YÊU ĐƯƠNG KHÔNG BẰNG HỌC TẬP

Edit: Như.

Beta: Cẩm.

Khoảng cách rất gần.

Giống như anh chỉ cần cúi đầu thêm chút nữa là có thể hôn cô.

Lông mi đen kịt, thậm chí ngay cả lông tơ nhỏ màu trắng trên gương mặt anh cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, hình dáng đôi môi cũng đẹp mắt, sắc môi nhạt hơi nhếch lên, nhìn qua vừa lạnh lùng lại mang theo sự khắc chế.

Đây là lần đầu tiên trong đời Ôn Bắc Vũ cảm nhận được trái tim mình điên cuồng loạn nhịp đến ngay cả việc thở cũng khó khăn đến vậy.

Cảm giác này rất đỗi lạ lẫm, cô có chút mất phương hướng.

Từ nhỏ Ôn Bắc Vũ đã chơi chung với mấy đứa con trai, có thể là do tính cách mà mọi người đều xem cô như anh em trai, cho nên thật ra khái niệm bạn khác giới đối với cô rất mơ hồ.

Chưa từng có một giây phút nào như lúc này.

Cô cảm nhận được rõ ràng và chuẩn xác sự thu hút của bạn khác giới.

Và cũng không có cách nào kháng cự lại được.

“Cái đó, em, cái đó…”

Ôn Bắc Vũ vẫn còn hoảng hốt, miệng mở to, nói ra mấy chữ không rõ ràng, ánh mắt hoảng loạn nhìn xung quanh.

Tư thế giữa hai người vẫn như cũ, Nam Tự đè nửa người lên người cô, giam cầm hai tay, cơ thể nghiêng về phía trước, đôi mắt đen, sâu hun hút đảo qua vành tai ửng hồng của cô gái nhỏ, hơi dừng lại.

Cảm nhận được ánh mắt kia, Ôn Bắc Vũ cố gắng chống đỡ, một lần nữa ngước lên nhìn anh: “Này, anh không phải…”

“Anh sẽ không làm gì với em thật chứ?”

“Em cảnh cáo anh, anh mà dám…” Cô bắt đầu kịch liệt chống cự, Nam Tự thuận theo buông lỏng tay, thẳng lưng lên, cũng không nhìn cô nữa, cứ như vậy mà rời khỏi phòng.

Cửa gỗ màu nâu được mở ra.

Căn phòng đột nhiên chìm vào sự tĩnh lặng.

Nhiệt độ trên mặt lan ra cả cơ thể, giống như bị thiêu đốt, Ôn Bắc Vũ vén chăn lên, đưa tay lấy điều khiển máy lạnh đặt trên tủ ở đầu giường, chỉnh nhiệt độ xuống 16 độ.

Hơi lạnh thổi vù vù từ đỉnh đầu xuống tận phía dưới, nhiệt độ trong phòng từ từ giảm xuống.

Ôn Bắc Vũ nằm trên giường ngây ngốc trong một lúc, không ngừng tự an ủi bản thân: “Không có việc gì, không có việc gì, nữ sinh mà, nhìn thấy trai đẹp tim sẽ đập rộn lên, đây là phản ứng bình thường mà thôi.”

Bị trai đẹp kabe don trên giường… mắc cỡ cũng là điều hiển nhiên mà.

Không có việc gì cả, ừm, không có việc gì cả.

Tuy rằng cô với mấy người Hạ Xuyên, Hạ Hành Chu quen biết nhau đã nhiều năm nhưng chưa bao giờ phát sinh qua tình huống như vừa rồi, mà cũng có thể là vì đã biết nhau quá lâu rồi, cô đối với bề ngoài của bọn họ đã sớm miễn dịch.

Có nhìn tới nhìn lui thì cũng không có gì.

Xem như ở cùng trong một phòng, thì bọn họ cũng là chơi đấu địa chủ với nhau, mập mờ gì đó căn bản không tồn tại.

Mà bây giờ đối mặt với Nam Tự tim cô lại có hiện tượng đập quá nhanh, có lẽ là vì… số lần nhìn mặt anh ấy còn chưa đủ nhiều, vì vậy cho nên mới không chống đỡ nổi.

Hơn ba mươi phút trôi qua, tâm tình Ôn Bắc Vũ cuối cùng cũng khôi phục lại bình thường, đang chuẩn bị chui vào chăn đi ngủ, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.

Cơ thể Ôn Bắc Vũ cứng đờ.

“…”

Qua mấy giây vẫn không nghe thấy động tĩnh bên trong.

Nam Tự đưa tay cầm lấy nắm cửa, xoay qua phải, cửa liền bị mở ra một cách dễ dàng.

Nam Tự đi đến bên giường.

Đèn sáng lên, người con gái hai tay gối lên bên tai, nằm nghiêng trên giường, ánh sáng chiếu xuống mặt cô, nổi bật lên vẻ dịu dàng và yên tĩnh hiếm có.

Ánh mắt đảo qua gương mặt xinh đẹp của cô, dừng lại trên đôi mi hơi run rẩy.

Không có gì.

Ôn Bắc Vũ vội vã cuống cuồng giả vờ ngủ, hai tai dựng thẳng lên nghe ngóng, chỉ nghe thấy tiếng “Tích tích” phát ra từ điều khiển máy lạnh, hìnn như đang tăng nhiệt độ.

Sau đó một loạt âm thanh mơ truyền đến, rồi sau đó lại vang lên tiếng “tách”.

Dù cho cô có nhắm hai mắt lại, cũng có thể cảm nhận được ánh sáng trong phòng đột nhiên tối đi.

Bàn tay đặt trên gối của cô hơi động đậy, ngón tay hơi cuộn tròn lại, giống như muốn bắt lấy cái gì đó.

Trong bóng tối, giọng nói trong trẻo, lạnh lùng của anh vang lên, có lẽ là ảo giác, cũng có lẽ là vì một lý do nào khác, Ôn Bắc Vũ cảm thấy còn dịu dàng hơn ngày thường mấy phần.

Anh nói: “Ngủ ngon.”

“Lần sau nhớ phải khóa cửa.”

Lúc Ôn Bắc Vũ nghe thấy anh nói chúc ngủ ngon, trong lòng cô vẫn có chút bất ngờ, nhưng ngay sau đó lại nghe thấy câu nói kia của anh, trong lòng cô liền hoảng hốt: Không phải anh ấy đã phát hiện ra mình đang giả vờ ngủ đấy chứ?!

Chờ thiếu niên ra khỏi phòng, cô vội vàng mở mắt.

Sau đó lại ngẩn người ra.

Trong đêm tối, ánh sáng nhạt màu cam tỏa ra từ chiếc đèn nho nhỏ đặt trên tủ đầu giường, tia sáng mềm mại, cái đèn nhìn cũng rất đáng yêu, không biết là cố tình hay trùng hợp, cái đèn có hình giọt nước.

“…”

Cứ như vậy, toàn bộ sự tự an ủi, thuyết phục bản thân của cô vừa rồi, tất cả đều sụp đổ trong nháy mắt.

Ôn Bắc Vũ đưa tay cầm cái đèn ngủ nho nhỏ kia lên, nâng trong lòng bàn tay, ánh sáng màu cam chiếu lên sợi dây màu đỏ trên cổ tay của cô, lục lạc nhỏ màu bạc cũng nhiễm một tầng màu sắc ấm áp.

Hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng thở ra, bả vai cũng hạ xuống thấp, cô nhắm hai mắt lại.

“Phải làm sao bây giờ…”

….

Rèm cửa ở phòng khách vẫn chưa được thả xuống, xuyên qua cửa sổ bằng thủy tinh có thể nhìn thấy cảnh đêm bên ngoài, ánh sáng ảm đạm, mặt trăng bị che khuất phia sau tầng mây.

Mưa rơi tí tách từng giọt.

Nam Tự thoáng nhìn ra phía ngoài, sau đó đột nhiên nhấc chân đi qua.

Hạt mưa rơi lên cửa số thủy tinh rồi chậm rãi trượt xuống, lưu lại từng vệt nước, hơi nước mù mịt, sau đó cảnh sắc bên ngoài cửa sổ cũng trở nên mơ hồ, không rõ ràng nữa.

Hình như nhớ đến điều gì đó, anh vươn tay.

Đầu ngón tay trắng bệch chạm đến cửa sổ buốt lạnh, chậm rãi viết xuống từng nét từng nét một…

Viết ra một chữ “Vũ”.

Lần đầu tiên Nam Tự nhìn thấy Ôn Bắc Vũ thật ra còn sớm hơn buổi chiều hôm đó.

Đó cũng là vào một ngày mưa.

Tiệm sách phía bên kia đường, khu vực đọc sách đã đầy ắp người ngồi, có người nghiêm túc đọc sách tham khảo, cũng có người ngồi tạm để trú mưa.

Nam Tự ngồi bên cạnh cửa sổ, trong tay cầm một quyển sách, buông thõng mắt, vẻ mặt nhàn nhạt, trong lúc lơ đãng ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy một đám người đang cười cười nói nói đi ngang qua.

Lúc đi đến trước mặt anh, cô gái đi phía đầu bỗng nhiên dừng lại.

Cô ấy xoay người, vừa nói điều gì đó, vừa lấy ngón tay viết một chữ Hán lên cửa sổ mờ mịt hơi nước, rồi lại tiếp tục trò chuyện với bạn bè đi cùng.

Tiệm sách này là dùng cửa thủy tinh một chiều.

Cô ấy không thấy được khung cảnh bên trong, sau khi thoải mái viết xong chữ kia thì theo thói quen vuốt vuốt tóc, mỉm cười, rồi lại tiếp tục cùng bạn học che dù đi tiếp.

“…”

Hơi nước mông lung trên cửa sổ thủy tinh, xuyên qua chữ Hán kia Nam Tự có thể loáng thoáng thấy được vẻ ngoài xinh đẹp của thiếu nữ, và cả hoa tai chói mắt trên lỗ tai cô ấy.

Hình như là mê muội mất rồi.

Quỷe thần xui khiến, Nam Tự để sách xuống, cũng đưa tay ra, dọc theo nét chữ còn lưu trên cửa sổ của cô gái, tinh tế miêu tả từng nét từng nét một lần nữa.

Trong đầu không kìm được mà hiện ra nụ cười xinh đẹp trên môi người thiếu nữ mà anh vừa vô tình bắt gặp được.

Không khí dường như cũng trở nên sáng sủa hơn.

Gương mặt rõ ràng còn rất non nớt, nhưng cũng không khó để nhìn ra được lớn lên sẽ còn xinh đẹp động lòng người đến mức nào, cho dù là hiện tại, một cái nhăn mày, một nụ cười, từng cử chỉ một, cũng đều như vô hình mà trêu vào tim.

Mà anh cứ như vậy, dễ dàng mà bị bắt giữ bên trong đó.

Triệt để luân hãm.

….

Sau ngày hôm ấy, tâm trạng Ôn Bắc Vũ luôn ở trong trạng thái căng thẳng.

Ba Ôn cuối cùng vẫn xuống nước gọi cô trở về, dù sao con gái của mình, đi cả đêm không về, gọi cho bạn bè của cô thì bọn họ cũng nói cô không đến chỗ họ, làm cha mẹ sao có thể yên lòng cho được.

Đẩy mở cửa chính biệt thự, chỉ nghe thấy ba Ôn hừ lạnh một tiếng nói: “Con còn biết về?!”

Ôn Bắc Vũ: “…”

Ôn Bắc Vũ: “Con đi đây.”

Nói xong cô xoay người lại, bộ dạng muốn bỏ đi thật, mẹ Ôn vội vàng đứng lên cản cô lại, khuyên nhủ ba Ôn: “Ông nói chuyện cẩn thận chút đi, Vũ Nhi vừa về thì đã hung dữ với con.”

Về vấn đề ra nước ngoài, ba mẹ Ôn đã bàn bạc lại một chút, dự định để cho Ôn Bắc Vũ học xong cấp ba ở đây trước, đợi đến lúc cô vào đại học lại tính tiếp.

Ôn Bắc Vũ biết rõ ba mẹ làm như vậy là đã nhượng bộ, cô còn tiếp tục bướng bỉnh nữa cũng không có ích gì. Ngẫm lại thì dù sao thời gian vẫn còn đến ba năm, đến lúc đó lại tính tiếp, cùng lắm thì cô lại bỏ nhà ra đi.

Sau khi kết thúc kì thi vào cấp ba, Nam Tự cũng không đến phụ đạo cho cô nữa. Mùa hè này Ôn Bắc Vũ lại cùng đám bạn trời thần kia chơi đùa, mãi cho đến tận khi khai giảng, hình như cô vẫn chưa gặp lại anh.

Lúc bắt đầu quả thật Ôn Bắc Vũ có ý muốn trốn tránh anh.

Đến khi mơ hồ ý thức được bản thân mình hình như… rất có thể là đã thích Nam Tự, cô liền chìm vào nỗi phiền não của việc thầm mến mà thiếu nữ nào cũng trải qua.

Cuối cùng, có muốn thổ lộ với anh hay không?

Nếu như muốn nói… thì nên nói như thế nào?

Lỡ bị từ chối thì sao?

Trong lúc chưa nghĩ rõ những vấn đề này, Ôn Bắc Vũ đều không dám gặp mặt anh, sợ bị anh nhìn ra được tâm tư của mình.

Thật ra Ôn Bắc Vũ cảm thấy Nam Tự cũng có ý với cô, những cái khác không bàn đến, Ôn đại tiểu thư đối với gương mình của bản thân vẫn rất tự tin.

Mặc dù cô cảm thấy Nam Tự cũng không giống người nông cạn như vậy.

Nhưng cũng không nói chính xác được điều gì!!

Nghỉ hè hơn hai tháng.

Trừ mấy ngày đầu là cô cố ý không liên lạc với anh.

Còn lại hơn sáu mươi ngày dài dằng dặc kia, vậy mà anh cũng không chủ động đi tìm cô dù chỉ một lần.

Một! Lần! Cũng! Không! Có!!

Tin nhắn wechat của hai người cũng dừng lại từ lần trước, sau khi anh đưa cô về nhà, cô nhắn hỏi thăm xem anh đã về đến nhà chưa.

Nam Tự chỉ trả lời một chữ “Rồi.”

Sau đó, cũng không có sau đó nữa.

Ôn Bắc Vũ cầm điện thoai, mở ra khung chat giữa hai người, cứ lặp đi lặp lại vô số lần như thế. Sau khi xác định được tình cảm của bản thân, cô đã nhờ bạn tốt tư vấn, nghe nói nếu nam sinh thích cô gái nào thì nhất định sẽ không nhịn được mà chủ động tìm cô ấy nói chuyện phiếm.

Nữ sinh kia thề thốt sắt son, còn mạnh mẽ lấy ra chứng cứ đầy kinh nghiệm của bản thân… bởi vì cô ấy cùng bạn trai đã ở bên nhau như vậy, mỗi ngày đều trò chuyện với nhau, hỏi thăm buổi sáng, chúc ngủ ngon buổi tối, nói chuyện nói đến nảy sinh tình cảm.

Ôn Bắc Vũ nhìn ảnh chụp màn hình tin nhắn của cô ấy gửi đến, rồi lại nhìn tin nhắn giữa mình với Nam Tự.

“…”

Cô liền trầm mặc rất lâu, sau đó lại bắt đầu tự hỏi.

Nói đến chúc ngủ ngon, Ôn Bắc Vũ nhớ đến đêm đó, một câu “Ngủ ngon” kia của anh, giống như nước suối róc rách chảy qua đá xanh, trong trẻo, lạnh lùng nhưng cũng không kém phần dịu dàng.

Là bởi vì lúc đó cô không nói ngủ ngon lại với anh sao.

“Haiz…”

Ôn Bắc Vũ vừa thở dài vừa tắt điện thoại, người lảo đảo lui về phía sau, nằm lên chiếc giường công chúa mềm mại, mắt nhìn lên trần nhà màu trắng.

“Cuối cùng là anh có thích em hay không, tên khốn kiếp này.”

….

Học sinh lớp mười lúc vừa nhập học thì cần phải tham gia khóa huấn luyện quân sự, thời gian là bảy ngày, buổi tối ngày kết thúc kỳ huấn luyện có tổ chức tiệc, trong lớp học có một nam sinh ca hát để tỏ tình với cô.

Ôn Bắc Vũ có ấn tượng rất sâu sắc với nam sinh này.

Dáng dấp không tệ, nghe nói điều kiện gia đình cũng rất tốt, nhưng tất nhiên đây không phải là lý do Ôn Bắc Vũ chú ý đến cậu ta. Lý do chủ yếu là vì, có một lần cô vô tình nghe thấy được nam sinh này nói chuyện với anh em của cậu ta.

Trong đó có một người cười nói: “Nghe nói cô gái kia vẫn đang theo đuổi cậu à, đã hai năm rồi mà vẫn chưa hết hi vọng, hay là cậu xem như cô ấy đáng thương mà ở bên cô ấy mười ngày nửa tháng thử xem.”

“Đối với nữ sinh theo đuổi tớ, tớ đều không thấy hứng thú gì cả.” Nam sinh này cũng đang cười, vừa đắc ý lại có thêm vài phần khinh thường nói: “Muốn ở cùng với tớ hả? Cô ta không xứng.”

“Vậy cậu thấy hứng thú với ai?”

“Ôn Bắc Vũ trong lớp mình cũng không tệ lắm, eo nhỏ, chân dài, quan trọng là ngực lớn, gu của tớ.” Cậu ta còn đê tiện mà cười thêm hai tiếng.

“…”

Trong đời Ôn Bắc Vũ ghét nhất loại người này.

Lỗ mãng, phóng đãng, tùy ý đùa giỡn, chà đạp lên tình cảm thật lòng của người khác, chỉ muốn chơi đùa với tính cảm, loại súc sinh này không xứng đáng được người khác thích.

Nghe thấy nam sinh kia đang khoa trương tự cho rằng bản thân mình cực kỳ thâm tình, không kìm nén được nữa mà bày tỏ, Ôn đại tiểu thư theo thói quen hất hất mái tóc dài, làm như không thấy ánh mắt tò mò nhiều chuyện của bạn học xung quanh, cô nghiêng đầu một chút, nhếch môi nở nụ cười, tươi đẹp rực rỡ.

Nhìn thấy cô cười, nam sinh cứ nghĩ là cô đang đùa giỡn.

Tâm tình kích động còn chưa kịp biểu lộ, đã nghe thấy cô gái trước mặt “Xùy” một tiếng.



“Cùng với cậu?” Cô vẫn đang cười, nhưng ánh mắt lại rất lạnh lùng: “Cậu là cái thá gì chứ, cậu xứng sao?”

“…”

Nói xong cũng không quan tâm đến vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa buồn bực của nam sinh kia, xoay người rời đi.

Tốc độ lan truyền tin đồn trong trường học nhanh đến kinh người, đợi đến ngày thứ hai, gần như cả năm dãy phòng học đều biết chuyện này.

Có người cảm thấy Ôn Bắc Vũ quá chảnh, nói như vậy hơi quá mức.

Có người biết được nam sinh kia là loại người thế nào, thì chỉ cảm thấy chị gái nhỏ này từ chối quá xuất sắc, ngầu muốn chết.

Cũng có người hoàn toàn không hiểu được: “Bắc Vũ, tớ cảm thấy cậu ấy cũng đâu có tệ lắm đâu, người thì đẹp trai, gia đình lại có tiền, tại sao cậu lại không thích cậu ấy chứ?”

Ôn Bắc Vũ: “Tiền thì tớ không thiếu, về phần đẹp trai… Cậu chắc chứ?”

Bạn học kia: “Tuy chắc chắn không so được với hotboy Hạ của trường mình, nhưng cũng đâu đến nỗi nào.”

“Hotboy Hạ? Ai? Hạ Xuyên?”

“Đúng vậy.”

“Eo…”

“Cậu phản ứng kiểu gì đây? Hạ Xuyên mà cậu cũng không thấy đẹp trai?? Vậy sao cậu luôn chạy đến khối mười một làm gì???”

“…”

Ôn Bắc Vũ phản bác trong lòng, không phải tớ đi tìm anh ta.

Vào ngày khai giảng hôm ấy, Ôn Bắc Vũ lấy cớ thăm hỏi bạn bè mà chạy đến lớp 11-9, cô định hỏi Hạ Hành Chu có biết Nam Tự học lớp nào không, lại không nghĩ đến anh vậy mà lại ngồi sau Hạ Xuyên.

Nguyên cả mùa hè đều không liên lạc, lúc nhìn thấy cô thì cũng không có phản ứng gì.

Ôn Bắc Vũ tức đến run người, cô bày ra dáng vẻ không mấy để tâm, cùng những người khác nói chuyện phiếm, đùa giỡn với nhau, xem anh như người vô hình, nhưng sâu trong đáy mắt là sự mất mát.

Nhưng Ôn Bắc Vũ giống như mỗi ngày đều không biết mệt mà chạy đến lớp lớp 11-9.

Cô vẫn đang giận dỗi, anh mà không chủ động nói chuyện với cô, cô tuyệt đối sẽ không mở lời trước.

Cô thật sự muốn xem thử anh có thể nhịn đến bao giờ.

Hay là…

Anh thật sự không để ý đến cô chút nào…

Nghĩ đến khả năng này, Ôn Bắc Vũ liền cảm thấy rất hoảng sợ, cô vội vàng lắc đầu, ép buộc bản thân quên khả năng này đi.

Đã gần một tuần trôi qua kể từ ngày khai giảng.

Sáng sớm, Ôn Bắc Vũ ngồi trước bàn dài ở phòng ăn, vừa mở miệng cắn bánh sandwich thì đã nghe thấy mẹ Ôn đang ngồi đối diện bỗng nhiên lại nhắc đến Nam Tự.

“Mẹ nói con này Vũ Nhi, cậu nam sinh trước đó dạy bổ túc cho con, mẹ nhớ hình như con nói thằng bé cũng học Tam Trung mà phải không?”

“Vâng, đúng ạ.”

“Ôi xem trí nhớ của mẹ nè. Người ta đã dạy bổ túc miễn phí cho con lâu như vậy, chúng ta cũng chưa cảm ơn thằng bé cho thật tốt nữa…” Mẹ Ôn đặt dĩa xuống bàn, hơi suy tư, “Như vậy đi, về sau mỗi buổi sáng, mẹ sẽ để cho Tiểu Trương chuẩn bị thêm một phần ăn sáng nữa, con mang đến trường cho thằng bé.”

Ôn Bắc Vũ: “…”

Mặt Ôn Bắc Vũ đầy phiền muộn: “Người ta cũng đâu phải tên ngốc, chẳng lẽ không biết tự mua bữa sáng, tại sao con nhất định phải đem theo chứ.”

Mẹ Ôn không vui trừng mắt nhìn cô: “Con bé này con nói gì kì vậy? Thằng bé giúp đỡ con nhiều vậy, từ nhỏ mẹ đã dạy con thế nào, làm người phải học được cách cảm ơn, có biết không?”

Mẹ Ôn vẫn luôn dung túng cô, chỉ duy nhất phương diện này là dạy dỗ vô cùng nghiêm khắc.

“Với lại những thứ bán bên ngoài, có thể so với đồ ăn nhà chúng ta sao?”

“…”

À việc đó… đúng là khác biệt rất lớn.

Cuối cùng, Ôn Bắc Vũ cắn hết phần sandwich còn lại, giọng nói không rõ ràng trả lời: “Con biết rồi.”

….

Đầu tháng chín, ánh nắng sớm rất đẹp.

Cửa sổ mở rộng, rèm cửa màu lam nhạt bị gió thổi bay, ánh sáng vàng ươm chiếu vào trong phòng học, rơi xuống trên người thiếu niên, mái tóc đen cũng ánh lên một lớp màu vàng nhạt.

Áo sơ mi trắng sạch sẽ, tư thế ngồi nghiêm chỉnh, lưng rất thẳng, vẻ mặt lạnh nhạt.

Lúc Ôn Bắc Vũ cầm hộp đồ ăn sáng vào đi vào lớp, thì trông thấy cảnh sắc như vậy.

Giống hệt như một cảnh phim trong những bộ anime thanh xuân.

Trong nháy mắt, cô cũng không dám thở mạnh.

Hôm nay cô đến trường rất sớm, lúc này trong phòng học cũng không có nhiều học sinh, nếu có cũng là mấy học sinh giỏi, ngồi lác đác ở phía trước, nghiêm túc ôn bài.

Nghe thấy tiếng động ở cửa ra vào, bọn họ cũng chỉ ngước mắt nhìn thoáng qua cô, không hứng thú gì, lại cúi đầu tiếp tục ôn bài.

Ôn Bắc Vũ nhẹ nhàng thở ra.

Nhanh chóng bước về phía tổ ba, đi đến chỗ anh đang ngồi.

Người con trai từ nãy đến giờ vẫn luôn cúi đầu, giống như cảm nhận được, cằm hơi nâng lên, trong nháy mắt nhìn thấy cô, đôi mắt đen trợn to.

Nhưng cũng không đến một giây.

Ôn Bắc Vũ vẫn luôn chăm chú nhìn anh, nên dù chỉ là phản ứng rất nhỏ cũng bị cô bắt được, bước chân hơi khựng lại một chút.

Cái gì đây, sao lại có vẻ mặt ngạc nhiên này…

Nhìn thấy cô ở đây rất đáng sợ sao?

“Này…” Ôn Bắc Vũ đem theo bữa sáng, ban đầu vốn tính nói với anh đây là do mẹ cô dặn đầu bếp trong nhà đặc biệt chuẩn bị cho anh để bày tỏ lòng cảm ơn, nhưng cô lại nhớ đến bản thân từng nói rằng trừ khi anh mở lời trước, nếu không cô tuyệt đối không nói chuyện với anh.

Vậy nên Ôn Bắc Vũ ngậm miệng lại.

Một tiếng động nhỏ vang lên, cô đặt bữa sáng lên bàn học.

Một chữ cũng không nói.

Ôn Bắc Vũ cũng không rời khỏi ngay lập tức, cô ở lại chờ thêm một chút, muốn nhìn thử xem anh phản ứng như thế nào.

Kết quả người này lại không nhìn cô thêm một chút nào, lông mi dài cụp xuống, ánh mắt rơi vào hộp đựng thức ăn trên bàn, nhưng vẻ mặt vẫn như cũ, không có chút biểu cảm hay biến hóa gì.

“…”

Cô không kiên nhẫn tiếp được.

Trong giây phút Ôn Bắc Vũ quay người đi, lại nghe thấy hai chữ “Cảm ơn” nhàn nhạt của thiếu niên truyền đến từ phía sau.

Ôn Bắc Vũ dừng một chút.

Sau đó cũng không quay đầu lại, bước nhanh ra khỏi phòng học.

….

Đưa bữa sáng cho anh liên tiếp bốn năm ngày liền, nhưng không phải ngày nào Ôn Bắc Vũ cũng có thể dậy sớm như thế được, có một lần cô ngủ quên, đến giữa buổi học mới rề rà tới trường.

Trong ánh mắt tò mò của tất cả học sinh lớp 11-9, cô vẫn cố gắng kiên trì, đi đến bên cạnh chỗ ngồi của Nam Tự, đặt bữa sáng lên bàn…

Sau đó trong trường học lại lan truyền ra tin đồn giữa hai người.

Tin đồn càng truyền lại càng khoa trương hơn, nhưng có lẽ Nam Tự trước giờ vẫn luôn lạnh lùng cấm dục, đại biểu cho hình ảnh đóa hoa đẹp nơi núi rừng hiểm trở, cho nên phần lớn mọi người đều cho rằng Ôn Bắc Vũ đang theo đuổi anh.

Trong trường học, số nữ sinh thích anh cũng không ít, nay có thêm Ôn Bắc Vũ thì lại càng thêm kiêu ngạo.

Lớp 10-7 cách lớp 11-9 không xa.

Chỉ có hai tầng lầu thôi mà.

Ôn Bắc Vũ cầm theo bữa sáng, vừa ngáp vừa đi lên cầu thang, đến góc hành lang thì bị một nữ sinh chặn đường, hình như nữ sinh này là đàn chị học lớp 11.

Ôn Bắc Tĩnh vô cùng bình tĩnh, tối hôm qua cô ngủ không ngon lắm, lúc này lại ngáp thêm một cái, uể oải nói: “Nhường đường một chút được không?”

Đàn chị kia liếc mắt nhìn hộp cơm trong tay cô.

Hộp màu trắng gạo, nhìn qua là biết loại thiết kế cao cấp, ở trên đầu còn có logo của một nhãn hiệu nổi tiếng.

“Lại đến đưa bữa sáng cho Nam Tự à? Cũng sắp được nửa tháng rồi, cô rất kiên trì nhỉ?”

“…” Cảm nhận được đối phương không có ý tốt, tinh thần Ôn Bắc Vũ hơi tỉnh táo lại, híp mắt nói: “Quản lý nhiều việc vậy, cô là cảnh sát Thái Bình Dương hả, tôi có đưa hay không thì liên quan gì đến cô?”

Đàn chị kia căn bản không nghĩ đến cô sẽ nói chuyện như vậy, hung hăng trừng mắt: “Chảnh gì chứ? Chăm chỉ đưa bữa sáng như vậy, chắc gì người ta đã tiếp nhận tình cảm của cô, nhiều khi lại khó ăn, trực tiếp đổ bỏ luôn.”

Ôn Bắc Vũ thật sự cảm thấy tủi thân thay cho đầu bếp Tiểu Trương nhà cô.

Người ta là đầu bếp nổi tiếng, tay nghề lại bị nghi ngờ như vậy, nghĩ đến thôi cũng thấy rất thảm.

“Có khó ăn hay không cũng không liên quan gì đến cô, bớt ở đây cản đường, cút nhanh cho thoáng đi.” Ôn Bắc Vũ cũng không phải loại con gái hiền lành, dễ bị bắt nạt, cô đưa tay đẩy đàn chị kia xích ra một bên, bước qua, trực tiếp đi lên lầu.

Ôn Bắc Vũ đi vào phòng học lớp 11-9, đầu tiên là chào hỏi Đường Vi Vi, sau mấy ngày quen biết ngắn ngủi, hai cô gái nhỏ từ mới quen nay đã trở thành bạn bè thân thiết.

Sau đó lại như thường ngày đem bữa sáng để trên bàn học của Nam Tự, nghe đối phương nói “Cảm ơn”.

“…”

Nam Tự lấy hộp cơm bỏ vào học bàn, ánh mắt liếc thấy cô gái vẫn còn đang đứng ở lối đi nhỏ giữa lớp.

Quần đồng phục của cô đã được sửa qua, để lộ mắt cá chân trắng nõn, tinh tế, nửa người dựa vào bàn học, mắt buông thõng, không hề chớp mắt mà nhìn theo anh chăm chú, giống như đang chờ đợi điều gì đó.

Qua gần mười giây.

Anh rốt cuộc cũng mở miệng: “Em không đi sao?”

“…” Ôn Bắc Vũ tức giận đến mức muốn đá anh một phát, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn nhịn xuống, lạnh lùng hỏi ngược lại: “Anh rất muốn em nhanh chóng đi khỏi đây?”

Trừ bỏ hai chữ “Cảm ơn” đầy khách khí kia ra, thì đây cũng được xem như là anh chủ động nói chuyện với cô, cho nên Ôn Bắc Vũ cũng không giả câm nữa.

“Cái đó…”

Đàn chị lúc nãy cũng đi theo phía sau cô, chỉ là không đến gần.

Lúc này mặt mũi ngại ngùng đi tới, không biết từ đâu lấy ra một túi bánh mì, cũng đặt lên bàn học của Nam Tự, ý tứ rất rõ ràng.

Thiếu niên không nhìn cô ta, ánh mắt nhìn thẳng vào Ôn Bắc Vũ.

Anh lắc đầu: “Không phải.”

Là trả lời cho câu hỏi vừa rồi của cô.

Cơ thể Ôn Bắc Vũ thoáng khựng lại, bàn tay đang chống lên bàn học ở phía sau, các ngón tay nắm lại thật chặt, tâm tình bỗng nhiên có chút vi diệu.

Thật ra cô rất để ý những gì mà lúc nãy đàn chị này đã nói.

Mỗi lần đưa bữa sáng xong cô đều đi ngay, cũng không biết cuối cùng Nam Tự có ăn hay không. Chỉ khi xế chiều, sau khi cô nghỉ trưa xong trở về lớp học, thì hộp cơm màu trắng gạo kia đã được rửa sạch sẽ, đặt trong hộc bàn của cô.

Cuối cùng là anh có ăn không, hay giống như lời đàn chị kia nói, đổ bỏ sạch, Ôn Bắc Vũ cũng không chắc chắn lắm.

Cho nên cô muốn ở lại tận mắt nhìn thử.

“Anh không ăn hả?” Ôn Bắc Vũ hối thúc.

Nam Tự: “Bây giờ sao?”

Ôn Bắc Vũ: “Ừ, ngay bây giờ.”

“…”

Nhìn thấy gương mặt cố chấp của thiếu nữ, anh trầm mặc nhìn chằm chằm cô trong một lúc, thu tầm mắt lại, làm theo lời cô mở hộp cơm ra, bên trong là bữa sáng phong phú tinh xảo.

So sánh với bánh mì nướng bên cạnh, quả thật có chênh lệch rất lớn.

Sắc mặt của đàn chị kia có chút xấu hổ, nhưng khi nhìn thấy bên trong bữa sáng mà Ôn Bắc Vũ chuẩn bị có cá hồi, cô ta lại cong môi, đứng bên cạnh âm thầm cười trộm.

Nam Tự cầm đũa lên, gắp miếng cá hồi.

Sau đó ngước mắt nhìn về phía Ôn Bắc Vũ.

Nụ cười trên môi đàn chị kia lại càng lớn hơn.

Ôn Bắc Vũ: “?”

Ôn Bắc Vũ mờ mịt hỏi: “Anh lo ăn của anh đi, nhìn em làm gì?”

Bạn bè trong lớp đều ló đầu nhìn chằm chằm qua bên này, xem náo nhiệt, đôi khi cũng truyền đến vài câu xì xào bàn tán, nhưng người trong cuộc vẫn lãnh đạm như cũ, chỉ thở dài một tiếng rất nhỏ.

“Ôn Bắc Vũ,” Anh chậm rãi gọi tên cô, âm sắc rõ ràng, không được xem là quá lạnh lùng, nhưng lại mang theo cảm giác bất đắc dĩ: “Tôi dị ứng với cái này.”

Ôn Bắc Vũ: “…”

Đàn chị kia tận dụng tình huống vô cùng đúng lúc, liền đem bánh mì mà bản thân đã chuẩn bị trước đó đẩy qua, nhỏ giọng nói: “Cậu ăn của mình đi.”

Nam Tự rốt cục cũng nhìn cô ta một cái, cái nhìn duy nhất từ lúc cô ta bước vào đến bây giờ.

Giọng nói lạnh nhạt: “Lấy đi.”

Ôn Bắc Vũ lấy đàn chị kia làm tấm gương, hơi cắn môi, dùng tốc độ cực nhanh cướp đi đôi đũa trong tay anh, gắp miếng cá hồi lên ăn.

Cô đặt đũa lên nắp hộp cơm, trả lời cho Nam Tự, nói: “Được rồi đó.”

Sau đó vì để che giấu sự xấu hổ, cái miệng nhỏ nhai nhóp nhép một lúc, “Anh bị dị ứng mà không nói thì sao em biết được, là lỗi của em à? Em là bảo mẫu của anh chắc, bản tiểu thư mỗi ngày đều đưa bữa sáng cho anh là tốt lắm rồi, còn bắt bẻ phải thỏa mãn anh đủ thứ nữa hả?”

Nói một hơi không kịp thở xong, cô theo thói quen hất tóc bên tai, cúi đầu liếc nhìn anh: “Ăn lẹ đi.”

Nam Tự: “…”

Nam Tự không nói gì nữa, cầm lấy đôi đũa cô vừa dùng qua, gấp đồ ăn khác trong hộp, vẻ mặt lạnh nhạt mà đút vào trong miệng, chậm rãi ăn xong bữa sáng này.

Mãi cho đến khi cầm hợp cơm không đi ra khỏi lớp, Ôn Bắc Vũ vẫn còn đang suy nghĩ tại sao vừa rồi vẻ mặt những người khác đều kì quái như vậy, hình như có chỗ nào đó không thích hợp, cô đã bỏ sót điều gì sao?



….

Dù sao cũng đã nói chuyện với nhau, Ôn Bắc Vũ thật sự không nhịn được nữa mà chạy tới hỏi Nam Tự: “Trong khoảng thời gian này, ngày nào em cũng đưa bữa sáng cho anh, anh cũng không có phản ứng gì cả, anh không thắc mắc vì sao em làm như vậy hả?”

Nam Tự nhàn nhạt nói: “Đoán được sơ sơ.”

“…”

“Vậy phản ứng của anh đâu!!” Ôn Bắc Vũ tức giận nói.

Thiếu niên hơi ngước mắt, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô, có chút không hiểu: “Hình như mỗi lần tôi đều nói cảm ơn.”

“…”

Ôn Bắc Vũ quyết định từ bỏ.

Thật lâu sau đó, vào buổi tối hai người nằm trong chăn trò chuyện, cô mới tình cờ biết được, thì ra năm đó anh quan tâm cô nhiều đến chừng nào.

Không liên lạc với cô trong thời gian nghỉ hè là vì bản thân anh vốn đã ít nói, cũng không biết nên nói như thế nào, cho đến bây giờ vẫn là hành động nhiều hơn. Không thể tiếp tục lấy lý do học bổ túc được nữa, lại không biết phải chủ động nói gì.

Sợ nói nhầm chọc giận làm cô không vui.

Cũng sợ cô hiểu lầm ý của mình.

Chỉ là không nghĩ đến, cuối cùng cô vẫn hiểu lầm.

Anh đã từng trực tiếp đi đến Vân Chi Hạ tìm cô, nhưng lần nào cô cũng không ở đó, chỉ duy nhất một lần cô có nhà, đó là lần cô mời bạn bè đến nhà chơi.

Thế nhưng trong danh sách được mời lại không có anh.

Lúc ấy Nam Tự đứng yên dưới lầu nhà cô rất lâu, từ xế chiều cho đến khi bóng đêm dày đặc.

Anh nghĩ, hình như cô lúc nào cũng vậy, có rất nhiều bạn bè, luôn được mọi người vây quanh, lóa mắt đến mức không thể tưởng tượng nổi, cô chưa bao giờ thiếu người ở bên cạnh.

Lúc khai giảng, khi nhìn thấy hình ảnh người thiếu nữ xuất hiện trong phòng học, anh vẫn luôn không cho rằng cô vì anh mà đến.

Bởi vì cô chỉ nói chuyện cùng bọn Hạ Xuyên, cho nên anh nghĩ rằng cô đến tìm họ.

Bởi vi cô luôn vờ như không nhìn thấy anh, cho nên anh nghĩ rằng cô không thèm để ý để anh.

Anh liền phối hợp với cô, làm như không quen biết nhau.

Anh rất thích nhìn thấy cô cười, đuôi mắt dài hơi xếch lên, còn mê người hơn cặp mắt đào hoa. Cô giống như cầu vồng trong những ngày mưa âm trầm ảm đạm.

Tất cả mọi người đều là màu xám và trắng, chỉ duy nhất một mình cô, là màu sắc của sự sống.

Mỗi lần nhìn thấy cô cười với người khác, Nam Tự đều cảm thấy vô cùng chói mắt, trong lòng dường như có một cảm giác nguy hiểm đáng sợ nào đó đang sinh sôi.

Chỉ muốn dùng dây thừng, từng vòng từng vòng trói cô lại.

Đem về nhà, đem cô nhốt lại, đễ cho cô vĩnh viễn chỉ cười với anh, trong mắt chỉ có mình anh.

Thế nhưng anh không thể.

Anh thích cô, mà cô phải được tự do.



Thứ hai ở trường có quy định kiểm tra vẻ ngoài, phải mặc đồng phục, phải đeo huy hiệu trường.

Lúc đầu mọi người đều mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng gần đây có lãnh đạo xuống thị sát, nên đặc biệt kiểm tra nghiêm ngặt.

Cửa trường học màu bạc hơi khép lại, đứng trước cửa có mấy người mặc đồng phục, hình như là người của hội học sinh, trên ống tay áo có đeo chữ “Ca trực”, đang bắt những học sinh ăn mặc không hợp lệ.

Đêm qua có một trận mưa nên những cơn gió buổi sáng vẫn còn mang theo hơi nước.

Gió thổi nhẹ qua làm áo sơ mi trắng trên người của thiếu niên bị thổi phồng ra, đầu tóc màu đen gọn gàng giờ lại có chút lộn xộn, ánh mắt rất sắc, nhìn lướt về phía xa đằng kia.

“Dừng lại.” Người đứng bên cạnh Nam Tự trong tay ôm sổ ghi chép, vào lúc này đang bắt lại một học sinh không mặc đồng phục, “Lớp nào, tên gì?”

“…”

Ôn Bắc Vũ đứng bên kia đường, trong tay xách quai đeo cặp, cũng không mang đàng hoàng trên vai, mà cứ xách trong tay như vậy, miệng ngáp liên tục, đến mắt còn chưa mở ra.

Lúc đi đến cổng trường cô mới chú ý tới mấy người học sinh kia.

Đương nhiên cũng nhìn thấy người nào đó.

Ôn Bắc Vũ mơ hồ nhớ đến tiết sinh hoạt lớp lúc đầu tuần, giáo viên chủ nhiệm đã dặn dò cả lớp vào thứ hai phải mặc đúng đồng phục và đeo huy hiệu trường nữa…

Ôn Bắc Vũ cúi đầu nhìn xuống.

Trên người là đồng phục trắng xanh đúng quy định, sạch sẽ, không có gì dư thừa cả…

À, cũng không có huy hiệu trường luôn…

Dù vậy Ôn Bắc Vũ cũng không bận tâm lắm, thoái mái đi về phía trước, thái độ thản nhiên như chỗ không người, mấy học sinh phụ trách kiểm tra đằng kia nhìn nhau một lúc, cũng không biết có nên kêu cô dừng lại hay không.

Tuy chỉ mới một thời gian ngắn nhưng Ôn đại tiểu thư ở trong trường cũng được xem như có chút danh tiếng.

Mọi người không muốn đụng đến cô, nhưng bên chỗ giáo viên cũng không dễ ăn nói…

Đúng là rầu thúi ruột mà.

Nhìn thấy thiếu nữ đang lướt qua bọn họ, bước nhanh vào trường, sau cùng cũng có người bước ra chặn cô ấy lại.

“Ôn Bắc Vũ.”

Thiếu nữ theo tiếng gọi mà dừng bước, hơi ngước mặt về phía người đang đi tới, ngáp một cái: “Hả?”

Vẻ mặt anh vẫn như cũ không có biểu tình gì, tư thế đứng nghiêm chỉnh, lưng thẳng tấp, đầu hơi cúi xuống.

Ánh mắt nhàn nhạt đảo qua vị trống rỗng trước ngực trên áo đồng phục của cô, thái độ làm việc vô cùng nghiêm túc: “Huy hiệu trường của em đâu?”

“… Quên mang.”

Kỳ thật lúc Nam Tự chặn cô lại, Ôn Bắc Vũ cũng không nghĩ gì nhiều.

Trong khoảng thời gian dạy bổ túc cho cô, mỗi lần cô không làm xong bài tập đúng thời hạn, anh ấy cũng sẽ không dung túng cho cô, cho đến bây giờ đều là như vậy, chỉ biết đặt lý lẽ và công bằng ở trên đầu, không xét đến quan hệ thân thiết.

Mặc dù bọn họ cũng không được tính là thân thiết.

Nhưng bây giờ đang ở trước cửa trường, có rất nhiều bạn học xung quanh, trước đó lại vì chuyện cô đưa bữa sáng mà trên diễn đàn trường đã có vô số bài viết về chuyện của hai người.

Bây giờ nhìn thấy anh tự mình bắt cô lại, tất cả mọi người đều đang hóng hớt.

Có người cảm thấy Nam Tự thật sự là người công tư phân minh.

Cũng có người đang cười nhạo Ôn Bắc Vũ, nói cô một mực theo đuổi đổi lại được gì chứ, người ta còn không cho cô một chút xíu mặt mũi nào.

Giọng nói không hề nhỏ, truyền đến lỗ tai Ôn Bắc Vũ, tay cô siết chặt thành nắm đấm, móng tay hơi dài ghim vào trong da thịt, nhưng cô cũng không thấy đau.

Thật sự rất buồn cười.

Chẳng lẽ anh phải lợi dụng chức quyền mà bỏ qua cho cô, thì mới được xem là có tình có nghĩa hay sao?

Mẹ nó, tam quan của người kia có vấn đề gì thế.

Dù sao, việc này vốn là cô đã sai…

Nhưng… dù cho biết như vậy, nhưng khi nghe thấy những lời trào phúng không dứt của những người kia, trong lòng Ôn Bắc Vũ vẫn cảm thấy có chút tủi thân.

Đâu có nữ sinh nào không muốn được người mình thích bất chấp tất cả nguyên tắc để bảo vệ, che chở cho mình đến cùng.

Không phải ai cũng có thể may mắn như vậy.

Ôn Bắc Vũ mấp máy môi, bàn tay đang nắm chặt cũng thả lỏng, vẫn kiêu ngạo duy trì tư thế ưỡn ngực, ngẩng đầu, dùng giọng điệu không thèm để ý nói với bạn học đang cầm sổ ghi chép đằng kia: “Ôn Bắc Vũ lớp 10-7, ghi đi.”

Người kia cầm bút sắp viết lên sổ…

Lại bị một giọng nói trong trẻo lạnh lùng cắt ngang: “Chờ chút.”

Nam Tự buông thõng mắt, vào lúc mọi người đang trợn mắt không thể tin được, đưa tay tháo huy hiệu đang kẹp trước ngực mình xuống, hơi khom người, làm như chỗ không người mà cài lên cho cô.

“…”

Ôn Bắc Vũ hoàn toàn ngây người.

Động tác này quá mức thân mật rồi, dù cho tay anh rõ ràng không hề chạm vào người cô, Ôn Bắc Vũ vẫn có cảm giác toàn thân đều muốn bốc cháy.

Trái tim nhảy lên kịch liệt.

Giống như đêm đó.

Trước cửa trường có rất nhiều học sinh ra vào, rất nhiều người vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía này, những tiếng bàn tán xì xào khi nảy đã biến mất, chỉ còn lại tiếng hít khí ngạc nhiên.

Nam Tự không bận tâm, cẩn thận cài huy hiệu cho cô, sau đó lại thẳng người lên.

Ánh mắt nhìn thẳng vào Ôn Bắc Vũ.

“Ghi tên của tôi đi.” Anh nhàn nhạt nói với bạn học đứng bên cạnh, câu nói không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.



Hình như Ôn Bắc Vũ hiểu được rồi.

Người con trai này tính tình lạnh lùng, thờ ơ, nhưng vĩnh viễn sẽ luôn xuất hiện vào lúc cô cần.

Sẽ giúp cô giải quyết tất cả khó khăn.

Chỉ cần là cô, thì dù cho bản thân anh chỉ có một viên kẹo, anh cũng sẽ đưa viên kẹo đó cho cô.

Cô rất thích anh.

Cô không muốn lại tiếp tục ngu ngốc giận dỗi nữa, con gái chủ động một chút thì có làm sao, nếu bỏ lỡ anh, cô nhất định sẽ hối hận cả đời này.

Việc xảy ra vào sáng hôm đó tất nhiên cũng truyền ra khắp trường học, lúc ra về có rất nhiều người bu lại xung quanh bàn học của Ôn Bắc Vũ dò hỏi cô có phải đang hẹn hò với Nam Tự hay không.

Ôn Bắc Vũ vừa kiếm cớ trả lời qua loa với họ vừa buồn rầu suy nghĩ xem cuối cùng cô nên thổ lộ như thế nào.

Cô suy nghĩ cách tiếp cận anh, nhưng mỗi lần đi ngang phòng học lớp 11-9 lại trông thấy anh lúc nào cũng nghiêm túc đọc sách, làm bài tập, giống như trừ bỏ học tập ra thì trong mắt không còn gì khác, vĩnh viễn là như vậy.

Phải làm sao bây giờ.

Cũng không thể nào đến nhờ anh dạy phụ đạo cho cô nữa.

… Hình như cũng không phải là không được…

Ôn tiểu thư đã nói là làm ngay, hành động với tốc độ cực nhanh, trong ngày hôm đó liền nói chuyện học phụ đạo với Nam Tự. Cô còn chuẩn bị sẵn lý do thật hoàn hảo, thậm chí cả những lý do mà Nam Tự cũng sẽ không nghĩ ra để hỏi, trực tiếp gật đầu đồng ý.

Lần học phụ đạo này cũng nhẹ nhàng hơn nhiều so với khoảng thời gian phụ đạo ôn thi lên cấp 3.

Ôn Bắc Vũ thường tận dụng thời gian nghỉ ngơi để dò hỏi đủ điều, nghe ngóng đủ thứ về thói quen cùng sở thích của anh, tránh phát sinh sự kiện như bữa sáng có cá hồi lần trước.

Trong một lần mẹ Ôn mang nước trái cây lên cho hai người, thì nghe thấy mấy vấn đề mà con gái mình đang hỏi, cười nói: “Vũ Nhi à, con là đang điều tra hộ khẩu nhà người ta sao?”

Thật ra mẹ Ôn rất thích đứa nhỏ Nam Tự này, khuôn mặt thanh tú, đẹp mắt, thành tích xuất sắc, tính cách cũng rất trầm ổn, cùng nha đầu nghịch ngợm nhà mình hoàn toàn là hai thái cực khác nhau.

Nếu không phải do tuổi hai người đều còn quá nhỏ thì bà còn nghĩ đến muốn tác hợp cho hai đứa ở cùng một chỗ nữa.

“À nói đến cô mới nhớ, Tiểu Tự con là người nơi nào?” mẹ Ôn hiền dịu dàng hỏi.

Nam Tự đứng lên nhận lấy đĩa trái cây từ tay mẹ Ôn, để lên bàn, lễ phép trả lời: “Người ở đây ạ.”

Mắt mẹ Ôn sáng bừng lên: “Người ở đây thì càng tốt, ba mẹ của con cũng làm việc ở Hi thành hay sao? Trong nhà con làm gì?”

Ôn Bắc Vũ: “…”

Mẹ à, mẹ mới là đang tra hộ khẩu nhà người ta đó.

Cô chợt nhớ lần trước khi đến nhà Nam Tự, lúc nhắc đến ba mẹ anh, đôi mắt người thiếu niên thâm trầm như hồ nước sâu, cơ thể Ôn Bắc Vũ cứng đờ ra, vội vàng kéo tay áo mẹ Ôn, lắc đầu, điên cuồng nháy mắt ra hiệu.

Mẹ Ôn dù sao cũng là người dày dạn kinh nghiệm, khống chế biểu cảm gương mặt vô cùng tự nhiên, tùy ý nói sang một chủ đề khác, lúc sau trò chuyện cũng đều tránh đề cập đến các khía cạnh về gia đình.

Đợi lúc mẹ Ôn ra ngoài, Ôn Bắc Vũ vụng trộm quan sát vẻ mặt của anh.

Vẫn không chút gợn sóng nào.

Ánh sáng trong phòng ngủ rất sáng, bao phủ trên người anh, nhưng lại không cách nào chiếu vào đáy mắt anh, bên trong đôi mắt vẫn là một mảnh u ám, tối tăm.

“Anh…” Ôn Bắc Vũ cẩn thận từng li từng tí lấy đầu ngón tay chọc chọc vào anh, muốn hỏi một chút, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, cầm lấy sách bài tập của mình đưa cho anh, kiên trì nói: “Vừa rồi em nghe không hiểu lắm, anh giảng lại cho em lần nữa đi.”

Một lúc sau, Nam Tự khàn giọng trả lời: “Được.”

Thời tiết đã vào thu, không khí se lạnh.

Thiếu nữ mặc bộ đồ lụa màu trắng, quần dài, áo dài tay, theo động tác duỗi tay của cô, lộ ra cánh tay trắng nõn tinh tế, trên cổ tay là sợi dây đeo màu đỏ.

Nam Tự đang nói được một nửa thì đột nhiên dừng lại.

Cảm nhận được ánh mắt anh nhìn vào trên cổ tay mình, Ôn Bắc Vũ cũng cúi đầu nhìn xuống, lắc tay hai cái, lục lạc nhỏ màu bạc cũng rung lên leng keng.

Cô nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?”

Nam Tự: “Vì sao nhất định đeo trên tay mà không tháo xuống?”

“…”

Thật ra vấn đề này anh đã muốn hỏi từ rất lâu rồi. Sợi dây đeo này anh đã tặng cho cô từ mấy tháng trước, mỗi lần anh nhìn thấy cô, trên cổ tay cô đều đeo sợi dây này.

Ôn Bắc Vũ trầm mặc trong chốc lát.

Vươn tay ra, sợi dây đỏ trên cổ tay có một đoạn bị gút lại.

“Không cẩn thận làm gút lại mất rồi,” Tay còn lại cọ cọ đầu mũi, chớp chớp đôi mắt hồ ly, dáng vẻ vô tội nói: “Không gỡ ra được…”

Nam Tự: “…”

Nhưng cô cũng không nỡ cắt đứt.

Có lẽ cho dù không bị gút lại, thì cô vẫn sẽ luôn đeo trên tay.

Ánh mắt lại đảo qua sợi dây đỏ kia, Nam Tự ngước mắt lên, ánh mắt trầm tĩnh chăm chú nhìn vào Ôn Bắc Vũ một lúc, ánh mắt kia ẩn chứa rất nhiều phức tạp và rối ren.

Sau cùng, anh nhẹ nói: “Rất tốt.”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi