Ý CHÍ SINH TỒN CHẾT TIỆT NÀY!

Có sung sướng hay không thì Giang Lạc không biết, nhưng chắc chắn là một đêm kích thích.

Ác quỷ đã từng nói với Giang Lạc mà một câu nói kia đã bộc lộ rõ ràng rằng tính tình Trì Vưu là kẻ có thù tất báo.

Nếu loại tính cách này đặt ở trên người Giang Lạc, Giang Lạc sẽ cảm thấy rất tốt, có thù tất báo, nếu người đụng ta ta sẽ hoàn trả lại. Nhưng đặt ở trên người Trì Vưu, Giang Lạc chỉ muốn cười lạnh ba tiếng rồi mắng một câu bụng dạ hẹp hòi.

Nửa người cậu đứng trong nước, sắc mặt không thay đổi ngẩng đầu nhìn Trì Vưu.

Trên môi ác quỷ nở nụ cười mỉm, đường cong của nụ cười giống như sợi dây thừng treo cổ lấy mạng, từ trên cao siết chặt cổ người khác. Một nửa khuôn mặt hoàn mỹ của ác quỷ chìm trong bóng tối, một nửa kia được ánh trăng chiếu sáng, rõ ràng xinh đẹp tuấn mỹ đến vậy lại làm người khác cảm thấy rùng mình.

“Bạn học Giang.” Ác quỷ thoải mái bước về phía trước từng bước, âm thanh giày da bị mặt đất ẩm ướt hút mất, giọng điệu hắn vui vẻ che giấu ý cười: “Dáng vẻ của em bây giờ… Thật đáng thương quá nha.”

Hằn mặc một thân âu phục đắt đỏ, trên áo khoác tây trang không có một nếp gấp, ác quỷ trông có vẻ không nên xuất hiện trong rừng rậm giữa đêm khuya này mà hẳn nên xuất hiện tại yến tiệc náo nhiệt, đông đúc.

… Hoặc là trong quán trai bao.

Giang Lạc ác độc suy nghĩ.

“Nhờ thầy ban tặng.” Giang Lạc không có bao nhiêu bất ngờ trước sự xuất hiện của Trì Vưu, cậu cười giả lả: “Đều là công lao của thầy đấy.”

Như ác quỷ đã nói, dáng vẻ hiện tại của Giang Lạc thật sự rất đáng thương.

Cả người cậu ướt đẫm, quanh người gợn sóng dập dờn từng vòng đánh lên hông cậu. Tóc đen dán vào phía sau quần áo, những sợi tóc đen uốn lượn thành mấy vòng xoắn, ở thời điểm này thân hình gầy gò hoàn toàn không có cách nào che giấu.

Đổi một người khác ở đây lúc này chỉ sợ sẽ coi Giang Lạc mới leo từ trong suối lên là quỷ quái mê hoặc người.

Bất cứ ai có tư thế chật vật như vậy đối mặt với ác quỷ đều sẽ run sợ trong lòng, tâm trạng tuyệt vọng như tro nhưng Giang Lạc lại cực kỳ bình tĩnh, hai mắt nhìn ác quỷ, vẫn có dũng khí khiến người thán phúc và ngọn lửa bất khuất.

Linh hồn kia quả thực rất chói mắt.

Chính ánh mắt như vậy khơi lên hứng thú của ác quỷ, thậm chí việc giết chết thanh niên tóc đen cũng trở thành một trò chơi hiếm có làm hắn cảm thẩy vui vẻ.

Ác quỷ mỉm cười nói: “Không cần nói lời cám ơn.”

Hắn hạ giọng, câu chữ đảo quanh một vòng trong môi lộ ra sự lạnh lẽo và nguy hiểm: “Ai bảo tôi là người theo đuổi em chứ.”

Mi tâm Giang Lạc giựt giựt, thấy máy bay không người lái cách đó không xa, lông mày nhíu chặt buông lỏng, cậu chậm rãi cười: “Thầy à, thầy có biết cuộc thi này của chúng ta được phát trực tiếp không?”

Ác quỷ cười nhưng không nói.

Cũng đúng, Trì Vưu ở khắp mọi nơi, hắn muốn biết cái gì thì chỉ cần thi triển thuật luyện hồn điều khiển rối, bất kể người sống hay người chết đều sẽ biến thành thuộc hạ trung thành của hắn. Cho dù hắn có biến thành một đám không khí không ai thấy cũng có thể dễ như bỡn nắm bắt tin tức tới tay.

Giang Lạc bước từ dưới nước lên bờ, đi đến dưới bóng cây. Vệt nước kéo dài thành một đường theo hai chân ướt sũng, thậm chí có vài giọt còn vẩy lên giày da bóng lộn mới tinh của ác quỷ.

Lá gan cậu cực lớn, như thể đang liều mạng bất chấp nguy hiểm chọc giận con dã thú đói khát này. Giang Lạc ngậm cười, nâng hai cánh tay dính đầy nước sông khoác lên bả vai của ác quỷ. Không biết ác quỷ làm thế nào mà vải áo trên chỗ bả vai lại có thể bị cánh tay ướt nhẹp của Giang Lạc thấm cho ướt một mảng.

Tiếng nước nhỏ giọt chảy từ sợi tóc của Giang Lạc xuống góc áo.

Tóc đen dính sát vào bên mặt bên cổ Giang Lạc, tạo thành từng vòng không đều nhau, khó chịu như bị kiến bò. Con mắt Giang Lạc tỏa sáng, cậu mỉm cười nghiêng đầu nói bên tai ác quỷ: “Đằng sau thầy có tới hai cái máy bay không người lái.”

“Chúng nó đang bay sang phía bên này, chắc là có người dự thi đang đi tới đây, thật nguy hiểm quá nha.” Một tay Giang Lạc nhẹ nhàng đặt trên lưng Trì Vưu, cười nói: “Thầy sẽ bị nhìn thấy đấy.”

“Bị máy bay không người lái quay được, tất cả mọi người đều sẽ nhìn thấy.” Giang Lạc nói khẽ: “Vừa nãy là nhện mặt người, bây giờ thêm thầy nữa, đều xuất hiện tại nơi vắng vẻ không bị máy bay không người lái quay được. Thầy sợ bị nhìn thấy hả? Tại sao, chẳng lẽ là vì không muốn bại lộ thực lực?”

“Hay là…” Giang Lạc kéo dài giọng nói, cười có chút hả hê: “Trì Vưu nổi tiếng có thanh danh tốt, không muốn bị người khác nhìn thấy mình giống như biến thái lén lút theo dõi nhìn trộm học sinh ư?”

Hai mắt ác quỷ nheo lại bỗng thấp giọng bật cười, hắn ung dung duỗi tay cầm lấy bàn tay đang nắm con dao đâm về phía mình của Giang Lạc. Bàn tay xanh xao tái nhợt dễ dàng bọc trọn bàn tay của Giang Lạc, giống như cưng chiều nói: “Em dữ quá.”

Vừa dứt lời, hắn liền biến thành một đám sương mù màu đen hung tợn. Nhìn từ xa, làn sương đen chầm chậm bao vây thanh niên tóc đen, giống như sẽ ôm lấy thanh niên tóc đen cho đến chết.

Sau khi sương đen từng chút một xâm chiếm thanh niên tóc đen xong, mảnh đất ẩn giấu trong bóng tối, hòa mình vào bóng đêm.

Làn sương đen kịt lan tràn, Giang Lạc bị ép nhắm mắt lại, cổ tay tê rần, con dao trên tay cậu bị người ta cướp mất. Một tiếng cười khó nắm bắt truyền tới bên tai: “Thầy giáo dạy em điều thứ hai, có vài lời, tốt nhất không nên nói bậy.”

Trong lòng Giang Lạc run lên, một giây sau, mũi nhọn sắc bén của con dao bị người ta ngả ngớn chĩa lên đuôi lông mày của cậu.

Lưỡi dao lạnh lẽo, sắc nhọn, hơi dùng sức sẽ lập tức đâm xuyên qua da Giang Lạc. Ác quỷ vô hình nắm chặt con dao chậm rãi trượt xuống dưới, xẹt qua đuôi mắt, gương mặt, mãi cho đến khóe môi.

Một vệt đỏ hiện lên ở những nơi bị lướt qua, trên gương mặt đẹp đẽ quá phận lại không hề yếu thế của Giang Lạc đột nhiên sinh ra một loại cảm giác khiến người ta muốn lăng ngược hủy hoại.

Đây là lần đầu tiên ác quỷ cẩn thận xem xét dáng vẻ của Giang Lạc.

Không thể nghi ngờ rằng hung thủ giết người có một cái túi da thật tốt. Sau khi giết chết hắn, cái túi da này lại càng ngày càng trở nên chói mắt người nhìn. Giống như một bông hồng trong khu vườn của Trì Vưu, nở rộ tỏa ra hương thơm nồng nàn, dùng cánh hoa đỏ tươi và tư thế đường hoàng, công khai báo hiệu với mọi người rằng nó đã nở rộ.

Bộ dáng đó giống như đang nói: Tất cả những ai nhìn thấy nó, đều muốn cúi đầu xưng thần trước vẻ đẹp của nó.

Đồ vật xinh đẹp đều khiến người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui, nhưng Trì Vưu càng thích khoảnh khắc khô héo động lòng người của chúng.

Tiếng cười của hắn từ thấp đến cao, con dao nhẹ nhàng đặt trên môi Giang Lạc, lưỡi dao giống hệt một khối băng. Bờ môi của thanh niên tóc đen mềm mại không thể tưởng tượng nổi, thậm chí bị lưỡi dao ép cho lõm xuống.

“Cái miệng này…” Ác quỷ tiếc nuối nói: “Rõ ràng lớn lên xinh đẹp như vậy, nhưng lại luôn nói mấy câu làm tôi tức giận.”

Giang Lạc nhắm mắt, phỏng đoán vị trí của Trì Vưu rồi vung một đấm tới.

Hiển nhiên một đấm này thất bại.

Sương mù vô hình, sương đen bao vây từng tấc quanh Giang Lạc đều là Trì Vưu. Trì Vưu cười cười, âm thanh tiếng cười càng ngày càng sâu, cuối cùng càng lúc càng trầm thấp, hắn chậm rãi nói: “Đừng gấp gáp.”

Con dao nhẹ nhàng nhấc cánh môi của Giang Lạc lên.

Vì không để lưỡi dao rạch rách miệng mình, Giang Lạc đành thuận theo lực dao mở miệng ra.

Lưỡi dao sắc bén nhẹ nhàng đụng đụng hàm răng trắng noãn, ác quỷ hờ hững nghĩ, giống hệt những cánh hoa.

Chỉ có điều người bên dưới lưỡi dao của hắn không phải hoa hồng mặc người đến hái, mà là mèo lớn sẽ cấu người cắn xé.

Thật lâu sau con dao mới rời khỏi đôi môi, Giang Lạc mím chặt môi, lông mi dài run rẩy, đè nén ở khóe mắt đuôi mày đều là lửa giận nhàn nhạt.

Mũi dao nhon xẹt qua cái cằm duyên dáng, trượt đến chỗ hầu kết của Giang Lạc.

Hầu kết của Giang Lạc bị con dao lạnh lẽo nguy hiểm chạm vào bỗng nhúc nhích lên xuống.

“À.” Ác quỷ chợt nhận ra nói: “Việc lúc trước em nói về phương pháp làm thế nào để bỏ trứng vào trong người em, anh mới nghĩ ra một cách khác.”

“Có lẽ từ miệng đi vào trong cũng là một phương pháp không tồi.” Hắn chĩa con dao xuống dưới: “Bọn chúng sẽ đi xuống từ miệng của em.”

Mũi dao chạm vào quần áo, đang thong thả trượt xuống chợt dừng lại, “Xoẹt” một tiếng, quần áo trên người Giang Lạc bị con dao xé toạc.

Từ xương quai xanh đến lồng ngực, lỗ rách trên quần áo càng lúc càng lớn, từng lằn đỏ hình chữ “Z” thấp thoáng hiện lên trên cơ thể của thanh niên tóc đen.  

Dáng người trắng nõn xinh đẹp tuy gầy nhưng căng tràn sức sống, bị che lấp dưới những mảnh vải rách nát mà vẫn ngoan cố níu giữ, da thịt nửa che nửa hở giống như ngọc thạch tỏa ra ánh sáng nhu hòa.

Đáng tiếc sương đen bao quanh Giang Lạc, ánh nước hay thậm chí là ánh trăng đều không thể nhìn trộm cảnh tượng này.

Trì Vưu tán thưởng nhìn cậu: “… Sau đó đi vào dạ dày, vào bụng của em.”

Theo lời của hắn, tiếng vải vóc bị xé rách ngày càng nhiều, rốt cuộc vải áo bên hông không chịu nổi nữa, sợi vải cuối cùng đứt ra rơi vào bên trong sương đen.

Vòng eo cực kỳ dẻo dai lộ ra.

“Phương pháp đó, quả nhiên so với xé rách da thịt của em càng thú vị hơn.” Cuối cùng ác quỷ nói.

Giang Lạc cười lạnh một tiếng, đã đến nước này rồi, cái miệng của cậu tuyệt đối không chịu nhận thua.

“Thích tôi không phải là không thể… Nhưng chưa được tôi đồng ý đã nhìn trộm tôi, xé rách quần áo của tôi.” Cậu nói: “Đây là do nhân phẩm của thầy có vấn đề nha.”

“Giống như biến thái.” Giang Lạc: “Ai lại đi thích biến thái chứ?”

Giang Lạc vô thức bỏ qua việc cậu đã từng trốn việc để viết lời bình luận dài tận ba ngàn chữ cho Trì Vưu.

Sương đen như cười như không, từng lằn đỏ do dao quẹt qua từ từ hiện lên trên người Giang Lạc. Hắn lại cầm dao xẹt qua những vết đỏ ấy, da thịt yếu ớt không chịu nổi sự tra tấn liên tục, vài giọt máu nho nhỏ thi nhau chảy ra từ những chỗ rách da.

Mũi dao vẽ vài vòng tại vị trí tim của Giang Lạc, ác quỷ nói: “Em thật không ngoan.”

Đột nhiên gần đó có tiếng người truyền đến, “Í, sao lại có đôi giày ở chỗ kia? Không đúng, đây không phải là giày của Giang Lạc à?”

Tiếng bước chân tới gần, âm thanh của máy bay không người lái cũng lại gần. Ác quỷ cúi đầu nhìn, bấy giờ mới phát hiện trên chân của thanh niên tóc đen chỉ còn một đôi tất ướt sũng.

Mắt cá chân trần trụi, ngoằn ngoèo những mạch máu màu xanh, xương mắt cá gầy gò nhô ra trông như một mặt hàng mỹ nghệ. Thanh niên tóc đen nhếch môi cười, xấu xa nói: “Thầy à, có người đến.”

Giang Lạc trong lúc Trì Vưu hóa thành sương đen bao vây, đã thừa cơ cởi giày, ném về phía phương hướng có hai cái máy bay không người lái.

Đột nhiên trên đường xuất hiện một đôi giày, dù thí sinh dự thi không nhìn thấy thì máy bay không người lái cũng không thể không thấy. Chỉ là Giang Lạc vốn cho rằng sẽ gặp một người không quen biết, ai ngờ lại trùng hợp đến vậy, đối phương là Lục Hữu Nhất.

Đôi mắt nhắm nghiền của Giang Lạc khẽ giật, không che giấu ý cười: “Dù học sinh không phát hiện ra thầy, đằng sau máy bay không người lái vẫn còn những người lợi hại khác đang theo dõi đấy.”

Dù cho những người kia không phát hiện được Trì Vưu, vậy cũng không sao. Giang Lạc biết, tên điên Trì Vưu này trong nguyên tác giả vờ yếu ớt nhất định là có nguyên nhân không tầm thường. Hắn đã giả vờ yếu nhược lâu như vậy làm sao có chuyện bất chấp nguy hiểm để lộ chân tướng ở đây.

Quả nhiên, cậu đoán đúng. Sau khi làn sương đen khựng lại vài giây, ác quỷ khẽ cười hai tiếng, cầm con dao nhẹ nhàng vỗ vỗ bên mặt Giang Lạc, thân mật nói: “Lần này, tạm thời tha cho em.”

Một giây sau, sương đen tiêu biến, Giang Lạc lại xuất hiện dưới ánh trăng.

Lục Hữu Nhất đang ngồi xổm trên đất nhìn giày với Samuel chỉ có thể ngây ngốc nhìn thì cậu đột nhiên xuất hiện.

Quần áo Giang Lạc tả tơi, sắc mặt đen như đáy nồi, cả người lẫn mặt cậu đều là lằn đỏ do bị lưỡi dao quẹt qua, lấm tấm những vết bùn bẩn.

Chật vật như vậy nhưng bên trong lại toát ra vẻ đẹp ác liệt sắc nhọn đan xen với yếu ớt.

Giang Lạc hít một hơi sâu, đè lửa giận trong lòng xuống rồi mới mở mắt ra, trước hết nhìn thấy Lục Hữu Nhất và Samuel đang khiếp sợ há hốc mồm, trong tay cả hai cầm một cái đùi gà ngây người nhìn cậu.

Khung bình luận nổ tung.

[Đm đm anh đẹp trai đó là ai!]

[A a a tên khốn nạn nào làm quần áo người ta biến thành thế kia hả? Có thể dứt khoát hơn một chút trực tiếp xé toang toàn bộ hay không!]

[Tôi liếm liếm liếm người đẹp bị chiến tranh tàn phá, nước mắt từ khóe miệng ta chảy xuống rồi, huhuhu vẻ đẹp như vậy thực sự tồn tại sao?]

[Nửa hở nửa che cmn! Tôi tử trận trước đây xin lỗi các anh em!]

[Bạn bè ta gọi iêm đến xem thịnh thế mỹ nhan iêm còn không tin, nhưng hiện tại ngon thật nha, iêm muốn hỏi chút là tiểu ca ca có thể cho phương thức liên lạc được không?]

[To gan hơn, gọi chồng luôn đi]

[Mị muốn hỏi! Ai có thể chống đỡ nổi đây!]

[Phúc sinh Vô Lượng Thiên Tôn, đây là khảo nghiệm đạo tâm của chúng ta ư? Nếu thế mời thêm lần khảo nghiệm này vào bài thi cấp ba!]

Giang Lạc không cần nhìn cũng biết mình chật vật cỡ nào, cậu dứt khoát mắt không thấy tâm không phiền, nghi ngờ nhìn chằm chằm Lục Hữu Nhất và Samuel: “Hai người các ông đi kiểu gì mà đến đây cùng nhau vậy?”

Giang Lạc triệt để bị Trì Vưu xuất quỷ nhập thần tạo thành phản ứng có điều kiện, sợ rằng việc trùng hợp gặp được Lục Hữu Nhất và Samuel đều là do con rối của Trì Vưu.

Lục Hữu Nhất: “À, bọn tôi vẫn luôn đi cùng nhau mà.”

Samuel ở bên cạnh gật đầu lia lịa.

“Lúc trước thi đấu, tôi và Samuel trùng hợp được xếp vào cùng một cửa.” Lục Hữu Nhất gãi gãi đầu: “Cậu biết tôi sợ bóng tối mà còn Samuel là đồ mù đường, thế nên hai bọn tôi tổ đội đi cùng nhau.”

Giang Lạc quan sát ánh mắt bọn họ, thần sắc của Lục Hữu Nhất và Samuel tự nhiên, ánh mắt bối rối, lúc này cậu mới yên tâm: “Mấy cậu có quần áo không?”

Samuel lập tức giơ tay lên: “Tôi có một cái áo khoác.”

Giọng nói đặc khẩu âm khiến vẻ mặt Giang Lạc hòa hoãn: “Cho tôi mượn mặc với.”

Samuel lấy một cái áo khoác trong ba lô ra ném cho cậu, Giang Lạc vươn tay đón. Duỗi tay làm cho quần áo ở giữa bị kéo lên, vòng eo căng chặt lại làm bùng phát một trận bão bình luận.

Giang Lạc mặc áo khoác vào, lại đem khóa kéo lên, Lục Hữu Nhất hỏi: “Giang Lạc, ông làm sao mà thành thế này vậy?”

[Oa, hóa ra tên của tiểu ca ca là Giang Lạc.]

[Là bạn học với hai tên ngốc nghếch kia hả? Vậy thì tôi biết, là đại học Bạch Hoa.]

[Ta đã xem ghi chép trên không, người của đại học Bạch Hoa đều rất lợi hại nha, rớt lại cuối cùng là đội Lục Hữu Nhất và Samuel, tuy nhiên tốc độ của hai người cũng thuộc loại trung bình, thuận tiện hỏi một câu, trường học này chiêu sinh xem mặt đúng không?]

Khán giả trong phòng phát trực tiếp của Giang Lạc nghe được tin cũng chạy sang xem trực tiếp của Lục Hữu Nhất và Samuel.

[CMN CMN CMN! Mỹ nhân ca ca và Kỳ Dã ca ca không sao chứ? Mắt của tôi trợn tròn nhìn bọn họ chạy một vòng rồi biến mất ở phía sau khu rừng, làm tôi sợ muốn chết.]

[Máy bay không người lái rác rưởi, ban tổ chức rác rưởi!]

[Hả? Tại sao không thấy Kỳ Dã?]

Bên dưới, sau khi Giang Lạc và hai người Lục Hữu Nhất hỏi xong vài vấn đề, rốt cuộc nhớ tới Kỳ Dã. Cậu xoay người xem xét, một mảnh rừng rậm và dòng suối đen kịt, trong tính huống này thì có là Thiên La thần tiên cũng không nhớ nổi đường về.

Giang Lạc im lặng một lát, ngẩng đầu nhìn về phía máy bay không người lai: “Em và Kỳ Dã đụng phải nhện mặt người, nhện mặt người đuổi theo em còn hắn bị treo trên tơ nhện, hiện tại có ai đang xem không? Nếu thấy gì gọi giúp nhân viên công tác với.”

[Thấy được!]

[Đm đm nguy hiểm thế sao?]

Hiện tại trời quá tối, đường không dễ đi. Ba người tìm một chỗ nghỉ ngơi, Lục Hữu Nhất đưa thức ăn nước uống trong ba lô cho cậu, đồng tình nói: “Sao chuyện xui xẻo gì cũng bị ông gặp phải vậy. Ông nhìn đi, đến ba lô cũng mất.”

Giang Lạc ha ha hai tiếng, xé gói bánh mì hung hăng cắn một miếng: “Tôi cũng muốn biết sao chuyện xui xẻo gì đều là tôi gặp phải.”

Samuel ngồi xổm gặm đùi gà bên cạnh nói: “Chờ qua cửa, bọn mình đi bái thần.”

Lục Hữu Nhất vuốt cằm: “Ở Vân Nam có mấy chùa miếu nổi tiếng lắm, Giang Lạc, hay là ông đi bái thử đi, nhìn xem có thể rũ bỏ vận rủi không.”

Ba người vui chơi giải trí, Lục Hữu Nhất còn đốt một đống lửa. Đợi đến lúc trời tờ mờ sáng, ba người lần lượt tỉnh dậy, bắt đầu đi về hướng mắt trận.

Giang Lạc xác định rõ mục tiêu, la bàn đã mất rồi, cậu không thèm giả vờ gải vịt nữa, tập trung nhìn ánh sáng vàng rồi quyết tâm chính xác đi đến.

Lúc mới bắt đầu, Lục Hữu Nhất còn nghi ngờ cậu có phải đang bốc phét đi đại không, chờ đến khi thật sự được Giang Lạc đưa đến chỗ mắt trận Lục Hữu Nhất sợ ngây người: “Giang Lạc, sao ông làm được vậy?”

Hắn lờ mờ cảm giác danh hiệu thứ hai đếm ngược ngồi chắc trên người mình rồi, trong lòng vừa chua xót vừa kích động: “Đm, chúng ta có phải là nhóm đầu tiên đến được mắt trận không?!”

Nhân viên công tác trả lời câu hỏi này: “Đúng, các cậu là nhóm người đầu tiên tới được đây.”

Lục Hữu Nhất và Samuel lập tức hoan hô, hai tên đội sổ đếm ngược lâu dài trực tiếp bổ nhào lên người Giang Lạc hung hăng hôn mỗi bên má Giang Lạc một cái: “Đm ông lợi hại quá đi!”

“Huhuhu lần đầu tiên đến thứ nhất, thật phấn khích thật phấn khích.”

Giang Lạc liếc trắng mắt, cầm lá cờ, dẫn theo bọn họ đi về phía cửa.

Mặc dù lối ra không có ánh sáng vàng, nhưng bởi vì lối ra có nhiều người đi lại, sinh khí nhiều hơn những chỗ khác. Giang Lạc cứ đi về hướng dày đặc sinh khí nhất, trước mười giờ, rốt cuộc bọn họ ra khỏi thôn Hổ Bộ.

Ba người đều chật vật ở một mức nhất định, nhưng trạng thái tinh thần lại rất tốt, bọn họ được phát ba phần cơm hộp, lúc nhận cơm hộp, Giang Lạc hỏi nhân viên công tác: “Kỳ Dã được cứu chưa ạ?”

Nhân viên công tác gật đầu: “Hắn không có việc gì, sau khi chúng tôi đưa hắn ra thì hắn đã tiếp tục tham gia trận đấu.”

Ít nhất từng là chiến hữu đồng tâm hiệp lực, biết được Kỳ Dã không bị sao, Giang Lạc không tiếp tục quan tâm nữa.

Bọn họ là nhóm thí sinh dự thi đầu tiên, trọn vẹn chiếm hết vị trí của ba hạng đầu. Ba người ngồi xổm bên đường, một bên và cơm, một bên nhìn xem ai sẽ là người kế tiếp đi ra.

Nửa giờ sau, Kỳ Dã đầu đầy mồ hôi đen mặt bước nhanh ra khỏi con đường.

Kỳ Dã vừa đi ra, con mắt trước hết nhìn thấy Giang Lạc, hắn bước nhanh đến trước mặt Giang Lạc, nhíu mày hỏi: “Cậu không sao chứ?”

Trên người Giang Lạc đang mặc áo khoác của Samuel, vết đỏ trên mặt đã biến mất, cậu lắc đầu: “Không có việc gì.”

Hàng lông mày của Kỳ Dã hơi buông lỏng, chớt nhớ tới cái gì: “Cậu là hạng nhất hả?”

Samuel ngây ngốc tiếp lời: “Giang là thứ nhất, Lục là thứ hai, tôi là thứ ba.”

Sắc mặt Kỳ Dã tái xanh, hắn không ngờ được rằng một cuộc thi phá trận đơn giản thế này thôi, vậy mà hắn lại ngã khỏi ba hạng đầu.

Không tính tới Giang Lạc, hai tên hạng hai hạng ba ở đâu chui ra vậy? Hắn vừa nhìn là biết hai tên kia căn bản là cọ lây Giang Lạc mới được thứ hạng đó.

Hắn hít một hơi sâu, nhìn về phía Giang Lạc, trịnh trọng cam kết: “Cửa ải tiếp theo, nhất định tôi sẽ là hạng nhất.”

Giang Lạc không hiểu chuyện gì: “? Cậu cố lên.”

Sau mười hai giờ trưa, học sinh đi ra ngày càng nhiều. Tốc độ của người thuộc Đại học Bạch Hoa khá nhanh, người đi ra cuối cùng là Khuông Chính. 

Cuộc thi tiếp tục đến ba giờ chiều, nhân viên công tác lập tức ngừng tính thời gian, tuyên bố kết thúc thi đấu.

Giang Lạc đếm sơ sơ số người, so với một trăm tám mươi người trước khi thi, cửa phá trận thứ nhất loại bỏ khoảng năm mươi người, chỉ còn lại có một trăm ba mươi người.

Người của mỗi trường học tụ tập lại một chỗ. Sau khi biết nhóm Giang Lạc là ba người đầu tiên vượt qua cửa thứ nhất, Trác Trọng Thu giơ ngón cái lên, cất giọng khàn khàn: “Không tệ nha các anh em, ngầu đét.”

Văn Nhân Liên mỉm cười nói: “Những năm trước ba hạng đầu của cửa ải thứ nhất sẽ lấy được manh mối gợi ý liên quan về cửa ải thứ hai, năm nay ba hạng đầu đều là người của trường chúng ta, chúng ta chiếm được tiện nghi lớn rồi.”

Lục Hữu Nhất kích động: “Khi nào thì đến cửa ải tiếp theo?”

Văn Nhân Liên đáp: “Năm ngày sau.”

Mọi người chuyện trò một hồi, đột nhiên một nhóm trùng trùng điệp điệp đi về phía bọn họ. Khuông Chính để ý thấy nhóm người đó đầu tiên, tiến lên một bước che chở cho bạn học: “Có người.”

Giang Lạc quay đầu lại nhìn.

Nhóm người đó mặc đồng phục có huy hiệu in “Đại học Sơn Hải”. Người dẫn đầu là một nam sinh đeo kính bạc, khóe miệng nam sinh mỉm cười, như mưa phùn gió xuân, công tử văn nhã.

Bọn họ đi thẳng đến trước mặt nhóm Giang Lạc, nam sinh đeo kính bạc liếc mắt đảo qua mỗi người một lần, ánh mắt vững vàng dừng lại trên mặt Giang Lạc.

“Chào cậu.” Nam sinh cười híp mắt nói: “Cậu là Giang Lạc đúng không, tôi tên là Bạch Diệp Phong, chúng ta kết bạn được không?”

Hắn đưa tay ra.

Giang Lạc nhìn hắn một lúc, bắt tay với hắn: “Chào cậu.”

Bạch Diệp Phong cười cười, gật gật đầu với mọi người xung quanh, đột nhiên thành khẩn nói với Giang Lạc: “Chờ tí nữa cậu nhận được thẻ manh mối về cửa ải thứ hai, có thể bán cho chúng tôi một phần không?”

Hóa ra là muốn mua bán, Giang Lạc nhếch miệng, so với vừa rồi nhiệt tình hơn hẳn: “Cậu muốn mua manh mối trong tay tôi?”

Bạch Diệp Phong gật nhẹ đầu, lại lắc đầu, hắn chỉ Lục Hữu Nhất và Samuel, nhẹ nhàng cười nói: “Là manh mối trong tay cả ba cậu.”

Văn Nhân Liên thấp giọng thì thầm bên tai Giang Lạc: “Tên đó đứng hạng năm của trận đấu này, nhưng thực lực không chỉ hạng năm đâu. Lúc trước, hắn và Kỳ Dã đều được dự đoán là người dự bị cho hạng nhất.”

À, hóa ra là một tên cao phú soái vừa thông minh vừa có tiền.

Ý cười của Giang Lạc không đổi, trong lòng lại thầm lặng nâng giá lên gấp đôi, nói: “Có thể bán, nhưng bọn tôi chỉ bán một manh mối.”

Bạch Diệp Phong nhíu mày, kiên nhẫn lặp lại: “Bạn học Giang, bọn tôi có tiền.”

Giang Lạc đáp: “Thế thật vừa vặn, chúng tôi đây cũng không thiếu tiền.”

Cát Chúc ở bên cạnh muốn nói lại thôi bị Diệp Tầm bịt miệng, Diệp Tầm nói: “Đừng có nói chen vào.”

“À,” Bạch Diệp Phong vẫn mỉm cười: “Thật sự chỉ bán một phần thôi ư?”

Giang Lạc cũng cười: “Đúng.”

Con mắt dưới gọng kính của Bạch Diệp Phong nhắm lại, hắn nhún vai: “Tốt thôi, vậy thì một phần, nhưng tôi muốn manh mối trong tay cậu.”

Manh mối của hạng nhất nghĩ thế nào thì cũng sẽ hơn manh mối của người hạng hai hạng ba, Giang Lạc hiểu rõ gật đầu: “Deal.”

Mười phút sau, ba hạng đầu cuộc thi nhận được manh mối, Giang Lạc mở tờ giấy của mình ra nhìn, phía trên chỉ có vài con chữ đơn giản: 4-5 nhân gian.

Câu chữ này thực sự quá mơ hồ, Giang Lạc nhìn đi nhìn lại ba lần vẫn không hiểu. Manh mối của Lục Hữu Nhất và Samuel còn rõ ràng hơn cậu, một cái là “Năm 2012, vốn là khu trường học được xây dựng thêm”, một cái khác là “Tỉ lệ nam nữ mất cân bằng”.

Manh mối hai người họ lấy được, ít nhất còn có thể suy đoán địa điểm kế tiếp của cuộc thi hẳn là trường học được xây dựng thêm vào năm 2012, nhưng manh mối của Giang Lạc lại làm cho người ta mờ mịt khó hiểu.

Một đám người bu lại phỏng đoán xem manh mối này có ý gì, vẻ mặt Trác Trọng Thu nghiêm túc: “Manh mối của hạng nhất là quan trọng nhất, nhưng hạng nhất năm nay lại cho manh mối mơ hồ như vậy, xem ra cửa ải tiếp theo sẽ không đơn giản.”

Giang Lạc nhìn rất thoáng: “Đề bài khó, tất cả mọi người đều gặp khó thôi, qua ải là được.”

Cậu đem manh mối giao cho Bạch Diệp Phong sau khi cậu ta nghe được tin chạy tới, Bạch Diệp Phong nhíu mày: “Tôi đã biết.”

Hắn dứt khoát trả tiền xong lập tức quay người định rời đi, nhưng chưa đi được mấy bước đột nhiên Bạch Diệp Phong quay lại, cười cười với Giang Lạc, cất cao giọng gọi: “Bạn học Giang Lạc…”

Một tiếng “bạn học Giang Lạc” khiến cho mi tâm Giang Lạc bỗng dưng nhảy mấy cái, cậu cảm thấy loáng thoảng vẻ cổ quái đầy quen thuộc, Giang Lạc ngẩng đầu nhìn Bạch Diệp Phong.

Khóe miệng Bạch Diệp Phong giương lên, hắn sâu xa nói: “Nghe nói thành tích trước kia của của cậu rất không tốt, lần này có thể tham gia thi đấu e là cơ duyên trùng hợp… Nhưng ngay cửa đầu tiên đã giành hạng nhất, đây đúng là một thành tích không tầm thường.”

Hắn yên lặng mỉm cười, nói tiếp: “Tôi rất xem trọng cậu, ở cửa thứ hai, nhất định cậu vẫn sẽ là hạng nhất, ở đây không ai có thể so sánh được với cậu.”

Hắn vừa dứt lời, người bên đại học Sơn Hải liền nổ tung, nhân duyên trong trường của Bạch Diệp Phong rất tốt, những người này mồm năm miệng mười an ủi Bạch Diệp Phong, ánh mắt ẩn hiện căm thù quăng về phía Giang Lạc.

Ngoại trừ người của đại học Sơn Hải, Giang Lạc còn nghe thấy người xung quanh xì xào bàn tán.

“Đó không phải là Bạch Diệp Phong của đại học Sơn Hải hả? Tại sao hắn lại nói ra chuyện kia vậy?”

“Giang Lạc này là ai thế? Tôi chưa từng nghe qua tên cậu ta, Bạch Diệp Phong mà không hơn cậu ta hả? Kỳ Dã lại không hơn được cậu ta hả? Nơi này nhiều thiên tài như vậy có ai không nổi tiếng hơn cậu ta chứ?”

“Mẹ nó thật tức giận, có phải cậu ta đi cửa sau không?”

Ý cười của Giang Lạc từ từ biến mất, cậu sâu kín nhìn Bạch Diệp Phong.

Bạch Diệp Phong nhìn như khen cậu, thật ra lại đẩy cậu lên đầu sóng ngọn gió.

Vốn Giang Lạc chỉ muốn điệu thấp xông qua cửa thứ hai, nhìn kỹ xem Nguyên Thiên châu là cái gì, Bạch Diệp Phong thốt ra lời này, đừng nói điệu thấp, có thể không bị đám người kia nhắm vào đã là chuyện tốt.

Nhưng tại sao Bạch Diệp Phong lại nhắm vào cậu?

Cậu chưa từng đắc tội Bạch Diệp Phong, ngoại trừ vừa rồi chỉ bán cho hắn một phần manh mối.

Chẳng lẻ chỉ vì chuyện này nên mới nhắm vào Giang Lạc?

Nếu thật như vậy, tâm nhãn của tên Bạch Diệp Phong này chả lớn hơn đầu kim bao nhiêu, nhưng Giang Lạc mơ hồ cảm thấy không có khả năng đó.

Dưới cái nhìn chăm chú của cậu, khóe miệng Bạch Diệp Phong khẽ nhếch, chớp chớp mắt nhìn cậu, rồi trong sự bao vây của mọi người rời đi.

Linh quang trong đầu Giang Lạc chợt lóe lên.

Ác độc nhắm vào cậu như vậy chỉ có một người.

Cậu cắn răng nghiến lợi thì thầm trong lòng.

… Trì Vưu.

Bạch Diệp Phong, sẽ là Trì Vưu ư?

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi