ĐÃ NHIỀU NĂM NHƯ THẾ

23.

Sau khi khôi phục ký ức, tôi lạnh lùng nói: “Hai người đang làm gì vậy?”

Hai người trước mặt đột nhiên cứng đờ.

Một lúc sau, Tống Tiêu đứng thẳng dậy, chỉnh lại bộ quần áo hơi nhăn nhúm của mình.

Hắn nhìn tôi rồi nói với Tô Vãn: “Em ra ngoài trước đi.”

Tô Vãn không vui trừng mắt nhìn tôi, đứng dậy rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại hai chúng tôi, Tống Tiêu lại làm ra vẻ mặt lạnh lùng:

"Không phải em đang đi theo Phó Quân sao? Đến chỗ anh làm gì?"

Hắn đang cố gắng sử dụng những thủ đoạn trước đây để kiểm soát tôi.

Đúng vậy.

Nếu là Mạnh Vi bị cốt truyện gốc khống chế thì lúc này cô ấy sẽ cúi đầu xin lỗi, nói chỉ yêu mình hắn.

Sau đó, cô ấy còn cố gắng hết sức để giúp đỡ văn phòng của hắn, chứng minh rằng có một số thứ mà chỉ cô ấy mới có thể cho hắn.

Tôi hơi hếch cằm:

“Gần đây công ty nhà em có một hạng mục, vốn định hợp tác với Phó thị nhưng em lại muốn chọn anh."

Tống Tiêu đột nhiên ngước mắt nhìn tôi, hầu kết lăn lộn.

Tôi nhếch môi nói: "Nhưng hạng mục đó có chu kỳ dài và số vốn rất lớn. Trước tiên em cần xác định xem anh có khả năng ăn được bao nhiêu."



Buổi tối khi trở về, tôi kể cho Phó Quân những chuyện tôi đã nghe ngóng được dựa trên cốt truyện kiếp trước.

“Em nghi vì sự sống lại của mình mà cốt truyện đã tiến triển nhanh hơn, Tống Tiêu đã thông đồng với Triệu Nhuận là ông trùm băng đảng xã hội đen mới nổi ở Nam Thành.”

"Ở kiếp trước thì mấy năm sau hắn mới gặp được người đó..."

Hơn nữa, với thực lực hiện tại của hắn, hợp tác với loại người đó chẳng khác nào bảo hổ lột da*.

*Không thể hy vọng đối phương đồng ý vì việc đó có liên quan đến sự sống còn của đối phương.

Nghĩ tới đây, tôi hơi cau mày.

Phó Quân vốn đang xem hợp đồng dừng lại, ngẩng đầu nhìn tôi:

“Đó là bởi vì Tiết Khải đã không thể giúp hắn nữa rồi.”

Tôi giật mình.

"Về hạng mục ở Hải Thành, bọn họ đã gài nội gián vào công ty con của anh, đánh cắp tài liệu và nguỵ tạo bằng chứng giả."

"Tiết Khải và người của anh ta hiện đã ở trong tù rồi."

Anh lật tài liệu trên tay, nói với giọng bình tĩnh,

"Công ty của Tống Tiêu mới thành lập, hắn lại quá yếu nên chỉ có thể dựa vào người khác."

Tôi chợt phản ứng lại: "Những chuyện này là do một tay anh thúc đẩy!?"

Phó Quân không phản bác, hiển nhiên là đồng ý.

Tôi chớp chớp mắt rồi lao vào vòng tay anh:

"A Quân, anh giỏi quá đi..."

Anh bắt lấy bàn tay đang làm loạn của tôi, đột nhiên đổi sang vẻ mặt nghiêm túc:

"Vi Vi, đừng tham gia vào những chuyện xảy ra tiếp theo."

"Tại sao?"

"Bởi vì sẽ rất nguy hiểm."

Anh hơi cau mày nói: “Thân phận của Tống Tiêu không đơn giản như em nghĩ, nếu không thì Triệu Nhuận cũng sẽ không dễ dàng đồng ý hợp tác với hắn như vậy.”

Tôi bỗng giật mình.

"Em nói kiếp trước anh đã lựa chọn con đường bi thảm nhất, đồng quy vô tận cùng bọn họ."

Giọng điệu của Phó Quân tuy vẫn bình tĩnh nhưng trong đó vẫn ẩn chứa sự lạnh lùng không thể giải thích được.

“Có lẽ là vì ngoài điều đó ra, anh không còn lựa chọn nào khác."

24.

Đêm nay tôi lại mơ.

Tôi mơ về kiếp trước của mình, trong một bữa tiệc tối vào năm thứ sáu tôi và Tống Tiêu kết hôn.

Tôi thấy hắn đứng cùng với con gái của Triệu Nhuận, Triệu Dịch trong tư thế thân mật.

Sau đó, không hiểu vì lý do gì mà tôi lại nổi điên lên vì ghen tị.

Tôi mất trí và sai người đi bắt cóc Triệu Dịch nhưng thay vào đó tôi lại bị người của Triệu Nhuận bắt đi.

Con dao găm lạnh ngắt kề vào cổ tôi rồi di chuyển một đường dọc xuống cơ thể tôi.

Tôi tưởng mình sẽ chết ở đó.

Cuối cùng, Tống Tiêu thờ ơ đẩy cửa bước vào, đưa tôi rời đi.

Chính vì vậy mà ở kiếp trước, tôi luôn cảm thấy hắn chỉ tỏ ra lạnh nhạt ngoài mặt thôi chứ trong lòng vẫn có tình cảm với tôi.

Nhưng.

Trong giấc mơ này, giống như một bộ phim đột nhiên chuyển ống kính, tôi nhìn thấy Triệu Nhuận mặt đầy sẹo đang ngồi ở một căn phòng khác, bên cạnh ông ta là khuôn mặt vô cảm của Phó Quân.

Trước mặt họ là một màn hình lớn, đang dừng ở cảnh con dao kề vào cổ tôi.

Triệu Nhuận cười nhẹ hai tiếng: "Thế nào, Phó tổng, anh có muốn cân nhắc việc hợp tác với tôi không?"

Phó Quân nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của tôi bằng đôi mắt lạnh lùng của mình, vẻ mặt không chút thay đổi.

Vài giây sau, anh dời mắt:

"Tôi đồng ý."

"Hãy để Mạnh Vi an toàn rời đi."

Triệu Nhuận hài lòng mỉm cười: "Phó tổng đúng là người thông minh."

"Tiếc là nếu cậu đồng ý trở thành con rể của tôi thì từ nay chúng ta cũng xem như là người một nhà rồi."

Phó Quân nhìn xa xăm nói: “Không có phúc hưởng.”

Sau khi anh đứng dậy rời đi, Tống Tiêu và Triệu Dịch đẩy cửa bước vào.

Triệu Dịch tiếc nuối thở dài: "Bố, Phó Quân đã đồng ý hợp tác với chúng ta chưa?"

Triệu Nhuận gật đầu.

"Mắt mũi của hắn tệ thật đấy, thà thích Mạnh Vi ngu ngốc đó còn hơn là cưới con."

Cô ả mỉm cười, quay đầu lại liếc nhìn Tống Tiêu,

"Anh ơi, khi nào anh mới ly hôn với con ngu này và cưới chị Tô Vãn vậy?"

25.

Tôi mở to mắt.

Trước mặt tối om, chỉ có ánh trăng xuyên qua cửa sổ.

Cảnh tượng trong mơ vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi, kết hợp với những thông tin khác mà tôi đã biết, tôi nhanh chóng nghĩ ra những điều đã ẩn giấu ở kiếp trước.

"Vi Vi."

Tôi chỉ hơi cử động thì đã bị Phó Quân ở bên cạnh kéo vào lòng.

Anh ôm chặt tôi, im lặng vài giây rồi lo lắng nói:

"Em đang run kìa."

"Em biết rồi……"

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận được mùi hương mát lạnh quen thuộc trên cơ thể anh, "Em biết rồi, A Quân, Tống Tiêu là con riêng của Triệu Nhuận!"

"Triệu Nhuận đồng ý hợp tác với hắn vì họ đã nhận cha con với nhau."

Phó Quân hoàn toàn không quan tâm đến thân phận thực sự của Tống Tiêu.

Anh chỉ ôm tôi chặt hơn:

"Em mơ thấy gì?"

Tôi ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh, nghẹn ngào nói: “Xin lỗi…”

"Xin lỗi anh, Phó Quân..."

Cuối cùng tôi cũng biết rằng ở kiếp trước, dưới sự sắp đặt của Tống Tiêu và nhà họ Triệu, tôi đã trở thành con tin uy hiếp Phó Quân.

Công việc kinh doanh của Phó gia buộc phải chìm trong bóng tối.

Vì vậy cuối cùng Phó Quân đã chọn đồng quy vu tận với mọi người trong đám cưới hoành tráng đó.

May mắn thay, ở kiếp này, tôi đã thanh tỉnh giữa gông cùm xiềng xích của cốt truyện gốc.

Mọi thứ vẫn còn kịp.

Sau khi bình tĩnh lại, tôi kể lại cảnh tượng trong giấc mơ.

Bàn tay của Phó Quân ở sau lưng tôi bỗng hơi siết chặt, giọng nói lạnh lẽo như đóng băng:

"Triệu Dịch à..."

"Anh biết rồi."

26.

Dưới sự hướng dẫn có chủ ý của tôi, Mạnh thị nhanh chóng đạt được sự hợp tác với văn phòng của Tống Tiêu trong giai đoạn đầu của hạng mục.

Triệu Nhuận cũng tham gia.

Lúc này thời gian vẫn còn sớm.

Ông ta vẫn chưa thống trị toàn bộ Hải Thành như kiếp trước.

Vì vậy, trong quá trình thực hiện hạng mục vẫn còn nhiều sơ hở chưa kịp thu đuôi lại.

Những việc này đều được Phó Quân thu thập và chúng sẽ được dùng làm bằng chứng để đưa ông ta ra tòa trong tương lai.

Nhưng mấy ngày nay Phó Quân không liên lạc với tôi nữa.

Chiều hôm đó, tôi đến công ty anh để tìm anh nhưng lại phát hiện một chiếc xe thể thao màu hồng rực rỡ kỳ lạ ở dưới tầng.

Cửa xe mở ra, một bóng dáng quen thuộc bước xuống.

Toàn thân tôi đột nhiên đông cứng lại.

Là Triệu Dịch, Triệu Dịch phiên bản trẻ hơn vài tuổi.

Tôi thấy cô ả bước nhanh sang phía bên kia và mở cửa xe.

Sau đó, Phó Quân bước ra ngoài trong bộ vest và đôi giày da, trên môi nở một nụ cười nhạt.

Không biết anh nói gì, Triệu Dịch che miệng cười lớn, lấy từ trong túi ra một vật giống như lá thư rồi đưa cho anh.

Sau đó cô ả lên xe rời đi.

Phó Quân đứng đó, nhìn quanh và dừng lại khi đi ngang qua xe của tôi.

Tôi chắc chắn rằng anh đã nhận ra tôi.

Kết quả, anh như không nhìn thấy gì, bình tĩnh dời mắt rồi đi lên tầng.

Một nỗi chua xót vô bờ bến bỗng tràn ngập trong lòng tôi.

Cho nên đây chính là cảm giác của Phó Quân khi vô số lần nhìn thấy tôi ở bên Tống Tiêu sao?

Tôi mở cửa xe, đi lên lầu và thấy Phó Quân đang ở trong văn phòng.

Anh ngồi sau bàn làm việc, ngẩng đầu lên: “Sao không gõ cửa?”

Tôi chua chát nói: “Triệu Dịch tới gặp anh có cần gõ cửa không?”

"..."

Phó Quân trầm mặc một lát rồi đột nhiên đứng dậy đi về phía phòng nghỉ bên cạnh.

Vừa bước anh vừa cởi cà vạt và nới lỏng hai cúc ở cổ áo sơ mi.

Anh đứng trong phòng nghỉ, nhìn tôi với cổ áo hé mở: "Lại đây."

Tôi cố tình bất mãn lề mà lề mề bước tới, vừa bước vào phòng nghỉ, cánh cửa đột nhiên đóng lại sau lưng tôi.

Lưng tôi tựa vào tấm cửa cứng đơ lạnh như băng, nhưng ngực tôi lại tràn ngập nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của Phó Quân.

Anh siết chặt vai tôi, những nụ hôn ẩm ướt kéo dài từ môi đến tai tôi, rồi theo từng đường nét trên cơ thể tôi, đi xuống từng chút một.

Phó Quân thực sự hiểu tôi quá rõ.

Bao gồm cả phản ứng của tôi lẫn giới hạn những gì tôi có thể chịu đựng, mỗi centimet trên cơ thể tôi đều đang run rẩy, tượng trưng cho điều đó.

Tôi như bị ném lên mây cao rồi lại bất ngờ rơi xuống biển cả vô tận.

"Phó Quân..."

Tôi chỉ kịp kêu lên một tiếng run rẩy rồi lại bị ném xuống biển sâu vô tận của khoái lạc.

Đến cuối cùng.

Trước khi bị sóng biển nhấn chìm hoàn toàn, tôi đã nghe thấy giọng nói khàn khàn kèm theo hơi thở nóng bỏng của anh vang vọng bên tai:

"Kiểm tra xong chưa."

"Anh vẫn hoàn toàn là của em."

27.

Tôi đọc đi đọc lại bức thư Triệu Dịch đưa cho Phó Quân.

Phát hiện ra rằng đó là thiệp mời dự tiệc sinh nhật của cô ả.

Là người phụ trách chính hạng mục mà Mạnh thị hợp tác với Tống thị.

Tôi cũng nhận được một bức.

"Hôm đó sẽ rất nguy hiểm. Anh muốn em đừng đi."

Phó Quân nhìn tôi với đôi mắt long lanh như ngọc lưu ly, "Em có thể nghe lời anh không, Vi Vi?"

Tôi thành thật lắc đầu:

"Không."

Sau đó tôi vội vàng bổ sung: "Bởi vì nói như bình thường thì hiện tại chúng ta đang hợp tác, tiến độ cũng thuận lợi. Nếu như em vô duyên vô cớ không đi dự tiệc thì có thể sẽ khiến bọn họ nghi ngờ."

Lý do này hợp lý đến mức ngay cả Phó Quân cũng không thể phản bác được.

Anh chăm chú nhìn tôi một lúc rồi lại tiến tới hôn tôi lần nữa:

"Dù có chuyện gì xảy ra, Vi Vi, hãy nhớ rằng, sự an toàn của bản thân là điều quan trọng nhất."



Chẳng mấy chốc đã đến ngày tổ chức tiệc sinh nhật của Triệu Dịch.

Hạng mục của Mạnh thị do có sự hợp tác với chính phủ nên rất nhiều người có thế lực đã đến tham gia.

Là một trong ba bên hợp tác, Tống Tiêu cũng đã thành công tạo dựng được không ít mối quan hệ.

Tôi cầm ly rượu, lạnh lùng nhìn Tô Vãn đi theo hắn.

Như thể phát hiện ánh mắt của tôi, cô ta đột nhiên quay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt đắc ý và khiêu khích.

Sau đó, cô ta nắm lấy cánh tay của Tống Tiêu như để thị uy với tôi.

... Tốt nhất là cô ta nên giữ thứ rác rưởi đó cho chắc vào.

Nhìn quanh nơi này, tôi thấy không ít gương mặt quen thuộc trong số những vị khách đến đây.

Đây đều là những người bạn hợp tác làm ăn kiếp trước mà lẽ ra phải vài năm sau Tống Tiêu mới gặp được.

Phải chăng vì Phó Quân chủ động ra tay nên mọi chuyện đã tiến triển sớm hơn dự tính?

Ngay khi tôi lờ mờ nhận ra điều gì đó, nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay, Triệu Dịch đã xuất hiện.

Cô ả vừa nắm lấy cánh tay Triệu Nhuận, vừa nở nụ cười ấm áp với Phó Quân đang đứng bên cạnh.

"Hoan nghênh mọi người đến tham gia bữa tiệc sinh nhật của tôi."

Cô ả cười nói, ánh mắt lướt qua khuôn mặt tôi lộ ra chút tự mãn.

Một người phục vụ đẩy đến một chiếc bánh ba tầng khổng lồ.

Cô ả cắt bánh, đưa Phó Quân xuống chào khách rồi nhanh chóng bước đến chỗ tôi.

"Mạnh tiểu thư, tôi hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ trong hạng mục tiếp theo."

Triệu Dịch mỉm cười với tôi, đột nhiên quay sang hỏi Phó Quân: “Nghe nói trước đây anh và Mạnh tiểu thư có quan hệ khá tốt với nhau, còn đính hôn từ nhỏ nữa sao?”

"Chỉ là trò đùa của bố mẹ ở nhà thôi, không thể coi là thật được."

Phó Quân lãnh đạm liếc tôi một cái, sau đó lại lạnh nhạt nhìn đi chỗ khác: “Hơn nữa, Mạnh tiểu thư đã có người trong lòng rồi.”

"Bây giờ chúng tôi không còn liên quan gì đến nhau nữa."

"..."

Dù biết anh đang diễn nhưng tôi vẫn nghiến răng nghiến lợi.

Một lúc lâu sau, tôi mới khinh thường cười khẩy: “Tôi mới phải cảm ơn Phó tổng vì cuối cùng đã bỏ qua cho tôi.”

Anh cùng Triệu Dịch rời đi.

Tôi giơ ly rượu lên, nhanh chóng tìm thấy Tống Tiêu ở cửa sổ kính sát đất gần hoa viên.

Hắn đang nói chuyện điện thoại, Tô Vãn bên cạnh đã biến mất.

Không biết người ở đầu bên kia nói gì nhưng vẻ mặt hắn dần trở nên nghiêm túc.

28.

Ngoài cửa sổ, những đợt pháo hoa đầu tiên nở rộ trong đêm tối.

Càng lúc càng nhiều hơn.

Đáng lẽ đây là những quả pháo hoa mừng sinh nhật Triệu Dịch nhưng chúng đã che đậy hoàn hảo tiếng súng từ trận chiến khốc liệt cách đó không xa sau khi kho vũ khí bí mật của băng nhóm bị phát hiện.

Tôi nghĩ tới lời chỉ dẫn trước đó của Phó Quân rồi lặng lẽ từng bước lùi về góc tường.

Vừa định rời khỏi con đường trong vườn.

Một bóng người đẫm máu đột nhiên lao vào cổng:

"Lão đại, giao dịch của chúng ta bị phát hiện rồi!"

“Đoàng”, một tiếng súng vang lên, chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ rơi xuống đất, phát ra tiếng nổ lớn.

Toàn bộ đại sảnh lập tức chìm vào bóng tối, đột nhiên hỗn loạn.

Tôi sợ bị liên luỵ nên ngoan ngoãn trốn vào góc, nhìn cảnh sát lẻn vào bữa tiệc rồi chế ngự từng thân tín một của Triệu Nhuận.

"Vi Vi."

Cuối cùng, giọng nói của Phó Quân cũng vang lên bên tai tôi.

Anh xuyên qua bóng tối, đến trước mặt tôi, nhỏ giọng nói: “Thế lực Triệu gia rắc rối phức tạp đã nhiều năm như vậy nên có thể vẫn còn phương án dự phòng, chúng ta đi trước đi."

Tôi gật đầu, trái tim căng thẳng của tôi dần buông lỏng.

Tuy nhiên, trong lúc chúng tôi tránh đám đông hỗn loạn đi đến vườn hoa, gió đêm thổi qua mang theo một hỗn hợp hương hoa không rõ tên, tôi chợt ngửi thấy mùi gì đó không bình thường.

Giống như một điềm báo nào đó từ kiếp trước——

Đồng tử của tôi căng chặt, tôi đẩy Phó Quân xuống đất rồi lăn nhanh hai vòng sang một bên.

Giây tiếp theo, một loạt đạn làm tung bụi đất lên ở nơi lẽ ra chúng tôi phải xuất hiện.

Tôi loạng choạng đứng dậy, ngay sau đó tôi đã bị họng súng đen ngòm nhắm tới.

"...Quả nhiên là cô."

Tống Tiêu cầm súng, hung ác căm hận nhìn tôi,

“Nếu đã thích tôi thì tại sao cô lại cứ năm lần bảy lượt phá hoại công việc và cơ hội phát triển của tôi?”

“Nếu đã yêu tôi thì cô nên cam tâm tình nguyện, không cầu đáp trả mà dâng hết tất cả mọi thứ cho tôi chứ.”

“Ngoài miệng cô nói thích tôi nhưng thực ra lại chỉ nhìn tôi với ánh mắt trịch thượng và thương hại.”

"Mạnh Vi, cô thật sự làm tôi buồn nôn."

"..."

Dù đã được sống lại nhưng tôi vẫn im lặng trước những lời nói vô liêm sỉ của Tống Tiêu.

Cho nên kiếp trước dù tôi có đối xử tốt với hắn thế nào, cố gắng hết sức đến đâu, toàn tâm toàn ý giúp đỡ hắn thì trong mắt hắn vẫn chỉ là một sự sỉ nhục.

Bởi vì từ tận đáy lòng, hắn cảm thấy rằng tôi không nên đòi hỏi bất cứ điều gì.

"... Trông tôi giống một kẻ chỉ biết vung tiền như rác thôi nhỉ?"

Tôi bực mình trước lối suy nghĩ ngớ ngẩn của hắn, không nhịn được mà nói: “Chúng ta hoàn toàn không quen biết nhau, tôi trả tiền để giúp anh, anh nên cảm ơn tôi mới đúng. Nếu cảm thấy bị sỉ nhục thì hãy ném tiền vào mặt tôi rồi cho tôi biết anh có thể dựa vào chính mình mà tiến lên phía trước và không cần đến số tiền bẩn thỉu của tôi. Nhưng anh lại không làm vậy.”

"Sự thật là, cho dù anh có móc nối với Triệu Nhuận thì cũng phải dựa vào tôi, hợp tác với Mạnh gia mới có được hạng mục như ý muốn. Nếu không có sự giúp đỡ của tôi thì anh chỉ là một thằng phế vật mà thôi!"

Tôi càng nói, sắc mặt Tống Tiêu càng tái nhợt.

Nhưng hắn vẫn nghiến răng nghiến lợi nói: “Một tiểu thư từ khi sinh ra đã vô lo vô nghĩ như cô, căn bản không hiểu được…”

"Chuyện này chẳng liên quan gì đến xuất thân cả."

Phó Quân đột nhiên cười khẩy, cắt ngang lời Tống Tiêu.

"Cậu đúng là chỉ biết trốn tránh trách nhiệm, oán trời trách đất, đổ lỗi cho người khác. Dù cậu có sinh ra trong gia đình chúng tôi thì cũng không thay đổi được gì đâu."

“Giống như bây giờ, dù đã nhận ra bố mình nhưng cậu vẫn là một kẻ chỉ biết bán sắc đổi lấy cơ hội --- phế vật.”

Ánh mắt của anh đầy vẻ khinh thường không thể che giấu.

Nhưng có vẻ như anh đã sớm có phòng bị.

Khoảnh khắc Tống Tiêu mất trí và nổ súng, anh bất ngờ đẩy tôi sang một bên.

- -- Không chỉ có một tiếng súng.

Viên đạn xuyên qua máu thịt, nổ thành bông hoa đẫm máu ngập trong khói thuốc súng.

Một vài giọt máu nóng bắn lên mặt tôi.

Tất cả những gì tôi có thể thấy là vết đỏ chói mắt và đôi mắt đang dần nhắm lại của anh.

"Phó Quân!!"

29.

Trong phòng bệnh, mùi thuốc khử trùng tràn ngập, làm loãng đi hương chanh trên người Phó Quân.

Tôi ngồi cạnh giường bệnh của anh, nghiến răng nghiến lợi: “Anh điên à?”

Lông mi anh run run, ánh mắt dịu dàng lưu luyến nhìn tôi: "... Xin lỗi Vi Vi, anh chỉ muốn thử nghiệm một chút thôi."

“Sau khi chúng ta đã nỗ lực rất nhiều để thoát khỏi tình trạng bất khả kháng đó, không biết liệu kết cục ở kiếp trước của em có tái diễn nữa không?”

Đây là lý do tại sao anh lại cố tình chọc giận Tống Tiêu, khiến hắn bắn anh.

Trên thực tế, nhân viên do cảnh sát bố trí đã phát hiện có người mất tích trong đại sảnh hỗn loạn và đuổi theo ra ngoài.

Cùng lúc Tống Tiêu nổ súng, bọn họ cũng bóp cò, bắn xuyên qua cổ tay và thái dương hắn.

Nếu không thể rũ bỏ ảnh hưởng của cốt truyện gốc thì Phó Quân nhất định sẽ chết dưới họng súng của Tống Tiêu.

Mà không phải như bây giờ, vì họng súng đã thành công lệch đi nên chỉ có bả vai anh là bị thương.

"Nhưng anh có rất nhiều biện pháp để thử nghiệm, không cần phải dùng chính mạng sống của mình mà?"

"Đây là cách an toàn nhất."

Môi anh ấy tái nhợt vì mất máu quá nhiều nhưng ánh mắt anh lại không chịu rời khỏi tôi dù chỉ một giây.

“Nếu anh chế.t thật thì Tống Tiêu chắc chắn sẽ bị tử hình.”

“Em sẽ không còn liên quan gì đến hắn nữa, cũng sẽ không bị hắn đưa vào bệnh viện tâm thần.”

"Vài chục năm sau, em sẽ có cuộc sống ổn định của riêng mình, Vi Vi."

Anh dừng lại, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn.

Nó rơi vào tai tôi nhẹ tựa lông hồng nhưng dường như lại mang theo sức mạnh của sấm sét.

"Anh nói rồi, anh sẽ không để chuyện trong giấc mơ của em xảy ra đâu."

Tôi ngơ ngác nhìn Phó Quân, cổ họng như bị một khối không khí vô hình chặn lại, không thốt nên lời.

Anh thực sự có chút điên rồ, thà đánh cược mạng sống của mình, đánh một canh bạc lớn.

Nếu thắng thì sẽ chứng tỏ rằng tất cả chúng tôi đã thoát khỏi sương mù của kiếp trước.

Còn nếu thua, có thể dùng cái chế.t của anh để đổi lấy sự bình yên cho tôi trong suốt quãng đời còn lại.

Tôi nghĩ đến loại thuốc mà tôi bị tiêm ở kiếp trước, nghĩ đến việc rơi từ tòa nhà cao tầng xuống.

Nghĩ đến khuôn mặt đẫm lệ của Phó Quân khi anh nhìn tôi trong căn phòng đó.

Nghĩ đến ngọn lửa bất ngờ nổ vang trong đám cưới hoành tráng của Tống Tiêu.

Nghĩ đến mùi hương chanh kéo dài hơn mười năm của Phó Quân.

Trong lúc nước mắt đang tuôn trào, tôi bất ngờ túm lấy cổ áo anh, ép mình vào người anh, hung hăng cắn môi anh.

Mùi máu tanh ngọt nhanh chóng tràn ngập trong khoang miệng.

“…… Vậy cũng không được.”

Tôi gằn từng chữ: "Mạng của anh là của em."

"Được rồi, của em hết."

Đôi mắt vốn lạnh lùng và thờ ơ của Phó Quân giờ đây lại ẩm ướt, chứa đầy sự dịu dàng quyến luyến.

“Mọi thứ của anh đều thuộc về em.”

30.

Trong những ngày đó, Phó Quân đã cố gắng tìm cách liên lạc với Triệu Dịch và lấy thông tin từ cô ả. Sau đó hợp tác với cảnh sát để phá vỡ một giao dịch vũ khí trị giá hơn một tỷ nhân dân tệ.

Tống Tiêu, Triệu Nhuận, Triệu Dịch bị kết án tử hình vì tham gia hoạt động xã hội đen, cố ý giết người, tàng trữ súng trái phép và các tội danh phạm pháp khác.

Mối quan hệ bí mật giữa tất cả các vị khách trong bữa tiệc sinh nhật và Triệu Nhuận cũng đang dần được điều tra.

Mặc dù Tô Vãn không có liên quan trực tiếp đến vụ án này nhưng cô ta cũng bị kết án hai năm tù vì trợ giúp vài việc.

Đối với giai đoạn thứ hai và thứ ba trong các hạng mục tiếp theo của Mạnh thị, việc tiếp tục hợp tác với Phó thị âu cũng là điều hợp lý.



Tôi đột nhiên dành nhiều thời gian hơn cho Phó Quân với lí do là công việc.

Nhưng dù anh có quyến rũ thế nào thì tôi vẫn luôn từ chối thẳng mặt:

"Vết thương của anh còn chưa lành, đợi vết thương lành hẳn đã."

Nói xong tôi nhịn không được mà mắng thêm:

"Anh còn dám uống rượu trước khi vết thương do đạn bắn lành, không muốn sống nữa à?"

Chiếc áo sơ mi trắng bị nước nóng thấm ướt dính sát vào người, Phó Quân mở mắt ra, đồng tử vẫn còn đọng lại sương mù do men say.

Môi anh cong lên một nụ cười vừa quỷ quyệt ranh mãnh vừa bất đắc dĩ.

"Xin lỗi, Vi Vi."

... lại quyến rũ tôi nữa rồi.

Tôi nuốt nước bọt, giả vờ thờ ơ mà ném vòi hoa sen về phía anh.

“Anh tự cởi quần áo rồi tắm đi, em ra ngoài trước.”

Trong phòng tắm nóng bức và đầy hơi nước, tôi mới đi được vài bước thì đột nhiên nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất từ phía sau.

Sau khi do dự một lúc, sự lo lắng về Phó Quân vẫn áp đảo.

Tôi quay lại, bước về phía đó thật nhanh.

Ngay khi tôi nghiêng người, anh đã tóm lấy cổ tôi rồi cùng nhau rơi vào bồn tắm khổng lồ.

“Tùm” một tiếng, nước bắn tung tóe khắp nơi.

Tôi nhịn không được mà thét chói tai: “Chiếc váy cao cấp vừa được giao vào tuần trước của em!”

“Ngày mai đền cho em mười cái.”

Hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai tôi, càng ngày càng nóng hơn.

"Vi Vi, giúp anh."

Nụ hôn dính chặt vào môi tôi, trằn trọc cọ xát dây dưa cho đến khi tôi có cảm giác châm chích nhẹ mới luyến tiếc rời đi.

"Em…Em giúp anh thế nào đây - ưm!"

m cuối đột nhiên cao vút của tôi bị nụ hôn nồng cháy nuốt chửng.

"Nóng quá, giúp anh hạ nhiệt đi..."

…… Lưu manh.

Làm sao tôi có thể giúp anh hạ nhiệt được đây.

Chỉ có thể để anh dẫn dắt, cùng nhau rơi vào rừng mưa nhiệt đới ẩm ướt.

Sau đó trời đột nhiên mưa to.

Mang theo một chút cảm giác mát mẻ, nó chảy vào vực sâu của dòng sông.



Sau khi vật lộn đến tận khuya, tôi mới nặng nề ngủ thiếp đi.

Trong lúc mơ hồ, tôi lại có một giấc mơ khác.

Trong giấc mơ, tôi không thể phân biệt được đó là kiếp trước hay kiếp này.

Bởi vì đó chính là thời điểm Tống Tiêu xuất hiện.

Tôi đang mặc đồng phục cấp ba và tìm thấy một bức thư tình do một chàng trai viết trong cặp sách của mình.

Sau đó, giống như một bộ phim, cảnh tượng thay đổi.

Là chàng trai đó đứng giữa đám lưu manh, cắn điếu thuốc, ánh mắt nham hiểm: “Còn đại tiểu thư Mạnh gia thì thế nào? Đợi tao lừa nó ra ngoài hẹn hò rồi bỏ thuốc mê vào rượu, sau đó không phải chúng ta có thể chơi thế nào thì chơi sao."

Ngày hôm sau, trên đường đến trường, cậu ta đã bị một chiếc ô tô chạy quá tốc độ đâm phải và gãy chân.

Trong phòng bệnh trắng tinh, Phó Quân mở cửa, mặt vô cảm nhìn hắn: “Đây là cảnh cáo.”

"Nếu cậu còn có suy nghĩ nào không nên có thì cậu sẽ không biết lần sau sẽ thế nào đâu."

Sau đó cửa phòng bệnh đóng lại.

Anh nhấc máy.

Giọng nói kiêu ngạo của Mạnh Vi mười bảy tuổi vang lên từ bên kia:

"Phó Quân, sắp đến sinh nhật em rồi, anh chuẩn bị quà gì cho em đấy?"

"Hừ hừ, nếu đó là thứ em không thích thì tháng sau đừng nghĩ đến chuyện em đi du xuân với anh!"

Phó Quân mỉm cười, giọng điệu tràn đầy cưng chiều: “Nó ở trên bàn của em, khi đi học về là có thể nhìn thấy rồi đấy.”

Bên ngoài cửa sổ hành lang bệnh viện, ánh nắng rực rỡ, hoa anh đào nở rộ.

Làn gió nhẹ chậm rãi thổi qua những cánh hoa hồng nhạt.

Là mùa xuân khi mọi thứ vẫn chưa bắt đầu.

- Hoàn-

Bình luận

Truyện đang đọc