái, cảnh cáo cô đừng đánh chủ ý lên Thành Thành nhà bà ta.

Sơ Tranh: "..."

Ta chẳng những đánh chủ ý, mà ta còn giam hắn lại nữa nha!

Ngươi có thể cắn ta à!

【 Tiểu tỷ tỷ, xin cho ta hỏi vì sao cô còn cảm thấy rất là tự hào thế được? 】 Vương Giả biểu thị rất là tuyệt vọng, thẻ người tốt không phải dùng để giam có được không?

Ta giam bằng bản lĩnh, vì sao không tự hào?

【...】

Sơ Tranh tiến vào phòng, Kỷ Thành nhu thuận ngồi bên cạnh cô: "Đó là mẹ anh, em để anh ra ngoài đi, bằng không thì bà ấy sẽ còn tới náo động nữa."

"Bà ta đối xử với anh không tốt." Sơ Tranh trần thuật sự thật.

Kỷ Thành nhấp môi dưới, giữa hai đầu lông mày có mấy phần cô đơn: "Cũng không có gì, anh ra ngoài nói rõ ràng với bà ấy, có thể chứ?" Thiếu niên ngẩng đầu, khóe miệng lộ ra ý cười: "Anh cam đoan, sẽ không chạy."

Sơ Tranh không nói chuyện.

Thiếu niên ngang nhiên xông qua, ôm cổ cô, cọ xát như con chó con: "Anh sẽ nghe lời, anh chỉ ra ngoài nói rõ ràng với bà ấy thôi, có được không?"

Sơ Tranh vẫn không nói lời nào.

Thiếu niên tiến tới hôn cô, thận trọng liếm cắn.

Vốn cho rằng chẳng mấy chốc Sơ Tranh sẽ đáp lại hắn, nhưng mà Sơ Tranh chỉ nhìn hắn.

Giống như đang đánh giá lời hắn nói, có được mấy phần đáng tin cậy.

Thiếu niên dứt khoát nhắm mắt lại, làm mình đắm chìm trong nụ hôn này.

Đây là người hắn thích, sao hắn lại không thích hôn cô được chứ.

"Bảo bối..." Kỷ Thành thì thầm một tiếng, thấp giọng cầu xin cô: "Anh sẽ nghe lời em, chuyện gì anh cũng đều nghe em cả, em đừng nhốt anh nữa được không?"

Thân thể Kỷ Thành đột nhiên ngã về phía sau, nụ hôn tinh tế dày đặc rơi xuống.

Kỷ Thành liên tục cam đoan, mình tuyệt đối không chạy.

Sơ Tranh cuối cùng cũng đồng ý yêu cầu của hắn.

Kỷ Thành được tự do, mỗi ngày đều ngoan ngoãn ở trong nhà, ngẫu nhiên đi ra ngoài, nhưng đều nói cho Sơ Tranh biết hành trình của mình, biểu thị mình đang ở đâu.

Sơ Tranh cũng không sợ hắn chạy, dù sao cũng có thể bắt về.

Chỉ là hơi phiền toái.

Nhưng Sơ Tranh không ngờ tới, Kỷ Thành ngoan ngoãn nhiều ngày như vậy, cuối cùng Vương Giả lại gầm thét bảo cô đi ngăn cản hắn hắc hóa.

Sơ Tranh liền rất mờ mịt.

Vật nhỏ rất ngoan nha!

Sao lại hắc hóa rồi?

Chưa nói tiếng nào đã hắc hóa thế này, có chút quá phận mà!

【 Tiểu tỷ tỷ, ta đã từng nhắc nhở cô, đừng có kích thích thẻ người tốt, cho dù biểu hiện của thẻ người tốt rất bình thường, nhưng hắn cũng bị phán định là có nguy cơ hắc hóa đây. 】

Sơ Tranh mặt lạnh nhìn khoảng cách trên điện thoại, không rảnh để ý tới Vương Giả đang líu lo giáo huấn không ngừng.

...

Thiếu niên ngồi trên thùng sắt bị vứt bỏ, trong tay cầm một con dao, ánh lửa chiếu sáng gương mặt thanh tuyển tinh xảo của hắn, chớp tắt.

Bóng tối trải dài phía sau hắn, như tấm lưới vô hình bao bọc hắn lại.

"Ô ô ô..." Tiếng nghẹn ngào phát ra từ bên cạnh.

Thiếu niên hơi nghiêng đầu, đáy mắt u ám phản chiếu hình ảnh người phụ nữ bị trói, ném ở bên cạnh.

Thiếu niên nhảy xuống khỏi thùng sắt, từng bước từng bước đi qua.

Hắn kéo băng dán trên miệng người phụ nữ kia xuống.

"Kỷ Thành, con điên rồi." Người phụ nữ lập tức gào thét: "Mẹ là mẹ của con, con mau thả mẹ ra."

Kỷ Thành dùng dao trong tay nâng cằm người phụ nữ lên: "Mẹ?" Âm sắc của thiếu niên hoa lệ, lại lộ ra lạnh lẽo. "Bà cảm thấy mình xứng với cái danh xưng này sao?"

"Kỷ Thành..." Thanh âm của người phụ nữ phát run, ánh mắt lộ sự sợ hãi: "Con lấy dao ra."

"Sợ à." Thiếu niên cười nhẹ một tiếng, nhưng nụ cười không tới được đáy mắt: "Bà có biết, lúc bà đem tôi ném ở Kỷ gia, tôi có cảm giác gì không? Giống như bà bây giờ vậy..."

"Mẹ... mẹ vì muốn tốt cho con, con vốn mang họ Kỷ, con ở nơi đó cẩm y ngọc thực, có cái gì không tốt?" Người phụ nữ kích động giải thích.

Thiếu niên đem đao trượt đến cổ bà ta: "Cẩm y ngọc thực... A, bà vì muốn có tiền cho mình tiêu chứ gì? Bà tưởng rằng tôi không biết, bà vẫn luôn đòi tiền Kỷ gia à?"

Hắn giống một thứ hàng hóa, bị bà ta bán vào Kỷ gia.

"Nếu như tôi không phải là con của Kỷ gia, thì chỉ sợ lúc trước bà đã không sinh ra tôi. Bà căn bản không biết tôi trải qua những ngày tháng ở Kỷ gia như thế nào, Kỷ Bác đối với tôi ra sao, từ trên xuống dưới Kỷ gia đối xử với tôi thế nào!"

Nói đến phần sau, thanh âm của thiếu niên đột nhiên sắc bén.

"Tôi không cần cẩm y ngọc thực, tôi chỉ muốn sống một cuộc sống an ổn bình thường, tôi có năng lực kiếm tiền, tôi có thể cho bà một cuộc sống thoải mái, bà chỉ cần chờ tôi một thời gian, nhưng vì sao bà không chịu? Vì sao bà phải ép tôi trở lại Kỷ gia?"

Dường như người phụ nữ bị thiếu niên hù dọa, mặt không có chút huyết sắc, không dám lên tiếng.

"Tôi sẽ không để cho bà tiếp tục ép tôi được nữa, tôi muốn ở bên cô ấy, bà không thể tiếp tục xuất hiện nữa..."

Người phụ nữ này sẽ hủy hoại hết tất cả những gì mình có.

Giống như cách bà ta hủy hoại hắn trước kia.

Hắn muốn ở bên cô...

Hắn thích cô ấy đến tận xương cốt, hắn thật sự...

Nguyện ý vì cô mà làm bất cứ chuyện gì.

"Kỷ Thành, Kỷ Thành con sao thế." Người phụ nữ phát hiện Kỷ Thành không thích hợp: "Con đừng xúc động, trước kia là mẹ không đúng, mẹ xin lỗi con, con bình tĩnh một chút."

"Sau này mẹ sẽ không ép con nữa, thật đấy, con đừng xúc động."

Thiếu niên nở nụ cười quỷ dị: "Muộn rồi."

Hắn hiểu rõ bà mẹ này của mình có đức hạnh gì, chỉ cần mình có giá trị lợi dụng, bà ta sẽ không bỏ qua cho mình.

Chỉ khi bà ta biến mất...

Nhất định phải biến mất.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi